Hồn Ma Quyền Lực

Chương 10: Âm thầm thao túng

Tô Minh, Lâm Nguyệt và Đỗ Huy ngồi quanh ngọn lửa trại, ánh sáng le lói phản chiếu lên khuôn mặt họ. Không khí đêm yên ắng, chỉ còn tiếng xào xạc của những tán cây. Tô Minh cảm nhận sự hồi hộp trong lòng, họ đã trở về nhưng cuộc chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu về Trịnh Vân,” Tô Minh nói, giọng điệu nghiêm túc. “Cô ta không chỉ muốn phục thù mà còn có âm mưu lớn hơn.”

“Đúng vậy,” Đỗ Huy gật đầu, “cô ta có thể đang lên kế hoạch để thao túng các gia tộc khác. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”

Lâm Nguyệt nhíu mày, đôi mắt cô sáng lên như làn nước. “Có thể chúng ta nên tìm đến những gia tộc khác, những người có thể đã bị Trịnh Vân lừa gạt. Họ sẽ biết được nhiều thông tin hơn.”

“Nhưng chúng ta phải cẩn thận,” Tô Minh nhấn mạnh, “có thể họ đã bị ảnh hưởng bởi Trịnh Vân, hoặc thậm chí là đồng lõa với cô ta.”

“Chúng ta sẽ phải lên kế hoạch cẩn thận,” Đỗ Huy thêm vào. “Đừng quên rằng cô ta có những linh hồn chiến binh bên cạnh.”

Tô Minh nhìn xa xăm, trong đầu anh hiện lên hình ảnh Trịnh Vân với ánh mắt đầy tham vọng. Cô ta không chỉ là một đối thủ mà còn là một mối nguy hiểm lớn với vương quốc. “Chúng ta cần tìm một cách để phá vỡ các mối liên hệ của cô ta,” anh quyết định.

“Có một gia tộc ở phía Bắc, họ từng có mối quan hệ tốt với Trịnh Vân nhưng giờ đã rạn nứt,” Lâm Nguyệt nói. “Họ có thể sẽ giúp chúng ta nếu biết được kế hoạch của cô ta.”

“Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm họ,” Tô Minh khẳng định. “Tôi sẽ cùng hai người lên đường vào sáng mai.”

Khi đêm dần tàn, từng ngôi sao nhấp nháy trên bầu trời như chứng kiến cuộc chiến sắp tới. Tô Minh cảm thấy trong lòng mình có một ngọn lửa mới, không chỉ là trách nhiệm mà còn là quyết tâm bảo vệ những người yếu đuối.

Sáng hôm sau, họ khởi hành, men theo con đường mòn quen thuộc dẫn tới vùng đất phía Bắc. Từng bước chân của họ in dấu trên mặt đất, như một lời hứa cho những người đã mất. Tô Minh không thể không nhớ đến cha mẹ mình. Họ đã ra đi, nhưng anh sẽ không để cho những linh hồn khác phải chịu đựng số phận tương tự.

“Chúng ta sẽ phải vượt qua một khu rừng rậm,” Lâm Nguyệt thông báo, “nơi đó có nhiều linh hồn lẩn khuất. Nhưng cũng có thể là những người cần sự giúp đỡ.”

“Chúng ta hãy cẩn thận,” Tô Minh nói, “linh hồn có thể là đồng minh hoặc kẻ thù.”

Khi tiến vào rừng, không khí trở nên nặng nề. Những âm thanh lạ lùng vang vọng, như những tiếng thì thầm từ những linh hồn chưa siêu thoát. Tô Minh lắng nghe, anh có thể cảm nhận được sự bất an trong không khí.

Đỗ Huy đi trước, động tác nhanh nhẹn, ánh mắt anh cảnh giác. “Có vẻ như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” anh thì thầm.Lâm Nguyệt chạm nhẹ vào tay Tô Minh, ánh mắt cô lo lắng. “Chúng ta có nên dừng lại không?”

“Không,” Tô Minh quyết đoán. “Chúng ta cần tiếp tục. Nếu có linh hồn nào đó muốn tìm cách tiếp cận, chúng ta sẽ sẵn sàng.”

Bất chợt, một luồng gió mạnh thổi qua, mang theo tiếng cười vang vọng. Tô Minh dừng lại, nhìn về phía nguồn âm thanh. “Có ai không?” anh gọi.

“Chúng ta đang tìm kiếm sự giúp đỡ,” Lâm Nguyệt thêm vào, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định.

Từ những bóng cây, một hình dáng xuất hiện. Đó là một người phụ nữ với mái tóc dài màu xanh đen, ánh mắt sắc sảo. “Các ngươi đang tìm kiếm linh hồn nào?” cô ta hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

“Chúng tôi muốn biết về Trịnh Vân,” Tô Minh trả lời, không rời mắt khỏi người phụ nữ. “Cô ta đang âm thầm thao túng các gia tộc khác.”

Người phụ nữ khẽ cười, “Trịnh Vân? Cô ta là một mảnh ghép phức tạp trong trò chơi quyền lực này. Nếu muốn biết, các ngươi phải trả giá.”

“Giá nào?” Đỗ Huy hỏi, không giấu được sự cảnh giác.

“Những linh hồn bị giam giữ trong rừng này,” cô ta nói. “Giải phóng họ và ta sẽ cho các ngươi thông tin mà các ngươi cần.”

Tô Minh nhìn Lâm Nguyệt, cô gật đầu. “Chúng ta sẽ giúp họ,” anh nói với sự quyết tâm.

“Rất tốt,” người phụ nữ đáp, ánh mắt cô lấp lánh như ánh sao. “Nhưng hãy cẩn thận, không phải tất cả linh hồn đều muốn được giải thoát.”

Nhóm bạn bắt đầu cuộc hành trình mới, trong lòng đầy lo lắng và hy vọng. Họ biết rằng thử thách phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì. Tô Minh cảm nhận được sự mạnh mẽ từ những người bạn bên cạnh, và anh biết rằng chỉ cần họ cùng nhau, mọi thứ đều có thể vượt qua.

Họ tiếp tục đi sâu vào rừng, tiếng bước chân hòa cùng nhịp thở của những linh hồn xung quanh. Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến họ không khỏi rùng mình. Tô Minh nắm chặt chiếc áo choàng, trong lòng suy nghĩ về những gì sẽ đến.

“Chúng ta sẽ làm được,” Đỗ Huy động viên. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không đơn độc.”

Tô Minh gật đầu, trong lòng dâng trào một niềm tin mới. Họ đang tiến gần hơn đến sự thật, và anh biết rằng cuộc chiến với Trịnh Vân chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn