Tô Nguyệt và Đỗ Vân rời khỏi nhà Trương Minh, trong lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Từng bước chân của họ dường như vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một bản giao hưởng của sự lo âu.
“Ngươi có nghĩ rằng có thể tìm được chứng cứ nào từ những người trong gia tộc Tín không?” Đỗ Vân hỏi, ánh mắt nàng chăm chú nhìn về phía trước.
“Có thể,” Tô Nguyệt đáp, “Nhưng phải cẩn thận. Họ không phải là những người dễ tiếp cận.”
Đêm dần buông xuống, ánh trăng lẻ loi soi sáng con đường. Tô Nguyệt cảm thấy bóng dáng mẹ mình hiện lên trong từng bước đi, như một lời nhắc nhở rằng nàng không đơn độc. “Ta sẽ không để mẹ phải thất vọng,” nàng thầm nghĩ.
“Chúng ta có thể bắt đầu từ những người hầu trong gia tộc Tín,” Đỗ Vân đề xuất. “Họ có thể biết nhiều điều mà chúng ta chưa từng nghe.”
“Đúng,” Tô Nguyệt gật đầu. “Có lẽ chúng ta nên tìm cách tiếp cận họ một cách khéo léo.”
Họ đi qua những con hẻm tối tăm, nơi mà ánh sáng chỉ đủ để soi rõ những viên gạch ẩm ướt. Khi đến gần một quán trà nhỏ, tiếng trò chuyện ồn ào bên trong thu hút sự chú ý của họ. Tô Nguyệt dừng lại, “Chúng ta có thể nghe ngóng thông tin từ đây.”
Đỗ Vân gật đầu, “Đúng vậy, có lẽ sẽ có người nói về những chuyện liên quan đến Tín.” Họ lén lút bước vào quán trà, chọn một góc khuất để dễ dàng nghe lén.
Trong quán, một nhóm đàn ông đang bàn luận sôi nổi. Tô Nguyệt và Đỗ Vân cố gắng nén hơi thở, lắng nghe từng câu chuyện. Một người trong số họ lên tiếng, “Nghe nói Tín đang chuẩn bị một kế hoạch lớn. Hắn không chỉ muốn tài sản của gia tộc Tô mà còn muốn kiểm soát toàn bộ thành phố này.”
“Đúng vậy,” một người khác tiếp lời, “Hắn đã liên kết với nhiều gia tộc khác. Nếu thành công, gia tộc Tô sẽ không còn đất đứng.”
Tô Nguyệt cảm thấy như có một mảnh đá nặng đè lên tim. Nàng nhìn Đỗ Vân, đôi mắt họ tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải làm gì đó,” Tô Nguyệt thì thầm.
“Phải,” Đỗ Vân đồng tình, “Nhưng phải thật cẩn thận. Hắn có thể đã biết rằng chúng ta đang điều tra.”
Tô Nguyệt gật đầu, “Chúng ta cần một kế hoạch.”
Khi rời khỏi quán trà, tâm trí họ rối bời với những thông tin mới. Họ cần phải hành động nhanh chóng, nhưng không thể để Tín phát hiện. “Ta nghĩ chúng ta nên tìm gặp Trương Minh một lần nữa,” Tô Nguyệt nói. “Hắn có thể giúp chúng ta tiếp cận những người hầu trong gia tộc Tín.”“Đúng vậy,” Đỗ Vân đồng ý. “Hắn có thể biết cách tiếp cận họ mà không bị nghi ngờ.”
Khi quay lại nhà Trương Minh, họ thấy hắn đang đứng bên cửa, vẻ mặt lo lắng. “Các ngươi lại đến rồi,” hắn nói, giọng thấp. “Có chuyện gì?”
“Chúng ta vừa nghe được một số thông tin quan trọng về Nguyễn Văn Tín,” Tô Nguyệt nhanh chóng nói. “Hắn đang âm thầm chuẩn bị cho một kế hoạch lớn nhằm chiếm đoạt tài sản của gia tộc ta.”
“Ta biết,” Trương Minh trả lời, ánh mắt hắn dán chặt vào Tô Nguyệt. “Hắn đã liên kết với nhiều gia tộc khác. Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.”
“Tôi nghĩ chúng ta cần sự giúp đỡ từ những người hầu trong gia tộc Tín,” Đỗ Vân nói, “Ngươi có biết ai có thể giúp chúng ta không?”
Trương Minh gật đầu, “Có một người hầu tên là Lâm. Hắn từng phục vụ cho gia tộc Tín nhiều năm. Nếu có thể tiếp cận hắn, có thể sẽ thu thập được nhiều thông tin quý giá.”
“Vậy chúng ta phải làm thế nào để gặp được hắn?” Tô Nguyệt hỏi, lòng nàng đầy hy vọng.
“Lâm thường ra ngoài vào ban đêm. Nếu các ngươi có thể tìm được hắn trong lúc hắn đi chợ đêm, có thể sẽ có cơ hội,” Trương Minh đề xuất.
Tô Nguyệt và Đỗ Vân nhìn nhau, một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu họ. “Chúng ta sẽ làm như vậy,” Tô Nguyệt khẳng định. “Chúng ta sẽ không để Tín chiếm đoạt tài sản của gia tộc.”
Khi rời khỏi nhà Trương Minh, Tô Nguyệt cảm thấy một luồng năng lượng mới trong lòng. Nàng biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng nàng sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hình ảnh mẹ nàng hiện lên trong tâm trí, như một ngọn đèn dẫn đường, nhắc nhở nàng về mục tiêu cao cả.
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Đỗ Vân nói, ánh mắt nàng lấp lánh. “Bất kể phải đối mặt với điều gì.”
Tô Nguyệt gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Bắt đầu từ đây, chúng ta sẽ không ngừng lại.”
Họ bước đi trong bóng đêm, mỗi bước chân đều mang theo hy vọng và quyết tâm. Trong khi đó, những âm mưu tăm tối của Nguyễn Văn Tín vẫn đang chờ đợi, như một cơn bão sắp ập đến. Cả hai không biết rằng, phía trước là những mảnh ghép của quá khứ đang dần hé lộ, dẫn dắt họ vào những bí mật đáng sợ mà họ chưa từng nghĩ tới.