Tô Nguyệt và Hạo quyết định gặp gỡ những người trong gia tộc Nguyễn để thu thập thêm thông tin về Nguyễn Văn Tín. Họ hẹn gặp Đỗ Vân, cô gái thông minh và sắc sảo, người có khả năng tạo dựng các mối quan hệ trong xã hội. Vân đồng ý giúp đỡ, nhưng nàng cũng tỏ ra lo lắng về những nguy hiểm mà họ có thể phải đối mặt.
“Nguyệt, chúng ta phải cẩn thận,” Vân nói, ánh mắt ngập tràn lo âu. “Nguyễn Văn Tín không phải là người dễ dàng bị đánh bại.”
“Ta hiểu,” Tô Nguyệt đáp, giọng kiên quyết. “Nhưng ta không thể ngồi yên nhìn hắn thao túng mọi thứ. Mẹ ta đã phải chịu đựng quá nhiều.”
Hạo gật đầu, quyết tâm của hắn cũng không kém. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Mọi chuyện sẽ không thể kết thúc như vậy.”
Họ quyết định thăm Trương Minh, một người lính canh trung thành của gia tộc Nguyễn, người mà họ tin rằng có thể biết thêm về những mưu kế của Tín. Trương Minh sống trong một ngôi nhà nhỏ gần bến cảng, nơi thường xuyên lui tới của những kẻ buôn lậu và những cuộc giao dịch mờ ám.
Khi đến nơi, Trương Minh đón họ bằng một nụ cười, nhưng ngay lập tức, ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc khi nghe được lý do của cuộc gặp gỡ. “Nếu các ngươi đang điều tra về Nguyễn Văn Tín, ta khuyên các ngươi nên cẩn thận,” hắn nói, giọng trầm xuống. “Hắn không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.”
“Chúng tôi cần biết về những kế hoạch của hắn,” Tô Nguyệt thẳng thắn. “Hắn đang âm thầm thao túng gia tộc Tô.”
Trương Minh im lặng một lúc, rồi thở dài. “Hắn có mối quan hệ chặt chẽ với nhiều thương nhân trong thành phố. Hắn đang tìm cách thâu tóm tài sản của gia tộc Tô, và không loại trừ khả năng sẽ sử dụng những thủ đoạn tàn nhẫn.”
“Thủ đoạn tàn nhẫn?” Hạo hỏi, ánh mắt sắc bén. “Hắn có thể làm gì?”
“Hắn có thể khiến cho người khác phải chịu đựng những tai họa, thậm chí là khiến cho họ biến mất,” Trương Minh nói, giọng nói đầy ngụ ý. “Hắn đã từng làm như vậy với những đối thủ của mình.”
Tô Nguyệt cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Chúng ta phải tìm ra bằng chứng,” nàng nói, quyết tâm dâng trào. “Nếu không, hắn sẽ không dừng lại.”
Hạo và Tô Nguyệt cùng nhau lên kế hoạch để theo dõi những hoạt động của Nguyễn Văn Tín. Họ quyết định sẽ tham gia một buổi tiệc lớn do một thương nhân có quan hệ với Tín tổ chức. Đây là cơ hội tốt để họ thâm nhập vào giới thượng lưu và tìm hiểu thêm về những âm mưu của hắn.
Buổi tiệc diễn ra trong không khí nhộn nhịp, ánh đèn lung linh phản chiếu trên những bộ trang phục lộng lẫy. Tô Nguyệt và Hạo hòa mình vào đám đông, cố gắng không để lộ thân phận. Họ lắng nghe những cuộc trò chuyện, tìm kiếm thông tin về Nguyễn Văn Tín.
Khi ánh mắt của Tô Nguyệt lướt qua đám đông, nàng bắt gặp hình ảnh quen thuộc: Nguyễn Văn Tín, với bộ áo choàng đen, đứng giữa những người đàn ông quyền lực, vẻ mặt tỏ ra tự tin và lạnh lùng. Nàng cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong lòng.
“Hắn ở đó,” Tô Nguyệt thì thầm với Hạo. “Chúng ta cần phải tiếp cận hắn.”“Đừng vội,” Hạo cảnh báo. “Chúng ta chưa có đủ thông tin. Hãy quan sát trước đã.”
Tô Nguyệt gật đầu, nhưng lòng nàng không yên. Nàng không thể ngừng nghĩ về những gì mà Nguyễn Văn Tín có thể đang âm thầm thực hiện. Nàng phải tìm ra sự thật, không chỉ vì bản thân mà còn vì linh hồn của mẹ nàng.
Thời gian trôi qua, Hạo và Tô Nguyệt lắng nghe những câu chuyện từ những người xung quanh, những tin đồn về Nguyễn Văn Tín và những kế hoạch mở rộng quyền lực của hắn. Họ nghe thấy những lời thì thầm về một cuộc giao dịch lớn sắp diễn ra, có thể sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ gia tộc Tô.
“Có vẻ như hắn đang chuẩn bị cho một bước đi lớn,” Hạo nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về điều này.”
Cuối cùng, khi bữa tiệc đã tàn, Tô Nguyệt và Hạo quyết định rời khỏi. Nhưng khi họ chuẩn bị ra ngoài, một âm thanh quen thuộc vang lên phía sau.
“Tô Nguyệt!” Giọng nói lạnh lùng của Nguyễn Văn Tín gọi tên nàng, khiến cả hai dừng lại.
Tô Nguyệt quay lại, lòng nàng tràn đầy lo lắng. “Nguyễn Văn Tín,” nàng đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Ngài không nhớ tôi sao?”
“Hẳn là không,” hắn đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi biết tất cả về gia tộc Tô và những bí mật mà các ngươi đang cố giấu.”
Nàng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi không giấu giếm điều gì.”
“Thật sao?” Hắn tiến lại gần, nụ cười nhếch mép. “Tôi sẽ cho các ngươi biết, có những điều mà các ngươi không thể kiểm soát.”
Nguyễn Văn Tín quay đi, để lại Tô Nguyệt và Hạo trong trạng thái bối rối. Họ nhận ra rằng cuộc chiến với hắn chỉ mới bắt đầu, và mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Hạo nói, giọng trầm xuống. “Hắn đã biết về chúng ta.”
“Đúng vậy,” Tô Nguyệt thở dài, cảm giác áp lực đè nặng. “Nhưng ta sẽ không từ bỏ. Ta phải tìm ra sự thật.”
Khi họ rời khỏi tiệc, bóng đêm càng dày đặc, và những âm mưu tối tăm của Nguyễn Văn Tín đã bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn. Tô Nguyệt cảm nhận được sức nặng của những bí mật mà nàng đang cố gắng khám phá, và nàng biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.