Hơi Thở Cuối Cùng

Chương 18: Sự Thật Về Virus

Tuấn đứng sững, cảm giác như mọi thứ xung quanh đều ngưng lại. Minh Tâm, kẻ thù không đội trời chung, đã xuất hiện ngay trước mắt. Ánh mắt cô ta lạnh lẽo như một lưỡi dao sắc bén, không chút do dự.

“Nguyễn Minh Tuấn,” cô ta nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Anh đang tự đặt mình vào thế khó đấy. Anh có biết điều gì đang thực sự diễn ra ở đây không?”

“Cô không cần phải giả vờ nữa,” Tuấn đáp, lòng tràn ngập quyết tâm. “Tôi biết cô đang thử nghiệm trên những người vô tội. Tôi sẽ không để cô tiếp tục những thí nghiệm này!”

“Thí nghiệm?” Minh Tâm cười khẩy. “Đó là sự lựa chọn của họ. Chỉ những kẻ mạnh mới tồn tại trong thế giới này, Tuấn. Anh không hiểu sao? Họ đang được trao cơ hội để trở thành mạnh mẽ hơn.”

“Và cái giá phải trả là gì?” Tuấn không thể kiềm chế được sự giận dữ. “Là nhân tính của họ sao?”

“Nhân tính?” Minh Tâm lắc đầu, nét mặt không chút lay chuyển. “Trong thế giới hỗn loạn này, nhân tính chỉ là gánh nặng. Anh nghĩ rằng lòng nhân ái sẽ cứu vớt được ai sao? Không, nó chỉ khiến con người yếu đuối hơn.”

Tuấn cảm thấy như có lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh không thể để Minh Tâm tiếp tục những suy nghĩ lệch lạc này. “Tôi sẽ không để cô hủy hoại những người này nữa!”

Cả hai bên bắt đầu lao vào cuộc chiến. Tuấn và nhóm của anh, với sự quyết tâm mãnh liệt, lao về phía Minh Tâm. Hòa, Long và Minh đều đứng bên cạnh anh, sẵn sàng chiến đấu vì những gì họ tin tưởng.

“Chúng ta phải bảo vệ những người này!” Hòa hô to, vừa né tránh một cú đánh từ một trong những kẻ bảo vệ. “Đưa họ ra ngoài ngay!”

“Đừng để họ rời khỏi tầm kiểm soát!” Minh Tâm quát, ra lệnh cho những kẻ bảo vệ tấn công. “Đừng để họ thoát!”

Cuộc hỗn loạn diễn ra, tiếng súng vang lên, tiếng la hét và những cú va chạm không ngừng. Tuấn cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, mỗi giây trôi qua đều như một cuộc chiến sinh tử. Anh đánh bật một kẻ bảo vệ, nhưng không thể ngừng nghĩ đến những người đang nằm trên giường thí nghiệm, họ cũng đang phải chịu đựng nỗi đau tương tự.

“Tuấn!” Long gọi to, “Cần phải cứu họ!”

“Tôi biết!” Tuấn thở hổn hển, “Cố gắng giải phóng họ đi!”

Khi họ lao vào, một ánh sáng chói lòa từ phía sau làm họ chói mắt. Tuấn quay lại, thấy Minh Tâm đang chuẩn bị một thiết bị nào đó. “Các người không thể ngăn cản tôi!” Cô ta gào lên, giọng điệu đầy thách thức.“Chúng ta không thể để cô làm điều đó!” Tuấn hét lên, cảm thấy sức mạnh từ những người bên cạnh. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, và lần này cũng không ngoại lệ.

“Đánh bại cô ta!” Minh hô lớn, mọi người đồng loạt tấn công về phía Minh Tâm. Một cuộc chiến ác liệt diễn ra, và những kẻ bảo vệ bị đánh bật ra từng người một.

“Giải phóng cho họ!” Tuấn gào lên, trong đầu chỉ có hình ảnh của những người sống sót cần được cứu. Anh lao tới giường đầu tiên, cẩn thận gỡ những chiếc dây thừng trói buộc.

“Cảm ơn… cảm ơn…” Một người đàn ông yếu ớt nói, đôi mắt anh ta đầy hy vọng.

“Chúng ta sẽ đưa anh ra ngoài!” Tuấn đáp, vừa giúp người đàn ông đứng dậy. “Nhanh lên!”

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị thoát ra, một tiếng nổ vang lên từ phía sau. Minh Tâm đã kích hoạt một thiết bị nổ. “Các người sẽ không thoát khỏi đây dễ dàng như vậy!” cô ta quát, ánh mắt điên cuồng.

“Chạy!” Tuấn hét lên, kéo theo những người sống sót. Họ lao về phía cửa, nhưng Minh Tâm đã chắn đường.

“Đừng nghĩ rằng mình có thể rời khỏi đây!” Cô ta giơ tay, những ánh sáng lấp lánh từ thiết bị kia như một cơn bão sắp ập đến.

“Bảo vệ phía sau!” Long la lên, trong khi mọi người tập trung để chắn trước những cú tấn công của Minh Tâm. Tuấn cảm thấy mình như đang đứng giữa một cơn ác mộng không thể thoát ra.

“Mọi người, theo tôi!” Tuấn gào lên, cố gắng tạo khoảng trống để đưa những người sống sót ra ngoài. Một trận chiến không chỉ diễn ra với Minh Tâm mà còn với chính sự sợ hãi đang bao trùm họ.

“Chúng ta không thể lùi bước!” Hòa gào lên, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta phải chiến đấu vì những gì chúng ta tin tưởng!”

Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Tuấn cảm nhận được từng giây phút trôi qua như một sự thử thách của nhân tính, giữa lòng tham và tình yêu thương. Anh không thể để Minh Tâm thắng. Không thể.

“Chạy!” Tuấn hét lên một lần nữa, quyết tâm không để bất cứ ai lại phía sau. Anh chỉ có thể hy vọng rằng những người sống sót có thể tìm thấy đường ra, và rằng sự thật về virus này sẽ không bị chôn vùi trong bóng tối.

Giờ đây, không chỉ là cuộc chiến sinh tồn mà còn là cuộc chiến vì giá trị của sự sống. Họ phải thắng, không chỉ vì chính mình mà còn vì những gì còn lại của nhân tính trong thế giới tăm tối này.