Hơi Thở Cuối Cùng

Chương 15: Lựa Chọn Đau Đớn

Trong ánh sáng chói chang của buổi sáng, nhóm Tuấn di chuyển nhanh chóng qua những con phố hoang tàn, lòng đầy lo âu. Tiếng nổ lớn vẫn vang vọng bên tai, như một hồi chuông báo hiệu sự nguy hiểm đang đến gần. Mỗi bước đi đều nặng nề, không chỉ vì mệt mỏi mà còn vì sự lo lắng cho những người còn lại trong nhóm.

“Đi chậm lại!” Tuấn ra lệnh, dừng lại để quan sát tình hình xung quanh. Mọi người im lặng, thở hổn hển, ánh mắt không rời khỏi từng bóng hình khả nghi. Hòa, người phụ nữ có vẻ yếu đuối nhất trong nhóm, bám chặt lấy tay anh, lòng đầy sợ hãi.

“Có thể họ đang theo dõi chúng ta,” Hòa thì thầm, mắt lấp lánh một nỗi lo lắng không thể che giấu.

“Không, chúng ta phải tiếp tục,” Tuấn đáp, cố gắng trấn an cô. “Chúng ta không thể để nỗi sợ hãi chi phối.”

Nhưng ngay khi họ tiếp tục bước đi, một tiếng thét vang lên từ phía sau. Một thành viên trong nhóm, Phong, loạng choạng lùi lại, khuôn mặt trắng bệch. “Có người!” anh ta kêu lên, chỉ tay về hướng một bóng người đang tiến lại gần.

Tuấn ngay lập tức rút súng, ánh mắt sắc bén quét qua không gian. Đó là một người đàn ông, rách rưới và bẩn thỉu, đôi mắt tràn đầy sự điên cuồng. “Đừng bắn! Tôi không phải quái vật!” anh ta gào lên, nhưng âm thanh của nỗi sợ hãi chỉ khiến mọi người thêm căng thẳng.

“Chúng ta không thể mạo hiểm!” Minh, một thành viên khác, phản đối. “Có thể hắn đã nhiễm virus!”

“Đợi đã!” Tuấn lớn tiếng, giữ tay mọi người lại. “Hãy để anh ta nói.” Anh hướng ánh mắt về phía người đàn ông, cố gắng tìm kiếm sự chân thành trong ánh mắt điên loạn ấy. “Nói đi, anh là ai?”

“Tôi là Quang,” người đàn ông thở hổn hển, “tôi vừa chạy trốn khỏi một nhóm… họ đang săn lùng những người như chúng ta. Họ có vũ khí, và họ không ngại giết người.”

“Nhóm nào?” Tuấn hỏi, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi lo lắng. “Có phải là của Minh Tâm không?”

“Đúng vậy,” Quang gật đầu, giọng run rẩy. “Họ đã giết cả đội tôi. Tôi chỉ kịp chạy thoát.”

“Chúng ta không thể tin hắn,” Minh vẫn không muốn thuyết phục. “Hắn có thể là cái bẫy!”

“Chúng ta không có thời gian để nghi ngờ,” Tuấn đáp, ánh mắt anh kiên quyết. “Nếu những gì hắn nói là thật, chúng ta có thể bị tấn công bất cứ lúc nào.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Hòa hỏi, giọng đầy lo âu.

“Chúng ta không thể để cho ai hy sinh,” Tuấn nói, đôi mắt sáng lên một cách nghiêm túc. “Nhưng nếu cần phải lựa chọn, chúng ta phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.”

Cả nhóm im lặng, nỗi sợ hãi hiện rõ trên từng gương mặt. Họ biết rằng trong hoàn cảnh này, mọi quyết định đều có thể dẫn đến cái chết.

“Chúng ta nên tìm một nơi an toàn hơn,” Tuấn quyết định. “Quang, anh biết chỗ nào không?”

“Có một căn cứ nhỏ không xa đây,” Quang đáp, ánh mắt lấp lánh hy vọng. “Nhưng không chắc là an toàn.”

“Đó là lựa chọn duy nhất,” Tuấn nói, “chúng ta phải đi ngay bây giờ.”

Khi họ bắt đầu di chuyển, Quang dẫn đường. Mỗi bước đi đều nặng nề, nhưng không ai dám dừng lại. Bầu không khí ngột ngạt, như thể mọi thứ xung quanh đang chờ đợi một cú sốc lớn.

Khi đến nơi, một tòa nhà cũ kỹ hiện ra trước mắt, với những bức tường nứt nẻ và cửa sổ vỡ. “Đây là nơi,” Quang nói, giọng có chút tự hào.“Nhưng có vẻ không an toàn lắm,” Minh lên tiếng, vẫn không ngừng cảnh giác.

“Chúng ta không còn lựa chọn,” Tuấn đáp. “Hãy vào trong.”

Họ tiến vào, không khí bên trong lạnh lẽo và tĩnh lặng. Tuấn ra hiệu cho mọi người lục soát xung quanh, trong khi anh đứng lại canh chừng cửa ra vào. Một cảm giác bất an dâng trào trong lòng.

“Có gì không?” anh hỏi khi mọi người quay lại.

“Không có gì cả,” Hòa đáp, vẻ mặt thất vọng. “Chúng ta chỉ tìm thấy vài đồ cũ.”

“Ít nhất cũng không có quái vật,” Tuấn nói, cố gắng giữ tinh thần cho cả nhóm. Nhưng sự thật là nỗi lo lắng không nguôi. Anh cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa trong không khí, và điều đó khiến anh không yên tâm.

Bỗng nhiên, tiếng động vang lên từ phía ngoài. Một tiếng gầm gừ, sau đó là tiếng bước chân. Tuấn lập tức quay lại, lòng bỗng chao đảo. “Chúng ta phải ra ngoài ngay bây giờ!” anh gào lên, kéo mọi người lại gần.

“Nhưng chúng ta không thể ra ngoài!” Minh phản đối, mặt anh ta tái nhợt. “Nếu là bọn chúng…”

“Không có thời gian để hoài nghi!” Tuấn quát, giọng anh đầy quyết đoán. “Chúng ta phải chạy trước khi quá muộn.”

Họ vội vàng chạy ra ngoài, nhưng ngay khi bước ra, một cảnh tượng khủng khiếp hiện ra trước mắt. Một nhóm người, với vũ khí trong tay, đang tiến lại gần. Ánh mắt họ tràn đầy sự tàn nhẫn, như những con thú hoang đang tìm kiếm con mồi.

“Chạy!” Tuấn gào lên, nhưng trong giây phút đó, một ý nghĩ bất ngờ nảy ra trong đầu anh. Nếu họ bị bắt, một cuộc chiến sẽ xảy ra. Và trong cuộc chiến đó, anh biết rằng sẽ có người phải hy sinh.

Khi nhóm của Tuấn lao đi, lòng anh dằn vặt. Anh không muốn nghĩ đến điều đó, nhưng sự thật là không phải tất cả mọi người đều có thể sống sót. Quyết định đau đớn đó như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim anh.

“Chúng ta phải chia ra!” Tuấn hét lên, cảm nhận được sự hoảng loạn trong nhóm. “Mỗi người sẽ chạy theo một hướng khác nhau. Như vậy sẽ giảm thiểu nguy cơ!”

“Không!” Hòa la lên, nước mắt lăn dài trên má. “Em không muốn mất ai cả!”

“Đó là cách duy nhất!” Tuấn đáp, cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. “Nếu không, tất cả sẽ chết.”

“Mọi người phải tin tưởng tôi!” Tuấn nói, cố gắng kiềm chế sự lo lắng. “Chúng ta sẽ tìm cách gặp lại nhau. Hứa với nhau là sẽ không từ bỏ!”

Cả nhóm đều nhìn nhau, ánh mắt đầy nước mắt và sự bất lực. Không ai muốn lựa chọn, nhưng trong thế giới này, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

“Đi đi!” Tuấn hét lên, đẩy từng người ra hướng khác nhau. “Hẹn gặp lại!”

Khi nhóm tách ra, nỗi đau đớn trong lòng Tuấn trở thành một cơn sóng cuồn cuộn. Anh cảm thấy mình như một kẻ phản bội, nhưng không còn cách nào khác. Anh chạy, cảm giác như trái tim mình đang nổ tung.

Tiếng gầm gừ từ phía sau vang lên, nhưng trong khoảnh khắc đó, Tuấn không thể nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài việc sống sót. Anh không biết liệu những người còn lại có an toàn hay không, nhưng anh biết rằng lựa chọn đã được đưa ra. Và đó là một lựa chọn đau đớn, có thể sẽ ám ảnh anh mãi mãi.

Giữa những bóng ma của quá khứ và tương lai bất định, Tuấn chỉ có thể tiếp tục chạy, không biết rằng điều gì đang chờ đợi phía trước.