Hơi Thở Cuối Cùng

Chương 1: Ngày Thảm Họa

Sau

Nguyễn Minh Tuấn đứng bên cửa sổ, ánh mắt dán chặt vào những con phố hoang vắng bên dưới. Một tháng trước, nơi đây vẫn nhộn nhịp tiếng cười, tiếng xe cộ, nhưng giờ chỉ còn lại những bóng ma của một thành phố đã chết. Làn sóng virus "Hơi Thở" đã cuốn trôi mọi thứ, để lại những kỷ niệm đau thương và sự hoang tàn.

Tiếng gõ cửa vang lên, làm Tuấn giật mình. Anh quay lại, thấy em gái mình, Nguyễn Thảo, đứng đó với đôi mắt hoảng loạn. Cô bé mới mười lăm tuổi, nhưng đã phải chứng kiến quá nhiều điều khủng khiếp.

"Anh, chúng ta phải đi thôi!" Thảo nói, giọng run rẩy.

"Có chuyện gì vậy?" Tuấn hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Ở ngoài, có những người... Họ đang lùng sục."

Tim Tuấn thắt lại. Anh nhìn ra ngoài, thấy bóng dáng những kẻ lạ mặt, những kẻ đã đánh mất nhân tính, đang lùng sục từng ngóc ngách. Họ không chỉ tìm kiếm thức ăn hay thuốc men, mà còn là những sinh mạng yếu đuối như Thảo.

"Chúng ta sẽ không ở đây lâu hơn nữa," Tuấn quyết định. "Chúng ta phải tìm chỗ an toàn."

Họ nhanh chóng thu dọn những thứ cần thiết: nước, thực phẩm khô, và một số vũ khí tự chế mà Tuấn đã chuẩn bị. Anh nhìn em gái, thấy sự lo lắng trong đôi mắt cô. "Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em."

Khi họ rời khỏi căn hộ, không khí bên ngoài lạnh lẽo và nặng nề. Tiếng thở hổn hển của những kẻ sống sót, tiếng kêu gào của những người đã mất, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thảm. Tuấn nắm chặt tay Thảo, dẫn cô qua những con phố trống rỗng. Mỗi bước đi như một cuộc chiến chống lại nỗi sợ hãi.

Họ đi qua một khu chợ hoang tàn. Những gian hàng đổ nát, rác rưởi chất đầy. Tuấn bất ngờ dừng lại khi nghe tiếng khóc. Một cô bé, không quá mười tuổi, đang ngồi bên cạnh xác một người lớn. Nước mắt cô bé chảy dài trên má, nhưng không ai đến để giúp đỡ.

"Anh ơi, chúng ta không thể bỏ mặc họ như vậy," Thảo nói, giọng cô bé tràn đầy lòng nhân ái.

Tuấn lưỡng lự. Anh hiểu rằng trong thế giới này, sự tử tế có thể trở thành mối nguy hiểm. Nhưng nhìn vào mắt em gái, anh biết mình không thể quay lưng.

"Được rồi, chúng ta sẽ giúp cô bé," Tuấn quyết định.

Họ tiếp cận cô bé, Tuấn nhẹ nhàng nói: "Chúng tôi sẽ giúp em. Em không đơn độc."Cô bé nhìn họ, đôi mắt hoang mang. Tuấn cảm nhận được nỗi đau và sự mất mát trong ánh mắt đó. Anh cẩn thận đưa tay ra, nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân vang lên. Một nhóm người lạ xuất hiện, những kẻ cướp bóc, và chúng đang tiến về phía họ.

"Chạy!" Tuấn quát, kéo Thảo và cô bé đi. Nhưng không kịp, một kẻ trong nhóm đã chộp lấy tay Tuấn.

"Đứng lại! Chúng mày có thứ gì?" Hắn gầm lên, giọng đầy thách thức.

Tuấn không còn lựa chọn. Anh quay lại, dùng sức mạnh của mình để đẩy kẻ đó ra, đồng thời rút con dao găm giấu trong túi. Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt. Tiếng thét vang lên, tiếng chân chạy rầm rập, và rồi là những cú đấm, cú đá.

"Chạy đi! Tôi sẽ giữ chúng lại!" Tuấn hô to, trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Thảo và cô bé vội vàng chạy về phía trước. Tuấn đứng lại, quyết tâm bảo vệ hai người. Anh đương đầu với bọn cướp, từng cú đánh đều mạnh mẽ và chính xác. Nhưng số lượng kẻ thù quá đông, và anh biết mình không thể kéo dài được lâu.

Trong một khoảnh khắc, Tuấn cảm thấy mình đang ở giữa một cơn ác mộng. Những cú đấm, cú đá, và tiếng thét vang vọng trong đầu. Anh không chỉ chiến đấu để sống sót, mà còn để bảo vệ những người mình yêu thương.

Khi một trong những kẻ cướp vung dao về phía anh, Tuấn phản ứng ngay lập tức, né người và đâm con dao găm vào bụng kẻ đó. Hắn gào thét rồi ngã quỵ. Nhưng đồng thời, những kẻ khác đã nhận ra sự yếu thế của mình và lao vào tấn công.

"Chạy đi!" Tuấn hét lên, nhưng đã quá muộn. Hắn ta xô Tuấn ngã xuống đất, đè lên người anh.

Trong khoảnh khắc đó, Tuấn cảm thấy sự bất lực trào dâng. Anh không thể làm gì hơn ngoài việc nhìn em gái và cô bé chạy đi. Họ đã thoát khỏi tay hắn, nhưng anh không thể biết liệu mình có còn cơ hội gặp lại họ hay không.

Khi những kẻ cướp quay lưng đi, Tuấn cố gắng đứng dậy. Đau đớn, nhưng không thể đầu hàng. Anh biết mình phải tiếp tục, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người đang cần anh.

Đêm xuống, và ánh đèn mờ ảo từ những ngôi nhà bỏ hoang chỉ làm tăng thêm nỗi cô đơn. Tuấn đứng giữa phố phường hoang tàn, lòng tràn đầy quyết tâm. Dù thế giới bên ngoài đã sụp đổ, anh vẫn phải tìm cách sống sót, để bảo vệ gia đình và những người yếu đuối.

Mọi thứ đã thay đổi, nhưng một điều không bao giờ thay đổi: sự kiên cường trong anh. Anh sẽ tìm kiếm Thảo và cô bé, và không bao giờ từ bỏ. Dù cho có phải vượt qua bao nhiêu khó khăn, Tuấn sẽ không để "Hơi Thở" tước đi những gì quý giá nhất.

Trong đêm tối, Tuấn bắt đầu bước đi, quyết tâm tìm kiếm một nơi an toàn, một nơi mà họ có thể bắt đầu lại từ đầu. Nhưng tiếng gió lạnh lẽo và sự rùng rợn của bóng tối vẫn ám ảnh bên tai, nhắc nhở anh rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Sau