Tần Hạo và Lâm Nguyệt tiếp tục công việc chăm sóc cây trồng trong không gian bí mật. Những ngày qua, không khí giữa họ ngày càng trở nên gần gũi hơn. Tần Hạo thường xuyên trêu đùa cô, khiến Lâm Nguyệt cười tít mắt.
“Nguyệt, nếu cô chăm cây giỏi như chăm sóc người, thì chắc chắn chúng sẽ lớn nhanh như thổi!” Tần Hạo nói, cười tươi.
“Ha! Ngươi tưởng dễ lắm sao?” Lâm Nguyệt đáp, ánh mắt đầy thách thức. “Nếu ta không chăm sóc tốt, thì làm sao có được trái ngọt cho ngươi ăn?”
“Trái ngọt? Cô không định lại dụ ta đi ăn trái cây của cô đấy chứ?” Tần Hạo nháy mắt. “Ta không dễ bị lừa đâu!”
Lâm Nguyệt chỉ lắc đầu, nở nụ cười hồn nhiên. “Ngươi thật là, mỗi lần đều phải chế nhạo ta như vậy sao?”
Tần Hạo nhún vai. “Đó là cách ta thể hiện tình cảm. Nếu không thì sao biết ta thích cô chứ?”
“Thích ta?” Lâm Nguyệt đỏ mặt, bất ngờ bởi lời nói của anh. “Ngươi… không có nói đùa đấy chứ?”
“Có gì mà phải đùa?” Tần Hạo nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh lấp lánh ánh sáng. “Cô là người bạn tốt nhất mà ta có, không chỉ trong không gian này mà còn cả ngoài đời.”
“Cảm ơn…” Lâm Nguyệt gật đầu, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Trong khi họ đang trò chuyện vui vẻ, Đường Kha và Triệu Thư đứng ngoài, theo dõi mọi hành động của hai người. Đường Kha nhướng mày, có chút ghen tỵ. “Chả nhẽ họ đã trở thành một cặp? Thật không thể tin nổi!”
“Ngươi không thấy sao?” Triệu Thư lén lút, “Họ thực sự có vẻ rất hòa hợp. Nhưng ta không thể đoán được tâm tư của Tần Hạo.”
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm. Họ đang chuẩn bị cho điều gì đó lớn lao, ta cảm giác được.” Đường Kha nói, quyết tâm không bỏ lỡ cơ hội.
“Nhưng phải cẩn thận, không để họ biết.” Triệu Thư cẩn thận nhắc nhở. “Nếu họ phát hiện ra, chắc chắn sẽ không vui đâu.”
“Được rồi, ta sẽ theo dõi họ. Nhưng phải giữ khoảng cách.” Đường Kha gật đầu, ánh mắt tập trung.
Trở lại không gian, Tần Hạo và Lâm Nguyệt tiếp tục công việc của mình. Khi những trái cây đầu tiên chín rộ, Lâm Nguyệt vô cùng hào hứng. “Nhìn kìa! Chúng ta đã có những trái cây đầu tiên rồi!”
“Chúng thật sự đẹp! Cô làm thật tốt!” Tần Hạo khen ngợi, ánh mắt sáng lên khi nhìn những quả chín mọng.
“Ngươi sẽ phải nếm thử!” Lâm Nguyệt hái một quả và đưa cho anh. “Nào, ăn đi!”
Tần Hạo cắn một miếng, hương vị ngọt ngào lan tỏa trong miệng. “Thật tuyệt! Nếu ta mang chúng ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến mọi người bất ngờ.”
“Chúng ta cần phải cẩn thận, không thể để ai phát hiện ra nơi này.” Lâm Nguyệt nhắc nhở.
Tần Hạo gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Lâm Nguyệt. “Cô biết không, nếu không có cô, ta không biết mình sẽ ra sao trong thế giới này.”
Lâm Nguyệt ngượng ngùng. “Ta chỉ là một thầy thuốc bình dân thôi mà… Ngươi mới là hoàng tử.”
“Hoàng tử không có nghĩa là không có cảm xúc.” Tần Hạo cười. “Và ta rất trân trọng tình bạn của chúng ta.”
Lâm Nguyệt im lặng, cảm giác một niềm hạnh phúc ấm áp lan tỏa trong lòng. Nhưng bất chợt, không gian yên tĩnh bị phá vỡ bởi tiếng động ngoài cửa. Họ nhìn nhau, lo lắng.
“Có ai đó?” Tần Hạo thì thầm. “Chúng ta phải kiểm tra.”
Họ lén lút tiến đến gần cửa ra vào, ánh mắt căng thẳng. Đường Kha và Triệu Thư, không biết đã bị phát hiện, vẫn đang bàn tán.“Ngươi thấy không? Họ đang ở trong đó!” Đường Kha chỉ vào không gian.
“Chúng ta cần phải tìm cách vào trong.” Triệu Thư thì thầm.
“Ta có một ý tưởng.” Đường Kha cười, ánh mắt tinh nghịch.
Tần Hạo và Lâm Nguyệt nghe thấy kế hoạch của họ và trao đổi ánh nhìn đầy lo lắng. “Có vẻ như chúng ta không thể giữ bí mật lâu hơn nữa,” Tần Hạo nói, lo lắng.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.” Lâm Nguyệt cũng cảm thấy hồi hộp.
Khi Đường Kha và Triệu Thư chuẩn bị hành động, Tần Hạo quyết định rằng đã đến lúc phải đối mặt với những người bạn của mình. “Chúng ta không thể để họ nghi ngờ thêm nữa.”
“Nhưng… nếu họ phát hiện ra bí mật của chúng ta thì sao?” Lâm Nguyệt hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Thì chúng ta sẽ phải giải thích.” Tần Hạo mỉm cười tự tin. “Cô quên rằng ta là hoàng tử sao? Một chút xíu khéo léo và lý do hợp lý sẽ giúp chúng ta.”
“Ngươi có chắc chắn không?” Lâm Nguyệt vẫn chưa yên tâm.
“Chắc chắn.” Tần Hạo nắm tay cô, cả hai cùng bước ra khỏi không gian, chuẩn bị đối mặt với Đường Kha và Triệu Thư.
Khi họ xuất hiện, Đường Kha và Triệu Thư cũng giật mình. “Ôi, các ngươi ở đây!” Đường Kha giả vờ ngạc nhiên.
“Chúng ta đang… làm việc.” Tần Hạo cố gắng giữ bình tĩnh.
“Việc gì mà bí mật thế?” Triệu Thư tò mò, ánh mắt sắc bén.
“À, chỉ là một số điều thú vị thôi.” Tần Hạo cười, cảm thấy như mình đang đứng trước một cuộc thử thách lớn.
“Thú vị? Có thể cho ta xem không?” Đường Kha hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Không… không cần thiết đâu!” Lâm Nguyệt lúng túng, cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường.
“Thật sao? Vậy thì chúng ta sẽ phải tự mình tìm hiểu thôi!” Đường Kha cười, ánh mắt đầy thách thức.
Tần Hạo và Lâm Nguyệt cảm thấy hồi hộp, biết rằng bí mật của họ có thể không được giữ kín lâu nữa. Họ phải tìm cách bảo vệ không gian và những gì họ đã xây dựng, nhưng cùng lúc đó, cũng phải duy trì tình bạn với Đường Kha và Triệu Thư.
Khi không khí trở nên căng thẳng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tần Hạo. “Hay chúng ta cùng nhau làm việc trong không gian đó? Chắc chắn sẽ có nhiều điều thú vị cho mọi người!”
“Cùng nhau? Ý tưởng hay đấy!” Đường Kha tỏ ra hứng thú. “Nhưng có gì đảm bảo rằng các ngươi sẽ không giấu giếm chúng ta nữa?”
“Ta sẽ cho các ngươi thấy tất cả! Nhưng trước tiên, hãy hứa là không nói cho ai biết!” Tần Hạo nghiêm túc.
“Chúng ta hứa!” Triệu Thư nhanh chóng đồng ý, ánh mắt sáng lên.
Lâm Nguyệt nhìn Tần Hạo, cảm thấy lo lắng nhưng cũng không kém phần hào hứng. Họ đã mở ra một chương mới trong cuộc sống của mình, nhưng liệu mọi thứ có diễn ra suôn sẻ như họ mong đợi?
Khi họ cùng nhau bước vào không gian, Tần Hạo cảm thấy như đang đứng trước một ngã rẽ lớn. Tình bạn và tình yêu, sự tin tưởng và bí mật, tất cả đều đan xen trong cuộc sống của họ. Nhưng một điều chắc chắn rằng, cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu.