Nàng ta chợt làm ra vẻ đã hiểu.
“Ta biết rồi, tỷ tỷ cảm thấy mình đã nhận lại tổ tông, từ nay phải được hưởng vinh hoa phú quý vô tận.”
“Cho nên mới cố tình tỏ ra rộng rãi để người khác nhìn thấy!”
Ta nhấc mắt nhìn nàng ta.
“Gia nghiệp nhà họ Thẩm vốn dĩ đã nên có một phần của ta.”
“Cây trâm được tặng cho ta, ta giữ hay cho người khác, liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi không có nên sinh lòng ghen tị sao?”
“Nếu ghen thì cứ nói thẳng, cần gì đứng đây buông lời chua ngoa?”
Gương mặt Thẩm Vân Dao đỏ bừng vì tức giận.
Nàng ta vung tay áo, quay người trở về viện.
Đến tối, cha gọi ta đến, công khai khiển trách ta không biết hòa thuận cùng tỷ muội, còn đem tính khí nhỏ nhen ngoài thôn dã về làm loạn trong phủ.
“Con lưu lạc bên ngoài nhiều năm, nay bỗng nhìn thấy cảnh phồn hoa của kinh thành, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh ý nghĩ mọi người đều mắc nợ con.”
“Nhưng chuyện năm xưa chỉ là số mệnh trêu đùa, lỗi không ở chúng ta, lại càng không phải lỗi của Vân Dao.”
Năm mẹ m.a.n.g t.h.a.i ta, cha vẫn chỉ là một vị quan văn tứ phẩm, vừa nhận thánh chỉ vào kinh nhậm chức.
Dọc đường mẹ bất ngờ trở dạ, bên ngoài lại mưa như trút nước, cả đoàn người chỉ còn cách tạm dừng tại một d.ụ.c anh đường để sinh nở.
Đúng ngày ấy, một nữ t.ử chưa lập gia đình cũng hạ sinh con gái tại đó.
Nàng ta cảm thấy bản thân có lỗi với đứa trẻ vừa chào đời.
Thế là nhân lúc mẹ ta kiệt sức ngủ mê sau khi sinh, nàng ta lặng lẽ đổi hai đứa trẻ trong đêm.
Cha căn dặn ta không được oán trách Thẩm Vân Dao, càng không được tùy tiện trút giận lên đầu nàng ta.
Nói cho cùng, chẳng qua ông ấy chỉ đang thiên vị mà thôi.
Năm xưa từng có một vị thầy bói nổi tiếng xem mệnh rồi khẳng định đứa con thứ hai của cha mẹ chính là phúc duyên trời ban.
“Đứa trẻ này mang mệnh phượng lâm thiên hạ.”
“Nó nhất định giúp gia tộc hưng thịnh, các người phải hết lòng đối đãi.”
Sau khi Thẩm Vân Dao được bế về, con đường làm quan bế tắc nhiều năm của cha đột nhiên trở nên thuận lợi.
Ông ấy từng bước thăng tiến, cuối cùng ngồi lên vị trí Thừa tướng.
Cũng nhờ mệnh cách kia, Thẩm Vân Dao được Quý phi để mắt tới, từ nhỏ đã cùng Hằng Vương qua lại như thanh mai trúc mã.
So với một đứa con gái ruột thịt nhưng xa lạ như ta…
Bọn họ đương nhiên cần giữ lại “phúc tinh” Thẩm Vân Dao hơn.
Ngay cả ngày sinh thần vốn trùng nhau, vì tránh người ngoài nghi ngờ, ta cũng phải nhường ngày ấy cho nàng ta.
Đến đêm, mẹ lại tự mình tới viện khuyên ta.
“Con và Dao Nhi nhìn thế nào cũng không giống tỷ muội song sinh.”
“Nếu cùng tổ chức sinh thần một ngày, e rằng người ngoài sẽ bàn tán.”
“Nhưng Dao Nhi rất hiểu chuyện, nó đã đồng ý trong ngày sinh thần sẽ cùng tổ chức lễ đón con hồi phủ, hai bên đều náo nhiệt như nhau.”
“Con cứ yên tâm, mẹ nhất định không để con chịu thiệt.”
Mẹ quả thật sai người mang đến cho ta rất nhiều đồ vật.
Từ vải vóc để may y phục, đến trâm cài, vòng ngọc và đủ loại trang sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ là mỗi lần Thẩm Vân Dao trông thấy, nàng ta đều không quên nhắc một câu.
“Nhìn kiểu dáng này, hình như đều là những món trưởng tỷ từng thích.”
Nàng ta như sợ ta không hiểu rằng trong chút quan tâm mẹ dành cho ta…
Vẫn luôn có bóng hình của người con gái đã mất.
Gia nhân trong phủ đều nói đường nét mắt mày của ta khá giống trưởng tỷ, đáng tiếc làn da vàng vọt, trên mặt còn lấm tấm tàn nhang.
Còn tính tình thì càng không thể so với nàng.
“Đại tiểu thư dịu dàng hiền thục, đã bao giờ làm phu nhân đau lòng?”
“Đâu giống vị này, phu nhân rõ ràng đang nhẹ nhàng khuyên nhủ, nàng ấy lại nói vài câu khiến người nghẹn đến không thở nổi.”
Có một lần, mẹ vừa nhắc đến những năm ta chịu khổ bên ngoài, vừa hứa hẹn.
“Sau này của hồi môn của con nhất định sẽ nhiều hơn Vân Dao, tuyệt đối không để ít hơn nó.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt đỏ hoe, giọng nói chân thành như thể vừa trao cho ta sự bù đắp lớn lao nhất.
Ta chỉ bình tĩnh hỏi lại.
“Con là con gái ruột của người.”
“Của hồi môn của con nhiều hơn Thẩm Vân Dao, chẳng lẽ không phải lẽ đương nhiên sao?”
Nét mặt mẹ cứng lại.
Một hồi lâu sau, bà mới miễn cưỡng gật đầu.
“Phải, con nói không sai…”
Bà nhìn khuôn mặt mang vài phần giống trưởng tỷ của ta…
Song từ ta, bà không thể nhận được sự ngoan ngoãn, nhường nhịn như đã từng quen thuộc.
Hốc mắt bà dần đỏ thêm.
“Mẹ biết con sợ chúng ta thiên vị Vân Dao, cho nên chuyện gì cũng muốn tranh hơn thua với nó.”
“Nhưng nó đã ở bên chúng ta suốt nhiều năm.”
“Con người đâu phải cỏ cây, sống cùng nhau lâu như vậy sao có thể không có tình cảm, con đừng oán mẹ…”
Ta nhẹ nhàng đáp.
“Con không oán người.”
Mẹ ngẩn người, rồi lại khẽ hỏi.
“Vậy con đã trở về lâu như thế, vì sao vẫn không chịu gần gũi với mẹ?”
“Mỗi lần trưởng tỷ con trở về nhà mẹ đẻ, nó luôn có vô số chuyện muốn kể.”
“Cho dù mẹ bận không nghe, nó vẫn cứ quấn lấy mẹ mà nói mãi…”
Ta nghe vậy, không nhịn được bật cười.
“Nhưng con đâu phải trưởng tỷ.”
“Người muốn quấn quýt trò chuyện với người thì người chẳng chịu lắng nghe.”
“Đến khi gặp người không muốn nói, người lại nhất định ép người ấy mở lòng.”
“Suốt bao năm qua, phần tình thương người dành cho con gái đều đã trao hết cho Thẩm Vân Dao.”
“Còn con, đến một chút cũng chưa từng nhận được.”
“Ta biết rồi, tỷ tỷ cảm thấy mình đã nhận lại tổ tông, từ nay phải được hưởng vinh hoa phú quý vô tận.”
“Cho nên mới cố tình tỏ ra rộng rãi để người khác nhìn thấy!”
Ta nhấc mắt nhìn nàng ta.
“Gia nghiệp nhà họ Thẩm vốn dĩ đã nên có một phần của ta.”
“Cây trâm được tặng cho ta, ta giữ hay cho người khác, liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi không có nên sinh lòng ghen tị sao?”
“Nếu ghen thì cứ nói thẳng, cần gì đứng đây buông lời chua ngoa?”
Gương mặt Thẩm Vân Dao đỏ bừng vì tức giận.
Nàng ta vung tay áo, quay người trở về viện.
Đến tối, cha gọi ta đến, công khai khiển trách ta không biết hòa thuận cùng tỷ muội, còn đem tính khí nhỏ nhen ngoài thôn dã về làm loạn trong phủ.
“Con lưu lạc bên ngoài nhiều năm, nay bỗng nhìn thấy cảnh phồn hoa của kinh thành, trong lòng khó tránh khỏi nảy sinh ý nghĩ mọi người đều mắc nợ con.”
“Nhưng chuyện năm xưa chỉ là số mệnh trêu đùa, lỗi không ở chúng ta, lại càng không phải lỗi của Vân Dao.”
Năm mẹ m.a.n.g t.h.a.i ta, cha vẫn chỉ là một vị quan văn tứ phẩm, vừa nhận thánh chỉ vào kinh nhậm chức.
Dọc đường mẹ bất ngờ trở dạ, bên ngoài lại mưa như trút nước, cả đoàn người chỉ còn cách tạm dừng tại một d.ụ.c anh đường để sinh nở.
Đúng ngày ấy, một nữ t.ử chưa lập gia đình cũng hạ sinh con gái tại đó.
Nàng ta cảm thấy bản thân có lỗi với đứa trẻ vừa chào đời.
Thế là nhân lúc mẹ ta kiệt sức ngủ mê sau khi sinh, nàng ta lặng lẽ đổi hai đứa trẻ trong đêm.
Cha căn dặn ta không được oán trách Thẩm Vân Dao, càng không được tùy tiện trút giận lên đầu nàng ta.
Nói cho cùng, chẳng qua ông ấy chỉ đang thiên vị mà thôi.
Năm xưa từng có một vị thầy bói nổi tiếng xem mệnh rồi khẳng định đứa con thứ hai của cha mẹ chính là phúc duyên trời ban.
“Đứa trẻ này mang mệnh phượng lâm thiên hạ.”
“Nó nhất định giúp gia tộc hưng thịnh, các người phải hết lòng đối đãi.”
Sau khi Thẩm Vân Dao được bế về, con đường làm quan bế tắc nhiều năm của cha đột nhiên trở nên thuận lợi.
Ông ấy từng bước thăng tiến, cuối cùng ngồi lên vị trí Thừa tướng.
Cũng nhờ mệnh cách kia, Thẩm Vân Dao được Quý phi để mắt tới, từ nhỏ đã cùng Hằng Vương qua lại như thanh mai trúc mã.
So với một đứa con gái ruột thịt nhưng xa lạ như ta…
Bọn họ đương nhiên cần giữ lại “phúc tinh” Thẩm Vân Dao hơn.
Ngay cả ngày sinh thần vốn trùng nhau, vì tránh người ngoài nghi ngờ, ta cũng phải nhường ngày ấy cho nàng ta.
Đến đêm, mẹ lại tự mình tới viện khuyên ta.
“Con và Dao Nhi nhìn thế nào cũng không giống tỷ muội song sinh.”
“Nếu cùng tổ chức sinh thần một ngày, e rằng người ngoài sẽ bàn tán.”
“Nhưng Dao Nhi rất hiểu chuyện, nó đã đồng ý trong ngày sinh thần sẽ cùng tổ chức lễ đón con hồi phủ, hai bên đều náo nhiệt như nhau.”
“Con cứ yên tâm, mẹ nhất định không để con chịu thiệt.”
Mẹ quả thật sai người mang đến cho ta rất nhiều đồ vật.
Từ vải vóc để may y phục, đến trâm cài, vòng ngọc và đủ loại trang sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ là mỗi lần Thẩm Vân Dao trông thấy, nàng ta đều không quên nhắc một câu.
“Nhìn kiểu dáng này, hình như đều là những món trưởng tỷ từng thích.”
Nàng ta như sợ ta không hiểu rằng trong chút quan tâm mẹ dành cho ta…
Vẫn luôn có bóng hình của người con gái đã mất.
Gia nhân trong phủ đều nói đường nét mắt mày của ta khá giống trưởng tỷ, đáng tiếc làn da vàng vọt, trên mặt còn lấm tấm tàn nhang.
Còn tính tình thì càng không thể so với nàng.
“Đại tiểu thư dịu dàng hiền thục, đã bao giờ làm phu nhân đau lòng?”
“Đâu giống vị này, phu nhân rõ ràng đang nhẹ nhàng khuyên nhủ, nàng ấy lại nói vài câu khiến người nghẹn đến không thở nổi.”
Có một lần, mẹ vừa nhắc đến những năm ta chịu khổ bên ngoài, vừa hứa hẹn.
“Sau này của hồi môn của con nhất định sẽ nhiều hơn Vân Dao, tuyệt đối không để ít hơn nó.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt đỏ hoe, giọng nói chân thành như thể vừa trao cho ta sự bù đắp lớn lao nhất.
Ta chỉ bình tĩnh hỏi lại.
“Con là con gái ruột của người.”
“Của hồi môn của con nhiều hơn Thẩm Vân Dao, chẳng lẽ không phải lẽ đương nhiên sao?”
Nét mặt mẹ cứng lại.
Một hồi lâu sau, bà mới miễn cưỡng gật đầu.
“Phải, con nói không sai…”
Bà nhìn khuôn mặt mang vài phần giống trưởng tỷ của ta…
Song từ ta, bà không thể nhận được sự ngoan ngoãn, nhường nhịn như đã từng quen thuộc.
Hốc mắt bà dần đỏ thêm.
“Mẹ biết con sợ chúng ta thiên vị Vân Dao, cho nên chuyện gì cũng muốn tranh hơn thua với nó.”
“Nhưng nó đã ở bên chúng ta suốt nhiều năm.”
“Con người đâu phải cỏ cây, sống cùng nhau lâu như vậy sao có thể không có tình cảm, con đừng oán mẹ…”
Ta nhẹ nhàng đáp.
“Con không oán người.”
Mẹ ngẩn người, rồi lại khẽ hỏi.
“Vậy con đã trở về lâu như thế, vì sao vẫn không chịu gần gũi với mẹ?”
“Mỗi lần trưởng tỷ con trở về nhà mẹ đẻ, nó luôn có vô số chuyện muốn kể.”
“Cho dù mẹ bận không nghe, nó vẫn cứ quấn lấy mẹ mà nói mãi…”
Ta nghe vậy, không nhịn được bật cười.
“Nhưng con đâu phải trưởng tỷ.”
“Người muốn quấn quýt trò chuyện với người thì người chẳng chịu lắng nghe.”
“Đến khi gặp người không muốn nói, người lại nhất định ép người ấy mở lòng.”
“Suốt bao năm qua, phần tình thương người dành cho con gái đều đã trao hết cho Thẩm Vân Dao.”
“Còn con, đến một chút cũng chưa từng nhận được.”