Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 44: Phó bản vô cùng thuận lợi, không có tác dụng phụ.

Được rồi.

Tần Triều đồng ý.

Thời gian mở cửa mỗi ngày của Vùng Đồng Cỏ Xanh là từ mười giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau, khi đó sẽ mở chế độ hỗn chiến, phải đối mặt với các hệ thống xuyên sách khác nhau, xin hãy chuẩn bị đầy đủ thuốc men và nâng cấp trang bị trước.

Tiến vào Vùng Đồng Cỏ Xanh sẽ ngẫu nhiên tiêu hao 999 điểm sinh tồn.

Mười giờ mười phút tối, Vân Trì vừa tan tiết tự học buổi tối không lâu đang ngồi bên bàn nhìn điện thoại.

Trước khi tiến vào Vùng Đồng Cỏ Xanh phải làm chút chuẩn bị, bước đầu tiên là lập một nhóm chat.

Tên nhóm: Nhóm yêu thương nhau cùng nuôi Đản Đản.

Tần Triều vừa mới tắm xong đang ngồi bên giường, vừa lau tóc vừa nhìn.

Kẻ ngọ nguậy: Tần Triều, cậu chuẩn bị xong chưa?

Gọi anh giao bánh trứng: Tôi hơi hối hận rồi.

Kẻ ngọ nguậy: Anh trai tốt.

Vân Đản Đản: Cha tốt, con yêu cha.

Tần Triều quay đầu lại, liền thấy Vân Đản Đản đang ngồi trên giường hắn, miệng không ngừng nói chuyện rồi cười với hắn.

Được lắm, hai cha con tâm linh tương thông, cùng nhau lừa hắn đúng không?

Kẻ ngọ nguậy: Vân Đản Đản ăn gì thế?

Vậy mà tăng ba trăm điểm no bụng?

Gọi anh giao bánh trứng: Yến sào.

Vân Trì bảo tìm hải sâm cho Trứng, hắn không tìm được hải sâm nên trộm cho Đản Đản một bát yến sào của Diệp Tiếu.

Vân Đản Đản: Ngon lắm, nhưng vẫn không bằng giò heo hầm, con vẫn thích ăn giò heo hầm hơn, đậm đà.

Kẻ ngọ nguậy: Yến sào tốt mà, Đản Đản ăn nhiều vào, đừng ăn giò heo gì nữa, ăn nhiều yến sào, vi cá, hải sâm, bào ngư đi.

Vân Đản Đản: Vâng.

Tần Triều: "..." Khá biết ăn đấy.

Rõ ràng bát yến sào kia có lợi cho Vân Đản Đản, Tần Triều xuống lầu bưng luôn cả nồi lên.

Diệp Tiếu tắm xong đắp mặt nạ đi ra định ăn yến sào, ủa, yến sào của bà đâu? Cả nồi cũng mất luôn rồi?

Chắc chắn là thằng cháu khốn nạn đó làm, thằng cháu khốn nạn đó đặc biệt thích ăn, nhưng lão Tần lại đang cưng chiều nó lắm, buổi tối còn gọi điện đặt sữa cho nó, mỗi ngày đều vận chuyển bằng máy bay tới, Tiểu Triều nhà bà còn không được đãi ngộ như thế, bây giờ thằng cháu khốn nạn đó lại còn trộm yến sào của bà, hừ!!!

Kẻ ngọ nguậy: Anh trai, anh chuẩn bị xong chưa?

Gọi anh giao bánh trứng: Chuẩn bị xong rồi, đang nằm trên giường đây, cậu đừng lược chữ nữa, gọi là anh trai tốt.

Vân Trì: "..." Hắn có chấp niệm gì với việc làm anh trai thế?

Kẻ ngọ nguậy: @Vân Đản Đản trông chừng cha con cho tốt.

Vân Đản Đản: Oke.

Vân Trì nhấn vào Vùng Đồng Cỏ Xanh.

[Vùng Đồng Cỏ Xanh đã mở, tiến vào một mình hoặc tiến vào theo đội.]

A. một người - B. theo đội

Vân Trì nhắm mắt lại, không nhìn thấy không nhìn thấy, mắt cậu tại sao lại không nhìn thấy lựa chọn B nhỉ?

Ồ, hóa ra chỉ có A.

Đúng vậy, chỉ có A.

Là trụ cột gia đình trong nhóm nuôi Đản Đản, Tần Triều phải dựa vào sức một mình nuôi sống Vân Đản Đản, cùng lắm thì cậu gọi thêm vài tiếng anh trai tốt thôi... Dù sao tâm nguyện cả đời của Tần Triều chính là được làm anh trai, nhìn đi, hắn còn viết luôn tâm nguyện làm anh trai vào tên WeChat nữa mà.

Tuy hơi dầu mỡ, nhưng Vân Trì sẵn lòng hoàn thành tâm nguyện đó cho hắn, mỗi người lấy thứ mình cần.

Đúng vậy, chính là mỗi người lấy thứ mình cần.

Nghĩ như vậy, Vân Trì lập tức thông suốt, lưng thẳng tắp, lý lẽ hùng hồn chọn A.

Cậu gọi anh trai tốt cũng phải trả giá chứ, dù sao cũng dầu mỡ lắm.

[Đi một mình, phái ai đi?]

A. chồng - B. bản thân

Chỉ có thể chọn một, đương nhiên là Ngu Mỹ Nhân rồi.

[Cấp độ hiện tại của Ngu Mỹ Nhân chỉ có thể tiến vào khu A, xin hãy chuẩn bị đồ ăn, nước uống, thuốc men và vũ khí cho Ngu Mỹ Nhân.]

Đồ ăn thức uống đều bị Vân Đản Đản ăn sạch rồi, chỉ còn lại mấy cái màn thầu khô cứng, mang hết cho hắn đi, thuốc men chỉ có băng gạc và băng cá nhân, cũng cho hắn luôn, vũ khí... Chỉ có một cây gậy, cầm lấy đi.

Trước khi sinh con đã nghèo, sinh con xong lại càng nghèo hơn.

Anh trai tốt thông cảm nhiều nhé, gia sản đều cho anh cả rồi đó.

[Ngu Mỹ Nhân sắp tiến vào khu A, điểm đến tự động lựa chọn là ruộng dược liệu, cách một trăm kilomet, bên trong có cỏ chuyển hóa, cỏ sinh mệnh cùng các loại thực vật cao cấp khác, có tiến vào hay không?]

Có □ Không □

Có.

[Ngu Mỹ Nhân đã thành công tiến vào Vùng Đồng Cỏ Xanh, mật danh 73, hãy dũng cảm tiến về phía mục tiêu đi.]

Vân Trì vội vàng gửi tin nhắn.

Kẻ ngọ nguậy: Tần Triều, cậu thế nào rồi?

Vân Đản Đản: Cha con rụp một phát ngủ mất tiêu rồi.

Kẻ ngọ nguậy: ... Đản Đản à, kiểu từ "rụp một phát" này đừng dùng nữa, cứ nói thẳng là ngủ rồi đi.

Vân Đản Đản: Vâng, cha con ngủ rồi, cắn thế nào cũng không tỉnh.

Kẻ ngọ nguậy: ... Đừng cắn cậu ấy.

Lỡ thật sự cắn tỉnh rồi thì sao? Không có hắn thì còn ai nuôi Đản Đản nữa?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lần này vậy mà lại cưỡng chế ngủ, Vùng Đồng Cỏ Xanh này đúng là có chút bản lĩnh.

Vân Trì tiếp tục nhìn điện thoại, phía trên màn hình xuất hiện một thanh máu màu đỏ thật lớn, hiển thị lượng máu: 100

Đồng thời các chỉ số của Ngu Mỹ Nhân cũng xuất hiện thay đổi: điểm no bụng chỉ còn 100, điểm đủ nước chỉ còn 200.

Vân Trì nhớ ra rồi, tiến vào Vùng Đồng Cỏ Xanh sẽ ngẫu nhiên trừ 999 điểm sinh tồn, trước khi tiến vào Ngu Mỹ Nhân vốn đã ở trong trạng thái chưa ăn no, xem ra điểm đủ nước và điểm no bụng bị chia đều ra để gánh, cho nên cuối cùng chỉ còn lại 100 điểm no bụng và 200 điểm đủ nước.

[Theo trạng thái sinh lý hiện tại của số 73, mỗi giờ tiến được 4 kilomet, dự kiến cần 25 giờ để tới ruộng dược liệu.]

Vân Trì trợn tròn mắt, hóa ra là tính như vậy sao?

[Số 73 ăn năm cái màn thầu và ba chai nước khoáng, tăng 50 điểm no bụng, 60 điểm đủ nước.]

[Số 73 đang đói khát lảo đảo đi trên con đường tới ruộng dược liệu, phát hiện một rương báu, có mở hay không.]

Có □ Không □

?

Vân Trì đưa tay nhấn, nhưng không có tác dụng, Vân Trì dùng sức chọc, nhưng thế nào cũng không chọn được.

[Số 73 chọn Có, rương báu mở ra, đếm ngược năm bốn ba... Nhà thám hiểm số 89 lén lút mò tới phía sau số 73, xin chọn chiêu thức]

A. Lăng Ba Vi Bộ - B. quay người vung gậy - C. ngồi xổm né tránh

Vân Trì chọn, chọn không được.

[Số 73 phản ứng chậm chạp chậm mất một nhịp, bị số 89 bắn trúng chân, đang trong trạng thái mất máu, rương báu bị cướp mất, số 89 để lại một câu "Anh em, hơi yếu nha" rồi rời đi.]

Vân Trì: "..."

[Số 73 kiên cường bò dậy, tập tễnh tiếp tục tiến về phía trước, dự kiến cần 35 giờ để tới ruộng dược liệu.]

Vân Trì: "..." Càng đi càng xa rồi...

[Trên đường gặp cánh đồng trăm hoa, có thu thập hay không.]

Có □ Không □

[Số 73 bắt đầu thu thập.]

[Nhận được một hạt giống cỏ chuyển hóa, nhận được hai hạt giống cỏ chuyển hóa, nhận được một cây cỏ chuyển hóa, nhận được một cây cỏ chuyển hóa, thu thập cánh đồng trăm hoa hoàn tất, tiếp tục tiến lên]

Trong biệt thự nhà họ Tần, Vân Đản Đản đã buồn ngủ đến mức ngủ thiếp đi, cuộn tròn trên giường Tần Triều.

Mà trên giường cũng chỉ có một mình nó.

Cha nó lúc này đang đứng bên cạnh giường, đối diện bức tường, nhắm mắt, ôm bụng, tập tễnh bước tại chỗ không ngừng, vừa đi vừa liên tục chọc lên tường.

Ý thức chìm trong biển sâu, Tần Triều biết rõ mình đang đi bộ, hơn nữa vừa rồi hắn còn trúng một phát đạn.

Mẹ nó, đau thật đấy.

Mà trước mắt là một tấm bảng trắng, trên bảng không ngừng hiện chữ ra ngoài, đúng vậy, chữ đen cỡ lớn lại tới rồi, lại tới rồi.

[Trên đường gặp nhà thám hiểm số 3 đang mở rương báu, có cướp đoạt hay không.]

[Có □ Không □]

Tần Triều không chút do dự chọn Có, hắn muốn rửa sạch nỗi nhục.

[A. đánh lén bằng gậy - B. bắn lén từ phía sau]

Chỉ có thể đánh lén bằng gậy, vì con nhộng tằm kia chỉ trang bị cho hắn một cây gậy, mẹ nó hắn không có súng.

Tần Triều vừa đưa tay ra còn chưa kịp nhấn.

[Số 73 phản ứng chậm chạp, bị số 3 trở tay bắn một phát, trúng cánh tay.]

[Số 73 mất máu quá nhiều, chỉ còn năm mươi điểm máu, tốt nhất nên chữa trị một chút]

Tần Triều đau đến hít ngược một hơi, cánh tay cứ thế buông thõng bên người, cơ thể vẫn tiếp tục tiến về phía trước, không dừng lại được.

Cơ thể này vừa chịu sự khống chế của hắn lại vừa không chịu sự khống chế của hắn... Cảm giác này rất kỳ lạ.

Nhưng đó đều không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn vừa đói vừa khát vừa đau, hắn có thể tự cho mình ăn uống, nhưng!!! Mẹ nó trong ba lô chẳng có gì cả!!! Chỉ có mấy cái màn thầu khô chết tiệt, suýt nữa làm hắn nghẹn chết.

Tần Triều bây giờ chỉ muốn lôi con nhộng tằm kia tới đánh cho một trận, loại mà gọi bao nhiêu tiếng anh trai tốt cũng vô dụng.

Tần Triều luống cuống tay chân chọn ba lô, lấy băng gạc ra trị thương.

[Số 73 sử dụng băng gạc, lượng máu tăng 3.]

Tần Triều: "..." Con nhộng tằm này rốt cuộc chuẩn bị cái thứ gì vậy?

[Số 73 tiếp tục sử dụng băng gạc, lượng máu tăng 3, sử dụng băng cá nhân, lượng máu tăng 1]

[Số 73 tiếp tục tiến lên, trên đường bị số 99 tập kích, bắn trúng ngực.]

Tần Triều: "Á--" Đệt, đau quá.

[Số 54 cưỡi voi đi ngang qua giẫm số 73 một cái, lượng máu còn lại 10]

Tần Triều: "Đệt mẹ!!!" Chân voi giẫm thẳng lên mặt hắn rồi.

[Số 73 mất máu quá nhiều, đã không thể đứng thẳng đi lại, bắt đầu bò]

Tần Triều cảm thấy mình đã nằm rạp xuống đất, nhưng cơ thể vẫn kiên cường tiếp tục tiến về phía trước, mỗi bước đi đều là cơn đau thấu tim, nhưng hắn không thể dừng lại, không phải vì Đản Đản, mà là mẹ nó hắn không dừng lại được a a a a --

Đây là lần đầu tiên Tần Triều trải nghiệm cảm giác bò, kiểu dùng cả tứ chi ấy.

[Số 73 vì mất máu quá nhiều nên kích hoạt cơ chế bảo hộ bản thân, người khác không được tấn công, theo tốc độ bò hiện tại của số 73, để tới đích cần bò bảy mươi hai giờ, xin hãy cố gắng lên.]

Tần Triều: Bao nhiêu cơ???? 72 giờ à???

Mẹ nó đây là đưa hắn tới cái nơi quỷ quái nào vậy?

Con nhộng gay AI nhỏ kia, cứ chờ đó đi, ngày mai mà không đánh cậu ta một trận thì hắn không họ Tần.

Vân Trì nhìn màn hình thở phào nhẹ nhõm, trước đó cậu còn lo phó bản này sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bây giờ xem ra cũng chẳng khác mấy phó bản trước, lúc trước tiến vào đồng cỏ hồ nước để thu thập tài nguyên cũng như vậy, gặp sói gặp quái, trừ chút máu gì đó là không sao.

Ngày mai tỉnh dậy Tần Triều hẳn sẽ khát, sẽ đói, có thể còn đau nữa, vậy chờ hắn ra khỏi phó bản, cậu cho hắn ăn chút đồ ngon, lại làm thêm vài cuộn băng gạc với băng cá nhân cho hắn, vấn đề không lớn.

Vân Trì yên tâm rồi, lấy đề toán ra bắt đầu làm, ngày mai phải điều chỉnh lại phương án, bây giờ cậu học bài trước đã.

Bốn giờ sáng, Vân Trì đúng giờ thức dậy, trước tiên lấy điện thoại ra nhìn một cái.

[Số 73 đang bò...]

Vân Trì đặt điện thoại xuống, lấy bài tập ra bắt đầu làm.

Sáu giờ.

Vân Trì canh đúng giờ mở điện thoại.

[Ngu Mỹ Nhân thám hiểm Vùng Đồng Cỏ Xanh trở về, thu thập được ba cây cỏ chuyển hóa, sáu hạt giống cỏ chuyển hóa, phần thưởng khích lệ một cây cỏ chuyển hóa.]

Vân Trì cho Vân Đản Đản ăn bốn cây cỏ chuyển hóa, tỷ lệ chuyển hóa của Vân Đản Đản biến thành 5,4%.

Vân Trì: "..." Phải đến năm nào tháng nào mới chuyển hóa thành công đây?

Điểm no bụng và điểm đủ nước của Ngu Mỹ Nhân đều sắp cạn rồi, Vân Trì vội vàng bổ sung cho hắn, nhưng Vân Đản Đản ngủ dậy thì các chỉ số cũng rất thấp, Vân Trì lo được đầu này không lo nổi đầu kia, cuối cùng chỉ có thể lại làm Ngu Mỹ Nhân chịu thiệt một chút, chỉ cho hắn ăn nửa no, còn lại đều cho Vân Đản Đản.

Kẻ ngọ nguậy: Tần Triều, cậu dậy chưa? Cậu vẫn ổn chứ?

Bên kia không ai để ý tới cậu.

Trong phòng ngủ của Tần Triều, Vân Đản Đản ôm chăn ngồi trên giường, đôi mắt to mờ mịt nhìn Tần Triều đang nằm sấp trên đất với tư thế kỳ quái, chần chừ hỏi: "Cha ơi, cha ngã khỏi giường à? Cha không sao chứ?"

Tần Triều nằm sấp trên đất, hồi lâu không nói gì, cuối cùng lại bật cười một tiếng.

Muốn chống người đứng dậy, nhưng lại ngã sấp xuống lần nữa, dù sao người đã bò âm u dưới đất suốt cả một đêm cũng sắp quên mất cảm giác đi bằng hai chân rồi.

Qua rất lâu sau, Tần Triều mới chống giường lật người ngồi xuống sàn nhà, thở hổn hển, đệt, đau quá, cánh tay, bụng dưới, chân, chỗ nào cũng đau, nhưng cơn đau bây giờ vẫn còn đỡ, cơn đau lúc tối qua trúng đạn mới thật sự kinh khủng.

Vân Đản Đản bò tới mép giường: "Cha ơi, cha không sao chứ?"

Tần Triều nghiến răng: "Không sao, cha ổn lắm."

"Thật ạ?"

"Thật." Tần Triều dùng bàn tay run rẩy cầm điện thoại lên, mở ra, liền nhìn thấy tin nhắn của Vân Trì.

Tần Triều nheo mắt.

Gọi anh giao bánh trứng: Không sao, tôi rất ổn.

Kẻ ngọ nguậy nhanh chóng trả lời: Tối qua có gì đặc biệt không?

Gọi anh giao bánh trứng run tay chọc màn hình: Không có mà, chỉ là ngủ một giấc thôi, dậy vẫn giống như trước, rất đói rất khát, không phải cậu lại không cho tôi ăn đấy chứ?

Kẻ ngọ nguậy: Xin lỗi xin lỗi, chỉ cho cậu ăn một nửa thôi, phần còn lại cho Vân Đản Đản rồi, nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ cố gắng cho cậu ăn no.

Tần Triều nghiến răng, mặt mày dữ tợn trả lời: Không sao, tôi rất ổn, cậu không cần lo, cái phó bản đó chẳng xảy ra chuyện gì cả.

Tần Triều duỗi tay duỗi chân kiểm tra một lượt, không có vết thương nào, cơn đau trên người hoàn toàn đến từ màn bò âm u tối qua.

Tần Triều gửi tin nhắn cho Trần Hủ.

Gọi anh giao bánh trứng: Anh em, bắt taxi tới nhà tao đón tao.

Đồng thời gửi một bao lì xì hai trăm tệ.

Trần Khỉ Đột lập tức bấm nhận: Vâng, ông chủ.

"Tần Yêu Ông, hôm nay tự lo cho bản thân đi, cha đi học đây." Tần Triều chống giường đứng dậy rồi hai chân mềm nhũn, bịch một tiếng ngã sấp lên giường, đệt...

Tần Triều theo bản năng bắt đầu bò...

Tần Yêu Ông: "..."

Tần Triều bò sang bên kia giường rồi vịn tường tập tễnh đi vào nhà vệ sinh.

Hai mươi phút sau Trần Hủ xuất hiện ở nhà Tần Triều, nửa đỡ nửa ôm đưa người ra khỏi nhà họ Tần.

"Mày không sao chứ?" Trần Hủ sợ ngây người rồi, "Mẹ nó mày sắp chết rồi à?"

"Im miệng." Cả người Tần Triều đều đổ lên người Trần Hủ, Trần Hủ chống đỡ hắn, hai người đi rất vất vả.

Sắc mặt Tần Triều hồng hào có ánh sáng, cho dù chỗ nào trên người cũng khó chịu, nhưng đều chỉ là đau khô khốc, không ảnh hưởng tới thứ khác, trạng thái cơ thể hắn cực kỳ tốt, cho nên cảm giác đau đớn cũng đặc biệt mãnh liệt.

Tinh thần tràn đầy gấp trăm lần để cảm nhận cơn đau cực hạn, chỉ hỏi hắn có sướng không thôi?

Ông cụ nhà bên lái xe lăn điện chạy ngang qua, dừng lại, quay đầu hỏi: "Bạn học, cháu không sao chứ?"

"Có sao." Tần Triều nhăn nhó méo mặt, "Ông ơi, hay cho cháu mượn xe lăn một chút nhé?" Chân tay ông cụ này khỏe lắm, hắn thường xuyên thấy ông từ xe lăn bước xuống rồi đẩy xe lăn đi bộ, cũng chẳng biết rốt cuộc là ai dắt ai.

Ông cụ rất dễ nói chuyện, bước xuống nhường xe lăn cho Tần Triều: "Học sinh bây giờ ấy à, thể chất đều không được."

Tần Triều ngồi lên thích nghi một chút rồi phóng vèo đi mất, ông cụ chạy theo phía sau: "Cẩn thận chút..."

Trần Hủ: "..."

Hay là hôm nay tư thế thức dậy của cậu ta không đúng nhỉ?

Tần Triều nhờ xe lăn của ông cụ đi tới cổng khu dân cư, Trần Hủ gọi taxi, hai người lên xe, lúc tới trường còn chưa đến bảy giờ.

Giờ này con nhộng tằm chắc chắn vẫn đang ngọ nguậy trên đường tới trường.

Tần Triều vỗ vai Trần Hủ: "Nhanh nhanh nhanh..."

Trần Hủ đang gánh toàn bộ trọng lượng cơ thể của hắn nổi giận: "Mẹ nó mày vội đi đầu thai à?"

"Đúng đúng đúng, đi đầu thai đấy."

Tần Triều thân tàn chí kiên, dọc đường liên tục thúc giục Trần Hủ "chạy như điên", cuối cùng cũng tới lớp học, con nhộng tằm quả nhiên còn chưa tới.

Tần Triều khó khăn chống bàn từng bước từng bước đi tới chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống, sắp xếp lại tay chân cho ngay ngắn.

Thật ra chỉ cần ngồi xuống là được rồi, chỉ cần không cử động, hắn còn sung sức hơn bất kỳ ai.

Tần Triều lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Vân Trì.

Gọi anh giao bánh trứng: Kén Tằm à, cái phó bản này của cậu có phải còn tác dụng khác không?

Kẻ ngọ nguậy: Sao thế, cậu không khỏe à?

Vân Trì vừa trèo tường vào trường vì đến muộn đang nhìn điện thoại, có chút lo lắng, Tần Triều sẽ không muốn vào nữa đấy chứ?

Gọi anh giao bánh trứng: Tôi không chỉ không khó chịu, mà còn cảm thấy cực kỳ sung sức, cơ thể khỏe vô cùng, cứ như tối qua được truyền vào người một loại năng lượng đặc biệt vậy, bây giờ có thể một hơi làm mười bộ đề.

Kẻ ngọ nguậy: !!!

Kẻ ngọ nguậy: Thật sao?

Kẻ ngọ nguậy: Thần kỳ vậy luôn à?

Tần Triều cười âm u: Cậu tới đi, tới đây tôi làm đề cho cậu xem.

Kẻ ngọ nguậy: Được, tôi tới ngay.

Vân Trì chạy về phía lớp học, cậu không tin, Tần Triều là học dốt lại không thích học, sao có thể làm đề được, chắc chắn hắn có âm mưu.

Gọi anh giao bánh trứng: Gọi một tiếng anh đi.

Tần Triều mặt mày dữ tợn, con nhộng gay nhỏ à, để anh đây thương yêu em cho tử tế nhé!

Lại nữa rồi, người đàn ông dầu mỡ.

Vân Trì bấm ghi âm, gửi qua một tiếng "anh trai tốt" thở hồng hộc như choá.

Thấy chưa, cậu đã nói cậu và Tần Triều mỗi người lấy thứ mình cần mà, gọi anh trai là phải trả giá rất lớn đấy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn