Tiết thể dục
Vân Trì co ro trong góc khán đài điên cuồng bấm điện thoại, Giang Thư Ý đeo tai nghe ngồi nghe nhạc ngắm trời, mỗi người bận việc riêng của mình.
Giữa chừng, Vân Trì ngẩng đầu nhìn thấy dáng vẻ thảnh thơi của Giang Thư Ý, lại cúi đầu nhìn điện thoại mình.
?
Đây chính là sự khác biệt giữa người có con và người không có con sao?
Ánh mắt Vân Trì dừng trên màn hình điện thoại, cậu vừa nghĩ ra, phương pháp kiểm chứng thật ra rất đơn giản, không cần thử no bụng mà là khát nước.
Bấm bấm bấm.
Nhìn giá trị độ ẩm của chủ nhân giảm về không, ngay giây tiếp theo, Vân Trì cảm thấy cổ họng mình bắt đầu bốc khói, khô khát đến khó chịu.
Nuốt nước bọt một cái, sau lưng Vân Trì nổi lên một lớp da gà li ti, thú vị... thật đấy.
Rất thú vị, nhưng cũng rất khát, thật sự rất khát, giống như nửa tháng không uống nước vậy.
Vân Trì lại nuốt một ngụm nước bọt, sau đó tăng một trăm điểm độ ẩm.
Cơn khát được giảm bớt.
Lại tăng thêm một trăm, tiếp tục giảm bớt.
Tiếp tục tăng, tiếp tục giảm bớt.
Cho đến khi đạt một nghìn điểm, cậu không còn khát nữa.
Mắt Vân Trì sáng rực lên.
!!!
Hóa ra thật sự là chiếc điện thoại này đang giở trò.
Vậy thì... tên Tần Triều kia là chuyện gì đây?
Ánh mắt Vân Trì rơi lên... Ngu Mỹ Nhân.
!!!
Đệt!!!
A a a --
Vân Trì cảm thấy mình sắp phát điên rồi.
Không thể nào.
Đúng vậy, không thể nào, cậu không tin.
Không đâu, không đâu, không đâu, Vân Trì lắc đầu như trống bỏi, lắc đến chóng mặt mới dừng lại, vừa định thần đã thấy Tần Triều nhảy lên bậc đá đi về phía cậu.
Vân Trì theo bản năng nhét điện thoại vào túi quần, cảnh giác nhìn hắn.
Tần Triều đi tới ngồi xuống bên cạnh Vân Trì.
"Cậu làm gì?" Vân Trì chất vấn.
Tần Triều: "..."
Đây là phản ứng nên có khi nhìn thấy người mình thầm thích sao?
Tần Triều không dám nhìn cậu lắm, chỉ liếc xéo Vân Trì, Vân Trì cũng hơi chột dạ, cũng liếc xéo lại hắn, hai người trợn mắt đấu bò.
Giang Thư Ý nhún vai, đứng dậy đi mất.
Mắt Vân Trì bắt đầu đảo qua đảo lại, hơi nghiêng người, lấy điện thoại từ túi quần ra một nửa, sau đó bảo Ngu Mỹ Nhân đi làm việc, tiêu hao giá trị độ ẩm của chủ nhân.
Mắt Tần Triều cũng đảo qua đảo lại, rốt cuộc quả trứng kia có phải là quả trứng do hắn làm với Vân Trì rồi sinh ra không nhỉ? Nếu đúng vậy thì Vân Trì có cảm giác gì không?
Nhưng hình như Vân Trì chẳng có gì bất thường cả.
"Tôi..." Tần Triều vừa mở miệng, đột nhiên cảm thấy không ổn, ho khan hai tiếng, "Đệt, tôi khát quá, có nước không?"
Tăng một trăm điểm.
"Khát à?" Vân Trì hỏi hắn.
"Khát chứ." Tần Triều liên tục nuốt nước bọt, không được rồi, khát quá, khát quá, cổ họng sắp bốc lửa rồi...
Tăng năm trăm điểm.
"Thật sự khát à?" Vân Trì lại hỏi.
"Thật sự khát." Tần Triều cạn lời đưa tay sờ trán cậu, "Có phải đầu óc cậu không được bình thường không?"
Tăng đầy.
"Không chịu nổi nữa rồi, tôi đi tìm nước uống đây." Tần Triều đứng dậy định đi, đi được hai bước lại dừng lại, ơ, không khát nữa?
Chẳng lẽ người mẹ thần bí phía sau quả trứng kia lại ra tay rồi?
Vân Trì có bị hắn liên lụy nữa không?
Tần Triều quay lại ngồi xuống.
"Không phải cậu đi uống nước à?"
"Không đi nữa." Tần Triều nhìn cậu, "Cậu khát không? Tôi lấy nước cho cậu."
"Tôi không khát mà."
Vân Trì mím môi, lặng lẽ nhích mông ra xa Tần Triều hơn một chút.
Rốt cuộc là vì sao?
Tại sao Ngu Mỹ Nhân lại có thể khống chế Tần Triều???
Logic ở đâu chứ?
Nếu Tần Triều biết được chắc chắn sẽ giết cậu mất.
"Sao cậu ngồi xa tôi thế?" Tần Triều có chút khó chịu nhìn cậu, "Tôi ăn thịt người à?"
Vân Trì cười gượng một tiếng.
Không, là tôi ăn thịt người.
Đây là lần đầu tiên Tần Triều thấy cái kén tằm này lộ ra vẻ mặt mang theo chút áy náy như vậy, khá mới lạ, đây vẫn là học bá lạnh lùng đầu óc khác người thường ngày sao?
"Cậu không làm chuyện gì có lỗi với tôi đấy chứ?" Tần Triều thăm dò hỏi.
"Đương nhiên là không." Vân Trì lập tức lắc đầu, "Tôi sẽ không làm chuyện có lỗi với cậu đâu, thật đấy." Nói rồi lại ngồi sát trở về.
Lần này đến lượt Tần Triều ngồi xa cậu ra, nhỡ thật sự bị lây thì sao.
Vân Trì nhíu mày: "Sao thế, cậu làm chuyện gì có lỗi với tôi à?"
"Đương nhiên là không." Tần Triều cũng ngồi trở lại.
Hai người ngồi cạnh nhau, vai kề vai, bầu không khí vô cùng hòa thuận.
.
Chín giờ tối, Ninh Quân ngồi sau quầy thu ngân nhìn đứa trẻ xinh đẹp đeo ba lô màu hồng, đội mái tóc bảy sắc bước vào, biểu cảm trên mặt có chút khó kiểm soát.
"Bà nội, cho cháu thêm một tô mì gạo thật lớn nữa."
Đứa nhỏ này suốt nửa ngày nay đã tới bốn lần rồi, làm Ninh Quân hoàn toàn không biết phải phản ứng thế nào, cứ mở miệng là gọi bà nội, suýt nữa tiễn bà đi luôn.
"Hôm nay cháu ăn nhiều quá rồi." Người bình thường một ngày ăn ba bữa là vừa đủ, lượng ăn của đứa nhỏ này thật sự hơi quá lớn, mỗi lần vào đều ăn một tô mì gạo thật lớn, ngay cả nước dùng cũng uống sạch không còn một giọt.
"Không nhiều đâu, cháu đang tuổi lớn mà." Quả trứng bĩu môi, thật ra nó đã rất kiềm chế rồi, sợ dọa bà nội nên không ở mãi trong quán ăn.
Được rồi vậy, Ninh Quân đứng dậy đi làm mì gạo.
"Cảm ơn bà nội." Phía sau truyền tới một câu cảm ơn giòn tan.
Ninh Quân nhìn nồi đất trước mặt, tâm thái luôn bình thản của bà không nhịn được bắt đầu mất bình tĩnh.
Bà bị gọi là bà nội rồi đấy...
Tất cả là do ai hại?
Vậy thì chắc chắn là Vân Đại Hải rồi.
Bà đã sống thành bà nội luôn rồi, thế mà còn nói với Vân Trì cái gì mà "thôi bỏ đi, không sao cả, hợp thì đến không hợp thì tan", hợp tan cái khỉ gì chứ, bà đã tự làm khổ mình đến mức thành bà nội rồi, còn Vân Đại Hải thì gia đình hạnh phúc hôn nhân mỹ mãn.
Dựa vào đâu mà bà phải làm bà nội chứ...
Ninh Quân "rầm" một tiếng chặt con dao thái rau xuống thớt, không được, tức quá đi, càng nghĩ càng tức.
Vân Đại Hải cái đồ đàn ông chết tiệt, ma cà rồng, phi.
Tên đàn ông tồi chết tiệt!!!
Chém chết hắn!!!
Quả trứng: "..."
Bà nội tính khí hơi nóng, tốt nhất nó nên ngoan ngoãn một chút.
Lúc Vân Trì bước vào, liền thấy Ninh Quân đang ngồi bên bàn kể chuyện cho một đứa trẻ tóc bảy màu nghe, giọng nói của người mẹ hiếu thắng cả đời kia đã cố gắng dịu dàng đến mức sắp lệch tông luôn rồi.
"Nàng tiên cá yêu hoàng tử loài người, cô ấy muốn có một đôi chân của con người, sau đó ở bên hoàng tử suốt đời."
"Vì thế nàng tiên cá đi tìm phù thủy, nói rằng cô ấy muốn có một đôi chân, phù thủy nói được thôi, nhưng phải trả giá rất lớn, vì hoàng tử nên nàng tiên cá đồng ý."
"Đợi đã đợi đã." Đứa nhỏ giơ tay, chớp đôi mắt to của mình, "Vấn đề đơn giản thế này sao phải làm phức tạp lên?"
"Ý cháu là gì?" Ninh Quân ôn hòa nhìn nó.
"Bắt cóc hoàng tử xuống đáy biển chẳng phải xong rồi sao."
Quả trứng và Vân Trì đồng thời lên tiếng.
Quả trứng quay đầu lại, nhìn thấy Vân Trì thì mắt lập tức sáng lên: "Đúng vậy, sao phải làm tổn thương bản thân chứ, bắt cóc hoàng tử đi là được mà, vừa không cần trả giá vừa có được hoàng tử, chú thông minh bà nội ngốc."
"Ai?" Vân Trì giật mình, "Ai là bà nội?" Nói rồi không thể tin nổi nhìn Ninh Quân: "Mẹ, mẹ lén con có cháu rồi à?"
Ninh Quân: "..."
Bây giờ bà không muốn nói chuyện lắm.
Vân Đại Hải, chém chết ông!!!
Đôi mắt quả trứng sáng lấp lánh nhìn Vân Trì, đi tới bên cạnh cậu, cẩn thận từng chút đưa ngón tay ra nhẹ nhàng móc vào tay cậu.
Một luồng điện rất nhỏ khẽ rung lên, Vân Trì cúi đầu nhìn nó, quả trứng nhe răng cười với cậu, đây chính là người cha còn lại của nó, bọn họ bắt được tín hiệu điện rồi.
Vân Trì nhớ ra rồi, đây chẳng phải đứa trẻ bị Tần Triều bịt miệng kéo đi vào buổi trưa sao?
Buổi trưa gặp ai cũng gọi mẹ, bây giờ lại gặp ai cũng gọi bà nội, chẳng lẽ thật sự có vấn đề về tinh thần?
"Nó sao lại ở đây?" Vân Trì hỏi Ninh Quân.
"Đứa trẻ tới ăn cơm, nói cha nó có việc phải đi làm, lát nữa sẽ tới đón nó." Ninh Quân ghé sát lại, nhỏ giọng nói, "Cả buổi chiều rồi, cũng không đi học, mẹ còn định báo cảnh sát đây."
"Thế cha em đâu?" Vân Trì lại cúi đầu hỏi đứa nhỏ đang cọ cọ vào người mình.
Đứa nhỏ bĩu môi, không cam lòng tình nguyện lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn thoại: "Con ở quán mì gạo, tới đón con."
Vừa gửi xong giây trước, giây sau Tần Triều đã bước vào.
Hắn còn chưa kịp tới khách sạn đâu, lúc đi ngang qua quán mì gạo theo bản năng nhìn vào một cái liền thấy quả trứng gây họa này.
Tần Triều bước một bước dài tới trước, kéo quả trứng khỏi người Vân Trì xuống, thằng nhóc này bám sát thật đấy.
"Cậu làm gì thế?" Vân Trì theo phản xạ đưa tay định kéo quả trứng lại.
Nhưng quả trứng đã bị kéo đi rồi.
Để đề phòng quả trứng lại bị bịt miệng kéo đi lần nữa, Vân Trì nhanh tay lẹ mắt nắm lấy cánh tay Tần Triều: "Cậu bắt cóc trẻ em à?"
"Em họ tôi." Tần Triều nói.
Em họ?
Vân Trì không tin lắm.
"Em là em họ cậu ấy à?" Vân Trì hỏi đứa nhỏ.
Đứa nhỏ lắc đầu: "Đúng vậy."
???
"Cậu xem, nó nói đúng vậy mà."
"Nhưng nó lắc đầu mà."
Tần Triều giữ chặt cái đầu đang lắc của quả trứng: "Không lắc nữa, muộn rồi, tạm biệt." Nói xong liền xách quả trứng bỏ chạy trong hoảng loạn.
Quả trứng lớn tiếng hô lên: "Con sẽ quay lại, chờ con nhé."
Vân Trì: "???"
Thần kinh thật đấy.
Tần Triều kéo quả trứng ra ngoài, tức đến mức chỉ vào mũi nó: "Mày mày mày..."
Quả trứng ngẩng đầu lên: "Đừng chỉ vào con, xâm phạm nhân quyền của con đấy."
"Mày là người à?" Tần Triều tức đến mức nói năng chẳng lựa lời.
"Cha mắng con à?" Quả trứng không thể tin nổi.
"..."
"Không được đi tìm cậu ấy." Tần Triều nhíu mày, "Bây giờ tao vẫn chưa hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, đợi tao làm rõ rồi tính tiếp, trước đó mày không được nói linh tinh với cậu ấy."
"Con nói linh tinh à?" Quả trứng cũng nhíu mày, "Rõ ràng con chẳng nói gì cả, cha lại mắng con?"
Tần Triều: "..."
"Xin lỗi đi." Quả trứng chống nạnh.
"Xin lỗi em gái mày."
Quả trứng hừ một tiếng, thôi vậy, không xin lỗi thì không xin lỗi, nó chỉ có thể nhập gia tùy tục, dù sao cha mẹ loài người cũng đều vô lý như thế.
Tần Triều dẫn quả trứng về nhà, trước tiên tự mình vào cửa trinh sát một vòng, Diệp Tiếu vẫn chưa ngủ, đang đợi hắn trong phòng khách, nói với hắn trong bếp có chuẩn bị đồ ăn khuya.
Tần Triều trò chuyện với Diệp Tiếu vài câu, sau đó thúc giục bà đi ngủ, Diệp Tiếu vào phòng ngủ, xác định bà sẽ không ra ngoài nữa rồi, Tần Triều mới mở cửa cho quả trứng vào.
Quả trứng vô cùng bất mãn, ngồi trên giường Tần Triều tức giận phồng má: "Rắc rối quá đi mất, đây là nhà của chính con, tại sao con không thể đường đường chính chính đi vào?"
Tần Triều: "..."
Ơ đệt, đến giờ hắn còn chẳng dám nói câu đó, quả trứng này lấy đâu ra tự tin thế, còn nhà của chính nó nữa chứ.
Bưng đồ ăn khuya lên, quả trứng quét sạch không còn gì, sau đó nhìn hắn: "Chưa no."
"Hết rồi." Tần Triều cạn lời, "Không thể lấy thêm đồ trong bếp nữa, nếu không rất nhanh sẽ lộ tẩy."
Quả trứng bĩu môi, thôi vậy, hai ông cha đều chẳng trông cậy được, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình.
Nó phải nghĩ cách thôi.
Quả trứng ngồi trên giường bẻ ngón tay đếm, hai ông cha coi như bỏ đi rồi, bà nội thì tốt nhưng dọa bà nội thì không hay lắm, ông nội, đúng rồi, nó còn có ông nội nữa mà.
.
Vân Trì ngồi trước bàn học trừng mắt nhìn giao diện Bàn Tay Vàng.
Cậu sắp xếp lại suy nghĩ một chút, trò chơi này hẳn là đã liên kết cậu với Tần Triều.
Việc liên kết với Tần Triều hẳn là xảy ra vào lần đó Tần Triều nghịch điện thoại của cậu ở phòng khám.
Trò chơi này chỉ truyền cảm giác, sẽ không chết người, dù sao cậu cũng đã thử xóa về không rồi, mà cậu và Tần Triều đều không chết, chỉ là cực kỳ khát và cực kỳ đói.
Vậy Vân Đản Đản này có phải cũng liên kết cảm giác với ai đó không?
Nếu có liên kết thì chắc cũng là người bên cạnh cậu, có thì phải tìm ra, không có là tốt nhất, nếu không với độ kỳ quặc của Vân Đản Đản, e rằng sẽ hành chết người kia mất.
Mẹ đương nhiên không phải, mẹ rất bình thường.
Giang Thư Ý, Giang Thư Ý cũng không giống, cậu ấy cũng bình thường lắm.
Trần Hủ... Trần Hủ thì sao nhỉ, hơi điên điên, không chắc lắm, gửi tin nhắn hỏi thử.
Tôi Yêu Cha Tôi: Chào Trần Khỉ Đột.
Sống động như khỉ đột: Chào Vân Kén Tằm.
Tôi Yêu Cha Tôi: Cậu đói không?
Sống động như khỉ đột: Chắc là... đói đấy, nhưng hơi buồn nôn, ăn không nổi, giờ thì tôi hiểu cảm giác của cậu với Tần Bánh Trứng rồi.
!!!
Miệng Vân Trì há thành hình chữ O, chẳng lẽ thật sự là Trần Khỉ Đột?
Nhìn dòng tin nhắn này xem, rất giống luôn.
Tôi Yêu Cha Tôi: Cậu khát không?
Sống động như khỉ đột: Oa, cậu là thần tiên à? Sao cậu biết tôi khát? Bây giờ tôi thật sự khát lắm, cổ họng sắp bốc khói rồi.
!!!
Vân Trì thoát WeChat, vào Bàn Tay Vàng, liều mạng cho Vân Đản Đản uống nước, nước dễ kiếm hơn cơm, cũng dễ cộng hơn, nên trong ba lô lúc nào nước cũng nhiều hơn đồ ăn, bây giờ cậu không làm được chuyện cho Vân Đản Đản ăn no, nhưng để nó uống đủ nước thì vẫn làm được.
Trần Hủ nửa nằm trên giường, đặt khăn giấy lau mũi sang một bên, mẹ cậu ta đi vào đưa cho cậu ta một cốc nước ấm: "Sốt thì phải uống nhiều nước."
Trần Hủ nhận lấy rồi ừng ực uống hết sạch.
Mẹ cậu lại sờ trán cậu ta thử: "Đói không? Cả ngày nay con chưa ăn gì rồi, uống chút cháo nhé?"
Trần Hủ nhíu mày, sờ bụng mình: "Ăn không nổi, nhưng đúng là hơi đói."
"Vậy ăn thử hai miếng xem sao, nếu thấy khó chịu thì tính tiếp."
"Vâng."
Điện thoại kêu một tiếng, Trần Hủ cầm lên xem, con kén tằm thần kinh kia lại gửi tin nhắn tới.
Tôi Yêu Cha Tôi: Bây giờ còn khát không?
Con kén tằm này làm cái trò gì thế?
Sống động như khỉ đột: Không khát nữa, dễ chịu lắm.
Vân Trì: !!!
Toang rồi, không phải chứ...
Sao lại thế này...
Lẽ nào, lẽ nào, lẽ nào Trần Khỉ Đột thật sự là con trai của cậu và Tần Triều?
Vân Trì nhìn chằm chằm Ngu Mỹ Nhân trên màn hình, càng nhìn càng giống Tần Triều, nhìn đến hoa mắt, thậm chí như nhìn thấy mặt Tần Triều trên đó.
Vân Trì nhắm mắt lại, rồi nhìn sang Vân Đản Đản, trên đó dường như mọc ra một gương mặt của Trần Hủ.
...
Vân Trì bình ổn lại tâm trạng phức tạp, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Tần Triều.
Tôi Yêu Cha Tôi: Tần Triều, sau này đối xử tốt với Trần Hủ một chút.
Cậu có biết không, đó là đứa con điện tử của cậu đấy.
Lúc điện thoại reo lên, Tần Triều đang tắm trong phòng tắm, quả trứng cầm điện thoại lên nhìn một cái.
Người ghi chú là Kẻ ngọ nguậy gửi cho cha chó tồi của nó một tin nhắn.
Trần Hủ là ai?
Nó đã hỏi thăm bà nội rõ rồi, cha ruột của nó tên là Vân Trì, vậy Trần Hủ là ai? Tại sao cha chó tồi phải đối xử tốt với Trần Hủ?
Gọi anh giao bánh trứng: Anh là ai vậy?
Kẻ ngọ nguậy: Tôi là Vân Trì, cậu... mất trí nhớ rồi à?
Không phải điện thoại làm hắn mất trí nhớ luôn rồi chứ?
Quả trứng lập tức ngồi bật dậy.
Cha ruột vừa đẹp vừa thông minh của nó đấy.
Gọi anh giao bánh trứng: Cha khỏe.
Vân Trì lập tức ngồi thẳng người, mắt suýt nữa lòi cả vào màn hình điện thoại.
Vân Trì run tay bấm điện thoại.
Kẻ ngọ nguậy: ? Cậu là Tần Triều à???
Gọi anh giao bánh trứng: Đúng vậy, cha.
Vân Trì: "..."
Tần Triều gọi cậu là cha đấy...
Mặc kệ có phải bị điện thoại khống chế hay không, cứ nhận trước đã.
Kẻ ngọ nguậy: Ừ, đứa con ngoan của cha.
Không hiểu vì sao, lồng ngực Vân Trì tràn ngập tình cha con đang cuồn cuộn dâng lên, thật ra cảm giác làm cha cũng khá tốt, sau này Tần Triều sẽ là con trai lớn của cậu, Trần Hủ sẽ là con trai nhỏ của cậu.
Cậu nhất định sẽ đối xử công bằng với cả hai.
Sau này cậu tuyệt đối không bạc đãi Ngu Mỹ Nhân nữa, dù sao hắn cũng đã gọi cậu là cha rồi.
Nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra, quả trứng vội vàng xóa sạch lịch sử trò chuyện giữa nó và Vân Trì.
Cha chó tồi không cho nó nhận cha ruột, hừ! Cha xấu.
Kẻ ngọ nguậy: Con trai.
Tần Triều cầm điện thoại lên: ???
Gửi một tin nhắn thoại qua, Tần Triều cạn lời: "Nửa đêm nửa hôm cậu bị bệnh à?" Mặc dù bọn họ sẽ bắt đầu yêu nhau khi mười tám tuổi, nhưng cái kén tằm này cũng không thể ỷ vào việc hắn chiều chuộng cậu mà vô pháp vô thiên như vậy được, thiếu đòn rồi.
Mặc dù giọng điệu của Tần Triều khá gắt, nhưng không sao cả, vừa rồi hắn còn gọi cậu là cha mà, có chuyện gì là một câu cha không giải quyết được chứ?
Kẻ ngọ nguậy: Cha yêu con.
Tần Triều: ???
Tần Triều vừa lau tóc vừa đứng tại chỗ nghĩ ngợi nửa ngày, sau đó như bị đỏ nhiệt vậy, trong nháy mắt đỏ từ vành tai xuống tận gót chân.
Mẹ nó, cái kén tằm này đang nói tục huỳnh huỵch với hắn à?