Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi
Chương 14: Vân Trì: Cậu có muốn nếm thử nước mắt của tôi không?
Trong lúc hai người đang thảo luận kịch liệt, Trần Mộ Vân đã xắn tay áo đi tới, cũng không nói gì, hôm nay cậu ta chỉ có một mục đích, đó là đánh Vân Trì.
Chuyện trước cổng trường lần trước, cậu ta bị giáo viên mắng, còn phải viết bản kiểm điểm, cục tức này nhất định phải xả ra.
Khó khăn lắm mới chặn được cậu, tuyệt đối không thể để cậu cứ thế chạy mất.
Vân Trì đẩy Giang Thư Ý một cái, ra hiệu cậu ta mau chạy đi, Giang Thư Ý không nhúc nhích.
Dù có bị đánh thì ít nhất cũng có thể chia sẻ bớt hỏa lực... nhỉ.
"Làm gì đấy?" Có người hô một tiếng từ đầu ngõ.
Trần Mộ Vân ngẩng đầu, không vui: "Mày là ai?"
"Tao là ai à? Ha..." Người tới bật cười.
Bạn đi cùng Trần Mộ Vân vỗ vai cậu ta một cái, nhỏ giọng nói: "Đinh Thành Huy lớp mười hai, đừng chọc vào."
"Anh Huy." Bạn đi cùng Trần Mộ Vân chào hắn một tiếng, rõ ràng là quen biết.
Đinh Thành Huy ngồi vắt ngang trên xe đạp, một chân chống đất, khuỷu tay đặt trên ghi đông, cười khá hòa nhã: "Làm gì thế, định dạy dỗ người à?"
Bạn đi cùng Trần Mộ Vân đảo mắt một vòng, liếc Vân Trì một cái: "Anh Huy quen à?"
Đinh Thành Huy à.
Lớp năm, thường xuyên đi cùng Tần Triều và Trần Hủ.
Giang Thư Ý thấy hắn quen mắt.
Vân Trì cũng thấy quen mắt, lần trước trong giờ thể dục hắn còn chơi bóng rổ với Tần Triều.
Đinh Thành Huy xoay điện thoại trong tay, ánh mắt lướt qua Vân Trì và Giang Thư Ý, rồi hất cằm với bạn đi cùng Trần Mộ Vân: "Đợi chút, để tao gọi điện hỏi xem tao có quen không."
Trần Mộ Vân rất khó chịu: "Hắn bị bệnh à?"
"Nhỏ tiếng thôi." Bạn đi cùng trừng hắn một cái, "Đừng gây phiền phức, không đáng đâu."
Sau đó lại hạ thấp giọng: "Hắn quen rất nhiều người ngoài xã hội."
Đinh Thành Huy gọi một cuộc điện thoại.
"Gì?" Người bên kia lên tiếng uể oải, mang theo lệ khí rõ rệt.
"Ồ, tâm trạng không tốt à." Đinh Thành Huy cũng không để ý, "Này, tao gặp thằng Ồ rồi."
Giọng Tần Triều âm u: "Mày bị bệnh à?"
"Đừng nóng." Đinh Thành Huy cười khẽ, "Nó bị Trần Mộ Vân... chính là thằng lần trước đánh nó ở cổng trường ấy, chặn lại rồi, nhìn là sắp bị đánh đến nơi, tao chỉ muốn hỏi mày xem, tao có quen nó không thôi."
Bên kia im lặng.
"Quen à?"
"Hay là không quen?"
Đinh Thành Huy cố ý trêu hắn.
"Đệt ông nội nó, một cái kén tằm như nó sao mà giỏi gây chuyện thế." Tần Triều mắng một câu, "Mày bảo nó đứng đó đợi đi, tao qua đánh nó."
"Hả?" Đinh Thành Huy ngạc nhiên, "Ai đánh ai?"
"Mẹ nó tao đánh thằng Ồ kia." Tần Triều nghiến răng nghiến lợi, "Mày trông cho kỹ vào, cú đấm đầu tiên này mẹ nó phải là của tao."
Tần Triều cúp điện thoại, dùng sức đóng sầm cửa xe lại làm tài xế giật nảy mình.
Thấy hắn định đi, tài xế lập tức kéo hắn lại: "Tan học phải về nhà..."
Tần Triều quay đầu liếc ông ta: "Đừng chọc tôi, tâm trạng không tốt."
"..." Tài xế ngượng ngùng buông tay ra.
Trước đây Thư Ý ngoan biết bao nhiêu.
Chớp mắt một cái, Tần Triều đã biến mất không thấy người đâu.
Tài xế vội vàng cầm điện thoại gọi cho Diệp Tiếu.
Đinh Thành Huy cầm điện thoại, ngơ ngác gãi gãi cổ: "Này, cậu với Tần Triều có thù à?"
Ánh mắt của Đinh Thành Huy đang nhìn về phía Vân Trì, mọi người xung quanh cũng thuận theo ánh mắt hắn mà quay đầu nhìn Vân Trì đang đứng tựa tường.
Vân Trì: "?"
Thù của hai người bọn họ lớn lắm ấy chứ.
Cậu đang bị Tần Triều bắt nạt đây này.
"Không có mà, bọn tôi là bạn tốt." Vân Trì bình tĩnh nói.
"Cậu ta bảo cậu ta sẽ tới đánh cậu." Đinh Thành Huy mang vẻ mặt xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
"Không thể nào." Vân Trì âm thầm nắm lấy cổ tay Giang Thư Ý kéo đi về phía Đinh Thành Huy, vẻ mặt ung dung bình thản, "Quan hệ của bọn tôi tốt đến mức chỉ thiếu mặc chung một cái quần thôi, đúng không Thư Ý? Cậu biết mà, bọn tôi còn cùng đi vệ sinh, tôi còn k** kh** q**n cho cậu ấy nữa."
!!!
Đinh Thành Huy kinh ngạc trợn tròn mắt.
Bất kể là thật hay giả, loại lời này mà cậu cũng dám nói ra à?
"À..." Giang Thư Ý cứng ngắc kéo khóe miệng, "Đúng là như vậy... Quan hệ của cậu ấy với Tần Triều tốt lắm."
"Có phải cậu ấy nói sẽ tới giúp tôi đánh người không?" Vân Trì hỏi Đinh Thành Huy, vẻ mặt chân thành đến mức làm Đinh Thành Huy tưởng mình nghe nhầm.
"Thế à?" Đinh Thành Huy chậc một tiếng, ôi chao, đúng là mở mắt nói dối không chớp mắt.
"Đúng vậy." Vân Trì đã đi đến trước mặt Đinh Thành Huy, nháy mắt ra hiệu với Giang Thư Ý.
Giang Thư Ý hiểu ý, chớp mắt lại với cậu.
Đinh Thành Huy: "..."
Tưởng hắn mù chắc?
Hai đứa này nhìn là biết học đến ngốc luôn rồi, loại chưa từng đánh nhau bao giờ.
Hai người vừa nhấc chân định chạy.
Trần Mộ Vân không nhịn được nữa, tuy Đinh Thành Huy không thể chọc vào, nhưng Đinh Thành Huy cũng nói rồi, bên kia cũng muốn đánh Vân Trì, đâu thể để người chạy mất ngay trước mắt được.
Trần Mộ Vân sải bước lao lên, trực tiếp tung một đấm về phía sau đầu Vân Trì.
Phía trước Vân Trì là Tần Triều đột nhiên xuất hiện với khuôn mặt đầy vẻ chán đời, chỉ tay vào cậu: "Cậu..."
Sau tai đột nhiên vang lên tiếng gió rít, kèm theo tiếng kinh hô của Giang Thư Ý: "Cẩn thận..."
Vân Trì đẩy Giang Thư Ý ra, sau đó nhanh chóng ngồi xổm xuống.
Nắm đấm của Trần Mộ Vân không đập trúng phía sau đầu như dự tính, mà theo quán tính lao thẳng tới trước mặt Tần Triều.
Tần Triều vốn đang chỉ tay vào người, lập tức chộp lấy nắm đấm của Trần Mộ Vân.
"Ra tay nhắm thẳng vào đầu người khác, cậu cũng âm hiểm thật đấy." Tần Triều vặn tay Trần Mộ Vân bẻ ngược ra sau, Trần Mộ Vân đau đến kêu lên: "Đệt, mẹ nó mày là ai?"
"Bố mày." Tần Triều tung một đấm vào bụng dưới của Trần Mộ Vân.
Vốn dĩ tâm trạng đã không tốt, vừa hay có người tự đâm đầu vào họng súng, không xử thì phí.
Vân Trì vẫn ngồi xổm từng bước từng bước dịch ra ngoài, sau đó lập tức đứng bật dậy xoay người đạp mạnh một cú vào chân Trần Mộ Vân, rồi kéo Giang Thư Ý đang nhìn đến ngây người co giò chạy mất.
Một chuỗi động tác liền mạch như nước chảy mây trôi hoàn thành trong chớp mắt, làm Đinh Thành Huy đứng xem từ đầu tới cuối cũng ngây người.
Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt rồi, sao lại có người hèn mà hèn một cách cứng cỏi như vậy chứ.
Đinh Thành Huy khoanh tay nhìn hai người chạy xa, vừa quay đầu lại thì nhảy dựng lên: "Ôi đệt... Triều Tử, nhẹ tay thôi..."
...
Sau khi chạy xa, Vân Trì dừng lại, nói với Giang Thư Ý: "Cậu về trước đi, tôi quay lại xem một chút."
"Hả?" Giang Thư Ý không yên tâm, "Rốt cuộc cậu với Tần Triều là thế nào vậy? Cậu ấy thật sự tới để đánh cậu à?" Nếu thật sự tới đánh Vân Trì, bây giờ lại đánh nhau với người tới gây sự với Vân Trì, thế thì Vân Trì quay lại chẳng phải tự dâng mình tới cửa sao?
Loạn quá, cậu ta không hiểu nổi hai người này rốt cuộc là quan hệ gì nữa.
"Tôi sợ Tần Triều đánh không lại Trần Mộ Vân... Trần Mộ Vân chính là người vừa rồi tới gây sự với tôi ấy, cậu ta chính là đứa con trai do cha tôi ngoại tình sinh ra mà tôi từng kể với cậu."
"Á——" Giang Thư Ý kinh ngạc.
Vân Trì nhân cơ hội nói: "Chuyện trong nhà tôi tôi đều kể cho cậu rồi, sau này cậu có bí mật gì cũng có thể kể cho tôi nghe, miệng tôi kín lắm, bạn bè với nhau thì nên chia sẻ bí mật chứ." Ví dụ như chuyện con nhà giàu bị ôm nhầm.
"À... Ồ... Được thôi." Giang Thư Ý ngơ ngác gật đầu.
"Được rồi, cậu về đi, tôi qua xem thử." Vân Trì quay đầu định đi.
Giang Thư Ý kéo cậu lại: "Này, vừa nãy còn chưa nói xong, cậu quay lại làm gì?"
"Đúng rồi, tôi còn chưa nói hết, Tần Triều đánh không lại Trần Hủ, tôi cảm thấy có lẽ cũng đánh không lại Trần Mộ Vân, ân oán giữa tôi với cậu ta là chuyện của hai bọn tôi, nhưng cậu ấy không thể thua Trần Mộ Vân được, đây là vấn đề nguyên tắc."
Nguyên tắc?
Giang Thư Ý đầy đầu dấu chấm hỏi, trơ mắt nhìn Vân Trì lại chạy trở về.
Cậu ta cực kỳ nghi ngờ Vân Trì không đánh lại Trần Mộ Vân, nên muốn lén quay lại kiếm cơ hội trả đũa.
Vân Trì thò đầu ngó nghiêng trong con hẻm, phát hiện mọi người trong hẻm đều đã biến mất, chỉ còn Tần Triều dựa lưng vào tường, cúi đầu đứng ở đó.
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, vậy mà lại có cảm giác cô quạnh.
Nghe thấy động tĩnh, Tần Triều nhấc mí mắt nhìn sang, Vân Trì nhìn thấy trong mắt hắn... có nước mắt.
Vân Trì giật mình.
Bị đánh khóc rồi à?
Trần Mộ Vân lợi hại thế sao?
Đúng rồi, bên kia có bốn năm người, còn Tần Triều cộng cả Đinh Thành Huy cũng mới có hai người, thua cũng không lạ.
Tần Triều nhìn cậu không nhúc nhích, nước mắt từ khóe mắt trượt xuống, không sao ngăn lại được.
Rời đi hai tháng, đây là lần đầu tiên hắn trở lại phố trung học, từ nơi này nhìn ra ngoài, vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy quán bánh trứng cuốn, quả thật trong lòng hắn có chút buồn bã.
Nhưng mẹ nó cũng đâu đến mức khóc chứ?
Lại còn bị cái kén tằm này nhìn thấy nữa.
Tần Triều lau mạnh khóe mắt một cái, lòng bàn tay dính đầy nước mắt, nhưng vẫn không ngăn được.
Buồn bã đau khổ tuyệt vọng bất lực...
Thậm chí còn muốn mặc kệ tất cả mà khóc lớn một trận.
Bị nhìn thấy thì sao chứ, hắn khó chịu như vậy, khóc một chút thì làm sao?
Vân Trì do dự một thoáng, nhẹ tay nhẹ chân đi tới, đứng lại trước mặt Tần Triều.
Tần Triều rất đẹp trai, mặc dù Vân Trì thấy hắn chướng mắt, nhưng cũng không thể nói dối, hắn thật sự rất đẹp.
Khuôn mặt Tần Triều thiên về kiểu cứng rắn, góc cạnh rõ ràng, mí mắt hai mí không quá rõ, dáng mắt rất đẹp, đuôi mắt hơi dài, sống mũi vừa cao vừa thẳng, thật ra là kiểu ngoại hình có phần lạnh nhạt, nhưng có lẽ vì tính cách hắn không lạnh nên luôn khiến người khác cảm thấy rất có sức sống.
Một người như vậy vậy mà lại khóc... còn là bị đánh khóc.
Dáng vẻ tan nát của Tần Triều, rất... hấp dẫn người khác.
Vân Trì đưa tay ra, nước mắt tí tách rơi xuống lòng bàn tay cậu, mang theo chút hơi ấm, giống như giọt nước từ vòi nước chưa khóa chặt nhỏ xuống, trong suốt long lanh, nhưng lại có nhiệt độ hơn nước.
Một cảm giác rất kỳ lạ.
Tần Triều lặng lẽ nhìn cậu, bây giờ hắn không có tâm trạng đi so đo với cái kén tằm thần kinh này.
Vân Trì nhìn chằm chằm vũng nước mắt trong veo trong lòng bàn tay mình một lúc, vậy mà lại đưa đầu lưỡi ra nhẹ nhàng l**m một cái.
!!!
Tần Triều trợn to mắt, đệt.
Nước mắt cũng bị cậu làm cho giật mình mà thu về luôn.
Một cái tát đập lên tay Vân Trì, nước mắt bị hất văng đi, Tần Triều trừng mắt nhìn cậu: "Cậu bị bệnh à?"
Vân Trì hơi nhíu mày: "Mặn."
"Đúng, mẹ nó tôi thấy cậu là rảnh quá đấy." Tần Triều cảm thấy tên này chính là do ông trời phái xuống để khảo nghiệm hắn, mỗi ngày hắn bị cậu làm cho kinh ngạc tám trăm lần, mạch não của tên này là không có giới hạn đúng không?
Vân Trì chỉ chỉ vào mắt mình: "Nước mắt của tôi không mặn."
"Nhảm nhí." Tần Triều cạn lời, "Cái đầu thế này mà cũng là học bá à, nước mắt của ai mẹ nó chẳng mặn? Cậu không phải người à... Cậu đúng là không giống người thật, mẹ nó cậu giống AI hơn, cảm giác người máy tràn cả ra ngoài rồi."
Nói xong vẫn chưa hả giận, Tần Triều còn đưa tay véo mạnh lên mặt cậu một cái.
Rất tốt, lại bị véo đỏ lên rồi.
Mẹ nó vậy mà đúng là người thật.
Vân Trì hất tay hắn ra, nhìn hắn, bình tĩnh nói: "Thật ra tôi cũng cảm thấy mình có thể không được bình thường lắm, tôi hơi nghi ngờ vị giác của mình có vấn đề, nhưng vị mặn của thức ăn tôi vẫn nếm được, còn mùi vị của nước mắt thì lại không nếm được, tôi nghi ngờ có thể mình chỉ không nếm được vị của một loại chất nào đó thôi, nhưng cũng không dễ kiểm chứng, dù sao tôi cũng không thể bảo mẹ tôi nếm thử nước mắt của tôi xem có mặn không được..."
"Cho nên... Cậu có muốn nếm thử vị nước mắt của tôi không?" Vân Trì đưa ra lời mời với hắn.
Tần Triều mặt không cảm xúc nhìn cậu.
Tên thần kinh này làm bệnh trầm cảm của hắn sắp khỏi luôn rồi.
Trên đời sao lại có người bệnh đến mức này chứ, đi thảo luận chuyện nước mắt có mặn hay không với hắn, còn muốn hắn nếm thử nước mắt của mình...
Lần trước thi cậu ta thật sự không quay cóp đấy chứ?
Tần Triều vò mặt một cái.
Cạn lời.
Vân Trì l**m khóe môi, vẫn tiếp tục câu chuyện của mình: "Nhưng tôi nếm được vị nước mắt của cậu, vậy nên cũng có thể tôi mắc một căn bệnh nước mắt không mặn nào đó, theo lý mà nói, chỉ cần trong cơ thể có muối thì nước mắt sẽ có vị mặn, cậu nói xem có phải bệnh nan y gì không? Tôi còn chẳng dám để mẹ tôi biết, sợ bà ấy lo lắng."
Rất tốt, thế là lên đến bệnh nan y luôn rồi.
Tần Triều nói: "Tôi cũng mắc bệnh nan y."
"Cậu mắc bệnh gì?" Vân Trì lịch sự hỏi.
"Bệnh không khống chế được ý muốn giết cậu." Tần Triều đưa tay đè lên gáy cậu kéo mạnh về phía trước, khoảng cách giữa hai người lập tức rút ngắn, Tần Triều cố ý dùng ánh mắt âm trầm nhìn cậu, bàn tay dùng sức bóp gáy cậu một cái.
Vân Trì đối diện với ánh mắt hắn, mở to đôi mắt, không chớp lấy một cái...
Chỉ cần mở mắt quá lâu không chớp thì sẽ ch** n**c mắt.
... Không chảy xuống được.
Chớp một cái vậy, ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, nghĩ đến chuyện buồn...
Một lúc lâu sau, nước mắt cuối cùng cũng trượt xuống từ khóe mắt.
Vân Trì đưa tay dùng đầu ngón trỏ lau một giọt nước mắt rồi đưa tới bên môi Tần Triều: "Phiền cậu rồi, thật ra nước mắt không bẩn đâu, cảm ơn nhé, hơn nữa vừa nãy tôi cũng đã nếm nước mắt của cậu rồi, có qua có lại, cậu cũng không thiệt."
?
Lời lẽ hoang đường này làm Tần Triều tức đến bật cười.
Cười xong, Tần Triều nhìn chằm chằm người trước mặt, không nhúc nhích.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Không khí dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc này, khoảng cách quá gần, ánh mắt nhìn sâu vào đáy mắt đối phương khiến người ta có một thoáng thất thần.
Ngón tay của Vân Trì đang ở ngay bên môi hắn, ngón tay trắng đến mức gần như không có huyết sắc, điểm long lanh trên đầu ngón tay ấy lại mang một vẻ đẹp khác lạ.
Tần Triều cũng không biết vì sao, giống như bị thứ gì đó hấp dẫn vậy, thế mà thật sự cúi đầu, nhẹ nhàng l**m một cái lên đầu ngón tay của Vân Trì.
Xúc cảm ấm nóng, chạm vào rồi tách ra ngay.
Vân Trì chỉ cảm thấy một trận run rẩy lướt qua sống lưng, lan dọc theo từng khe xương khắp cơ thể, cảm giác xa lạ ấy khiến cậu có chút hoảng hốt, đột ngột lùi về sau một bước, hô hấp cũng gấp gáp hơn vài phần.
Bầu không khí ngưng trệ bị phá vỡ, Tần Triều chợt hoàn hồn, theo bản năng tặc lưỡi một cái, sau đó giơ tay chỉ vào Vân Trì, nghiến răng nói: "Tự cậu nếm thử đi, mẹ nó không mặn thì còn là ngọt à?" Người này có bệnh, cứ bắt hắn nếm nước mắt, cái đồ đầu óc có hố này.
"Hả?" Vân Trì sửng sốt một chút, rồi theo bản năng đưa đầu lưỡi l**m giọt nước mắt chảy tới khóe môi, sau đó hai mắt lập tức sáng lên, "Thật sự là mặn này..."
"..." Tần Triều hít sâu một hơi, "Cậu lại đây cho tôi, đúng là tôi rảnh quá rồi, ngồi đây ăn nước mắt với cậu, mẹ nó tôi..."
"Tít tít tít..."
"Tít tít tít..."
[Tiếp xúc cơ thể, tình cảm tăng nhiệt, độ hảo cảm tăng ba mươi điểm]
"Âm thanh gì thế?" Tần Triều thấy âm thanh này rất quen.
Theo bản năng, Vân Trì đưa cánh tay ra sau che cặp sách của mình, quả nhiên là điện thoại của cậu phát ra âm thanh trong trạng thái rung.
Hơn một vạn tệ này tiêu thật đau lòng.
"Lấy ra đây." Tần Triều chìa tay về phía cậu.
"Cái gì?" Vân Trì giả ngu, "Âm thanh gì, tôi không nghe thấy." Nói xong xoay người định chạy, bị Tần Triều từ phía sau quàng tay giữ cổ lại.
Tần Triều muốn cướp cặp, Vân Trì không cho, hai người giằng co một hồi, điện thoại từ trong cặp rơi xuống đất, nằm chình ình ở đó.
Tần Triều liếc mắt một cái đã nhận ra, cái điện thoại này chính là thủ phạm đã bị lão Vương tịch thu khỏi túi quần hắn.
Bây giờ nó đáng lẽ phải nằm trong văn phòng của lão Vương làm bạn với điện thoại của hắn mới đúng, tuyệt đối không nên xuất hiện ở đây!!!
Tần Triều nhấc mí mắt nhìn Vân Trì, ánh mắt trầm xuống: "Cho cậu một cơ hội, giải thích đi."
Mắt Vân Trì chớp liên tục, một lát sau liền cụp đầu xuống.
Được rồi, cậu nghĩ không ra phải giải thích thế nào.
Thế là, Vân Trì lập tức quyết định từ bỏ điện thoại và cặp sách, tự mình chạy mất.
Tần Triều: "..."
Cái kén tằm này trèo tường thì không nhanh nhẹn, nhưng mỗi lần bỏ chạy thì chân nhanh ghê gớm.
Tần Triều một ngày đánh hai trận, còn bị đủ trò của Vân Trì hành cho sống dở chết dở, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời, bây giờ chỉ muốn tìm một chỗ ngồi một mình mà emo một trận cho tử tế.
Tần Triều xách cặp sách và điện thoại của kén tằm đi ra khỏi con hẻm, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy lão Giang.
Hai người cùng lúc sững sờ.
Trên mặt lão Giang vừa có kinh ngạc vừa có vui mừng, người luôn nhìn hắn không vừa mắt, thường xuyên trợn mắt thổi râu với hắn, giờ phút này lại có chút luống cuống tay chân.
Tần Triều lại không khống chế được mà đỏ hoe mắt.
Hít hít mũi xong, hắn có chút chật vật quay đầu đi.