Hoàng Hậu Lười Biếng Của Bệ Hạ

Chương 8

Tề Nghiên ở lại Thính Vũ Hiên suốt ba ngày, đợi đến khi Lương Tri Ý cuối cùng cũng tỉnh lại, liền phong cho nàng ta làm Quý phi.

Đệ đệ của nàng là Lương Chí Mẫn được làm tướng quân, chịu lệnh đợi đến khi vào thu sẽ tiến quân đ.á.n.h nước Ân.

Ta sống tạm bợ một cách an ổn tại Hoa Ninh Cung, niềm vui mỗi ngày chính là trêu đùa Giẻ Rách.

Đáng tiếc, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Bên ngoài đã nổi lên lời đồn, nói vụ ám sát Tề Nghiên có liên quan mật thiết đến Hoàng hậu, thậm chí đã có đại thần dâng tấu, yêu cầu phải tra xét ta cho kỹ lưỡng.

Vừa vặn có một con bồ câu đưa thư bị Giẻ Rách bắt được, ta cầm mật tin ở chân nó, đi đến Ngự Thư Phòng tìm Tề Nghiên.

Tính ra ta và hắn cũng đã bảy tám ngày không gặp, không khí cũng không còn hòa hợp như trước nữa.

Tề Nghiên gầy đi một chút, thần sắc cũng lạnh lùng hơn, nhưng khi thấy người đến là ta, ánh mắt vẫn dịu dàng hơn vài phần:

"Mật tin của nước Ân, Hoàng hậu cứ như vậy mà đưa đến đây sao?"

Trong thư, phụ hoàng ta đưa ra một cái biện pháp ngu xuẩn, bắt ta nội ứng ngoại hợp ám sát Tề Nghiên để tránh việc nước Ân bị thôn tính.

Dù là kẻ bao cỏ như ta cũng cảm thấy hết sức vô ngữ, chưa nói đến việc nữ nhi như ta có làm được hay không, cứ cho là Tề Nghiên bị g.i.ế.c đi chăng nữa, lẽ nào nước Tề lại không đ.á.n.h bại được nước Ân sao?

Nhưng bức thư này cũng có một chỗ tốt, đó là nói rõ vụ ám sát trước kia không phải do nước Ân làm, dù sao cùng một kế sách cũng không thể nào thực thi đến lần thứ hai.

Ta thành thật thuật lại rằng mình không có gan dạ đó, mọi sự toàn quyền do bệ hạ quyết định.

Tề Nghiên không nói gì, vuốt ve mảnh giấy đó, hồi lâu sau mới cất tiếng:

"Ân Nhiêu, nàng có hy vọng trẫm c.h.ế.t không?"

Ta ngơ ngác lắc đầu.

Hắn cười: "Nhưng nếu như trẫm tiêu diệt nước Ân của nàng, g.i.ế.c sạch toàn tộc của nàng, nàng có hy vọng trẫm c.h.ế.t không?"

Ta sững sờ hồi lâu, thành thật đáp:

"Thần thiếp không biết."

"Từ khi thần thiếp vào cung đến nay, bệ hạ luôn đối xử với thần thiếp rất tốt, hơn nữa thần thiếp cũng từng nghe qua chiến tích của bệ hạ ở tiền triều, với thần thiếp mà nói, bệ hạ là một vị minh quân, nên được thọ cùng trời đất."

Hắn nghe xong như không nghe, chỉ chậm rãi bước đến trước mặt ta, nâng cằm ta lên, ánh mắt đen tối không rõ:

"Vậy còn tư tâm của nàng thì sao? Có hy vọng ta c.h.ế.t không?"

Giọng hắn nhàn nhạt, nhưng lại làm ta vô cớ nhớ đến những đêm gần gũi, trên người hắn là long bào hỗn độn, trong cổ họng là tiếng thở dốc kìm nén, còn giữa môi là tên của ta thỉnh thoảng tràn ra.

"Ân Nhiêu..."

Hai chữ ngắn ngủi được hắn nói ra vô cùng triền miên.

Ta như bị đôi mắt sâu thẳm như đầm nước ấy mê hoặc, cầm lòng không đậu mà đáp:

"Không hy vọng."

Vừa dứt lời, hắn lập tức phủ lên môi ta, đến khi ta không thở nổi mới lưu luyến rời đi, cười đến mãn nguyện:

"Vậy ta sẽ sống thật tốt."

Câu nói nhẹ nhàng bâng quơ, lại như đang hứa hẹn một lời thề quan trọng.

Trong lòng ta buồn bực, người này cũng quá dễ dỗ dành đi, ta sờ sờ đôi môi hơi sưng, hỏi ra nghi vấn đã lâu trong lòng:

"Vậy còn bệ hạ đối với Thục quý phi thì sao?"

Có chút đi quá giới hạn, nhưng ta không biết vì sao, chính là muốn hỏi một chút.

Hắn đã ngồi trở về, ôm ta vào lòng, không chút bận tâm nói:

"Diễn kịch thôi mà."

"Nhưng nàng ta dù sao cũng đã chắn đao cho người."

Hắn đang xoa bóp sau gáy ta:

"Thì đã sao? Nếu chỉ cần chắn đao mà trẫm phải yêu người đó, thì trong cung này đã có hơn mười thị vệ từng chắn đao cho trẫm, lẽ nào trẫm đều phải yêu hết sao?"

Đó cũng là lẽ phải.

Sau đó Tề Nghiên không nói chuyện quốc sự nữa, chỉ lười biếng dựa vào người ta, như thể đã lâu rồi không được nghỉ ngơi đàng hoàng, mệt mỏi vô cùng.

Hắn đại khái đang bày một ván cờ lớn, mà hiện giờ ta xem như đang cùng chiến tuyến với hắn, ít nhất là sinh t.ử tương quan, không cầu giúp được gì, chỉ cần không thêm phiền phức là được.

Cho nên ta cứ như vậy bị hắn ôm suốt cả buổi chiều, lúc sắp đi, hắn gọi ta lại, hỏi tên khuê danh của ta.

"Yểu Yểu."

Mặt ta hiếm khi nóng bừng lên.

"Lấy từ câu 『 bạc phơ rừng trúc chùa, Yểu Yểu tiếng chuông vãn 』."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Yểu Yểu."

Hắn nhẩm lại hai chữ này, đầy ý cười.

"Rất xứng với nàng, nghe rất hay."

Ta tức giận trừng mắt nhìn hắn, rồi trốn chạy như thể đang trốn tránh điều gì.

Mấy ngày kế tiếp, Tề Nghiên vẫn mỗi ngày thăm hỏi Lương Tri Ý, trên mặt đối với ta cũng rất lạnh nhạt, thế nhưng nửa đêm lại bắt đầu leo cửa sổ, c.ắ.n lên người ta một trận.

Hai chữ "Yểu Yểu" bị hắn niệm ra đủ kiểu, hắn còn thường xuyên yêu cầu ta gọi tên tự của hắn:

"Mặc Chi."

Hắn cười bảo ta giống như tờ giấy trắng, còn hắn là người cầm b.út viết lên đó, mặc sức múa b.út vẩy mực.

Đối với chuyện này ta chỉ có một câu muốn nói:

"Bệ hạ, người hơi bị ghê tởm đấy..."

Hắn c.ắ.n vào sau gáy ta một cái:

"Nàng gọi ta là gì?"

Ta: "..."

"Mặc Chi, người hơi bị ghê tởm đấy."

Hắn cũng chẳng giận, hôn lên mặt ta rồi cười ha hả.

Cứ hoang đường như thế hơn nửa tháng, sức khỏe Lương Tri Ý đã hồi phục hơn một nửa, cho nên Tề Nghiên ra lệnh cho Lương Chí Mẫn lãnh binh tiến về phía nước Ân.

Khi thánh chỉ được ban ra, lòng ta vẫn không tránh khỏi bất an, dường như một khi khai chiến, giữa ta và Tề Nghiên sẽ vĩnh viễn bị ngăn cách bởi một bức tường.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Dù sao nói thế nào đi nữa, ta cũng từng là công chúa nước Ân.

Và Lương Tri Ý sau khi khỏi bệnh đã tìm đến ta, đưa cho ta một tờ giấy:

"Gió thu khởi, trống trận lôi."

Ta không hiểu ý tứ này, nhưng vẫn gặp nàng.

Nàng thân thể yếu ớt như bồ liễu, nhưng mày liễu lại lộ ra một chút kiên nghị:

"Nương nương, thần thiếp có một câu thơ không thông, muốn thỉnh giáo nương nương."

Ta: "?"

Nàng nói tiếp:

"Giang Nam Giang Bắc cũ quê nhà, ba mươi năm tới mộng một hồi. Nương nương có biết ý nghĩa của câu này không?"

Ta: "Không biết..."

Ta từ lúc sinh ra đã không có thầy dạy, cầm kỳ thi họa thứ gì cũng không thông, biết được vài chữ cũng là nhờ ơn mụ nhũ mẫu dạy dỗ.

Lương Tri Ý hiển nhiên không nghĩ tới tình huống này, ngoài kinh ngạc còn mang theo chút tức giận:

"Nương nương, đây là câu thơ biểu đạt nỗi đau mất nước đấy!"

Ta gật gật đầu: "Nga! Thì ra là thế."

Lương Tri Ý ngẩn người, hai chúng ta nhìn nhau trân trối.

Ta liền hỏi lại:

"Ngươi không phải biết ý nghĩa của nó rồi sao?"

Sắc mặt nàng đã có chút xấu hổ, hít sâu một hơi mới tiếp tục:

"Nương nương, bệ hạ đã quyết định xuất binh đ.á.n.h nước Ân, ước chừng không quá ba tháng, nước Ân sẽ... Nương nương, mối hận mất nước, sao có thể quên đi được!"

Ta bị cảm xúc kịch liệt của nàng làm cho sợ đến mức rụt lại:

"À... chuyện này thì hiện tại vẫn chưa mất nước mà? Nàng có lời này thì nên đợi ba tháng sau hãy nói chứ?"

Lương Tri Ý: "..."

Lương Tri Ý cuối cùng cũng rời đi, mang theo ánh mắt hận sắt không thành thép mà ta đã quá quen thuộc.

Nàng đi rồi, Tiểu Thúy cẩn thận hỏi ta:

"Nương nương, bệ hạ thật sự muốn..."

Ta sờ sờ Giẻ Rách trong lòng, chỉ thở dài:

"Tiểu Thúy, đáng trách nương nương của ngươi, thật sự chỉ là một kẻ bao cỏ."

Uổng có túi da xinh đẹp, lại không thể làm một vị anh hùng ngăn cơn sóng dữ.