Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Chương 6

18.

Nhất thời ta nghẹn lời.

Dù sao sau khi hồi cung cũng là Tống Thanh lạnh mặt trước...

Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như hắn quả thực có lý do để giận.

Được rồi.

Ta đầu hàng.

“Hoàng thượng nghe thần thiếp giải thích.”

Ta kéo nhẹ tay hắn.

“Sau khi nhận ngọc, thần thiếp vẫn thích ở cạnh hoàng thượng. Chỉ là trước đây đêm nào cũng bị đám q u ỷ kia làm cho giật mình tỉnh giấc, nay cuối cùng mới có thể ngủ yên, nên mấy ngày ấy thần thiếp chỉ muốn ngủ bù thôi.”

“Thần thiếp vẫn luôn ghi nhớ hoàng thượng đối xử với thần thiếp rất tốt.”

“Sau khi hồi cung, thần thiếp còn thêu bùa bình an cho người. Vì mải làm nên vô tình lơ là hoàng thượng. Sau đó thấy người cũng chẳng để ý thần thiếp, thần thiếp mới giận dỗi.”

“Hoàng thượng đừng giận nữa được không?”

Ta mềm giọng dỗ dành hồi lâu.

Đến lúc ấy mới chợt nhận ra...

Rõ ràng ta vào lãnh cung là muốn Tống Thanh giống như hoàng đế trong thoại bản, bá đạo chạy tới tìm ta.

Sao lại cầm nhầm kịch bản rồi?!

Nghe ta nói xong, mắt Tống Thanh sáng bừng.

Ta lấy bùa bình an trong ngực ra đưa cho hắn.

Mặt trước thêu cá chép gấm.

Vì tay nghề của ta thực sự quá kém, đường kim mũi chỉ xiêu vẹo lung tung, nhìn vào có chút buồn cười.

Tống Thanh nâng lên ngắm nghía rất lâu.

Xem bên này một chút.

Xem bên kia một chút.

Có lẽ đã hết giận rồi.

Sau đó lại hỏi:

“Vì sao lại thêu bốn chữ ‘Đồ móng lợn’?”

Ta cũng chẳng vòng vo.

“Vì người không để ý tới thần thiếp, nên thần thiếp cứ muốn thêu đấy.”

Tống Thanh bật cười.

“A Du nhà ta ngay cả giận dỗi cũng muốn trút lên bùa bình an.”

“Vậy hoàng thượng có thích không?”

“Thích.”

Vậy...

Hoàng thượng có thích thần thiếp không?

Ta không dám hỏi.

Từ sau ngày ấy, mối quan hệ giữa ta và Tống Thanh dường như trở nên rất vi diệu.

Hay nói đúng hơn...

Giống như phu thê thật sự.

Nhưng lại vẫn thiếu mất một điều gì đó.

Ta cũng nhanh nhẹn đề nghị được dọn ra khỏi lãnh cung.

Tống Thanh khoanh tay, nghiêm mặt nói:

“Lãnh cung là nơi nàng muốn vào thì vào, muốn ra thì ra sao?”

Ta bĩu môi.

“Nơi này hơi nát, thần thiếp muốn ra ngoài.”

“Được.”

“...”

19.

Sau khi làm lành với Tống Thanh, đêm nào hắn cũng tới Phượng Minh cung.

Hoặc là chúng ta ôm nhau ngủ.

Hoặc là nắm tay nhau ngủ.

Nhìn qua thì thân mật khăng khít.

Nhưng lại như cách nhau rất xa.

Có điều, thú vui lớn nhất trước khi đi ngủ của cả hai chính là trùm chăn nói xấu người khác.

Ví dụ như lần Lệ tần bắt một con cóc bỏ vào tẩm điện của Lâm Thường tại, khiến nàng ta sợ hãi mất hết hình tượng.

Ta nói Lệ tần thật thiếu đạo đức.

Hoàng thượng nói vì Lệ tần xấu hơn Lâm Thường tại.

Ví dụ như Thục Quý phi vẫn chưa thôi bắt chước ta.

Ngay cả y phục thường ngày cũng học theo.

Ta bảo nàng ta dù có học cả đời cũng chẳng bằng một phần dung mạo của ta.

Hoàng thượng liền nói:

“Gà rừng mãi là gà rừng, sao có thể so với phượng hoàng được?”

Lại ví như Nhã phi tính tình kiêu căng ngang ngược.

Ngày ăn năm bữa.

Nửa đêm còn lén vào ngự thiện phòng tìm đồ ăn.

Ta nói:

“Béo ch ế t nàng ta!”

Hoàng thượng đáp:

“Lần sau bảo ngự trù cho thêm ớt, cay ch ế t nàng ta.”

Ta bỗng hỏi:

“Trong mắt hoàng thượng, thần thiếp là người thế nào?”

Hắn trầm ngâm một lát rồi đáp:

“Là trăng sáng trên cao.”

“Là x**n th** róc rách.”

“Là cỏ cây xanh biếc.”

“Là người khiến trẫm chỉ cần thấy liền âm thầm đặt trong lòng, khiến trẫm vui vẻ, quyến luyến.”

Ta còn chưa kịp nghiền ngẫm những lời ấy.

Hắn đã hỏi lại:

“Vậy còn trẫm trong lòng nàng?”

“Là chỗ dựa.”

Ta buột miệng đáp.

Không biết từ khi nào.

Tống Thanh trong lòng ta đã trở nên khác biệt.

Có lẽ là một khoảnh khắc cảm nhận được hơi ấm từ hắn.

Có lẽ là một ánh mắt hắn nhìn ta.

Hoặc cũng có thể là vô số rung động, âm thầm len lỏi trong cuộc sống hằng ngày chính ta cũng chẳng nhận ra.

Bầu không khí lúc ấy cực kì mập mờ.

Dường như cả hai đều ngầm hiểu nên tiến thêm một bước.

Nhưng ta đợi mãi.

Đợi một cơn gió lướt qua.

Tống Thanh vẫn chẳng có động tĩnh gì.

Cuối cùng ta cắn răng, chủ động nghiêng người tới.

Môi đỏ khẽ chạm môi hắn.

Cũng không tệ.

Chẳng có gì quá xấu hổ.

Dù sao chuyện mặt dày ta cũng làm không ít.

Thế nhưng Tống Thanh lại đờ người.

Hắn xoay lưng về phía ta, khó khăn lắm mới nói được vài chữ:

“Lần... lần sau nhé.”

“...”

20.

Ta hoàn toàn sa vào tình ái.

Ngày nào cũng như trúng tà.

Trong đầu chỉ có một câu:

Rốt cuộc Tống Thanh có thích ta không?

Nếu nói thích...

Trước đây hắn từng nói muốn “giữ thân trong sạch vì ý trung nhân”.

Nhưng đến giờ vẫn không chịu viên phòng với ta.

Nếu nói không thích...

Hắn lại ngày nào cũng tới Phượng Minh cung, còn bày tỏ tâm ý với ta rõ ràng như thế.

Đồ móng lợn!

Ta giận rồi!

Nhưng đến bữa tối, vừa thấy hắn ung dung bước tới.

Lòng ta lại khẽ dao động.

Thôi vậy.

Cứ sống thế đi.

Vì thế ta bắt đầu đọc thật nhiều sách.

Học nấu ăn.

Học nữ công.

Học vẽ mày.

Học gảy đàn.

Ngày ngày bận rộn.

Vừa để trở thành một hoàng hậu phiên bản tốt hơn.

Mệt đấy nhưng vui.

Hôm ấy, Xuân Hạnh lại nhặt được thứ gì đó.

Nàng ấy hưng phấn chạy tới.

Ta nhìn qua.

Là một bức thư.

Bên ngoài đề bốn chữ:

“Hoàng hậu thân khải.”

Ta mở thư.

Trong thư viết người gửi là sứ giả Nguyệt Lão được phái xuống nhân gian để se duyên cho người hữu duyên.

Thấy ta và hoàng thượng bát tự tương hợp, duyên phận sâu đậm.

Lại thấy hai người dây dưa mãi chẳng có tiến triển gì.

Cho nên quyết định đích thân ra tay giúp đỡ.

Ta lắc đầu.

“Lừa đảo thôi.”

Xuân Hạnh lại kích động vô cùng.

“Nương nương! Đây là chuyện tốt đó!”

“Nếu là lừa đảo, làm sao biết được chuyện của người và hoàng thượng?”

“Chắc chắn là thần tiên hiển linh tới chỉ mê điểm cho nương nương!”

“...”

Ta đập bàn.

“Ngươi nói rất có lý!”

21.

Sau bữa tối, Tống Thanh lại tới.

Chúng ta từ thơ từ ca phú nói đến chuyện nhi nữ tình trường.

Chỉ là ta không ngờ hắn lại biết nhiều vở tuồng đến vậy.

Đang trò chuyện vui vẻ.

Bên ngoài bỗng vang tiếng bước chân dồn dập.

Ngay sau đó là tiếng Xuân Hạnh hét lớn:

“Có thích khách!”

Ta và Tống Thanh đồng loạt bật dậy.

Nhưng thích khách đã xông vào nội điện, còn chốt ch ặ t cửa phòng.

Tia hàn quang lóe lên.

Trường kiếm thẳng tắp đ â m về phía Tống Thanh.

Tim ta như ngừng đập.

Không kịp suy nghĩ, ta lao tới chắn trước người Tống Thanh.

Lưỡi kiếm xuyên qua y phục.

M á u tươi phun ra.

Thị vệ phá cửa xông vào.

Thích khách lại biến mất không dấu vết.

“A Du!”

Tống Thanh ôm ch ặ t ta.

Ta phun ra một ngụ m m á u, nhuộm đỏ cả trung y của hắn.

“Người đâu!”

“Mau truyền thái y!”

Hắn áp mặt vào má ta.

Ta cảm nhận rõ ràng cơ thể Tống Thanh đang run rẩy.

Sợ hãi.

Lo lắng.

“Hoàng thượng... nếu thần thiếp ch ế t...”

“Không được!”

“Trẫm không cho nàng ch ế t!”

“Trẫm muốn đời đời kiếp kiếp ở bên nàng!”

Ta khẽ cười.

“Đại lừa đảo...”

“Ngài nói sẽ giữ thân như ngọc vì người mình yêu.”

“Phu thê chúng ta thành hôn đã nhiều tháng, vậy mà... chưa từng có phu thê chi thực.”

“Xem ra... thần thiếp không phải người ngài yêu nhất...”

Hai mắt Tống Thanh đỏ hoe.

Giọng khàn đặc.

“Đợi nàng bình phục...”

“Trẫm... trẫm sẽ không từ chối!”

Ta bỗng bật cười.

Rồi nhào vào lòng hắn.

“Ta tin ngài yêu ta rồi.”

“Tống Thanh...”

“Ta cũng yêu ngài.”

Người đang ôm ta lập tức khựng lại.

Hắn giữ vai ta, nhìn từ trên xuống dưới.

“A Du?”

“Nàng không sao?”

Ta gật đầu.

Vén áo lên cho hắn xem lớp giáp hộ thân bên trong.

“Thần thiếp không bị thương.”

“Vậy m á u này...?”

“Là giả.”

“Hoàng thượng... xin lỗi.”

“Thần thiếp lừa ngài.”

Tống Thanh thở phào một hơi.

Không ngừng lẩm bẩm:

“May quá...”

“May quá...”

“Hoàng thượng không giận sao?”

Ta căng thẳng nhìn hắn.

Cuối cùng hắn bật cười.

“Chỉ cần là giả, đã là may mắn nhất.”

“Trẫm sao có thể giận nàng được?”

Tống Thanh thật sự quá tốt.

Sau này ta nhất định phải đối xử với hắn tốt hơn nữa.

Sinh cho hắn hai đứa con...

Không đúng.

Năm đứa!

Để Phượng Minh cung lúc nào cũng náo nhiệt, đông vui.