Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Chương 2

6.

Thế nhưng đêm đó, ta lại nằm mơ.

Trong mơ, một đám q u ỷ đứng trên cao nhìn xuống, chỉ thẳng vào mũi ta uy h**p:

"Nếu ngươi dám hé răng với người khác về bọn ta, cứ chờ bị bọn ta xử đi là vừa!!"

Ta lập tức rụt cổ:

"Vâng vâng vâng, các vị đại nhân yên tâm! Ta tuyệt đối không nói với ai đâu! Các vị ngàn vạn lần đừng xử ta! Chúc các vị làm q u ỷ bình an suốt đời!"

Tỉnh mộng rồi.

Nhưng bóng ma tâm lí vẫn còn ám ảnh.

Nhất định là đám q u ỷ kia báo mộng cho ta!

Bất đắc dĩ, ta đành mặt dày đi tìm hoàng thượng.

Xin lỗi nhé, hoàng thượng.

Thần thiếp thật sự không muốn thất hứa.

Nhưng thần thiếp thật sự sợ ch ế t khiếp, hu hu hu...

Trước tiên, ta mai phục trên con đường hoàng thượng nhất định phải đi qua sau khi tan triều.

Nào ngờ vừa nhìn thấy ta từ xa, hắn đã quay người bỏ đi.

Ta vội xách váy đuổi theo.

"Hoàng hậu, có phải nàng quên mình đã hứa với trẫm gì rồi không?"

"Hoàng thượng, thần thiếp đâu có thề, lời đó không tính!"

Ta cười lấy lòng sau đó kéo tay hắn.

"Thần thiếp cam đoan sẽ không gây thêm phiền phức cho người. Hay là tối nay người lật thẻ bài của thần thiếp nhé?"

Tống Thanh nghi ngờ liếc ta một cái sau đó hừ lạnh:

"Nằm mơ."

"Xin người mà!"

"Hoàng hậu, rốt cuộc nàng đang giở trò gì?"

Tống Thanh hất tay ta ra.

"Đừng tưởng nàng có chỗ dựa lớn liền có thể muốn làm gì thì làm!"

Ta có chỗ dựa lớn?

Ta lấy đâu ra chỗ dựa?!

Hoàng thượng, người đừng ăn nói hàm hồ!

Nhìn bóng lưng Tống Thanh sải bước rời đi, ta chỉ đành quay về Phượng Minh cung, lén sai người dò hỏi sở thích và thói quen của hắn.

Ta nhất định phải khiến Tống Thanh thích ta!

Như vậy ngày nào hắn cũng sẽ lật thẻ bài của ta, ngày nào cũng ở cạnh ta.

Ta sẽ không còn phải thấy q u ỷ nữa!

Sau bữa tối, Tống Thanh thường dẫn chó đi dạo ngự hoa viên.

Thế là ta lại âm thầm đi trước.

Nhìn đoàn người đông đúc từ xa tiến lại, ta tràn đầy mong đợi đứng chờ.

Chó của Tống Thanh tên là Phúc Bảo.

Lông trắng muốt, nhỏ nhắn đáng yêu.

Lúc này Phúc Bảo đang hưng phấn chạy tới chạy lui, lăn lộn trong đám hoa ven đường.

Ánh mắt ta và Tống Thanh chạm nhau.

Hắn dứt khoát xem như không thấy ta.

Coi ta như không khí.

Đương nhiên ta không cam lòng làm không khí.

Đang định mở miệng, chợt thấy Phúc Bảo nôn khan liên tục.

Nhưng chẳng nôn ra được thứ gì.

Đám tiểu thái giám cuống cuồng chạy tới vuốt ngực thuận khí.

Làm đủ mọi cách cũng vô ích.

Tống Thanh bắt đầu sốt ruột.

"Mau mời thái y!"

Ta bất lực nhìn hắn.

Rồi ghé tai Xuân Hạnh dặn dò mấy câu.

Không lâu sau.

Xuân Hạnh xách cái thùng chạy tới.

Trong thùng đặt một bát sứ.

Ta múc một gáo nước, bóp miệng Phúc Bảo rồi đổ thẳng xuống.

"Hoàng hậu, nàng đang làm gì?"

Ta chẳng còn thời gian giải thích.

Sau một hồi.

Quả nhiên Phúc Bảo nôn ra vài cái lá cùng mấy cánh hoa đỗ quyên.

Ngay sau đó lại tung tăng nhảy nhót như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thấy Tống Thanh ngây người ra tại chỗ, ta mới giải thích:

"Chó nhỡ ăn nhầm thứ gì thì dùng nước muối kích nôn. Là mẹo dân gian ở quê thần thiếp."

Tống Thanh ho nhẹ một tiếng, nắm tay đặt bên môi:

"Không ngờ nàng cũng có chút tác dụng."

"Nếu vậy trẫm thưởng cho nàng nhé."

"Tạ hoàng thượng."

Ta chớp mắt.

"Hay người cho thần thiếp thị tẩm đi."

"Nằm mơ."

"..."

7.

Ta... bắt cóc Phúc Bảo rồi.

Sau đó ngày nào cũng đi ê n cuồng cho Phúc Bảo ăn, từ sáng tới tối chơi với nó.

Ai bảo ta biết rõ một chuyện.

Tống Thanh không có nữ nhân thì được.

Nhưng không có Phúc Bảo thì không được!

Chờ đến lúc hắn tìm được Phúc Bảo.

Vị trí chủ nhân số một trong lòng nó đã bị ta thay thế rồi!

Hừ hừ!

Quả nhiên.

Tống Thanh tìm suốt ba ngày.

Vẫn không phát hiện Phúc Bảo đang ở Phượng Minh cung.

Nghe Lâm công công nói.

Mất Phúc Bảo, hoàng thượng đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ.

Nhưng ta không có hoàng thượng.

Cũng rất khó ngủ.

Khác ở chỗ...

Ta còn bị ép phải ngủ.

Đến ngày thứ năm.

Cuối cùng Tống Thanh cũng tìm được Phúc Bảo.

Nhưng Phúc Bảo lại không chịu đi theo hắn nữa rồi.

Nhìn Tống Thanh ngồi xổm dưới đất gọi:

"Phúc Bảo."

Còn Phúc Bảo chỉ mải mê đuổi theo quả bóng.

Ta đắc ý lắc đầu nguầy nguậy.

Đây gọi là...

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

"Hoàng thượng, hình như Phúc Bảo không muốn đi theo người."

Ta giả vờ bất đắc dĩ.

"Hay cứ để Phúc Bảo ở Phượng Minh cung thêm một thời gian."

"Người xem nó vui biết bao."

"Người nỡ ép nó đi sao?"

Mặt Tống Thanh đen như đáy nồi.

"A! Thần thiếp nghĩ ra cách rồi!"

Ta hưng phấn đập mạnh vào đùi.

"Hoàng thượng, hay là mỗi ngày người đến Phượng Minh cung chơi với Phúc Bảo nhiều hơn một chút."

"Chắc chẳng bao lâu nữa nó sẽ chịu theo người về thôi."

Lồng ng ự c Tống Thanh hơi phập phồng.

Hắn trừng ta một cái thật hung.

Rồi quay đầu bỏ đi.

Tối hôm đó.

Sau bữa cơm.

Tống Thanh thật sự tới.

Mà lúc ấy ta đang huấn luyện chó.

"Phúc Bảo, ngồi!"

Phúc Bảo lập tức ngồi thẳng tắp.

"Giỏi lắm."

Ta thưởng cho nó một miếng thịt.

"Phúc Bảo, bắt tay!"

Nó ngoan ngoãn giơ một chân lên.

"Phúc Bảo, biu biu biu!"

Bốp!

Phúc Bảo lập tức nằm lăn ra đất, vô cùng chuyên nghiệp giả ch ế t.

Ta vui vẻ ôm chó vào lòng.

"Xuất sắc lắm, cục cưng!"

Tống Thanh nhìn ta chằm chằm như muốn khoét thủng ta.

Hắn nghiến răng nghiến lợi:

"Nàng đối xử với ngự khuyển như thế đấy à?"

Ngự khuyển?

Thật buồn cười.

Sau này ta nhất định phải cho Tống Thanh biết thế nào mới gọi là ngự khuyển uy phong lẫm liệt.

"Phúc Bảo còn chẳng có ý kiến gì."

Ta thản nhiên đẩy hết trách nhiệm lên đầu chó.

"..."

Đúng lúc ấy.

Phúc Bảo chạy vụt vào tẩm điện.

Ta mới chợt nhận ra.

Trời đã tối rồi!

Ngay giây tiếp theo.

Trước mắt ta bắt đầu hiện lên đủ loại hình thù kỳ quái.

Nữ q u ỷ mặc hồng y.

Vừa chải tóc đen dài quét đất.

Vừa thê lương gào thét:

"Tóc của bản cung đâu?!"

"Tóc của bản cung đâu rồi?!"

Tim ta hẫng mất một nhịp.

Suýt nữa nhảy dựng lên.

Ôi mẹ ơi!

Sao bây giờ còn nghe được cả tiếng?!

Nhìn hoàng đế đang nhìn mình.

Ta không chút do dự lao thẳng đến.

Bịch!

Cả người nhào vào lòng hắn.

Hai tay vòng qua cổ.

Hai chân quấn ch ặ t eo hắn.

Động tác vô cùng lưu loát liền mạch.

Sau đó tủi thân nói:

"Hoàng thượng..."

"Bên ngoài tối quá..."

"Thần thiếp sợ~..."