Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Chương 11

15.

Thật ra, những năm trước mỗi kỳ thu săn, phi tần nào được theo hầu đều do bốc thăm quyết định. Chỉ riêng năm nay, trẫm phá lệ.

Quả thực có phần hành sự theo cảm tính, nhưng quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.

Ai ngờ đám nữ nhân ấy lại kéo nhau đến trước mặt mẫu hậu cáo trạng!

Dám đối đầu với trẫm!

Trẫm nhớ kỹ rồi!

Phiền ch ế t đi được.

Mẫu hậu luôn tự nhận mình công bằng chính trực, thế là sai người mang đến một ống thẻ, bảo trẫm tự rút.

Trẫm lắc tới lắc lui, trong lòng chỉ cầu mong vẫn là Phương Cẩn Du.

Không còn cách nào, ngoài nàng ấy ra, trẫm chẳng muốn nhìn thấy bất kỳ ai.

Trẫm là chân long thiên tử, quả nhiên tâm tưởng sự thành.

Lúc nhìn thấy trên thẻ tre hiện rõ ba chữ “Phương Cẩn Du”, trẫm suýt nữa không kìm được mà reo lên.

Hoàng hậu dường như cũng rất kích động.

Nhưng đúng lúc nàng ấy đưa tay định lấy thẻ, lại vô ý hất đổ ống thăm.

“Choang” một tiếng.

Toàn bộ thẻ tre rơi tung tóe xuống đất.

Đập vào mắt là...

Một mặt đất đầy chữ “Phương Cẩn Du”.

“...”

Mẫu hậu của trẫm quả nhiên công bằng chính trực.

16.

Bận rộn nửa tháng trời, cuối cùng cũng đến ngày xuất phát.

Trẫm cùng hoàng hậu ngồi chung ngự liễn.

Nàng ấy tựa vào góc xe, vóc người nhỏ nhắn mềm mại, dáng vẻ yên tĩnh đáng yêu.

Có lẽ nàng ấy chưa ngủ.

Mi dài khẽ run.

Trẫm rất muốn nói chuyện với nàng ấy, lại không nỡ quấy rầy.

Trời dần tối.

Phong cảnh ngoài xe đã chẳng còn gì đáng ngắm.

Mà hoàng hậu bên cạnh trẫm...

Lại quá mức xinh đẹp.

Trẫm nhìn nàng ấy thật lâu, vẫn không nỡ quay đi.

Không biết qua bao lâu.

Phương Cẩn Du bỗng run lên ba cái.

Sau đó cảnh giác mở mắt, nhìn đông ngó tây một hồi rồi vén rèm xe lên.

Dường như còn muốn nói điều gì đó, nhưng lại cố nuốt xuống.

Trẫm khó hiểu gọi:

“Hoàng hậu?”

Chỉ thấy Phương Cẩn Du run run đưa một bàn tay ra.

Trẫm chẳng nghĩ ngợi đã nắm lấy.

Một cảm giác kỳ lạ lập tức lan khắp lòng bàn tay.

Mềm mềm.

Nhỏ nhỏ.

Trẫm không nhịn được mà vuốt vài cái.

Mịn như ngọc.

Trắng như tuyết.

Mềm như liễu đầu xuân.

Thế là trẫm hỏi:

“Tay nữ tử nào cũng nhỏ như tay hoàng hậu sao?”

Phương Cẩn Du cúi mắt đáp:

“ Kích thước chắc cũng gần giống nhau thôi. Nhưng nhất định không đẹp bằng tay thần thiếp.”

Trẫm nghĩ kỹ lại.

Quả thật tay người khác chắc chắn không đẹp bằng tay Phương Cẩn Du.

Trẫm còn chưa kịp nói gì, nàng ấy đã tiếp lời:

“Hoàng thượng không được sờ tay người khác đâu đấy.”

Giọng điệu hung hăng, còn mang theo uy h**p.

Ấy thế mà trẫm chẳng hề tức giận.

Dù sao...

Trẫm cũng chẳng muốn chạm vào người khác.

Trẫm tránh còn không kịp nữa là.

Nhưng trẫm phát hiện, hình như mình không còn chán ghét hoàng hậu như trước.

Dù đôi lúc hành vi của Phương Cẩn Du thật kỳ quái.

Nhưng trẫm biết.

Tấm lòng nàng ấy dành cho trẫm là thật.

Trẫm đã đọc nhiều thoại bản như vậy.

Đương nhiên hiểu được thế này gọi là...ghen.

“Trẫm đồng ý với nàng.”

Dường như nàng ấy rất vui.

Cứ nhìn trẫm chăm chú không rời.

Đáng ghét thật.

Trẫm...

Hơi ngượng rồi.

17.

Thu săn chính thức bắt đầu.

Trẫm khoác lên người săn phục, tung người lên ngựa.

Trước lúc đi, trẫm nhìn thấy hoàng hậu đang ngồi trên bãi cỏ, chống cằm ăn quà vặt.

Dáng vẻ ngoan ngoãn yên tĩnh.

Bỗng nhiên nàng ấy phát hiện trẫm đang nhìn.

Liền cười rạng rỡ, vẫy tay với trẫm.

Trẫm gật đầu.

Giả vờ bình thản quay người rời đi.

Trẫm thật không hiểu.

Nam nhân cao tám thước như trẫm, vậy mà lại đỏ mặt vì một nữ nhân.

Thật vô lý.

Buổi săn trôi qua rất nhanh.

Đến hoàng hôn, trẫm đã mang theo chiến lợi phẩm trở về.

Bước vào lều lớn, trẫm định thay y phục.

Cởi luôn cả trung y, tháo khối hoàng ngọc đeo trên cổ xuống.

Đúng lúc ấy.

Một bóng người quen thuộc đột nhiên lao tới trước mặt.

Người kia dường như quá vội.

Chưa đứng vững đã nhào thẳng vào người trẫm.

Hoàng hậu hai tay chống lên ng ự c trẫm.

Gương mặt nhỏ nhắn hoảng loạn, như thể vừa gặp chuyện rất đáng sợ.

Ngay sau đó nàng ấy nhận ra tư thế của mình không ổn.

Vội vàng chống tay xuống đất định đứng dậy.

Nào ngờ vừa chống xuống lại mất sức.

Thế là khuôn mặt xinh đẹp ấy càng áp sát trẫm hơn.

Hơi thở trẫm và nàng ấy quấn quýt.

Đầu óc trẫm mơ hồ.

Tim đập như trống trận.

Vành tai cũng nóng bừng.

Trẫm còn chưa biết phải làm gì tiếp theo.

Đã thấy hoàng hậu đột nhiên ôm ch ặ t mình.

Cả khuôn mặt chôn sâu trong ng ự c trẫm.

Rồi nàng ấy sững người.

Tiếp đó đưa tay véo nhẹ mặt trẫm.

Vì sao...

Trẫm lại cảm thấy ngọt ngào đến thế?

Hay là trẫm mắc phải sở thích kỳ quái gì rồi?

Mặt già của trẫm nóng ran.

Vội vàng đứng dậy mặc quần áo.

Lúc cầm áo choàng, miếng hoàng ngọc rơi xuống đất.

May mà chưa vỡ.

Khối hoàng ngọc này là quà trưởng thành mẫu hậu tặng cho trẫm năm hai mươi tuổi.

Trẫm đeo nó mỗi ngày.

Chỉ khi thay y phục hoặc tắm gội mới tháo xuống.

Phương Cẩn Du cúi người nhặt giúp trẫm.

Nhưng khi đứng dậy, ánh mắt nàng ấy kinh ngạc.

Thấy Phương Cẩn Du nhìn chằm chằm vào miếng ngọc ấy.

Có lẽ là rất thích.

Cũng được thôi.

Nếu Phương Cẩn Du thích thì tặng nàng ấy vậy.

Mẫu hậu là người hào phóng, chắc chắn sẽ không để bụng.

Nhận được quà, Phương Cẩn Du vui đến mức mắt cong cong như vầng trăng non.

Nhìn gương mặt tươi cười ấy.

Trẫm bỗng thấy...

Mọi thứ đều đáng giá.

18.

Hôm sau, sau khi thu săn kết thúc, trẫm lại chẳng thấy bóng dáng hoàng hậu đâu.

Thị vệ trực ban bẩm, từ sáng sớm nàng ấy đã dẫn theo cung nữ đi về phía nam.

Trời đã nhá nhem tối.

Phương Cẩn Du ngốc như vậy, nhỡ lạc đường thì sao?

Nghĩ đến đó, lòng trẫm bất giác bất an.

Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy cung nữ bên cạnh nàng ấy hớt hải chạy tới.

Trẫm biết ngay mà.

Với cái tính hậu đậu ấy, Phương Cẩn Du nhất định lạc đường rồi.

Tuy đã sai người đi tìm, nhưng trẫm vẫn không kiềm được đích thân xuất phát.

Cưỡi ngựa đến rìa bãi săn, trẫm tiến sâu vào rừng.

Tiếng ve râm ran bên tai.

Trẫm xách đèn, cẩn thận tìm kiếm từng nơi.

Từ xa xa, trẫm nhìn thấy một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi xếp bằng trên mặt đất.

Trời tối dần, có lẽ trẫm nhìn không rõ.

Đến gần hơn mới phát hiện...

Quả nhiên là Phương Cẩn Du.

Nàng ấy đưa hai tay sờ loạn mặt đất.

Lúc thì như nhấc thứ gì đó lên, lúc lại như đặt xuống.

Tựa hồ đang trò chuyện với ai.

Nói được vài câu lại cười khanh khách.

Tiếng cười lanh lảnh như chuông vang vọng giữa rừng.

Trẫm dụi mắt.

Ngoài nàng ấy ra...

Chẳng có ai cả.

Thế nên tiếng cười ấy giữa màn đêm tĩnh mịch...

Khó tránh khỏi khiến người ta rợn tóc gáy.

Nhưng trẫm là chân long thiên tử.

Há lại sợ mấy thứ đó?

Cho dù hoàng hậu thật sự bị ma q u ỷ nhập thân, trẫm cũng chẳng hề e ngại.

Trẫm gọi nàng một tiếng.

Phương Cẩn Du lập tức bật dậy.

Nhặt lấy thứ gì đó rồi chạy thẳng về phía trẫm.

Nàng ấy lao vào lòng trẫm.

Mềm mại, ấm áp.

Khiến lòng trẫm bất giác nóng lên.

Xem ra Phương Cẩn Du không bị ma nhập.

Vậy rốt cuộc vừa rồi nàng ấy đang làm gì?

Trẫm không hỏi.

Chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng ấy, rồi nắm bàn tay nhỏ bé ấy dẫn ra ngoài.

Đi được một đoạn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi:

“Vừa rồi nàng đang...?”

Phương Cẩn Du đáp ngay:

“Luyện công.”

"...?"

Nói dối.