Mấy ngày tiếp theo, Tần Minh Nguyệt không gặp được Lưu thị.
Lương Vũ cũng đã đến Hải Châu, đem toàn bộ những tiêu sư nguyện ý đi Tú Châu đưa hết sang đó. Vài lão tiêu sư đã theo Hanh Thông tiêu cục mấy chục năm cùng nhau mang đi tấm biển hiệu của tiêu cục. Tài sản của Tần gia, ngoài phần đưa đến phủ Thứ sử làm bồi thường, số còn lại đều bị tịch thu, thêm một phần chia cho gia quyến các tiêu sư đã chết. Đặng thị cùng mấy đứa nhỏ của Tần gia chưa đầy tám tuổi cũng được chia một phần, sau đó bị đuổi ra khỏi Tần gia. Tần Minh Nguyệt hứa mỗi tháng sẽ cho Đặng thị một trăm lượng bạc, nuôi dưỡng nàng đến chết hoặc tái giá, điều kiện là không được nhắc lại chuyện hôm nay với bọn trẻ.
Đặng thị đồng ý, suy cho cùng việc khiến Tần gia sụp đổ, nàng cũng có phần công lao.
Nghe nói bên ngoại của Đặng thị khi biết nàng rời đi mang theo tài sản, liền nhao nhao muốn nàng trở về nhà mẹ đẻ, nhưng Tần Minh Nguyệt tin rằng Đặng thị đủ tỉnh táo.
Phạm thị, Tần An và vợ của Tần Bình là Vương thị bị xử trảm giữa đường, còn mấy quản sự của Tần gia cũng đều bị xử tử.
Nàng dừng lại ở Hải Châu vài ngày, đi khắp các ngôi chùa nơi đây, nhưng không còn gặp lại Tần thị hay giọng nói thần bí kia nữa.
Nàng phải đi rồi, rời khỏi Hải Châu, có lẽ chẳng bao lâu cũng sẽ rời khỏi thế giới này. Nàng có thể không giết Lưu thị, nhưng không thể từ bỏ việc trở về nhà. Vì vậy, có lẽ từ đây không gặp nữa cũng chẳng phải chuyện xấu.
Mang theo ý nghĩ như vậy, Tần Minh Nguyệt cố gắng kiên trì suốt mười ngày. Cho đến ngày trước khi rời đi, nàng rốt cuộc không nhịn được mà đến phủ Thứ sử, hy vọng có thể gặp tiểu thư Thiên Trản một lần, ít nhất cũng là một lời từ biệt cuối cùng.
Lưu thị chỉ là khách tại phủ Thứ sử, muốn gặp gỡ thân bằng cũng không khó. Nhưng tiểu đồng giữ cửa lại nói Lưu thị đã không còn trong phủ, hai ngày trước nàng ăn mặc lộng lẫy, đi ra từ cửa chính, sau đó không trở về nữa, xem ra là được đưa đi cho vị quý nhân nào đó.
Tuy gã giữ cửa không biết Lưu thị bị đưa đến đâu, nhưng ở Hải Châu, những quý nhân khiến Thứ sử phải cẩn trọng lấy lòng cũng chẳng nhiều, đáng để dâng mỹ nhân thì lại càng ít.
Trong quận Tú Thủy, người địa vị cao hơn cả Thứ sử chỉ có một - đó là Vương phủ của U Thân vương. Tú Thủy quận là đất phong của vị Thân vương này, bởi ông là hoàng đệ ruột duy nhất của đương kim Thánh thượng, nên được ban cho quận phú nhất thiên hạ làm lãnh địa.
Chỉ tiếc U Thân vương nghe nói từ khi sinh ra đã yếu ớt bệnh tật, hơn mười năm trước đã liệt giường, hoàn toàn nhờ dược liệu trân quý trong cung để kéo dài tính mạng, cho nên chưa từng đến lãnh địa của mình. Cũng vì thân thể không tốt, nên chỉ có một vị chính thất, sinh được hai trai một gái. Đại công tử theo nết cha, mười ba tuổi thì chết yểu; đại tiểu thư mười lăm tuổi đã gả chồng, hai mươi ba tuổi sinh con đầu lòng thì ngã bệnh không dậy nổi, đến nay vẫn nằm liệt giường; chỉ còn tiểu công tử theo nết mẹ, thân thể cường kiện, được phong làm Thế tử.
Đáng tiếc Thế tử này lại chẳng học hành gì, là kẻ ăn chơi ph*ng đ*ng thực thụ. Lão vương gia nhìn thấy mà phiền lòng, sau khi trưởng thành liền tống sang quận Tú Thủy. Chỉ là khi vị Thế tử này bị đày đến Hải Châu thì Tần Minh Nguyệt đã gả vào nhà họ Phương, vì thế mặc dù lời đồn trong chốn dân gian rất nhiều, nàng lại chưa từng tận mắt gặp qua.
Thật ra Tần Minh Nguyệt từng đoán rằng, có lẽ Lưu Nghiệm Minh chính là vị Thế tử kia, dù sao thì người có ám vệ của Huyền Cơ xứ thực sự quá ít.
Nhưng nàng lại cảm thấy không giống, kẻ ăn chơi là một chuyện, không biết sống chết lại là chuyện khác, Thế tử dù thế nào cũng sẽ không một mình chạy đến Tú Châu để thua sạch cả đáy quần.
Hơn nữa, U Thân vương là em ruột của hoàng đế, Thế tử chính là cháu ruột của hoàng đế, dù có thất vọng thế nào thì đường xa vạn dặm, ít nhiều gì cũng phải phái những hộ vệ tinh nhuệ nhất đi theo. Mà lệnh bài Huyền Cơ trong tay Ứng Cửu chỉ là đồng, trong hàng ám vệ đã thuộc loại thấp nhất.
Trừ phi, hắn còn có ám vệ khác.
Nếu nói ở phủ Thứ sử, chỉ cần cho tiểu đồng giữ cửa thêm mấy lượng bạc thì có khi hắn còn chịu làm người đưa tin, thì tại Vương phủ, đó chính là nơi mà Tần Minh Nguyệt hoàn toàn không thể chạm tới.
Nàng chỉ mới do dự dạo quanh trước cổng Vương phủ chưa được một khắc, đã bị thị vệ trong phủ đuổi đi. Tần Minh Nguyệt nghĩ ngợi, rốt cuộc vẫn không tiến lên hỏi xem trong phủ có một cô nương tên Thiên Trản hay không, mà lặng lẽ quay đầu rời đi.
Xem ra, là không thể gặp nữa. Như thế, cũng tốt.
Ngày hôm sau, Tần Minh Nguyệt cùng Ứng Cửu, mỗi người một con ngựa nhanh, chuẩn bị trở về Tú Châu.
Về phần những người khác, sớm đã theo Lương Vũ, Lương Thành quay về. Phương thị tiêu cục nay lại thêm phần hùng mạnh, có vô số chuyện cần lo liệu. May là Tần Minh Nguyệt đã toàn quyền giao cho anh em Lương Vũ xử lý, điều duy nhất khiến nàng phải đau đầu, chính là bạc.
Sắp đến cửa thành, bỗng thấy có rất nhiều người vây quanh một tờ cáo thị xem náo nhiệt, người đọc cáo thị lớn tiếng lặp đi lặp lại nội dung bên trên.
Thì ra quan phủ đang tìm người có thể nghe hiểu ngôn ngữ Tây Vực. Trong cáo thị còn đặc biệt nhấn mạnh, nhóm Tây Vực này là từ ngoài biển xa đến, ngôn ngữ lại khác với người Tây Vực thường gặp, mà trong triều các sĩ đại phu không ai nghe hiểu nổi.
Tần Minh Nguyệt không nhịn được cười khẩy, thời đại này, dân chúng ngay cả chữ cũng ít người biết, còn có thể nghe hiểu lời người Tây Vực?
Ừm? Khoan đã, người Tây Vực? Đến từ biển? Chẳng phải chính là đoàn thương nhân Tây Vực mà Bình Tây từng nhắc đến sao?
Nghe nói bọn họ có ngoại hình giống người Tây Vực, nhưng lại tóc vàng mắt xanh. Mà tóc vàng mắt xanh, ở thời đại này, chẳng phải chỉ có người châu Âu thôi sao?
Trước đây việc bận rộn, tuy nghe không ít lời đồn nhưng chưa suy xét kỹ, giờ Tần Minh Nguyệt chau mày. Châu Âu sao... Nàng đúng là biết tiếng Anh, còn học tiếng Pháp như ngoại ngữ thứ hai. Vì có bạn cùng phòng học tiếng Đức, tiếng Ý, nên nàng cũng theo học được một chút. Sau này còn cùng bạn đi du lịch châu Âu, từng ghé qua những nước ấy, có thể thực hiện vài đoạn đối thoại đơn giản.
Trong thời đại này, bốn quốc gia đó hẳn đều rất phát triển ở phương Tây? Chỉ là không biết ngôn ngữ cổ xưa có giống với hiện đại hay không.
Nhưng mà, đây vốn chỉ là một quyển tiểu thuyết, tất cả đều do ý chí của tác giả quyết định, cho nên người phương Tây ở đây cũng chưa chắc nói tiếng cổ.
Khả năng này... khá lớn.
Đang nghĩ ngợi, thì người kia đọc đến mấy chữ "tất có trọng thưởng".
Trọng thưởng! Tần Minh Nguyệt động lòng.
Bên Phương gia đã có Hà chưởng quỹ lo liệu, tiêu cục có anh em Lương Vũ chống đỡ, nàng cũng nên thử buông tay xem bố cục mình dựng nên có thể tự vận hành không.
Chi bằng ở lại Hải Châu thêm vài ngày nữa.
Biết đâu còn có thể dò hỏi được nơi ở cụ thể của Lưu thị.
Tần Minh Nguyệt rất nhanh đã gạt bỏ ý nghĩ không nên có này ra khỏi đầu.
Kéo Ứng Cửu chen vào trong đám đông, Tần Minh Nguyệt nói: "Có lẽ, ta có thể thử một lần."
"Ngươi thật sự được chứ?" Viên quan sai nghi ngờ nhìn Tần Minh Nguyệt, thái độ kia chẳng giống đối xử với dị nhân kỳ tài, mà lại như đang nói - nói hay đến đâu cũng chỉ là đến ăn xin?
Lúc đứng ngoài thì không thấy rõ, giờ nàng mới phát hiện, xung quanh quan sai đã có một hàng người áo quần rách rưới. Nàng nhìn lại cáo thị lần nữa, thì ra bất kể có hiểu được hay không, quan phủ đều thưởng hai cái bánh bao nhân thịt, khó trách lại có nhiều người đến thế.
"Ta hỏi các ngươi, hā lóu là lầu gì?"
*Editor: tôi cũng muốn viết thẳng cụm tiếng anh cho độc giả nhưng mà tác giả said éo! Câu gốc: "我问你们,哈楼是什么楼?" :v
Mười mấy người nhìn nhau, chẳng ai nói ra được cái gì, dân chúng vây quanh liên tục hò hét, giục họ mau xuống.
"Có lẽ là một tòa lầu nào đó ở Tây Vực chăng?" Có người đoán.
"Ài lǎo hǔ yóu là dầu gì?"
"Dầu hổ?" Câu này thì cả đám dân chúng cùng 'dị nhân kỳ tài' đều đồng loạt lặp lại.
"Người Tây Vực này quả là lạ lùng, mỡ heo không ăn, lại đi ăn dầu hổ sao?"
"Ha lì lù, là con đường nào?"
Không ai nói gì nữa, đường thì nhiều lắm, biết đâu ở châu nào đó có con đường Ha Lì Lù.
......
Quan sai đọc đến năm sáu câu, người bên dưới trả lời càng lúc càng vô lý.
Tần Minh Nguyệt thật sự không nhìn nổi, đành phải lên tiếng:
"Hā lóu không phải lầu, mà là họ đang chào hỏi các ngươi; ài lǎo hǔ yóu cũng không phải dầu, mà là cách bày tỏ tình cảm, cha mẹ con cái, phu thê đều có thể nói như vậy; còn Ha lì lù cũng chẳng phải đường, nếu ta đoán không nhầm, bọn họ nói đến Hallelujah, là một câu trong tôn giáo của họ, tương tự như... A Di Đà Phật."
Về câu Hallelujah này, đúng là Tần Minh Nguyệt biết không nhiều.
Chỉ mấy câu ngắn gọn, đã khiến đôi mắt quan sai sáng rực, người vây xem cũng không ngớt trầm trồ, lời nói lưu loát như vậy, chắc chắn không phải giả!
"Vị công tử này, xin mời đi theo ta." Quan sai trước sau cung kính, thái độ khác hẳn lúc nãy.
Hôm nay Tần Minh Nguyệt cải trang thành nam tử, ra ngoài như thế thuận tiện hơn rất nhiều, nhất là chuyến đi này chỉ có nàng và Ứng Cửu.
Nếu trang điểm đậm, ăn mặc y phục vừa vặn, thì dẫu có cải trang thế nào cũng khó giấu được. Nhưng dân chúng thời cổ, bất kể nam nữ, phần lớn đều ít trang điểm, cả ngày lao động, lại dinh dưỡng thiếu thốn, đa số gầy gò đen sạm. Thêm nữa, y phục hiếm khi may đo vừa người, dáng vẻ đều rộng thùng thình. Giống như đàn kiến trong tổ, là nam hay nữ kỳ thực cũng không có bao nhiêu khác biệt, rất khó phân biệt.
Hôm nay Tần Minh Nguyệt cũng ăn mặc như vậy, không trang điểm, không mang hương túi, chỉ mặc một bộ y phục nửa mới nửa cũ, rõ ràng rộng hơn một vòng. Tuy không phải vải thô, nhưng mặc lên người cũng xộc xệch. Cộng thêm khí chất anh hùng vốn có nhờ luyện võ lâu năm, căn bản chẳng nhìn ra được là nam hay nữ.
Tần Minh Nguyệt men theo quan sai đi thẳng đến một nơi quen thuộc -- phủ Thứ sử.
Sau khi trình danh thiếp, người ra đón trực tiếp dẫn Tần Minh Nguyệt vượt qua tiền viện, tiến thẳng vào nội đình. Lúc này, Quách Thứ sử đang ở thủy đình trên hồ đánh cờ cùng người khác.
"Lại đây đi." Quách Thứ sử nói.
Hành lang uốn lượn, lúc Tần Minh Nguyệt còn ở xa thì nhìn không rõ mặt mũi, đến khi được đưa đến gần, mới phát hiện trong đình đều là người quen.
Người đang đối cờ với Quách Thứ sử chính là Lưu Nghiệm Minh, sau lưng Quách Thứ sử có Bình Tây, sau lưng Lưu Nghiệm Minh là Lưu thị. Bốn người vừa nói vừa cười, đang bàn luận về ván cờ trước mặt. Các tỳ nữ, tiểu đồng khác đều đứng ngoài hành lang xa xa hầu hạ.
"Phu nhân nhà họ Phương, người xem bản sự của ta lớn chưa, chớp mắt đã được đại nhân Thứ sử coi trọng." Lưu Nghiệm Minh còn muốn tiếp tục che giấu.
Nhưng Tần Minh Nguyệt lại trực tiếp vạch trần, khom người thi lễ: "Dân nữ Tần Minh Nguyệt, bái kiến Thế tử điện hạ, Thứ sử đại nhân."
"À, ha ha," Lưu Nghiệm Minh gãi đầu, "ngươi cũng đoán ra rồi sao?"
"Chuyện này không khó đoán." Tần Minh Nguyệt đáp: "E rằng đêm đó nhà họ Tần, Thứ sử đại nhân cũng vì Thế tử điện hạ, mới khách khí với dân nữ như vậy."
Hôm đó kỳ thực Quách Thứ sử đã có chút khác thường với nàng, lúc ấy nàng không hiểu tại sao, giờ nghĩ lại, thì ra không phải vì nàng, mà vì Lưu Nghiệm Minh đang đánh xe cho nàng. Trên đời này, quả thực có kẻ ăn chơi không sợ chết.
Đang nghĩ, Tần Minh Nguyệt bỗng cảm nhận được một ánh mắt nóng rực - là Lưu thị. Nàng không ngờ sẽ gặp lại Lưu thị trong tình huống thế này, mà dường như Lưu thị cũng không còn né tránh nàng nữa.
"Ngươi có thể giao tiếp với người Tây Vực?" Quách Thứ sử hỏi với giọng công vụ, chỉ là thái độ ôn hòa hơn đối với thường dân.
"Nếu như quan sai ngoài phố thuật lại không sai, thì hẳn là có thể nghe hiểu."
Chẳng bao lâu, một nam nhân tóc vàng mắt xanh được đưa tới. Hắn trông vô cùng mệt mỏi, râu ria xồm xoàm đầy mặt, tựa như đã lâu không chăm sóc bản thân.
"Các ngươi lại có chuyện gì? Bao giờ mới thả chúng ta đi?" Biết rằng không ai hiểu được lời mình, gã đàn ông gào thét cuồng loạn.
Quả nhiên là thứ tiếng Anh quen thuộc nhất với Tần Minh Nguyệt. Tuy có giọng lạ, nhưng tuyệt đối là tiếng Anh hiện đại chuẩn xác.
"Khi nào thả các ngươi ta không biết, nhưng giờ đã có người có thể nói chuyện với các ngươi." Tần Minh Nguyệt nói.
Nghe thấy thứ ngôn ngữ quen thuộc, mắt gã đàn ông sáng rực, gần như điên cuồng hét lên mấy tiếng, suýt nữa lao tới ôm Tần Minh Nguyệt, nhưng bị nàng ngăn lại.
"Ngươi nghe hiểu? Ngươi nghe hiểu sao!" Người đàn ông gào to.
"Ta nghe hiểu."
"Hãy thả chúng ta! Mau thả chúng ta!"
Thấy Tần Minh Nguyệt nói chuyện thoải mái với người đàn ông kia, Quách Thứ sử và Lưu Nghiệm Minh đều vô cùng kinh ngạc.
"Phu nhân nhà họ Phương thật sự nghe hiểu?" Quách Thứ sử hỏi.
Tần Minh Nguyệt gật đầu: "Đúng, hắn nói bọn họ muốn rời đi."
"Mau hỏi xem bọn họ rốt cuộc đến từ đâu, có mục đích gì?"
Tần Minh Nguyệt liền chuyển lời.
"Họ đến từ phương Tây, một nơi gọi là Anh Cách Lan, không có mục đích gì, chỉ là để thám hiểm."
"Thám hiểm?" Quách Thứ sử và Lưu Nghiệm Minh đều lạ lẫm với từ này.
"Chính là khám phá thế giới bên ngoài vùng đất của họ, xem thiên hạ rộng lớn đến đâu." Tần Minh Nguyệt giải thích.
"Ngươi hỏi thử xem, bọn họ có bằng lòng cùng chúng ta trò chuyện không?"
Tần Minh Nguyệt liền chuyển lời, đối phương lại nói hắn không làm chủ được, chuyện này phải hỏi thuyền trưởng của bọn họ.
"Là ta quá nóng vội rồi." Quách Thứ sử chậm rãi ngồi xuống. Người thủy thủ kia liền được đưa xuống dưới.
"Phu nhân nhà họ Phương, không ngờ nàng cũng là một người kỳ lạ." Lưu Nghiệm Minh khá hứng thú.
"Cha ta là tổng tiêu đầu của tiêu cục, dưới tay không ít huynh đệ từng bôn ba khắp nơi nhiều năm, thỉnh thoảng gặp phải vài chuyện kỳ quái cũng chẳng hiếm lạ gì. Ta là xem được từ một quyển sách cha mang về."
Tần Minh Nguyệt biết cái cớ này rất gượng ép, nhưng mặc kệ bọn họ điều tra thế nào, cũng chẳng tra ra được gì, tin hay không thì tùy.