"Á!" Thu Trúc cầm nến đi vào bị giật mình, lập tức nín tiếng, vội vàng thắp sáng đèn trong chính phòng.
"Vẫn luôn quỳ ở đây sao?" Tần Minh Nguyệt nhíu mày, ngồi xuống trước gương đồng.
Lưu thị mím môi, lén ngẩng mắt nhìn Tần Minh Nguyệt, rồi lại cúi đầu xuống ngay: "Lưu nhi xuất thân hèn kém, thân thể yếu ớt như cỏ lau, không hiểu quy củ nhà quyền quý, chỉ cầu chủ mẫu bớt giận."
"Đứng lên đi? Ngươi không bước chân vào cửa nhà họ Phương thì ta mới chẳng nổi giận."
Lưu thị không nhúc nhích, chỉ càng cúi đầu thấp hơn.
"Sao lại..."
"Chủ mẫu," thân thể Lưu thị khẽ run, "Lưu nhi không muốn chết."
Tần Minh Nguyệt giật mình lùi lại một bước, buột miệng: "Ngươi sao biết được..."
Vừa thốt ra mấy chữ ấy, Tần Minh Nguyệt liền hiểu chính mình đã xác nhận suy nghĩ của Lưu thị.
Lưu thị ngẩng đầu, khẽ cười dịu dàng với Tần Minh Nguyệt: "Lưu nhi tuy hèn mọn, nhưng chuyện trong hậu viện thâm sâu này cũng từng nghe đồn thổi. Lẽ thường, lão gia nạp Lưu nhi làm thiếp, bất kể đi đâu Lưu nhi cũng nên theo hầu, nhưng mà..."
Nhưng ở độ tuổi hoa tươi thế này, ai lại cam tâm chết chứ?
"Không phải Lưu nhi tham sống sợ chết," nói rồi, giọt lệ lớn rơi xuống đất, Lưu thị khóc đến hoa lê đẫm mưa, "chỉ là, chỉ là mấy hôm trước Lưu nhi thấy thân thể khó chịu, mời đại phu tới xem, nói là có thể... có thể đã có hỉ."
Tần Minh Nguyệt liếc nàng một cái, chợt nhớ lại khi Phương Tự từng nói lúc xuất chinh rằng Lưu di nương đã mua chuộc đại phu làm chứng mình có thai, khiến Tần thị hoàn toàn bó tay. Nhưng thực chất nàng ta không hề mang thai, thậm chí còn lấy lý do có kinh nguyệt mà chưa từng cho Phương Bác Dụng chạm vào. (Editor: chị ấy sạch ha)
Tần Minh Nguyệt vòng quanh Lưu thị một vòng, đưa bàn tay có chút thô ráp thô cứng nâng cằm nàng lên: "Vậy sao? Ngươi tính ra vào cửa mới nửa tháng mà đã có thai rồi?"
Lưu thị cúi mắt, ngầm thừa nhận.
"Nhưng ta nghe nói, ngày ngươi được rước vào cửa đã lấy lý do có kinh nguyệt nên chưa từng cùng lão gia đồng phòng." Tần Minh Nguyệt đắc ý nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Lưu thị, ngẩng đầu: "Lưu thị, đây là nhà họ Phương, ta là phu nhân Phương gia, tuy người không có mặt, nhưng việc trong nhà không thoát khỏi mắt ta."
"Là, là sau đó... ở hậu viện, lúc đó không có ai khác, lão gia... lão gia..." Lưu thị tính toán sai, thoáng chốc có chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã trấn định lại.
"Thật sao?" Vẻ mặt Tần Minh Nguyệt lạnh hẳn đi, giọng gay gắt, ngay sau đó mạnh mẽ đẩy vai Lưu thị, khiến nàng ngã lệch sang một bên, làm như định c** q**n nàng: "Thế thì cũng dễ thôi, có phải xử nữ hay không, nhìn một cái là rõ." (Editor: ê nha, rất ê nha chị)
Tần thị từ nhỏ đã luyện võ, sức lực không phải nữ nhân thường có thể sánh, còn Lưu thị vốn mềm yếu, làm sao chống cự nổi?
"Chủ mẫu, chủ mẫu..." Lưu thị níu chặt áo, vừa khóc vừa kêu: "Chủ mẫu hà tất phải nhục nhã Lưu nhi như thế, Lưu nhi dẫu là thiếp thất, rốt cuộc cũng là người của lão gia."
Tần Minh Nguyệt mặc kệ, càng dùng sức hơn, quần áo đã tụt xuống một đoạn, nàng lạnh lùng cười: "Ta cũng không gọi đàn ông tới xem, đợi đến lúc kiểm ra Lưu di nương chúng ta vừa mang thai vừa còn là thân hoàn bích, đó mới là nỗi nhục của cả nhà họ Phương."
Lưu thị run rẩy toàn thân, dứt khoát không giãy giụa nữa, mà ngay ngắn quỳ xuống, dập đầu liên tiếp, chẳng mấy chốc trán đã sưng đỏ: "Chủ mẫu, Lưu nhi, Lưu nhi biết sai rồi... chỉ là loài kiến hèn hạ còn tham sống, Lưu nhi quả thực là tham sống sợ chết."
Thấy Lưu thị không giãy giụa, Tần Minh Nguyệt lại buông tay. Vốn dĩ nàng cũng chẳng định thật sự kiểm chứng, cũng không biết cách. Nhìn Lưu thị, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm dạy học, nàng cảm thấy ít nhất vào giờ phút này, Lưu thị thật sự bị dồn vào đường cùng, dẫu chỉ một cọng rơm cứu mạng cũng sẽ nắm chặt. Phải rồi, loài kiến còn tham sống, mà rốt cuộc Lưu thị cũng chỉ mới mười bảy tuổi, hơn học sinh của nàng nhiều lắm cũng chỉ hai ba tuổi. (Editor: chưa biết tuổi sau xuyên không nhiu ta? chứ tính ra cách tận 17t)
Ngồi lại trước gương đồng, bóng dáng trong gương ngoài việc trẻ trung hơn thì gần như giống hệt nàng. Trong ánh nến chập chờn, khuôn mặt đó lại trở nên dữ tợn đáng sợ.
Nàng thở dài một tiếng, cơn uất khí bị đè nén từ lúc biết mình xuyên không rốt cuộc cũng thoát ra.
Tần Minh Nguyệt, ngươi là một giáo viên, từng chỉ cần nhìn thấy tin tức trẻ em bị xâm hại cũng nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đem những thầy giáo, hiệu trưởng dâm loạn học sinh nữ kia ra xử tử. Mồ hôi lạnh từ trán Tần Minh Nguyệt nhỏ giọt không ngừng, chẳng mấy chốc toàn thân như vừa tắm qua nước lạnh, từ lúc nào đã biến thành ác ma tàn hại trẻ vị thành niên rồi?
Cho dù trong sách nàng ta là kẻ xấu, sẽ giết Tần thị, nhưng bây giờ, ngay lúc này, Lưu thị vẫn chưa làm gì cả. Phương Bác Dụng là bị Lưu Trường Xuân đánh chết, hai vị trưởng bối nhà họ Phương là tự mình uất ức mà chết, cái tội danh vô căn cứ ấy, sao có thể định đoạt được?
Ánh mắt nàng lướt qua gương mặt Lưu thị, phát hiện người đối diện quả thật bản lĩnh rất cao. Chỉ trong chốc lát, nàng ta đã thu liễm tâm thần, ngoan ngoãn quỳ tại chỗ, đầu cúi thấp thật thấp. Cho dù vừa mới trải qua chuyện như vừa rồi, dáng vẻ vẫn nhu thuận như cũ.
Thế nhưng, nghĩ đến đám học trò ngỗ nghịch, vô pháp vô thiên của mình, thì tại sao Lưu thị mới mười bảy tuổi lại đã thâm sâu đến vậy?
Trong sách, Lưu thị chỉ xuất hiện qua vài mảnh ký ức mơ hồ của Phương Tự. Trong ký ức non nớt của tiểu Phương Tự, nàng ta là kẻ xấu, từ đầu đến chân đều toát lên sự đáng ghét, nhưng khi còn nhỏ, Phương Tự chưa bao giờ nghĩ đến vì sao nàng ta lại là kẻ xấu.
"Ngươi đứng lên đi." Giọng Tần Minh Nguyệt dịu lại đôi chút, nàng bắt đầu thấy hứng thú với Lưu thị. "Ta có thể lưu ngươi một mạng, nhưng từ nay về sau nhất định phải an phận thủ thường."
"Vâng." Lưu thị như được đại xá, dù cố sức che giấu nhưng vẫn nhìn ra được nàng ta thở phào nhẹ nhõm. "Lưu nhi nhất định sẽ tận tâm tận lực, hầu hạ chủ mẫu."
Lòng trắc ẩn vừa nhen nhóm liền lặng lẽ tiêu tan trong câu "tận tâm tận lực" của Lưu thị. Ánh nến leo lét khiến Tần Minh Nguyệt thấy nghẹt thở, nàng bắt đầu nhớ những bóng đèn điện ở nhà.
Đúng lúc ấy, cửa hé ra một khe nhỏ, một cái đầu bé xíu ló vào, ánh mắt đáng thương nhìn Tần Minh Nguyệt: "Nương thân, sao người vẫn chưa tới, con đói rồi."
Là Phương Tự.
Tần Minh Nguyệt mỉm cười, đưa Phương Tự đi dùng cơm. Đợi đến khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất ở cửa nhỏ thông giữa hai viện, Lưu thị mới thẳng lưng ngồi dậy. Sự thấp hèn khi nãy thoáng chốc biến mất, chỉ còn lại gương mặt lạnh lùng và từng tia nghi hoặc.
Nha đầu Bộ Sinh, đôi mắt khóc đỏ hoe, lúc này mới dám bước vào chính phòng. Nàng quỳ xuống cạnh Lưu thị, dùng hết sức đỡ nàng ta dậy, rồi loạng choạng dìu về phòng.
"Cô nương, người chịu khổ rồi."
Bộ Sinh là do Lưu thị mang theo, nói đúng ra, Bộ Sinh đã đến tuổi có thể gọi là ma ma, khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Chỉ vì cả đời chưa gả, mới còn tự xưng là nha đầu.
Lưu thị vỗ mu bàn tay Bộ Sinh, cho đến khi được dìu vào phòng mình, nước mắt mới ào ào rơi xuống: "Bộ Sinh, nàng ta đã nhìn thấu kế hoạch của ta, suýt chút nữa vừa rồi đã chết. Ngươi nói xem, tại sao nàng ta không giết ta?"
Nghe vậy, Bộ Sinh liền hiểu là kế giả mang thai bị lộ. Trong lòng nàng cũng run lên: danh tiếng Tần thị mạnh mẽ, ghen tuông đã sớm vang xa, hơn nữa Lưu thị vừa mới vào cửa đã rước lấy thị phi lớn như thế, khỏi nghĩ cũng biết Tần thị hẳn đã hận nàng ta thấu xương. Giờ lại còn bị lật tẩy chuyện giả mang thai, khác nào Lưu thị tự dâng dao cho Tần thị. Vậy thì tại sao Tần Minh Nguyệt lại không giết nàng?
"Bất luận lý do gì, thì cửa ải này cũng coi như đã qua."
Bộ Sinh tháo giày tất cho Lưu thị, để lộ cẳng chân đầy vết bầm. Chỉ cần chạm nhẹ thôi, Lưu thị đã đau đến bật kêu.
"Cô nương, nếu đau thì cứ khóc đi." Bộ Sinh lấy thuốc, "Từ sau khi rời khỏi nơi hùm sói ấy, thuốc trị thương này ngược lại lại phải dùng nhiều gấp mấy lần."
Thấy trong mắt Bộ Sinh toàn là xót xa, Lưu thị ngược lại nở một nụ cười trong cơn đau, ngón tay thon mảnh khẽ nâng cằm Bộ Sinh: "Chỉ là một mạng hèn thôi. Trong thiên hạ này, cũng chỉ có ngươi còn xem ta như một con người."
"Thế còn chuyện của Lưu Linh Nhi..." Bộ Sinh hỏi.
Lưu thị cắn môi: "Như cũ."
"Nhưng mà nếu bị phát hiện..."
"Ngư ông đắc lợi, chúng ta cho dù chẳng được gì, cũng chẳng có hại gì." Lưu thị lạnh lùng cười, "Bọn họ coi ta là món đồ chơi, ta cũng coi bọn họ là món đồ chơi."
Bộ Sinh cúi đầu, cẩn thận bôi thuốc cho Lưu thị.
Lưu thị lập tức tự giễu: "Vẫn là ngươi nhìn thấu, ta mới chính là món đồ chơi. Không phải của kẻ này, thì của kẻ khác. Chỉ khi dụng tâm tính toán, ta mới có thể nhớ rằng mình vẫn là một con người."