Hoại Thiếp (Xuyên Thư) - Tô Uy

Chương 38: Xuất phát

Khi Lưu thị vào phòng, Ứng Cửu đã đứng trước mặt Tần Minh Nguyệt. Hiển nhiên, mọi chuyện xảy ra trong phủ này, đều không lọt qua ánh mắt Tần Minh Nguyệt.

"Nói đi." - Hoàn toàn trái ngược với điều Bình Tây dự đoán, Tần Minh Nguyệt thậm chí chẳng hề tức giận. Nàng mỉm cười nhìn đối phương, chắc chắn Lưu thị không phải kẻ bốc đồng, việc nàng làm ắt có lý do - "Ngươi rốt cuộc đã giúp nàng ta toan tính gì để qua mặt ta?"

Lưu thị cũng không vội vàng, thản nhiên ngồi xuống, thậm chí còn nhàn nhã nhấp một ngụm trà, "Bình Tây là người nô tỳ quen biết từ vài năm trước. Khi đó nàng đã có chút danh tiếng, từng giúp nô tỳ một ít việc."

"Nàng vốn là con gái một phú thương Tây Vực, sáu tuổi thì bị bọn buôn người bắt đến Trung Nguyên, bán vào thanh lâu. Từ khi đó, nàng vẫn luôn mong mỏi được về quê, nhưng một cô nương đơn độc..." Lưu thị không nói tiếp nữa. Một tiểu nữ nhi muốn một mình trở về quê hương xa xôi ngàn dặm, khó như lên trời. Điều này, cả Lưu thị lẫn Tần Minh Nguyệt - đều là nữ tử - đều hiểu rõ. "Nô tỳ cũng hơn một năm nay chưa từng gặp nàng, hôm trước, hôm qua trong yến tiệc, cũng chỉ là tình cờ gặp lại."

Thì ra, lúc đó đã qua canh ba.

Thực ra, ngày ấy Bình Tây nhất quyết đòi dìu Tần Minh Nguyệt về nhà, mục tiêu vốn không phải Tần Minh Nguyệt, mà là muốn thừa cơ cầu được sự giúp đỡ của Lưu thị.

Bình Tây nghe nói ở Hải Châu có một thương thuyền đầy người Tây Vực cập bến, cõi lòng đã chết bao năm bỗng sống lại. Nàng muốn đến Hải Châu gặp đoàn thương nhân ấy, hỏi xem họ có quen biết người nhà của mình không. Nếu có thể, nàng vẫn muốn tìm cơ hội quay về Tây Vực.

Thế nhưng, thân là nữ tử chốn thanh lâu, đừng nói đi Hải Châu, ngay cả bước ra khỏi Thanh Phường cũng đã có vô số ánh mắt dõi theo, nào có chút tự do? Mà thương đoàn thường chẳng dừng lại lâu ở một nơi, Bình Tây đã sớm nóng lòng như lửa đốt.

Gần đây chuyện nhà họ Phương ầm ĩ cả thành, Bình Tây lại ở nơi ca vũ, tin tức đến nhanh nhất. Nàng sớm đã nghe nói vị tiểu thiếu gia nhà họ Tần vốn từ Hải Châu đến. Ban đầu toan tính thừa lúc hắn đến Thanh Phường tìm cách quyến rũ để hắn chuộc thân mình, rồi thuận lý thành chương theo hắn đi Hải Châu, sau đó sẽ tính kế khác. Nhưng nào ngờ, hết lần này đến lần khác, vị tiểu thiếu gia họ Tần ấy lại chưa từng đặt chân tới Thanh Phường. Vừa khéo mấy ngày trước người nhà họ Phương tới mời nàng múa trong yến tiệc, để tìm cơ hội, Bình Tây liền sảng khoái đáp ứng.

Nói đến đây, Tần Minh Nguyệt cũng không còn quá chán ghét Bình Tây nữa. Trong thời đại này, một nữ tử muốn đơn độc trở về Tây Vực, há chỉ ngàn khó vạn nguy, hầu như mỗi một bước đều đầy rẫy hiểm nguy và bất định. Nàng thật sự có thể quyến rũ được Tần An sao? Tần An sẽ vì một nữ tử phong trần mà chuộc thân? Sẽ mang nàng về Hải Châu? Dù đến được Hải Châu, nàng có tìm được cơ hội gặp thương đoàn kia chăng?

Huống chi, cái gọi là "Tây Vực" kỳ thực chỉ là cách gọi chung của thời đại này đối với phương Tây. Họ không biết phương Tây rốt cuộc rộng lớn bao nhiêu, nhưng Tần Minh Nguyệt thì biết. Theo nghĩa chung, "Tây Vực" đại khái chính là vùng Tân Cương hay thậm chí Trung Đông ở xã hội hiện đại. Dung mạo của Bình Tây quả thực mang nét đặc trưng Trung Đông, nhưng con người nơi đó tuyệt không thể nào đi đường biển đến đây.

Chính nàng, há chẳng phải cũng là một Bình Tây khác - vì một tia hy vọng mong manh mà dốc hết sức lực? Nàng thật sự có thể trở về sao? Tần thị có lừa gạt nàng không? Có thực sự muốn xuống tay với Lưu thị?

Tần Minh Nguyệt không biết. Bao lâu nay, nàng vẫn cố ý né tránh những chuyện mà chỉ tưởng tượng thôi cũng không cách nào tìm ra đáp án.

"Vốn dĩ, nô tỳ cho rằng việc này cần quá nhiều may mắn, mà tiểu cữu gia cũng tuyệt chẳng phải người tốt, nên đã không nhận lời giúp nàng. Nhưng tối qua... tối qua chủ mẫu..." Nhìn cột gỗ thẳng đứng là Ứng Cửu, Lưu thị có chút ngượng ngập, "Nô tỳ mới tìm nàng đến... đến hỗ trợ, rồi lấy đó làm điều kiện trao đổi."

Nào ngờ, Bình Tây tính toán đủ đường, rốt cuộc lại bị Tần Minh Nguyệt mua về.

"Có phải chuyện gì phức tạp đâu, ngươi sao không thương lượng với ta rồi hãy làm?" Tần Minh Nguyệt đưa tay chọc chọc trán Lưu thị.

"Chủ mẫu vốn cũng sẽ không đồng ý."

"Ta trực tiếp mua nàng, rồi thả nàng tự do là được." Tần Minh Nguyệt nói: "Khác gì với bây giờ đâu?"

Lưu thị chớp mắt, "Khác biệt là, nhiều thêm một tin tức về tiêu sư mất tích và hàng hóa."

"......"

Đúng thật.

Nếu không có sự quấy nhiễu của Lưu thị, cũng chẳng thể ép ra được lời từ miệng Tần An.

"Chuyện của Xảo nương, ta phải tự mình đi một chuyến." Tần Minh Nguyệt nói, "Nếu có thể tra ra được chút gì, sau này sẽ không lo tiêu sư nhà họ Tần không chịu đến nữa."

Chỉ cần Tần Minh Nguyệt chứng minh được, cho dù là nữ tử, nàng cũng có thể đòi lại công đạo cho thuộc hạ của mình, tự nhiên có thể xóa đi nhiều nỗi hoài nghi.

"Đợi chủ mẫu trở về." Ánh mắt Lưu thị khẽ lay động.

====

Hai ngày sau, Tần Minh Nguyệt mang theo Ứng Cửu, Lương Thành, Dương Lão Hổ và Dương Vân Báo lên đường tới núi Hổ.

Hai ngày sau, Tần Minh Nguyệt cùng Ứng Cửu, Lương Thành, Dương Lão Hổ và Dương Vân Báo lên đường đến Hổ Sơn. Không chỉ để giải quyết cho Xảo Nương, nếu mọi chuyện thực sự như Tần Minh Nguyệt suy đoán, việc đánh bại hoàn toàn nhà họ Tần sẽ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Hổ Sơn nằm ở phía đông Hải Châu, còn Tú Châu thì ở phía nam Hải Châu, lộ trình không tính là xa, chỉ cần ba ngày là tới.

Năm người cưỡi năm con tuấn mã, xuyên rừng mà đi, Tần Minh Nguyệt nhờ có hai vết chai ở mông do Tần thị để lại mới gắng gượng chịu được.

Ban đêm, bọn họ dã trú nơi hoang dã.

Trăng treo lửa đỏ, bầu trời đêm thăm thẳm, tinh tú như bàn cờ, dày đặc đan xen. Trái với sự tĩnh lặng trong tưởng tượng, gió gào thét từng trận thổi qua ngọn cây, trong tiết trời ngày một lạnh, côn trùng chẳng còn mấy, càng khiến tiếng sói tru nơi xa thêm rõ rệt.

Tần Minh Nguyệt quấn chặt lấy mình hơn. Ngày trước xem phim truyền hình, thấy những hiệp sĩ thường chỉ cần một đống lửa là có thể ngủ qua đêm ngoài trời, nhưng nàng chưa từng nghĩ, hóa ra ban đêm nơi hoang dã lại lạnh đến vậy. Cho dù, nàng là người duy nhất trong bọn có áo choàng.

Lửa cháy tí tách, Dương Lão Hổ và Dương Vân Báo thay nhau canh đêm, nhưng Tần Minh Nguyệt vẫn chẳng sao ngủ được.

Nàng cùng Ứng Cửu tựa chung một gốc cây lớn, Ứng Cửu không màng ẩm ướt rét lạnh, vừa ngả lưng đã ngủ say.

Người của Huyền Cơ các quả thật đặc biệt, bận rộn thì có thể ba ngày ba đêm chẳng ngủ chẳng nghỉ, vẫn chẳng thấy chút mệt mỏi; nhưng hễ có thời gian, chưa đầy năm giây liền ngủ thiếp đi.

Tần Minh Nguyệt vừa bĩu môi chê ám vệ mà mình bỏ ra giá cao mua về sao mà thô lỗ, vừa kéo áo choàng của mình che sang cho nàng ta một nửa.

Càng muốn ngủ, khuôn mặt tinh xảo của Lưu thị lại càng nhảy múa trước mắt, khiến Tần Minh Nguyệt bất giác nhớ nàng. Nếu nàng ở đây, chắc chắn sẽ chẳng để mặc mình cả buổi tối không có khẩu vị, gần như chẳng ăn gì, cũng sẽ không để mình phải ngủ trong gió lạnh không chăn đệm thế này.

Lưu thị lúc nào cũng làm mọi chuyện chu toàn đến thế, ở nhà thì không thấy gì, nhưng vừa xa cách, lại càng hiện rõ.

Không biết nàng có đang nghĩ tới ta không, Tần Minh Nguyệt nghĩ, giá mà có điện thoại thì tốt biết mấy, còn có thể gọi video cho nàng xem cảnh hoang vu bát ngát thế này.

May thay, chỉ năm sáu ngày thôi, trở về là có thể gặp lại rồi.

====

Lưu thị nằm trong phòng mình, gian chính thất tối om khiến trong lòng nàng cũng thêm vài phần trống trải. Đã quên mất bao lâu rồi không quay lại đây ở, giờ trở lại lại thấy có chút không quen.

Nàng đưa mắt qua cửa sổ nhìn lên bầu trời, trời đêm mênh mông, có một vầng minh nguyệt treo cao. Minh nguyệt... Lưu thị bất giác đưa tay lên, tựa hồ muốn nắm lấy vầng trăng ấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là hư không.

Nàng khoác thêm áo, đẩy cửa bước ra, gió lạnh liền luồn thẳng vào cổ áo, khiến cả người run lên một cái.

Nhà họ Phương tuy cũng có mấy lớp cửa, nhưng rốt cuộc không nhiều quy củ như nhà quan văn, khóa cửa phần lớn cũng chỉ đơn giản cài then từ bên trong. Nhất là sau khi mấy vị lão thái gia qua đời, Tần Minh Nguyệt lại càng ít câu nệ phép tắc.

Không tốn bao nhiêu sức, Lưu thị đã đến được ngoại viện, ngoài cửa phòng khách, tiếng ngáy của Tần An vang dậy trời.

Lưu thị gõ cửa khá lâu mới nghe thấy có người đáp lại.

"Tiểu cữu gia, là nô tỳ." Lưu thị khẽ đáp.

Ban đầu Tần An tưởng mình đang mơ, ngẩn ra một lúc mới hiểu là thật, vội vàng nhảy xuống giường ra mở cửa.

Dưới ánh trăng vằng vặc, mỹ nhân ghé thăm trong đêm, khoảnh khắc cánh cửa mở ra, dung nhan tuyệt thế của Lưu thị liền phản chiếu dưới ánh sáng thanh khiết, nàng khẽ mỉm cười, như thể nhân gian đã chẳng còn gì khác đáng để nhìn.

"Thiên Trản cô nương!" Tần An mừng rỡ, "Ngươi đây là..."

"Nô tỳ đến để cứu tiểu cữu gia." Lưu thị hạ giọng nói.

"Cứu?"

Lưu thị bước lên một bước, đi vào trong phòng của Tần An, còn tiện tay đóng cửa lại.

Tần An càng thêm mừng rỡ khôn xiết.

"Chủ mẫu đã đi Hổ Sơn." Lưu thị không đi sâu thêm mà thái độ nghiêm túc, thấy Tần An vẫn chẳng để tâm, nàng nói: "Nếu chủ mẫu và nô tỳ đoán không lầm, những người trên núi Hổ đó, e rằng chẳng phải gặp phải thổ phỉ đâu, đúng không?"

Nét mặt Tần An chỉ hơi đổi, "Nương ta đã nói với ta như vậy, bà ấy không thể nào giấu ta được."

"Phương gia mở tiêu cục, tiểu cữu gia cũng biết, thật ra việc làm ăn của Phương gia chẳng liên quan gì đến tiêu cục, vậy vì sao chủ mẫu lại phải làm vậy?" Thấy lời trước không lay động được Tần An, Lưu thị nói tiếp: "Lão thái gia nhà họ Tần vừa mới qua đời, nay Tần gia đang lúc giao thời, mọi sự lại chẳng thuận lợi như tưởng, hiện có mấy vị tiêu đầu của Tần gia đã tới Tú Châu, chắc tiểu cữu gia không phải không biết chứ?"

Tần An vẫn dửng dưng, "Chỉ là mấy lão ngoan cố, ca ta đang lo không có cớ đuổi bọn họ đi, giờ bọn họ tự bỏ đi, lại càng hay."

Lưu thị hơi nghiêng đầu, trong ánh nến leo lét khó nhìn rõ thần sắc nàng, khi quay lại, giọng điệu đã thêm vài phần kiên nhẫn, "Nhưng tiêu sư nhà họ Tần chết ngoài kia, xác chẳng thấy, người chẳng về, rồi chuyện lại bị chủ mẫu tra ra rõ rành rành. Một khi diệt trừ được thổ phỉ, mang cả thi thể về... chỉ e đại cữu gia khó lòng trấn an được nhân tâm tiêu sư bốn phương."

Tần An thoáng lâm vào trầm tư.

"Tiểu cữu gia có biết, mỗi phong thư ngươi gửi về nhà, chủ mẫu đều xem qua hết. Ngoại trừ mấy phong đòi bạc, còn lại, tất cả đều bị nàng giữ lại cả."

Tần An rốt cuộc rùng mình một cái, nhíu mày hỏi: "Ngươi nói gì? Tần Minh Nguyệt thật là coi trời bằng vung!"

"Lưu Nghiệm Minh cũng là người của chủ mẫu." Lưu thị thấy hắn rốt cuộc đã có phản ứng, liền khẽ cười, "Những ngày này, mọi động tĩnh của tiểu cữu gia đều nằm trong tay chủ mẫu. Mời quản sự nhà Phương nào, tới cửa hàng nào, thậm chí mấy nghìn lượng bạc mà tiểu cữu gia thua bạc, hiện nay cũng đang nằm ngay trên án thư của chủ mẫu."

Vừa nói, Lưu thị vừa lấy từ trong ngực ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng. Ở góc dưới bên phải của tờ ngân phiếu này có một vết mực, là do lúc trước Tần An vô tình nhỏ xuống. Loại ngân phiếu này khó đổi bạc, sòng bạc cùng vị "thiện nhân" kia đều không muốn nhận, nhưng hắn khi ấy đỏ mắt đánh bạc, gào thét rằng sòng bạc mà không chịu lấy thì hắn lật bàn, còn lôi cả danh nghĩa em trai của Tần Minh Nguyệt ra, khiến sòng bạc buộc phải thu vào.

Sòng bạc quả là sản nghiệp dưới tên Phương gia, nhưng thường thì tự mình lời lỗ, Phương gia chỉ mỗi tháng thu một lần lợi tức là xong, hiếm khi nguyên vẹn gửi ngân phiếu trở lại, lại đến tay Lưu thị.

Tần An có thể nghĩ ra được, chính là khoái ý của Tần Minh Nguyệt khi đem hắn xoay như mẻ trong lòng bàn tay, đặt mấy tờ ngân phiếu kia trên bàn nhìn tới nhìn lui.

"Tần Minh Nguyệt!" Tần An giận đến gân xanh nổi cuồn cuộn, "Đợi nàng trở về, xem ta có..."

"Tiểu cữu gia còn muốn đợi chủ mẫu trở về sao?" Lưu thị chưa để hắn nói xong đã hỏi, "Vạn nhất chủ mẫu thật sự tìm ra chứng cứ bất lợi cho Tần gia, thì người đang ở Phương gia như ngài, e rằng sẽ là kẻ đầu tiên gặp xui xẻo."

"Ta?"

"Chẳng lẽ tiểu cữu gia còn cho rằng chủ mẫu đối với ngài có chút tình nghĩa huynh muội nào sao?"

Trong lòng Tần An cuống quýt, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm sắc đẹp. Những ngày qua hắn cũng nhìn ra được, Tần Minh Nguyệt đối với Tần gia đã sớm không còn chút tình cảm nào.

"Vậy... phải làm sao đây?"

"Không bằng..."