"Đêm qua......"
Mặt Tần Minh Nguyệt hơi đỏ, tối qua Lưu thị mơ màng nửa tỉnh nửa mê, còn cô thì hoàn toàn tỉnh táo, suốt cả đêm hầu như liên tục mơ những giấc mơ tương tự, nào là Lưu thị dựa vào lòng cô khóc nhè, nằm trên giường để lộ đôi đùi trắng nõn xin ôm, thậm chí còn có lúc bị Lưu thị kéo lại phản công, nhưng cô lại không thể dừng lại! Mỗi chi tiết đều hiện lên trước mắt, rồi mở mắt ra là thấy ngay gương mặt của Lưu thị dù không trang điểm vẫn mê người, thực sự là...
Lưu thị nghe xong cũng không đứng dậy, mềm mại dựa vào chân Tần Minh Nguyệt, "Lưu nhi bị kẻ tiểu nhân hại, may nhờ chủ mẫu cứu, Lưu nhi vô cùng biết ơn."
Như một kẻ cướp đoạt thanh danh, nghe Lưu thị nói, Tần Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, "Cô hiểu là được rồi."
"Nói xem tối qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao cô cùng Thu di nương lại chạy sang Lai Khách lâu?"
Lưu thị nghe vậy, đôi mắt đỏ lên, ôm lấy bắp chân Tần Minh Nguyệt khóc nhè.
"Chủ mẫu, tối qua thật ra là..." Cô kể lại mọi chuyện, rồi càng cảm thấy uất ức, "Chủ mẫu, nô tỳ không biết mình làm gì sai với Thu di nương, bà ta lại tính toán nô tỳ như vậy."
Thu di nương?
Tần Minh Nguyệt hầu như chưa từng nhìn người này bằng ánh mắt đúng mực, trong nguyên tác chỉ mô tả nàng ta bằng vài chữ: nhút nhát, yếu đuối. Dù luôn ở nhà Phương gia, nàng ta chưa từng can thiệp việc Lưu thị bắt nạt Phương Tự, cũng không dám bênh Phương Tự, chỉ luôn một mực giữ mình an toàn.
Người như vậy, từ khi nào lại trở thành bà chủ trong nhà thổ, lại làm những chuyện thế này?
Nhưng Tần Minh Nguyệt cũng không hoàn toàn tin lời Lưu thị, dù sao nàng là phản diện lớn ở giai đoạn đầu nguyên tác, bịa chuyện với ai cũng là chuyện nhỏ.
Cô kéo vai Lưu thị, để mỹ nhân như không xương kia quỳ thẳng hơn, "Ta sẽ đi hỏi Thu di nương, trước khi ta quay lại, cô ở đây mà đợi ta thật tốt."
Tần Minh Nguyệt khoác lên người một bộ quần áo chuẩn bị ra ngoài, bỗng thấy Lưu thị chỉ mặc mỗi yếm, còn quần áo cô thì đã rách nát, trời ngày càng lạnh, cuối cùng cô lấy từ tủ một bộ quần áo của mình cho nàng mặc.
Tối qua Tần Minh Nguyệt đã sai người đưa Thu di nương tới miếu, đêm ấy nàng vừa hoảng sợ vừa bị phạt, trông như vừa già đi chục tuổi trong một đêm.
Gặp Tần Minh Nguyệt, bà khóc và kể mọi chuyện rõ ràng.
Theo Thu di nương, Vương Hữu Tráng hôm đó trên công đường gặp Lưu thị, từ đó sinh lòng xấu với nàng. Nhưng nhà Phương gia to lớn, muốn gặp lại khó vô cùng. Sau đó hắn hối lộ một người hầu, liên kết với Thu di nương, nói rằng Lưu thị là tiểu thiếp trẻ đẹp, giờ Phương gia giữ không nổi, nếu sau này xảy ra chuyện xấu, không bằng đưa nàng cho hắn ngay. Hắn là trưởng quan bắt tội phạm, sau này có chuyện gì ở Phương gia cũng tiện giúp đỡ.
Nghe nói có thể giúp Phương gia, Thu di nương động lòng, lại cảm thấy Lưu thị không phải người an phận, nhưng việc này nàng không dám nói với Tần Minh Nguyệt, nên âm thầm cùng Vương Hữu Tráng sắp xếp cho Lưu thị gặp hắn trước, nếu Lưu thị cũng có ý, Vương Hữu Tráng sẽ mang thêm lễ đến, Tần Minh Nguyệt cũng không từ chối.
Còn việc Vương Hữu Tráng bỏ thuốc vào Lưu thị, nàng hoàn toàn không biết.
"Ta tự hỏi chưa từng phụ lòng di nương, di nương sao lại làm vậy?" Tần Minh Nguyệt nhìn chằm chằm Thu di nương, hỏi.
Thu di nương khóc, "Ta... vì tiểu thư tốt với ta, nên mới làm vậy. Tiểu thư, lão thái gia, lão thái phu nhân và lão gia đều vì nhà Lưu mà chết, tiểu thư nuôi nàng ấy trong Phương gia tốt như vậy, người khác không nói, lòng ta làm sao không nghĩ? Hơn nữa Lưu thị mới mười mấy tuổi, làm sao có thể như chúng ta cả đời góa bụa trong Phương gia? Tiểu thư, nếu nàng ấy làm chuyện xấu, sẽ quá muộn."
Tần Minh Nguyệt đột nhiên cảm thấy nhức đầu, mối thù giữa Phương gia và Lưu gia, làm sao có thể hòa giải.
"Chẳng lẽ di nương tin lời Vương Hữu Tráng sao? Hai người con gái ở cùng một người đàn ông, có ai không bàn tán? Nếu hôm qua không phải ta ở phòng bên cạnh, hôm nay sẽ ra sao, Thu di nương, ta không cần nói nhỉ?"
Thu di nương sững sờ, lắc đầu liên tục, "Ta không biết, ta không nghĩ nhiều. Hắn sao lại lừa ta?"
Rồi nghĩ tới câu cuối Tần Minh Nguyệt hỏi, nếu tối qua thật sự bị hai gã kia... lại còn là bà chủ động mời, thậm chí đặt phòng riêng ở nhà hàng, tội ngoại tình chắc chắn không tránh, lão thái gia đã mất, Tần Minh Nguyệt là nàng dâu, sao có thể nương tay? Dù có tự tử dưới ao hay treo mình bằng vải trắng, quan phủ cũng không truy cứu quá nhiều!
Nghĩ tới đây, Thu di nương run rẩy, bật khóc nức nở, "Đại tiểu thư, là tôi sai, tôi lơ đãng!"
Xem ra, thật sự Thu di nương bị lừa, "không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như lợn". Dù là bậc trưởng bối, lần này không xảy ra chuyện lớn, Tần Minh Nguyệt cũng không thể trách bà, chỉ nhắc nhở sau này cẩn thận, nhà mất đàn ông, biết bao người để mắt tới Phương gia, nên cô bỏ qua.
Trên đường về, ở hành lang nhỏ nối giữa chính viện và khu vườn, qua bức tường chạm khắc, Tần Minh Nguyệt bỗng nghe hai đứa trẻ trò chuyện.
"Em có hơi lo cho mẹ."
Là Phương Tự.
"Chắc không sao đâu, người lớn có thể xử lý tốt mà."
Là Phó Yên.
"Nhưng tiếng tối qua nghe thật đáng sợ, Tín ma ma không cho em gõ cửa, cũng không cho vào, em còn nghe tiếng Lưu di nương, như vầy này," Phương Tự bắt chước tiếng rên nén không được của Lưu thị tối qua, "Nàng ta có phải muốn hại mẹ em không?"
"Nghe không giống đâu," Phó Yên mới chín tuổi cũng rất thắc mắc, "nhưng thật sự có hơi đáng sợ, nhà các em không phải bị ma ám chứ?"
"Ma ám?" Phương Tự rất sợ, "Mẹ em..."
"Hay để tối nay ta hỏi cha ta, xem có mời được đạo sĩ trong quán đến làm lễ cho nhà các em không, làm lễ xong thì sẽ không còn ma quấy nữa."
"Thật sao? Thế thì tốt quá!"
Nghe vậy, Tần Minh Nguyệt càng đỏ mặt hơn, bà Tín ma ma ở ngoài cửa cô biết, chỉ là không hiểu sao Hàn ma ma lại không trông chừng trẻ con, để Phương Tự cũng chạy ra ngoài. Ban đầu cô không định quan tâm, cứ để hai cô bé đoán mò, nhưng nếu chuyện tối qua bị lộ tới cha mẹ Phó Yên thì... thà chết còn hơn.
"Mẹ ơi!"
"Thân mẫu Tần."
Tần Minh Nguyệt đi ra từ cổng vòm, vừa đúng lúc hai cô bé nhìn thấy.
Cô cúi xuống, dịu giọng nói: "Tiểu Tự, tối qua con nghe nhầm rồi, mẹ chỉ nói vài câu với Lưu di nương thôi."
"Con nghe nhầm sao?" Phương Tự không tin nổi.
"Ừ, A Yên, con cũng không cần nói với cha mẹ đâu."
"Vâng, thân mẫu Tần." Phó Yên ngoan ngoãn gật đầu.
"Thật ngoan," Tần Minh Nguyệt lấy ra một thỏi bạc, "sau này để Hàn ma ma và Xuân Mai dẫn các con ra phố chơi một chút nhé."
Hai cô bé nghe nói được đi chơi, liền quên hết mọi chuyện, đặc biệt là Phương Tự, vừa chạy vừa la "Mẹ tốt quá" để đi tìm Hàn ma ma.
Khi Tần Minh Nguyệt bước vào phòng mình, thoáng chốc cảm giác lâng lâng. Vẫn là bóng dáng cao thon, vẫn là Lưu thị nhìn mềm yếu, nhưng bỗng có gì đó khác trước. Trước đây cô chỉ xem nàng là phản diện, mỗi lời nói đều phải suy nghĩ ba lần, đoán ý sâu xa phía sau, thực ra nàng cũng không lúc nào luôn tính toán chăng?
Giống như ngày đầu tiên đến, Lưu thị quỳ trước gương trang điểm.
"Sao lại quỳ nữa? Ta đã hỏi Thu di nương, thật sự không phải lỗi của cô." Tần Minh Nguyệt tới nâng Lưu thị lên, "Quần áo cũng không mặc được, lát nữa ta gọi Xuân Mai mời thợ may đến, may cho cô vài bộ mới."
Nhưng Lưu thị không chịu đứng dậy, cúi đầu, tự trách bản thân, "Nô tỳ dù không rõ sự tình, nhưng rốt cuộc mọi việc đều do nô tỳ mà ra, mang họa tới nhà, sợ rằng Vương bổ đầu sau chuyện này sẽ nổi giận, không dễ bỏ qua."
"Việc này cũng không phải là chuyện lớn, Vương Hữu Tráng chạy nhanh như vậy, chắc chắn là sợ lộ chuyện, ít nhất bề ngoài hắn sẽ không làm gì Phương gia."
Còn về phía âm thầm, chắc chắn cũng có chút rắc rối.
Lưu thị hiểu ý Tần Minh Nguyệt, cúi đầu cắn môi, "Là lỗi của nô tỳ."
"Đã sai thì phạt cô chải tóc cho ta đi." Tần Minh Nguyệt lười giải thích đúng sai với Lưu thị, ngồi xuống trước gương đồng. Tóc buổi sáng cô chỉ buộc sơ bằng dải vải, không có gì cầu kỳ, nhưng tay Lưu thị khéo léo, dù chỉ dùng vài hạt ngọc trai và lụa trắng, cũng có thể tạo ra hàng chục kiểu khác nhau.
Lưu thị ngoan ngoãn lại chải tóc, quả nhiên đổi kiểu mới.
"Chủ mẫu, Thu di nương..." Giữa chừng chải tóc, Lưu thị nhẹ nhàng hỏi.
Nhắc tới Thu di nương, Tần Minh Nguyệt cũng hơi khó xử. Người này thật sự không thông minh, dễ bị lợi dụng, nhưng dù sao cũng là bậc trưởng bối, cô không thể quá cứng rắn. Thực ra hiện giờ có cô ở đó còn tốt, cô chỉ sợ khi cô về, Thu di nương phá kế hoạch của cô, đẩy Phương Tự trở lại con đường đau khổ.
Tần Minh Nguyệt thở dài, khiến Lưu thị hiểu ra điều gì, nàng khẽ nói vào tai cô: "Hôm qua Thu di nương kéo nô tỳ nói chuyện, bà ấy nói trước kia nhà có một vị biểu ca luôn ngưỡng mộ bà ấy, hai năm trước, vị biểu ca ấy thất thê qua đời sau vẫn không tái thú..."
Lưu thị nói đến nửa chừng rồi ngừng, chỉ nghiêng đầu gần hơn, hai khuôn mặt cùng phản chiếu trong gương đồng, đều như hoa như ngọc, chỉ khác: một nghiêm trang lớn phúc, một mềm mại kiều diễm.
Lưu thị vốn chỉ liếc qua, bất ngờ bị một đôi tay giữ cằm, buộc phải nhìn tiếp vào gương đồng.
"Thật là mỹ nhân." Tần Minh Nguyệt khen, "Cô với ta, ngược lại còn đẹp hơn khi cùng chàng trai trẻ kia." (Editor: ???)
"Chủ mẫu xinh đẹp rực rỡ." Lưu thị cúi mắt đáp.
"Nhưng mới nói vài câu đã khiến Thu di nương bật hết chuyện giấu trong lòng bao năm, cô thật giỏi, tôi gả vào Phương gia đã bảy tám năm, mà vẫn chẳng hay biết gì về chuyện này."
Lưu thị giật mình, như nhận ra mình nói nhiều quá, vội quỳ xuống, "Chủ mẫu... có lẽ, có lẽ hôm qua Thu di nương cảm thấy áy náy, cố tình nói thêm vài chuyện."
"Hay nói cách khác," Tần Minh Nguyệt không để ý đến lời biện giải của nàng, "trước khi vào cửa, Lưu di nương đã am hiểu Phương gia từng li từng tí rồi?"
Lưu thị không còn hoảng hốt như lúc nãy, mà dựa đầu lên vai Tần Minh Nguyệt, cử chỉ cực kỳ thân mật, mép cười nhè nhẹ, "Chủ mẫu đùa rồi, nô tỳ nếu có được khả năng đó, sao lại bị người ta mua đi bán lại?"
Tần Minh Nguyệt mỉm cười, không hẳn là tin nàng, chỉ là chuyện này nói nhiều cũng vô ích, nàng cũng không thừa nhận, "Ý tưởng của cô cũng không tồi, Thu di nương dù sao cũng chỉ là di nương, không thể giữ trọn đời cho lão thái gia. Nhưng hiện tại lão thái gia mới mất vài ngày, ta cũng không có lý do gì để gửi di nương đi ngay, cứ đợi qua ngày giỗ lão thái gia đã."
Lưu thị lại cầm trâm, tiếp tục chải tóc cho Tần Minh Nguyệt.
"Cô đúng là có thù tất trả."
"Nô tỳ chỉ là nghĩ cho Phương gia thôi." Lưu thị nhỏ giọng đáp. (Editor: cái kiểu nch câu trước thì vui vẻ hoan hỉ, câu sau thì hú hồn của bà Minh Nguyệt làm t nhớ con vợ điên Đình Húc ghê =]])
Tần Minh Nguyệt cuối cùng cũng ra ngoài, khi đi còn không quên nhắc nhở Lưu thị nếu cơ thể không khỏe, hôm nay hãy xin nghỉ một ngày ở học đường.
Thực ra lời nói sáng nay của Lưu thị hơi bồng bột, không giống phong cách cẩn thận thường ngày, nhưng lại khiến Tần Minh Nguyệt yên tâm hơn. Suýt nữa bị Thu di nương hại, trong lòng có chút nóng giận, không kìm được? Điều này lại thêm phần sống động, đúng như một cô gái mười bảy tuổi, càng khiến cô chắc chắn Lưu thị không phải loại hung hãn đáng sợ.
====
Ở khu vườn phụ, Bộ Sinh từ sáng sớm đã chờ trong phòng Lưu thị, nàng không còn trẻ nữa, đoán được phần nào chuyện tối qua.
Người khác chỉ nghĩ Lưu thị là tiểu thiếp của Phương gia, còn Tần Minh Nguyệt là chủ mẫu, dù trải qua mấy sự việc, cũng không sao, vì Lưu thị bị đầu độc trước. Chỉ có Bộ Sinh biết, cô nương nhà mình vẫn trong trắng, còn nhiều kế hoạch phía trước, còn muốn được gả đi vẻ vang. Nếu lúc này mất đi trinh tiết...
Nghĩ càng, Bộ Sinh càng đau lòng. Cô nương đi tới đâu cũng như đi trên băng mỏng, dù Bộ Sinh không hiểu rõ hết mọi việc cô nương phải làm, nhưng biết chắc cô nương gặp nhiều tình thế bất đắc dĩ.
"Cô nương!"
Cuối cùng, trời đã sáng hẳn, Lưu thị mới trở về, hôm nay mặc đồ khác hẳn hôm qua.
Vừa bước vào phòng, Lưu thị thu nụ cười hơi e thẹn trên mặt, cơ thể lảo đảo, suýt ngã.
"Bộ Sinh, cô nói xem..."
"Cô nương!" Bộ Sinh ôm Lưu thị khóc nức nở, "Cô nương bị oan ức lớn rồi."
Nhìn Bộ Sinh khóc, Lưu thị mới lấy lại bình tĩnh, lau nước mắt cho nàng, nói: "Đừng khóc, Bộ Sinh, ta không cảm thấy oan ức. Ta... ta chỉ là không hiểu vì sao, nhưng ta không hề oan ức."
Tối qua... ký ức bị dồn nén trong phòng Tần Minh Nguyệt tràn về như sóng, nàng không hoàn toàn quên, cái ấm áp và kiên định của người khi kéo cô ra, nỗi đau và kh*** c*m cô trải qua, cùng cảm giác vừa đau vừa thích, vẫn lờ mờ hiện trong trí nhớ, cùng hơi ấm nồng nàn, tất cả niềm tin trao trọn, khiến nàng đôi phần nhớ nhung.
"Cô nương?" Bộ Sinh không hiểu những lời trôi qua.
Lưu thị cười khổ, mạnh tay đập cánh tay vào chân bàn, đau đến nghiến chặt răng.
"Cô đang làm gì vậy?"
"Bộ Sinh, cô biết chúng ta đến Phương gia để làm gì không? Không, cô không biết," Lưu thị hít sâu, vừa như tự nói với mình, vừa như nói với Bộ Sinh, "Cô đi lấy nước, ta cũng muốn rửa ráy chút. Ai nói đối phó đàn ông, không thể dùng với phụ nữ? Chuyện này, chưa hẳn không thể lợi dụng một chút."
"Cô nương, chủ mẫu đối đãi chúng ta tốt, sao cô..."
Lưu thị hít sâu, "Bộ Sinh, Lưu Trường Xuân đã về."
"Cái gì?"
"Lưu Trường Xuân, hắn chắc chắn đã nghĩ ra cách gì khi trở về. Hắn và con gái nhà Vương gia có tình cảm riêng, tưởng ta không biết," Lưu thị cười nhạt, "Trước kia ta còn không hiểu sao hắn lại tỏ ra chiều chuộng con gái Vương gia, giờ thì rõ rồi, đó là em gái bổ đầu bắt tội phạm Vương ở huyện ta."