Hoại Thiếp (Xuyên Thư) - Tô Uy

Chương 11: Thăm nom

"Đưa Lưu di nương về phòng, nhốt Bộ Sinh vào nhà kho, chưa có ta cho phép, ai cũng không được vào phòng Lưu di nương."

Vừa về đến Phương gia, Tần Minh Nguyệt lại như được tiếp thêm sinh khí, nàng nhanh bước về phía viện ngang, vừa đi vừa phân phó.

Mấy hạ nhân đưa mắt nhìn nhau, dường như đã hiểu được chút gì, liền im hơi lặng tiếng khiêng Lưu thị vào trong phòng.

Tín mụ mụ vô cùng đắc ý, còn đích thân dẫn người đi theo, giám sát từng hạ nhân một, không cho phép bước thừa nửa bước, ngay cả rót cho Lưu thị một chén nước cũng không được, rồi vội vàng đuổi sạch bọn họ đi.

"A nương!" Phương Tự mặc áo trắng, váy màu lam nhạt, như một con bướm nhỏ lao đến, ôm chặt lấy đùi Tần Minh Nguyệt, "A nương, Tiểu Tự rất nhớ người, trong nhà... trong nhà ít người quá."

Phương gia cùng lúc mất đi ba vị chủ tử, lúc này quả thực vô cùng vắng vẻ, nhất là bên chính viện, lòng người hoảng hốt, ai nấy đều sợ không biết khi nào sẽ bị bán đi. Phương Tự tuy còn nhỏ, nhưng cũng cảm nhận được không khí trong nhà đã khác xưa.

"Rồi sẽ tốt lên thôi." Tần Minh Nguyệt vỗ đầu Phương Tự, trong lòng bắt đầu may mắn vì vừa rồi mình không nhất thời xúc động g**t ch*t Lưu thị. Nếu không, có lẽ giờ này nàng đã quay về, để lại Phương phủ to lớn chỉ còn một tiểu cô nương bảy tám tuổi, con bé ấy sẽ sợ hãi biết bao. "Đi nào, theo A nương dùng cơm tối."

Bữa tối vô cùng phong phú, nhưng chỉ có Tần Minh Nguyệt và Phương Tự cùng ăn, miễn cưỡng coi như còn có Hạ Lan và vú nuôi của Phương Tự - Hàn mụ mụ hầu hạ. Trong ánh nến tỏa ra khói mờ, gió đêm khiến Tần Minh Nguyệt cảm thấy hơi lạnh.

"A nương, kẻ xấu giết cha đã bị chém đầu chưa?" Phương Tự ăn rất chậm, trông như chẳng có mấy khẩu vị.

"Chưa," Tần Minh Nguyệt lắc đầu, "nhưng hắn đã bị tuyên án chém đầu, tin rằng chẳng sống được bao lâu nữa."

"Vậy sao Lưu di nương vẫn còn sống? Bà ta cũng là kẻ xấu." Phương Tự nói, còn liếc về phía phòng Lưu thị, ánh mắt chẳng hề che giấu sự chán ghét.

Tần Minh Nguyệt nghĩ rồi nói: "Tiểu Tự, ai cũng sẽ phạm sai lầm, con sẽ, A nương sẽ, Lưu di nương cũng vậy. Ví dụ như trước đây con thường chưa làm xong bài tập đã chạy đi chơi, cha con phạt con chép bài. Nhưng Tiểu Mạch ăn trộm tài sản của cha con, cha con sẽ đánh hắn bằng gậy."

Tiểu Mạch là một tiểu đồng bên cạnh Phương Bác Dụng, nhà hắn nghèo, từng trộm bạc của Phương Bác Dụng.

"Lỗi lớn thì chịu phạt nặng, lỗi nhỏ thì chịu phạt nhẹ. Không thể chỉ vì con lười biếng một lần mà đánh chết một đứa bé, cũng không thể chỉ vì trộm chút bạc mà lấy mạng một tiểu đồng, con nói có đúng không?"

Phương Tự ngây ngô gật đầu.

"Lưu di nương cũng vậy. Cô ta gả vào nhà chúng ta, vốn là cha mẹ sắp đặt. Anh trai cô ta g**t ch*t cha con, dẫu anh ta có tội chết, nhưng có liên quan gì đến Lưu di nương? Hôm nay cô ta mua chuộc hạ nhân để bao che nhà mẹ đẻ, tội này lớn hơn con và Tiểu Mạch nhiều, nên cô ta mới bị quan phủ đánh gậy nặng nề, suýt mất nửa cái mạng, đó là trừng phạt cô ta đáng phải nhận, chẳng thể trách ai. Nhưng cô ta chưa đến mức đáng chết, chúng ta không thể chỉ vì lỗi lầm của cô ta gây bất lợi cho Phương gia mà cứ nhất quyết muốn lấy mạng cô ta."

Tần Minh Nguyệt hết sức muốn hóa giải thù hận trong lòng Phương Tự, nhưng ngay lúc trước, nàng còn từng giơ dao suýt g**t ch*t Lưu thị. Với tư cách một giáo viên, lý lẽ đạo đức nàng có thể giảng ba ngày ba đêm, nhưng nhiệm vụ hiện tại của nàng lại hoàn toàn trái ngược với những lý lẽ ấy.

Ánh mắt Phương Tự khi nhìn về phía phòng Lưu thị trong sáng hơn nhiều, nó gật đầu: "A nương, con hiểu rồi."

Sau một hồi im lặng, Phương Tự lại nói: "Tỷ tỷ Phó viết thư cho con, nói muốn đến thăm con."

"Được." Tần Minh Nguyệt thuận miệng đáp, tâm trí lại để đâu đâu.

Cái gọi là tỷ tỷ Phó, tên là Phó Yên, chính là nữ chủ khác trong nguyên tác, nhưng đất diễn ít hơn nhiều so với Phương Tự. Nàng lớn hơn Phương Tự hai tuổi, là một tiểu thư khuê các điển hình. Sau khi Phương gia xảy ra biến cố, Phó Yên luôn tìm mọi cách giúp đỡ Phương Tự, thậm chí từng hứa sau này sẽ gả cho nàng. Chỉ là khi ấy trưởng bối đều cho rằng hai tiểu cô nương chẳng hiểu gì, nói bậy nói bạ.

Mười mấy năm Phương Tự chinh chiến xa nhà, Phó Yên tình nguyện chịu đủ lời đàm tiếu, quyết không chịu lấy chồng. Về sau bị ép gả, nàng còn suýt thắt cổ tự vẫn. Đợi đến khi Phương Tự phong hào Thanh Loan tướng quân, nàng liền không do dự chạy đến kinh thành tìm nàng, sau đó hai người kết thành bạn đời, bình an sống đến cuối đời.

Tần Minh Nguyệt tất nhiên không thể chia rẽ uyên ương, nên nguyện ý để hai đứa trẻ thân thiết với nhau hơn.

"Có điều, nhà ta đang chịu tang, phụ mẫu của Yên nhi có đồng ý cho nàng đến không?"

"Muốn, muốn chứ. Phó tỷ nói lúc giữ linh đã muốn đến rồi, nhưng Phó bá bá sợ thân thể tỷ ấy yếu, lỡ nhiễm phải thứ gì không sạch sẽ, nên bảo đợi sau khi hạ táng rồi mới cho đến."

Từ vẻ mặt nghi hoặc của Phương Tự có thể nhìn ra, nàng căn bản không biết cái gọi là "thứ không sạch sẽ" là gì.

Vẫn phải tìm cho Phương Tự một tiên sinh dạy đọc sách nhận chữ, võ nghệ cũng phải học. Trong nguyên tác, một thân võ nghệ của Phương Tự là do mẹ ruột Tần thị khai mở, sau lại theo sư phụ học gần mười năm mới thành được bản lĩnh ấy. Chỉ có đọc sách viết chữ thì kém hơn nhiều, tuy từng được phụ thân Phương Bác Dụng dạy bảo thuở ban đầu, nhưng sau khi ông mất thì không còn được học nữa.

Nuôi dạy một đứa trẻ cũng là việc phiền toái.

Trong lúc mẹ con đang trò chuyện, một trận nức nở mơ hồ truyền đến, là Lưu thị tỉnh lại.

Nàng thương thế trầm trọng, nếu không ai chăm sóc, chỉ sợ ngay cả một ngụm nước cũng uống không nổi, quần áo dính máu bết chặt vào vết thương, sớm muộn gì cũng nhiễm trùng mà chết. Tần Minh Nguyệt lại thấy đây cũng là một cơ hội, song lại không nỡ nghe tiếng khóc bên kia.

"A nương," Phương Tự khẽ run, "Tiểu Tự sợ."

"Đừng sợ, lát nữa a nương sẽ đi xem."

Cuối cùng, Tần Minh Nguyệt vẫn mang chút canh loãng vào phòng Lưu thị.

Đây là lần đầu tiên nàng bước vào phòng Lưu thị. So với chính phòng ba gian rộng rãi, bày đầy cổ ngoạn thư họa, rương hòm chất vàng bạc châu báu, thì nơi này nhỏ bé quá nhiều. Vừa vào cửa chỉ có một chiếc giường, một tủ gỗ lớn, vài cái rương, đồ nội thất tinh xảo duy nhất chỉ là bàn trang điểm chạm hoa.

So với những tiểu thiếp khác ít nhiều còn có của hồi môn, nơi này hiu quạnh, hầu như không có trang trí, trên bàn trang điểm cũng chỉ có mấy hộp son phấn lẻ tẻ, đủ thấy nhà họ Lưu gần như chẳng mang cho nàng cái gì.

Đến lúc này Tần Minh Nguyệt mới chân thật hiểu được, tiểu thiếp quả thực chỉ là nửa chủ nhân, nhất là tiểu thiếp không con, càng giống thân phận nô tỳ hơn.

"Chủ mẫu." Thấy người đến là Tần Minh Nguyệt, Lưu thị giật mình, định xuống giường hành lễ, mới vừa cử động một chút đã đau đến hoa mắt, suýt ngất ngay tại chỗ.

Giờ nàng vẫn còn mặc bộ y phục lúc trở về, chăn gối cũng bị máu nhuộm đỏ, khóe môi ẩn hiện vết máu, không biết là tự cắn hay do nội thương. Cả người nằm sấp trên giường, thở nhiều ra ít, như một đóa hồng tàn tạ, chỉ cần gió thổi qua là chẳng còn gì sót lại.

"Người trong phủ đều hận ngươi, nếu để họ động thủ, e rằng ngươi chẳng sống nổi qua đêm nay."

Tần Minh Nguyệt bước vào, không lập tức đưa cơm nước cho Lưu thị, mà cầm lấy một cây kéo lớn, dí dí lên người nàng.

"Lưu nhi tự rước lấy, không oán ai khác." Ngón tay Lưu thị nắm chặt lấy góc chăn, dường như cho dù giờ phút này Tần Minh Nguyệt dùng kéo đâm chết nàng, nàng cũng nhận mệnh.

Bỗng, "soạt" một tiếng, vải vóc bị xé toạc, Lưu thị khẽ kêu lên, sau đó không còn ra tiếng, chỉ là khớp ngón tay nắm chăn càng trắng bệch hơn.

"Đây còn chưa chạm tới chỗ thương thực sự." Tần Minh Nguyệt vừa nói, vừa để kéo nhẹ nhàng cắt đi lớp vải đã nhuốm đỏ đen, động tác dần trở nên mềm mỏng hơn, "Ngươi cũng chẳng cần giả bộ, cứu được Lưu Trường Xuân thì có thể cùng hắn phóng túng vui vẻ, nếu ngay cả ta cũng bị ngươi hại chết, chưa chừng còn đoạt được cả gia sản nhà họ Phương."

Tần Minh Nguyệt vạch trần thẳng thừng.

Lưu thị cắn răng lắc đầu, "Chủ mẫu, sao ngươi lại nghĩ thế? Lưu nhi tuy chẳng phải thiện nam tín nữ, nhưng cũng không phải kẻ hồ đồ. Cha mẹ nhà họ Lưu đối xử với ta thế nào, ta há chẳng biết? Theo hắn, nhiều lắm cũng chỉ là làm tiểu thiếp hoặc bị bán đi lần nữa, người nhà họ Lưu vốn quen giày xéo người khác. Lẽ nào trong thành Tú Châu này, còn có nơi nào tốt hơn Phương gia nữa?"

"Á!" Lưu thị bật lên một tiếng khẽ.

Tần Minh Nguyệt thử vài lần, quần áo đã hoàn toàn dính chặt vào máu thịt, nàng không dám dùng nước, đành xé rách từng mảnh vải, dần dần, vết thương của Lưu thị lộ rõ hoàn toàn: cả lưng, mông, đùi không chỗ nào nguyên vẹn, hoặc bầm tím, hoặc rách nát chảy máu, thậm chí có nơi da thịt lật ra, gần như nhìn thấy cả xương.

Chỉ còn một đoạn nến ngắn kiên cường chống đỡ ngọn lửa cao hơn thân nó, ánh sáng chập chờn, từng đợt vàng úa khiến người ta bất an.

Y phục bị cởi bỏ, Lưu thị khẽ run, rồi chỉ còn cách vùi đầu vào hai cánh tay. Tần Minh Nguyệt quả thật là vì cứu nàng, vì nàng mà làm, nhưng ai hỏi nàng có nguyện ý hay không đây? (Editor: sao giống câu 'chưa từng hỏi tôi có muốn hay không' =]])