Hoài Cẩn Bảo Du - Tiểu Miêu Nhất Vĩ

Chương 74: Ngoại Truyện Về Báo Ân (2)

Nói một cách công bằng, Hoài Cẩn biết rằng cô đã giúp Ngũ Thế Thanh không ít, mặc dù đối với cô, ngoài việc hồi nhỏ giấu Ngũ Thế Thanh bị thương ở nhà để dưỡng thương, trong lúc đó còn bị mẹ mắng có lẽ có chút khó khăn, nhưng về sau, dù chỉ là vài câu chỉ dẫn cho Quan Hoằng Lâm để Ngũ Thế Thanh trở thành lão đại Đông Bang, hay mời luật sư nổi tiếng vượt đại dương đến giúp Ngũ Thế Thanh kiện tụng, đối với cô chỉ là vài câu nói mà thôi, không hề tốn sức lực.

Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc muốn Ngũ Thế Thanh báo đáp mình. Không phải vì cô có phẩm hạnh cao thượng không cầu báo đáp, mà vì đối với cô, Ngũ Thế Thanh đã báo đáp cô rồi.

Từ nhỏ, mẹ cô đã chê cô không đủ thông minh, ngốc nghếch, cô gần như cũng phải tự cảm thấy mình là một kẻ ngốc, lén lút chạy ra ngoài mua kẹo, cứu một tên lưu manh du côn bị thương, theo lời mẹ cô nói thì đó là “Rốt cuộc là con có đầu óc hay không? Người như vậy, không biết cảm ơn là gì, có thể giết con bất cứ lúc nào, hoặc bắt cóc bán con, con có biết không?”

Tuy nhiên, cuối cùng Ngũ Thế Thanh đã chứng minh cho mẹ cô thấy, cô cũng không ngốc đến mức đó, người mà cô tốt bụng cứu về không hề làm hại cô, cũng không lấy đồ trong nhà, dù không phải là người tốt như mẹ cô nói, nhưng cũng là người biết cảm ơn.

Chuyện này quan trọng đến mức nào đối với Hoài Cẩn, đến nỗi sau này, trong những lúc khó khăn nhất, khi gặp phải những chuyện tồi tệ nhất và những người tồi tệ nhất, cô vẫn nhớ đến chuyện này, đứng dậy tự nhắc nhở mình rằng trên thế giới này có những người biết cảm ơn, chỉ là cô chưa gặp được mà thôi.

Đối với Hoài Cẩn mà nói, đó đã là sự báo đáp của Ngũ Thế Thanh dành cho cô.

Tuy nhiên, trong những lúc khó khăn nhất, cô cũng không đến tìm Ngũ Thế Thanh giúp đỡ, nói thật lòng, cô sợ rằng nếu Ngũ Thế Thanh không nhận ra cô, cô có thể sẽ rất thất vọng và tổn thương, đã có quá nhiều người khiến cô thất vọng và tổn thương, cô vẫn muốn giữ lại một hình ảnh của một tên du côn sống trong niềm tin của mình.

Một niềm tin thật sự, luôn luôn nhớ đến, thỉnh thoảng còn nghĩ đến, có chút muốn dùng cách nào đó tìm hiểu xem anh sống thế nào, nếu không, cô đã không tìm cách để Quan Hoằng Lâm giúp anh, Tuệ Bình còn không hiểu tại sao chỉ là một tên du côn chỉ từng ở chung vài ngày lúc còn nhỏ, cô lại có thể nhớ mãi như vậy.

Hoài Cẩn ban đầu cũng không hiểu lắm, nhưng sau này lớn lên một chút, khi cô ở Mỹ nghe người ta nói rằng chủ tịch hiệp hội chống thuốc phiện của Trung Quốc bị bắt vì buôn bán thuốc phiện, cô tức giận đến mức suýt nữa đứng dậy đập bàn.

“À… tôi nghĩ có lẽ đây là do bản năng làm mẹ trơi sinh của phụ nữ mà ra.”

“Tiểu thư! Anh ta lớn hơn cô nhiều!!!”

“Không phải, chị nhìn những cô bé còn chưa cao bằng cái bàn, đã thích ôm búp bê giả làm mẹ, cho búp bê ăn uống, hồi nhỏ mẹ tôi cũng không cho tôi chơi búp bê, tôi chỉ chăm sóc một mình anh ta, khi anh ta bị thương, ăn uống đều phải nhờ tôi, tôi còn khâu vết thương cho anh ta, chị nói tôi ngoài anh ta ra, thậm chí còn không chăm sóc bản thân mình cẩn thận như vậy, có phải hay không? Tôi nghĩ có lẽ tôi đã xem anh ta như đứa con búp bê của mình rồi.”

Tuệ Bình từ nhỏ đã thông minh, học gì cũng giỏi hơn Hoài Cẩn, nhưng đọc bao nhiêu sách cũng không thể tranh luận lại Hoài Cẩn, với vẻ mặt bất lực, á khẩu không nói nên lời, Tuệ Bình sớm cũng đã quen.

Đương nhiên, đây là khi Hoài Cẩn đã hai mươi mấy tuổi, trong lúc tắm nắng trên bãi biển Miami, cô đã lĩnh ngộ được nhân sinh, lúc này Hoài Cẩn còn nói năng lộn xộn hơn cả lúc nhỏ, một đống lý lẽ kỳ quặc, Tuệ Bình hoàn toàn không phải đối thủ của cô, sau đó còn đùa rằng Ngũ Thế Thanh là đứa con trai lớn của Hoài Cẩn ở Trung Quốc.

Có một lần tại một bữa tiệc, khi hai người nói chuyện riêng bằng tiếng Trung, còn bị một bà người Pháp biết tiếng Trung nghe thấy, bà ta cũng là người thích nói xấu, không lâu sau, tin tức về việc Lady Hall có một đứa con ngoài giá thú ở Trung Quốc đã lan truyền khắp giới thượng lưu.

Nếu Hoài Cẩn còn trẻ, nghe thấy lời đồn như vậy chắc chắn sẽ tức đến khóc, nhưng cô đã hai mươi mấy tuổi, có tài sản phong phú, một đống trái phiếu, mấy cái biệt thự mà cô còn thường quên không biết ở đâu, có đủ loại rượu ngon có thể cho hàng trăm người uống một tháng không hết, cô chẳng quan tâm gì cả.

Cô thật sự hy vọng mình có một đứa con ngoài giá thú, con trai nghe có vẻ đáng tin hơn đàn ông, nhưng cô thì không có.

Thôi thì, cô có một đứa con lớn, nhưng đứa con lớn đó còn lớn hơn cô đến mười mấy tuổi!

Có thể dùng để dưỡng lão không? Không thể!!!

Mặc dù đứa con lớn còn hiếu thảo hơn cô tưởng tượng.

Từ ngày đầu tiên đến thăm, Ngũ Thế Thanh đã bắt đầu gửi đồ đến cho Hoài Cẩn. Đồ ăn, đồ uống, đồ chơi, chỉ có thứ không thể nghĩ ra được, còn không thì không có thứ gì mà anh không gửi đến, hôm trước còn giữ kẽ dùng ô tô nhỏ, hôm sau đã đến bằng một chiếc xe tải nhỏ, phát triển đến sau này, có thể sáng một lần, tối một lần.

Về người cũng vậy, ngày nào cũng đến, lần đầu tiên ngồi nửa giờ, hôm sau ngồi hơn một giờ, ngày thứ ba thì ngồi đến giờ ăn, Hoài Cẩn tự nhiên phải mời ăn, Ngũ Thế Thanh từ chối, đến ngày thứ tư, thì tự nhiên ở lại ăn cơm.

Theo Tuệ Bình nói thì “Người con lớn này thật biết cách tiến từng bước, được một tấc lại muốn tiến một thước.”

Nếu đổi thành người khác, Hoài Cẩn đã sớm không gặp mặt nữa, nhưng là con lớn, đã gọi như vậy nhiều năm, người ngoài đều biết cô có một đứa con này, cô lại không có người thân nào khác, nên vẫn phải nhượng bộ một chút.

“Thôi, cũng không còn nhiều ngày nữa, chúng ta sẽ đi, cứ để anh ấy quậy phá.” Hoài Cẩn nghĩ một chút, lại dặn dò: “Chị đi tìm người điều tra xem anh ấy có gặp khó khăn về tài chính không, có thể có việc muốn cầu xin tôi, nhưng ngại mở miệng, nếu có, thì dựa vào lòng hiếu thảo này của anh ấy, chúng ta giúp anh ấy một tay.”

Tuệ Bình nghe xong chỉ thị thì chỉ vào tấm da hổ vừa mới được mở ra, trải trên đất, nói: “Những ngày này anh ấy chỉ lo hiếu thảo đã tiêu tốn bao nhiêu tiền rồi? Nếu gặp khó khăn, chắc chắn không dưới mấy chục vạn.”

Nói cũng đúng, Hoài Cẩn chỉ nói: “Trước tiên chị đi tìm hiểu một chút, dù không gặp khó khăn, nhận nhiều thứ như vậy, vẫn phải trả lễ, chị xem có cách nào phù hợp để trả lễ cho anh ấy không.”

“Thời này, con trai nào hiếu thảo với mẹ mà còn phải trả lễ?!”

Hoài Cẩn nghe xong cười nói: “Chỉ có chị biết đùa! Không xong sao?!”

Tuệ Bình cũng không điều tra ra Ngũ Thế Thanh có khó khăn gì, Ngũ Thế Thanh vẫn đến nhà mỗi ngày, theo lời Tuệ Bình nói, thì “Thật giống như đến thăm mẹ, ngày nào cũng không bỏ sót.”

Cứ như vậy, thật sự có chút kỳ lạ.

Mặt khác, Ngũ Thế Thanh còn không biết mình đã có mẹ, cũng ngạc nhiên vì tiểu thư này thật sự kiên nhẫn, anh càng tiến một bước, tiểu thư vẫn thản nhiên như núi.

Đến ngày thứ bảy, Ngũ Thế Thanh cuối cùng nghe tiểu thư nói: “Chuyến đi lần này đến Thượng Hải thời gian không dài, nhưng thực sự được anh chiếu cố rất nhiều, chỉ là anh thật sự quá khách sáo, ngày nào cũng tiếp khách, tôi thật sự sợ làm lỡ việc của anh, đó chính là lỗi của tôi, cộng thêm những món quà quý giá mà anh tặng, nói không sợ anh cười thì tôi thật sự chưa từng thấy nhiều đồ như vậy, thích lắm, lật đi lật lại nhìn, chỉ là quá nhiều, không thể mang về Mỹ, thật sự tiếc nuối, mong anh sau này đừng tặng như vậy nữa.”

Ngày hôm đó, trời nắng gắt, Hoài Cẩn mặc một chiếc áo lụa màu hồng cánh sen, trên cổ đeo một chuỗi ngọc, cực kỳ thanh lịch và đẹp đẽ, khi nói chuyện thì nhẹ nhàng, dịu dàng, ánh mắt đều toát lên vẻ dịu dàng, khiến cho trái tim của tên lão lưu manh rung động, ánh mắt có chút mơ màng, thậm chí không kịp tiếp lời, cho đến khi Hoài Cẩn nhìn về phía anh với ánh mắt muốn hỏi, Ngũ Thế Thanh mới cúi đầu chỉnh lại, rồi ngẩng lên, lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi, nói: “Là tôi mạo muội, thật sự có chút điều muốn nói, liệu có thể nói riêng với tiểu thư một chút không?”

Hoài Cẩn nghe thấy câu này, trong lòng nghĩ thầm rằng con lớn của cô quả thật có việc cầu xin cô, mặc dù cô không có gì cần giấu Tuệ Bình, nhưng có lẽ con lớn muốn giữ thể diện, không muốn để người khác thấy anh cầu xin, nghĩ vậy, Hoài Cẩn liền bảo Tuệ Bình đi vào bếp xem chuẩn bị bữa tối đến đâu rồi.

Khi Tuệ Bình đi rồi, Hoài Cẩn thấy người ngồi đối diện bàn trà, mặt mũi của con lớn đỏ lên, nói: “Thực sự là mạo muội, tôi xin nói thật với tiểu thư, trước hết xin tiểu thư tha lỗi.”

Nghe những lời này, trong lòng Hoài Cẩn nghĩ rằng con lớn này có lẽ đã nợ không ít tiền, muốn người mẹ nhỏ là cô trợ cấp.

“Anh cứ nói không sao, có gì mà mạo muội hay không mạo muội.” Hoài Cẩn nói.

“Vậy tôi xin ăn ngay nói thật với tiểu thư.” Ngũ Thế Thanh tựa vào bàn trà, vẻ mặt u sầu, nói: “Tùy tùng của tôi tên là Thủy Sinh, từ lần đầu gặp cô hầu gái Tuệ Bình ở nhà cô, đã rất ngưỡng mộ, ngày đêm mong nhớ, ngày nào cũng cầu xin tôi dẫn cậu ấy đến quý phủ, tôi…”

Điều này khác với những gì Hoài Cẩn tưởng tượng, khiến cô ngạc nhiên đến mức không nói nên lời, càng không để ý đến nụ cười tinh quái thoáng qua bên khóe miệng của con lớn.

Ngũ Thế Thanh tiếp tục nói với vẻ đầy áy náy: “Thủy Sinh tuy là tùy tùng của tôi, nhưng từ nhỏ đã theo tôi, cha mẹ cậu ấy không còn, tôi coi cậu ấy như em trai mà nuôi lớn. Tôi cũng không có con cái, nên xem cậu ấy là người thân duy nhất. Câu ấy luôn hiểu chuyện, hiếm khi cầu xin tôi một lần, tôi cũng không nỡ từ chối, mong tiểu thư thứ lỗi.”

“Cái này…” Hoài Cẩn hồi phục lại tinh thần, lắp bắp nói: “Không trách không trách, tôi thấy tùy tùng kia của anh tuổi trẻ đầy hứa hẹn, yêu thích cái đẹp là điều bình thường, huống chi anh ấy hành xử rất đúng mực, sao lại có thể nói là xúc phạm?!”

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn