Ngụy Thụy Lâm không hài lòng với việc đứa cháu gái không theo sắp xếp của mình để cưới Mai Tuấn Kỳ, mà lại lén lút rời khỏi phủ, không báo cho mình một tiếng đã định kết hôn với người khác.
Một đứa con gái, lại không nghe lời!
Nhưng trong lòng Ngụy Thụy Lâm lại vui mừng.
Mai Trường Đình đã thất thế, không biết khi nào có thể đứng dậy, nói không chừng không dậy nổi nữa.
Dĩ nhiên, giờ Ngụy Thụy Lâm đã biết việc Mai Trường Đình nhanh chóng thất thế, công lao của cháu gái không thể thiếu, trước đây lão ta thật sự không nhận ra cô bé mà mình yêu thương lại có lòng dạ ngoan độc như vậy, đối xử với một người thật lòng yêu thương cô cũng có thể tàn nhẫn, giống như người mẹ không coi ai ra gì của cô.
Nhưng Ngũ Thế Thanh lại là nhân vật có tiền có thế ở Thượng Hải! Chàng cháu rể này, tốt hơn nhiều so với Mai Tuấn Kỳ!
May mà lúc đó không gả cho Mai Tuấn Kỳ!
Theo suy nghĩ của Ngụy Thụy Lâm, nếu Ngũ Thế Thanh muốn cưới cháu gái của lão ta, tự nhiên không tránh khỏi phải lấy lòng mình, trước tiên sẽ dạy dỗ một phen, tính sổ việc Ngũ Thế Thanh không hỏi một tiếng đã muốn cưới cháu gái của lão ta, cho một bài học để Ngũ Thế Thanh nhìn thấy, rồi với tư thế của một ông nội nhân từ, rộng lượng đồng ý cho hai người kết hôn.
Ngũ Thế Thanh tự nhiên sẽ biết ơn, sau đó mọi chuyện sẽ dễ nói hơn.
Tuy nhiên, Ngụy Thụy Lâm làm sao ngờ được, cây gậy của lão ta còn chưa đánh trúng Ngũ Thế Thanh, chỉ mới đánh vài cái vào Liêu Trường Bách, một người văn nhân không biết trời cao đất dày, dám lớn mật gả cháu gái của lão ta, thì Ngũ Thế Thanh đã từ trên trời rơi xuống, đánh gục toàn bộ đội cảnh vệ của lão ta.
Thật không thể tin được!!!
Ngụy Thụy Lâm đã nghe nhiều tin đồn về Ngũ gia Ngũ Thế Thanh, có người nói anh tàn nhẫn, cũng có người nói anh trung nghĩa nhân hiếu, rước đây lão ta chỉ cảm thấy thật nực cười, tại sao cùng một người lại có hai đánh giá trái ngược như vậy, chắc chắn có một bên là sai.
Khác với hầu hết mọi người nghĩ rằng một ông trùm băng đảng chắc chắn độc ác tàn nhẫn, Ngụy Thụy Lâm lại rất thông minh cho rằng, Ngũ Thế Thanh là một trong số trường hợp hiếm hoi trong số các ông trùm của băng đảng, thực sự là một người trung nghĩa nhân hiếu.
Bởi vì trước đây khi quân khu Hoa Bắc thiếu thuốc, Ngụy Thụy Lâm đã từng nhờ Quan Hoằng Nghị tìm Ngũ Thế Thanh để lấy thuốc, Ngũ Thế Thanh không chút do dự mà đồng ý.
Thật là một kẻ ngốc phải không? Rõ ràng là thân với Tư Đồ của quân khu Hoa Đông, nhưng lại không do dự đồng ý giúp Mai Trường Đình lấy thuốc của người Mỹ cho thương binh ở quân khu Hoa Bắc.
Là một chính khách chuyên nghiệp, Ngụy Thụy Lâm đã thấy không ít kẻ ngốc như vậy, rõ ràng đó là một cái bẫy, chỉ cần đưa ra lý do vì đại nghĩa quốc gia, bọn họ sẽ không do dự mà nhảy vào, nghe theo Ngụy Thụy Lâm, những người như vậy rất dễ sử dụng và điều khiển, Ngụy Thụy Lâm có thể đạt được vị trí Tổng thống, những người ngây thơ này cũng góp phần không nhỏ.
Ngụy Thụy Lâm cho rằng Ngũ Thế Thanh chính là kiểu người như vậy, vì vậy lão ta tràn đầy tự tin đến đây, rồi nghe Ngũ Thế Thanh nói: “Thượng Hải không có Tổng thống, Thượng Hải chỉ có Ngũ Thế Thanh.”
Đây là lời nói vô liêm sỉ gì vậy!
Ngụy Thụy Lâm là Tổng thống, là Tổng thống của toàn Trung Quốc, Ngụy Thụy Lâm tức giận chỉ vào Ngũ Thế Thanh, quay sang Liêu Trường Bách nói: “Liêu tiên sinh!!! Ngài nghe cậu ta nói gì vậy?”
Hình như lão ta đã quên rằng, chỉ vài phút trước, lão ta còn ỷ vào sức mạnh của đội cảnh vệ để đe dọa người mà bản thân luôn mồm nói tôn trọng là Liêu Trường Bách, giờ đây cảnh vệ của lão ta đang ở bên ngoài kêu gào, lão ta lập tức bắt đầu tìm kiếm sự giúp đỡ từ Liêu Trường Bách như chuyện đương nhiên.
Liêu Trường Bách không phải chưa từng thấy người vô liêm sỉ, nhưng như Ngụy Thụy Lâm lại vô liêm sỉ đến mức này, Liêu Trường Bách thật sự chưa từng thấy qua.
Nếu như thiếu đi chút giáo dưỡng, có lẽ Liêu Trường Bách đã lập tức chửi ầm lên, nhưng như mọi người đã biết, Liêu Trường Bách không phải là người như vậy, vì vậy để tránh nói ra những lời mất mặt, Liêu Trường Bách lạnh mặt không nói gì.
Trong khi Ngũ Thế Thanh, người đã nói ra những lời vô liêm sỉ, nhận lấy chén trà do người hầu trong Liêu phủ đưa lên, thổi một hơi, uống một ngụm, vô tình nhìn về phía Hoài Cẩn đang ngồi bên sofa, thấy cô phồng má, hơi nghiêng mặt về phía bên kia.
Đây là đang tức giận, Ngũ Thế Thanh thở dài một hơi trong lòng.
Ngũ Thế Thanh không nghĩ rằng cô bé tức giận vì anh đã xử lý cảnh vệ của Ngụy Thụy Lâm, bởi vì cô bé biết Thủy Sinh đã khiến em trai hời của cô tuyệt tử tuyệt tôn mà cũng không nói gì, vậy hẳn là cô bé đang trách anh đến muộn?
Người ta từng nói với Ngũ Thế Thanh, làm đàn ông, có thể khiến vợ không chán ghét, không chỉ tay vào mũi mà chửi đã là điều rất khó có được, xem ra điều đó là đúng.
Làm đàn ông thật khó, chỉ sợ lại phải dỗ dành một thời gian nữa mới có thể làm hòa.
Ai có thể thấu hiểu nỗi lòng vất vả của mình?!
Nghĩ như vậy, Ngũ Thế Thanh không khỏi cảm thấy bực bội hơn, ánh mắt nhìn Ngụy Thụy Lâm càng trở nên lạnh lùng.
Tuy nhiên, Ngụy Thụy Lâm thấy Liêu Trường Bách không có ý định giúp mình, lập tức hô lên: “Ngũ Thế Thanh, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa, tôi là ông nội vợ đấy!”
Ngũ Thế Thanh nghe xong câu này, nhướng mày, cười hỏi Hoài Cẩn đang quay mặt sang một bên: “Ông ấy là ông nội vợ của anh hả?”
Hoài Cẩn có chút không vui, cô đầy hy vọng chờ người đến giải quyết rắc rối cho mình, nhưng người này đến muộn hơn mười phút, khiến cô phải nghe mười mấy phút lải nhải vô nghĩa, dù cô có thấy cảnh vệ mà cô sợ hãi bị đè xuống đất kêu la thảm thiết, cô vẫn có chút không hài lòng.
“Không phải!” Hoài Cẩn ngẩng đầu, cô hơi thô lỗ nhìn lão lưu manh, phồng má nói: “Bây giờ anh đổi ý lấy người khác đi, biết đâu ông ấy lại là ông nội nhà vợ của anh.”
Câu này nghe có phần phi lý, Liêu phu nhân ở bên cạnh đưa tay đẩy một cái, có chút dở khóc dở cười trách móc: “Đứa nhỏ này, sao lại nói linh tinh như vậy?!”
Ngũ Thế Thanh nghe vậy thì cười rạng rỡ không thôi.
Vừa rồi, trên mặt lão lưu manh lạnh lùng như thể lúc nào cũng muốn lấy mạng người khác, giờ lại vui vẻ như vừa nhặt được một miếng vàng. Tại sao anh lại đến muộn như vậy? Không phải là vì sợ cô bé không đủ tức giận, còn muốn thừa nhận mối quan hệ thông gia này sao?
Lão lưu manh đã muốn nói từ lâu, mối quan hệ thông gia này, không thừa nhận thì tốt nhất. Tổng thống chó má gì, khi còn tại vị anh đã không coi ra gì, huống chi sắp phải rời khỏi, thừa nhận rồi biết đâu anh còn phải tốn tiền nuôi một nhà ngu xuẩn này.
Nhưng anh không thể nói, dù sao cũng là huyết thống của cô bé, đúng không? Anh không thể không thừa nhận, chỉ có cô bé tự mình đề xuất không thừa nhận mới được.
Nên anh cố tình đến muộn một chút, là để cho Ngụy Thụy Lâm có thời gian biểu diễn, khiến cô bé tức giận.
Cô bé không thể biết điều này, nếu không cô sẽ phải liều mạng với anh!
Ngũ Thế Thanh cười thoải mái, trong khi đó Ngụy Kiến Hùng lại nổi giận, đột ngột từ trên ghế đứng dậy.
Ngụy Kiến Hùng vừa nói không ít lời vô nghĩa, vừa đứng dậy, khiến cả phòng đều căng thẳng, lo sợ ông ta lại nói ra những lời chết người, nhưng lúc này khác với vừa rồi, chỉ thấy Ngụy Kiến Hùng vừa đứng lên, còn chưa nói được một chữ, thì Thủy Sinh và Tề Anh cùng lúc từ ngoài cửa tiến lên, chỉ thấy Thủy Sinh bắt lấy cằm Ngụy Kiến Hùng, ngón tay động một cái, “cắc” một tiếng, Ngụy Kiến Hùng kêu lên một tiếng thảm thiết, cằm bị trật khớp, đâu còn nói được một câu hoàn chỉnh.
Lúc này, cảnh vệ bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh, Ngụy Kiến Hùng lại kêu lên, Ngũ Thế Thanh nhíu mày vẫy tay, Tề Anh nắm tay Ngụy Kiến Hùng kéo ra ngoài, không ngờ đi được hai bước, Ngụy Kiến Hùng đã ngã nhào xuống đất.
Hoài Cẩn biết, Ngụy Kiến Hùng chắc chắn bị thương ở lưng, nên khi Tề Anh vặn tay ông ta, kéo vào da thịt, đau quá nên ông ta đã ngã xuống, nhưng Tề Anh không biết, Tề Anh nghĩ người này chỉ bị trật cằm, lại kêu lên như thể gãy tay gãy chân, đây là đang giả vờ, trực tiếp đá một cái, rồi gọi bốn anh em khác, trực tiếp khiêng Ngụy Kiến Hùng đi.
Ngụy Kiến Hùng không biết bị khiêng đi đâu, tiếng kêu càng lúc càng xa, dần dần không nghe thấy nữa.
Trên đất bị rơi một chiếc răng có máu, những người hầu trong Liêu phủ hoảng hốt chạy đến lấy khăn lau sạch máu, rồi bưng chiếc răng đó đến trước mặt Ngụy Thụy Lâm.
Lúc này đã gần trưa, trong bếp của Liêu phủ bốc lên mùi thơm của món ăn, ánh nắng từ cửa chính mở toang chậm rãi di chuyển ra ngoài, trong sân có chim chóc bay từ cành cây này sang cành cây khác.
Sắc mặt của Ngụy Thụy Lâm trắng bệch nhìn chiếc răng đầy máu trên bàn trà, đó là chiếc răng của con trai duy nhất của lão ta, lão ta không biết con trai mình bị đưa đi đâu, chỉ còn lại một chiếc răng trước mặt, nhưng trên mặt lão ta không có lo lắng, không có đau lòng, không có thương xót, chỉ có sự không dám tin.
Tất cả mọi thứ khác với những gì Ngụy Thụy Lâm tưởng tượng, lão ta là Tổng thống, đã quen với sự nịnh bợ và tôn trọng của người khác, chưa bao giờ có ai đối xử với lão ta như vậy.
Cho đến lúc này, Ngụy Thụy Lâm cuối cùng cũng lần đầu tiên nhìn thẳng vào cháu gái của mình, gọi một tiếng: “Triều Bội!”
Trên mặt lão ta cuối cùng cũng không còn vẻ đắc ý và kiêu ngạo trước đó, lộ ra một chút có thể nói là vẻ từ bi, lại mang theo một chút buồn bã.
Hoài Cẩn gần như kìm lòng không đậu, từ trong cổ họng phát ra một tiếng ừ.
Trên mặt Ngụy Thụy Lâm lộ ra vẻ hài lòng, nhìn có vẻ như thật sự muốn nói ra điều gì từ đáy lòng, lão ta nói: “Bởi vì cha cháu không có ở đây, ông nội cũng không sợ mất mặt, sẽ nói thật với cháu, đêm đó sắp xếp Mai Tuấn Kỳ vào phòng cháu là dì của cháu…”
Lời của lão ta còn chưa nói xong, thì thấy thân hình nhỏ bé của Liêu phu nhân chỉ dựa vào một đôi chân bị bó gần như bật dậy, dùng hết sức lực tát lão ta một cái.
Ai có thể tin được? Một người cha tự miệt thị con gái mình đã bỏ trốn với người ta, sau đó thì ông nội cố gắng bôi nhọ cháu gái trước mặt vị hôn phu của cô, rằng cô đã có này nọ với người ta.
Tất cả mọi người đều không ngờ, ngay cả Ngũ Thế Thanh cũng không nghĩ đến, cho đến khi Liêu phu nhân run rẩy chỉ tay vào Ngụy Thụy Lâm, nước mắt rơi xuống, quay lại ôm chặt Hoài Cẩn đang ngồi ngẩn ra trên sofa vào lòng mà khóc, Ngũ Thế Thanh nhớ lại lời chưa nói hết của Ngụy Thụy Lâm, mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Ngũ Thế Thanh thấy những giọt nước mắt to lớn từ đôi mắt của tiểu thư nhà mình lăn dài xuống, lập tức ân hận vô cùng, lẽ ra anh có thể xử lý vấn đề này tích cực hơn, thực sự có thể tránh được, nhưng vì nhiều lý do, anh đã không làm như vậy, anh đã đánh giá sai mức độ đáng xấu hổ của một người thoạt nhìn như đứng đắn.
Anh mất đi dáng vẻ thư thái, mặt không biểu cảm, thậm chí quá bình tĩnh từ sofa đứng dậy, lấy súng của Tề Anh, kéo cò cho đạn vào. Rồi chĩa nòng súng vào đầu Ngụy Thụy Lâm.
Việc đã đến nước này, Ngụy Thụy Lâm bắt đầu sợ hãi, la lên: “Cậu không dám! Cậu không dám!!!…”
Ngũ Thế Thanh không có gì không dám, mặc dù theo ý định ban đầu của Ngũ Thế Thanh, anh không muốn mang tội giết người, không kể là giết Tổng thống hay giết ông nội của vợ, đều là chuyện có chút rắc rối, nhưng trên đời này vốn dĩ có những rắc rối không thể tránh khỏi.
Giống như Ngụy Kiến Hùng bị Ngụy Thụy Lâm đánh đòn thật mạnh, q**n l*t của Ngụy Thụy Lâm nhanh chóng ướt sũng và tản ra mùi hôi.
Rồi, ngay khi mùi hôi đó khiến người ta muốn tránh xa ngay lập tức, Tuệ Bình đã ném vài tờ giấy vào mặt Ngụy Thụy Lâm.
Một vài tờ giấy đều là chữ viết của Ngụy Thụy Lâm, có tờ bàn về việc Mai Trường Đình thảo luận về chuyện bán thuốc cứu thương cho thương binh như thế nào, cũng có tờ viết cho cấp dưới bàn về một trưởng phòng cần biếu bao nhiêu tiền mới có thể thăng chức, còn có ghi chép về việc Ngụy Thụy Lâm nhận hối lộ và tham ô trong bốn năm nhiệm kỳ, thậm chí còn có chi tiết về chuyện chia chác với đồng nghiệp.
Tất cả đều là chữ viết tay của Ngụy Thụy Lâm, có tờ còn đóng dấu ấn riêng của Ngụy Thụy Lâm.
Ở bên cạnh, Liêu Trường Bách cầm một tờ giấy xem kỹ, nhìn đi nhìn lại, rồi nhìn về phía nữ học trò của ông với vẻ mặt phức tạp.
Trên đời này có lẽ ngoài Liêu Trường Bách, không ai có thể nhận ra rằng những chữ này không phải do Ngụy Thụy Lâm viết, bởi vì thẩm phán chắc chắn không thể biết rằng Ngụy Thụy Lâm có một người thân cận như vậy, am hiểu trong việc bắt chước chữ viết của người khác.
“Ông hoặc là chết ngay bây giờ, hoặc nếu muốn sống, thì thế giới này sẽ không còn Ngụy Triều Bội nữa, nếu không tôi có cách làm cho ông sống còn khó chịu hơn cả chết!”
–
Không có gì ngạc nhiên, đại tiểu thư nhà tôi từ trước đến nay chưa bao giờ ngồi chờ chết.
Khuyết điểm lớn nhất của đại tiểu thư nhà tôi là, mặc dù đã chuẩn bị sẵn sàng để dồn người vào chỗ chết, nhưng vẫn luôn tò mò không biết con người có thể xấu đến mức nào.