Vợ chồng Carlton rất nhanh đã viết thư nói sẽ đến thăm.
Hiển nhiên, hôm đó sau khi vợ chồng Carlton trở về, trải qua việc ông Carlton nhờ người xem danh thiếp, còn bà Carlton lật lại album ảnh cũ của mình, đã phát hiện ra rằng hóa ra bọn họ không phải là người xa lạ.
Bà Carlton đã dùng gần mười câu dài để bày tỏ sự hối hận vì lúc ấy đã không nhận ra Hoài Cẩn, cũng thay mặt ông Carlton xin lỗi Ngũ Thế Thanh.
Thư được người hầu của ông Carlton trực tiếp mang đến, Hoài Cẩn nhận được thư, để anh ta chờ một lúc, lập tức viết thư trả lời để anh ta mang về, nói rằng luôn hoan nghênh bọn họ đến, sau đó dùng cả buổi chiều để lập một thực đơn tiếp khách, bảo người dọn dẹp phòng khách thật kỹ, làm sáng bóng bộ đồ ăn bằng bạc vốn đã sạch sẽ trong bếp.
Cô còn tự đi chọn một bộ ga trải giường và gối mới cho phòng khách, cũng dặn dò người hầu giặt sạch, sấy khô, xông hương hoa hồng.
“Bọn họ sẽ ở đây qua đêm sao?” Ngũ Thế Thanh hỏi.
“Không ở qua đêm. Nhưng trước và sau bữa ăn có thể cần tắm rửa, thay quần áo, hơn nữa đứa trẻ có thể cần nghỉ ngơi.” Hoài Cẩn nói: “Theo lý mà nói, chỉ cần không thực sự không còn phòng trống, có khách khứa đến, nhất định phải chuẩn bị sẵn một phòng khách để phòng bất trắc, đặc biệt là khi có phụ nữ và trẻ em trong số khách, cần phải sắp xếp chu đáo hơn một chút mới được.”
Tuệ Bình không ở bên cạnh, thế nên rất nhiều việc phải cần Hoài Cẩn tự tay làm.
Trước đó vài ngày Ngũ Thế Thanh đã mời một đầu bếp người Mỹ về nhà, nhiều món ăn truyền thống nước Anh trong thực đơn của Hoài Cẩn ông ta đều không biết làm, khiến Hoài Cẩn phải sửa lại, cả buổi chiều cô đã tốn thời gian vào đó, cuối cùng cũng đã hoàn thành thực đơn, đi xem phòng khách, nhưng cũng dọn dẹp không được như ý, không phải người hầu cố ý không làm hết sức, chỉ là rõ ràng tiêu chuẩn về sự sạch sẽ của bọn họ không giống với Hoài Cẩn, trước đây cô chưa bao giờ quản lý những việc này, đột nhiên tiếp quản, khó tránh khỏi sẽ có chút xung đột.
Từ trưa bận rộn đến bữa tối, đến khi Hoài Cẩn đến nhà ăn thì Ngũ Thế Thanh đã đợi khá lâu.
“Xin lỗi.” Hoài Cẩn nói.
Ngũ Thế Thanh đóng tạp chí “Tân Thời Đại” mà nghe nói là phụ nữ cả nước đều thích đọc, nói: “Đây là có phải là làm cho anh sau này không trở về ăn cơm, còn phải xin lỗi em hay không?”
Thực tế, Ngũ Thế Thanh thích nhìn Hoài Cẩn như một nữ chủ nhân trong nhà anh, ra lệnh, bận rộn qua lại, từ trước đến nay Hoài Cẩn đối xử rất hòa nhã với người hầu, nhưng trong mắt Ngũ Thế Thanh, có phần quá hòa nhã, hòa nhã đến mức gần như là khách khí, như một vị khách, không giống như một chủ nhân.
“Em với vị phu nhân người Tây đó quan hệ tốt lắm hả?”
“Không tính là quen thuộc, đã gặp hai lần.”
Nói đến chuyện của bà Carlton, không thể không nhắc đến mẹ của Hoài Cẩn.
Mẹ của Hoài Cẩn tên là Kim Mẫn Chi, là một trong những người phụ nữ đầu tiên đi du học, mặc dù trong thế giới của người da trắng, người da vàng khó tránh khỏi bị ánh mắt kỳ thị, nhưng Kim Mẫn Chi rõ ràng không giống như hình ảnh của người phụ nữ Trung Quốc trong ấn tượng của đa số người da trắng, bà xinh đẹp thông minh, mặc dù có chút kiêu ngạo, nhưng được cho là công chúa của Trung Quốc.
Mặc dù Kim Mẫn Chi luôn phủ nhận mình là công chúa Trung Quốc, nhưng vẫn có nhiều người tin điều đó, trong đó có Walter Hall đến từ nước Anh.
Walter là con trai của một bá tước Anh có phần nổi loạn, nếu không thì cũng không từ bỏ Cambridge để sang Mỹ học đại học, còn nổi loạn hơn nữa, ông yêu Kim Mẫn Chi đến từ Trung Quốc và quyết định cưới bà, nhưng rõ ràng gia đình ông không thể đồng ý, ông đã đề nghị bỏ trốn, nhưng Kim Mẫn Chi không đồng ý.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Kim Mẫn Chi đi tàu trở về nước, cặp tình nhân phải chia tay, không lâu sau, cha của Kim Mẫn Chi bệnh nặng, bà vội vàng kết hôn với một người bạn cùng chuyến tàu là Ngụy Kiến Hùng, năm sau, Ngụy Kiến Hùng muốn lấy một đào hát vào nhà, Kim Mẫn Chi không đồng ý, tức giận ly hôn, một mình ở quê sinh hạ một cô con gái, cũng chính là Hoài Cẩn.
Mười năm sau, Kim Mẫn Chi được bạn chung ở đại học của bà và Walter, chính là Cody Baker từ xa đến thăm, yêu cầu Kim Mẫn Chi có thể gặp Walter đang bệnh nặng.
Kim Mẫn Chi ngay hôm đó đã đưa Hoài Cẩn cùng đi, vượt biển đến gặp người tình thuở thiếu thời, lúc đó Walter đã bệnh nặng không thể rời giường, nhưng bác sĩ Trung Quốc mà Kim Mẫn Chi mang theo đã kỳ diệu chữa khỏi cho ông.
Sau khi sống sót, cả hai đều cho rằng thế sự vô thường, nhanh chóng tổ chức đám cưới.
Hoài Cẩn có một cái tên mới, Della Hall.
Sau đó, đoạn thời gian kia, có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất trong tuổi thơ của Hoài Cẩn, mẹ cô bận rộn chăm sóc sức khỏe cho cha dượng vẫn chưa khỏe lại, quản lý tài sản mà cha dượng không còn sức để quản lý, không có thời gian để theo dõi việc học hành của cô, mỗi ngày cô chỉ cần hoàn thành rất ít bài tập, rồi có thể thoải mái chơi đùa, ngay cả khi mắc lỗi, bị mẹ mắng, cha dượng cũng luôn bênh vực cô.
Gia đình của bà Carlton và gia đình Hall có quan hệ thân thiết, cũng chính vào lúc này, Hoài Cẩn đã quen biết được bà ấy.
Tuy nhiên, một năm sau, cha dượng của Hoài Cẩn cuối cùng không may qua đời, mà mẹ cô vốn luôn khỏe mạnh, cũng buồn bã qua đời vào hai năm sau.
“Ông ấy không phải bị bệnh, mà là bị đầu độc, ông ấy vẫn luôn không kết hôn, không có con cái, nên nếu ông ấy chết, họ hàng của ông ấy có thể nhận được tất cả tài sản của ông ấy, vì vậy bọn họ đã đầu độc ông ấy, khi mẹ em rời đi, ông ấy đã suýt chết, bên cạnh không có bác sĩ nào ra hồn.” Hoài Cẩn nói.
“Nén bi thương.” Thật là một câu chuyện tình buồn, nhưng với tư cách là một lão lưu manh, Ngũ Thế Thanh châm một điếu thuốc, rít một hơi, thở ra một làn khói, hỏi: “Vậy em đã thừa kế tất cả tài sản của một bá tước Anh?”
“Ừ, hai điền trang, một ngôi nhà ba tầng ở London, một số trái phiếu đô la, hai nhà máy dệt, còn có 40% cổ phần của một nhà máy cán thép, nhà máy cán thép ở Mỹ.”
Hoài Cẩn cố ý nói nhẹ nhàng và chậm rãi, từng chữ một, rồi nhìn về phía lão lưu manh đối diện, trước tiên là giả vờ bình tĩnh, sau đó ánh mắt dần dần lộ ra vẻ không thể tin, cuối cùng nhếch miệng cười lớn.
Có lẽ do đã thấy nhiều khuôn mặt giả vờ thanh cao, nghe nhiều lời nói mập mờ, Hoài Cẩn có phần thích tính cách thẳng thắn đến mức có phần l* m*ng của Ngũ Thế Thanh, anh không bao giờ che giấu sự khao khát của mình đối với tiền bạc và quyền lực.
Trong mắt Hoài Cẩn, anh chắc hẳn nên cười, cô rất giàu có, anh cưới cô sẽ càng giàu có hơn, đây thực sự là điều đáng vui mừng.
Cô quá giàu, nếu cô kết hôn, chắc chắn sẽ phải tiêu tiền cho chồng mình, cô không muốn tiêu tiền cho một người mà cô không thích. Những loại vô liêm sỉ như Mai Tuấn Kỳ, ngay cả việc biết cô có bao nhiêu tiền cũng không có tư cách.
–
Ngày hôm sau, ô tô của vợ chồng Carlton đã chạy vào cánh cổng lớn của dinh thự Ngũ gia, đi qua con đường bê tông dài và dừng lại dưới bậc thang của sảnh chính.
Để cố gắng tương xứng với sự nhiệt tình của bà Carlton, Hoài Cẩn không đợi tài xế và người hầu, ngay khi xe dừng lại, đã tự mình tiến lên mở cửa xe cho bà Carlton, điều này chắc chắn khiến bà Carlton rất phấn khích, vừa xuống xe đã ôm chầm lấy Hoài Cẩn và trao cho cô một nụ hôn má nồng nhiệt kiểu Pháp. Bên trái bên phải luân phiên đến năm sáu lần, mới miễn cưỡng buông ra.
Ông Carlton thì tháo mũ ra và bắt tay với Ngũ Thế Thanh, nói: “Rất vui được gặp lại ngài, ngài Ngũ.” Sau đó hôn nhẹ lên đầu ngón tay của Hoài Cẩn, nói: “Phải cảm ơn cô lần nữa, cô Hall.”
Còn có cậu bé Carlton, cậu bé tên là George, khi không khóc thì là một cậu bé rất đẹp trai. Hoài Cẩn đã chuẩn bị cho cậu một cái vòng sắt và đặc biệt mời một cô giáo mẫu giáo đến chơi cùng cậu.
Ban đầu cô hơi lo lắng cậu sẽ không thích món đồ chơi chưa từng thấy, nhưng thực tế chứng minh rằng đồ chơi không có biên giới.
Sau bữa trưa, George chơi với cái vòng sắt trong vườn, bốn người đã di chuyển vào phòng khách để nghỉ ngơi, sau khi nghỉ ngơi, bà Carlton chủ động đề nghị ông Carlton chơi đàn.
Khi nghe thấy đề nghị này, Hoài Cẩn cảm thấy rất may mắn vì hôm đó Ngũ Thế Thanh không thực sự tặng cây đàn Steinway cho Tư Đồ Khiếu Phong, mà bản thân cô hôm trước lại chợt nghĩ ra, vội vàng tìm một người chỉnh âm đến nhà để chỉnh lại đàn.
Ông Carlton thoạt nhìn có vẻ là một quý ông Anh nghiêm túc đến mức có phần lạnh lùng, nhưng không ai ngờ rằng ông lại có tài năng nghệ thuật, chơi đàn rất tốt. Sau một bản nhạc, Hoài Cẩn liên tục khen ngợi và vỗ tay, rồi nghe thấy bà Carlton cười hỏi: “Ngài Ngũ có biết khiêu vũ không?”
Điều này thì Hoài Cẩn thật sự không biết, cô quay sang hỏi Ngũ Thế Thanh bên cạnh: “Anh có biết khiêu vũ không?”
Ngũ Thế Thanh dĩ nhiên là biết khiêu vũ, ngày xưa cũng thường khiêu vũ, chỉ là nhiều năm không khiêu vũ nên không nghĩ tới điều này, nghe vậy lập tức nhận ra mình đã vô lễ, đứng dậy đưa tay ra mời bà Carlton, nói: “Rất hân hạnh được mời bà khiêu vũ cùng.”
Bà Carlton ban đầu nghĩ rằng Ngũ Thế Thanh không hiểu bọn họ nói gì, ngồi bên cạnh có chút buồn chán, nên muốn đề nghị anh và Hoài Cẩn cùng khiêu vũ, không ngờ Ngũ Thế Thanh nhìn có vẻ không mấy nhiệt tình, lại hiểu chút lễ tiết, nên đã mời mình trước, như vậy bà ấy cũng không từ chối, cùng Ngũ Thế Thanh khiêu vũ.
Hoài Cẩn cũng lần đầu thấy Ngũ Thế Thanh khiêu vũ, lão lưu manh này luôn mặc trường sam, bày ra bộ dáng nghiêm túc, xem phim có cảnh hôn cũng đã kinh ngạc không cho cô xem, khiến cô luôn cảm thấy Ngũ Thế Thanh không liên quan gì đến mọi thứ mới mẻ, không ngờ lại biết khiêu vũ, hơn nữa động tác lại rất thuần thục, không chút nào giống như người mới.
Nghĩ như vậy, Hoài Cẩn không khỏi lại mắng trong lòng rằng cái thứ lưu manh này không biết đã ôm bao nhiêu cô gái khiêu vũ, chỉ sợ cũng là một kẻ phong lưu bại hoại.
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng khi điệu nhảy kết thúc, Ngũ Thế Thanh quay lại đưa tay mời Hoài Cẩn đến bên cạnh, Hoài Cẩn cũng không muốn từ chối, mỉm cười nâng váy lên, rồi cùng anh lướt đến giữa sàn.
Nói bà Carlton nghĩ Ngũ Thế Thanh buồn chán, thực sự là nghĩ quá nhiều.
Ngũ Thế Thanh không hề buồn chán, mặc dù trong mắt vợ chồng Carlton, anh hoàn toàn không hiểu bọn họ nói gì, chắc chắn rất buồn chán, nhưng bà ấy không biết Ngũ Thế Thanh đã tham gia một số bữa tiệc vũ hội trong một thời gian dài, nghe mọi người xung quanh dẫn chứng cao siêu, nói chuyện rôm rả, mặc dù là tiếng Trung, anh vẫn cơ bản không hiểu, anh đã quen với tình huống này và học được cách giả vờ bí ẩn để tránh bị người khác phát hiện ra sự thiếu hiểu biết của mình.
Mà hôm nay Hoài Cẩn đặc biệt mặc một chiếc váy dài không tay màu champagne, phối với đôi găng tay ren trắng, đối với những cô gái thời thượng bình thường, bộ trang phục như vậy có thể là điều bình thường, nhưng với Hoài Cẩn thì lại là điều Ngũ Thế Thanh chưa từng thấy, chỉ cần phần cánh tay trắng muốt lộ ra ngoài cũng đủ khiến anh ngồi nhìn cả ngày không thấy chán.
Thậm chí còn có cơ hội ôm người khiêu vũ, anh càng vui vẻ hơn.
Hoài Cẩn ngẩng đầu nhìn nụ cười nơi khóe miệng của lão lưu manh, nuốt lại câu hỏi trong bụng, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Anh cúng biết khiêu vũ ư?”
Ngũ Thế Thanh như thể nghe thấy một câu hỏi rất ngớ ngẩn, nói: “Anh mở vũ trường mà.”
Không thể phản bác, Hoài Cẩn tự thấy câu hỏi của mình thật ngốc, nhưng vẫn không phục, nói: “Thì người bán thuốc phiện cũng đa số không tự hút, chỉ hại người khác.”
“Câu này nói không sai.” Ngũ Thế Thanh gật đầu đồng tình, rồi cười: “Chỉ là khiêu vũ thôi, có cần ghen tị không? Có phải quản lý quá chặt rồi không? Cho anh chút thể diện được không?”
Cô bé vẫn còn quá trẻ, lập tức mặt liền đỏ bừng.