“Diệp Chiêu Niên, cô giao nàng cho ngươi, không phải để ngươi chà đạp nàng như vậy!”
Hắn bế ta lên.
Ta khẽ nắm lấy vạt áo hắn.
“A Cẩn…”
Hắn cúi đầu nhìn ta, sát ý trong mắt lập tức tan biến.
“Cô ở đây.”
“Thật tốt.”
“Lần này… không phải một mình ta chờ đến trời sáng nữa rồi.”
Nói xong, đầu ta nghiêng sang một bên, hoàn toàn ngất lịm.
Hai mắt Bùi Nguyên Cẩn đỏ hoe, ôm ta định đưa thẳng về Đông cung.
Sau đó mẫu thân kịp chạy đến, chặn trước mặt hắn, chỉ hỏi một câu.
“Điện hạ hôm nay đưa nó vào Đông cung, là muốn cứu nó, hay muốn hủy hoại nó?”
Bùi Nguyên Cẩn im lặng rất lâu.
Cuối cùng vẫn giao ta lại cho mẫu thân.
Kể từ ngày ấy, Vệ gia đóng cửa từ chối tiếp khách.
Thái y mỗi ngày đều đến.
Hết bát t.h.u.ố.c này đến bát t.h.u.ố.c khác được sắc lên.
Phụ thân dâng tấu vào cung, chỉ nói mình dạy con không nghiêm, mới khiến nữ nhi sau khi thành thân thất lễ, làm kinh động yến tiệc ở phủ Công chúa.
Vệ gia càng nhún nhường, Diệp gia càng mất mặt.
Bây giờ ai ai cũng nói, Vệ gia chịu tủi nhục như vậy mà nữ nhi vẫn biết giữ thể diện cho nhà chồng.
Còn Diệp gia thì sao?
Đêm tân hôn lạnh nhạt chính thê còn chưa đủ, lại còn dẫn nữ phó tướng đến phủ Công chúa ép người cúi đầu.
Nhị phòng và tam phòng cũng chẳng chịu ngồi yên.
Họ đi khắp nơi giao thiệp, hễ ai hỏi đến là đem chuyện đêm tân hôn kể lại một lần.
Diệp phu nhân muốn ngăn cũng không ngăn nổi.
Bà ta muốn ém chuyện xuống.
Nhưng vàng bạc châu báu ta đưa trước đó đâu có ít.
Trưởng t.ử của Nhị phu nhân đang tập sự ở Hộ bộ, lại thuộc quyền quản lý của phụ thân ta.
Ấu t.ử của Tam phu nhân muốn vào Cấm quân, đại ca ta cũng từng giúp nói đỡ.
Vừa được hưởng lợi, lại vừa có thể nhân cơ hội giẫm đại phòng xuống, đương nhiên bọn họ sẵn lòng giúp ta.
Thế nhưng cổng Vệ phủ vẫn luôn đóng kín.
Cuối cùng Diệp Chiêu Niên cũng hoảng thật.
Hắn cùng Diệp phu nhân đích thân đến cửa nhận lỗi.
Còn mang theo hai xe đầy lễ vật.
Vệ gia vẫn dâng trà tiếp đãi.
Chỉ là trà từ nóng đến nguội, cũng không có một ai bước ra gặp họ.
Đồ mang đến thế nào, lại mang về nguyên như thế.
Đến trước cổng chính, quản gia còn khách sáo nói thêm một câu.
“Tướng quân muốn nhận lỗi, cũng nên mang chút đồ của chính mình.”
“Lấy của hồi môn của Vệ gia để làm màu, rồi lại đem trả về, e rằng sẽ khiến người ta chê cười.”
Dân chúng đi ngang thấy có náo nhiệt để xem, rất nhanh đã vây kín nửa con phố.
Nhìn kỹ mới phát hiện, trên những rương gỗ long não mà Diệp gia mang đến nhận lỗi đều khắc gia huy của Vệ gia.
Có người bật cười ngay tại chỗ.
“Ta còn tưởng Diệp gia thành tâm đến mức nào, hóa ra là lấy đồ của người ta để bồi thường cho chính người ta.”
“Đúng là vụ làm ăn có lời. Tay không đến một chuyến, lại còn được tiếng biết sai chịu sửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Thảo nào phủ Tướng quân nhìn bề ngoài hào nhoáng như vậy. Hóa ra tất cả đều nhờ của hồi môn của con dâu chống đỡ.”
“Đây mà là nhận lỗi sao? Chẳng khác nào phủi sạch lông trên cây chổi lông gà, rồi bảo mình mang đến tặng một con phượng hoàng.”
“Diệp tướng quân chẳng phải trọng tình trọng nghĩa lắm sao? Sao không mang lệnh bài của Tần phó tướng ra nhận lỗi?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Lệnh bài của người ta quý giá lắm, còn của hồi môn của chính thê thì chẳng đáng bao nhiêu.”
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
Diệp phu nhân ngẩng cao đầu nói:
“Vệ Vu Trinh đã gả vào Diệp gia thì chính là con dâu của Diệp gia.”
“Của hồi môn của nó đã vào phủ Tướng quân, đương nhiên phải do Diệp gia định đoạt.”
“Bây giờ chúng ta chịu mang trả về, đã là nể mặt Vệ gia lắm rồi.”
Lời này vừa thốt ra, ngay cả đám dân chúng đứng xem cũng thấy trơ trẽn.
“Mọi người nghe xem, đó là lời của con người sao?”
“Lấy của hồi môn của người ta, còn nói là cho người ta thể diện.”
“Đến tên vô lại cạnh nhà ta còn chẳng ngang ngược như vậy.”
“Thảo nào đêm tân hôn dám bỏ mặc chính thê, hóa ra ngay cả của hồi môn cũng xem là của nhà mình.”
“Vệ cô nương đúng là xui xẻo, gả vào phủ Tướng quân mà cứ như rơi vào ổ cướp.”
Diệp phu nhân còn định nói tiếp thì bị Diệp Chiêu Niên giữ lại.
“Mẫu thân, đủ rồi.”
“Mẫu thân còn thấy chưa đủ mất mặt sao?”
Diệp phu nhân vẫn muốn cãi thêm, nhưng bị Diệp Chiêu Niên kéo đi trong bộ dạng xám mặt.
…
Trong Diệp phủ.
Lần đầu tiên Diệp Chiêu Niên cãi nhau với mẫu thân mình.
“Mẫu thân, nếu năm đó không phải người bày ra chủ ý tồi tệ ấy, mọi chuyện đã không đến nước này.”
Diệp phu nhân sững người.
“Con trách ta?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Không trách người thì trách ai?”
“Chính người nói Tần Dực Lan ở chiến trường liều mạng, có thể giúp con lập thêm quân công, bảo con phải giữ nàng ta lại.”
“Cũng là người nói Vệ Vu Trinh xuất thân quá cao quý, vừa vào cửa phải dằn mặt ngay, kẻo sau này cưỡi lên đầu Diệp gia.”
“Bây giờ thì hay rồi, đắc tội với Vệ gia. Sau này trên triều đình còn ai chịu lên tiếng giúp con nữa?”
Có ai biết được…
Để cưới được Vệ Vu Trinh, năm đó hắn đã phải bỏ ra biết bao tâm sức.
Người ngoài đều nói hắn tuổi trẻ thành danh, chiến công hiển hách.
Nhưng chỉ người Diệp gia mới biết, phủ Tướng quân đã sớm không còn vẻ huy hoàng như bề ngoài.
Thời thái bình không có đại chiến.
Quân công năm xưa chỉ đủ giữ thanh danh, chứ không thể làm đầy kho bạc.
Nhị phòng và tam phòng ngày nào cũng dòm ngó sổ sách.
Đại phòng phải giữ thể diện, mọi việc giao thiệp đều cần đến bạc.
Mỗi lần hắn vào cung dự yến, miếng ngọc bội bên hông vẫn là đồ tổ tiên truyền lại.
Bên ngoài cẩm bào trông thì rực rỡ, nhưng lớp lót bên trong đã vá đến hai lần.
Thế nhưng hắn không thể để người khác nhìn ra.
Vệ Vu Trinh là đích nữ của Vệ gia.
Phụ thân nàng là trọng thần nhất phẩm, các huynh trưởng đều giữ chức vụ quan trọng trong triều.
Ai cưới được nàng, cưới không chỉ là một nữ nhân.
Mà là mạng lưới quan hệ của Vệ gia, cùng từng rương từng rương của hồi môn được khiêng vào cửa.