Ta nhìn nàng ta, giọng nói nghẹn ngào.
“Tần phó tướng rõ ràng biết tối qua là đêm động phòng hoa chúc của ta, vậy mà vẫn giữ phu quân ta đến tận trời sáng.”
“Ngươi nói hai người chỉ là đồng đội.”
“Vậy ta muốn hỏi một câu, trên đời này có nhà nào mà đồng đội lại cởi áo tháo đai cho tân lang người ta đến mức ấy không?”
Diệp Chiêu Niên nhíu mày.
“Vu Trinh, nàng không nên làm nhục Dực Lan như vậy.”
Giọng ta run rẩy.
“Người bị bỏ lại một mình trong hỷ phòng ngay đêm tân hôn là ta.”
“Giờ ta chỉ hỏi một câu, vậy mà lại thành ta làm nhục nàng ta sao?”
Diệp Chiêu Niên bị ta hỏi đến cứng họng.
Diệp phu nhân lập tức lên tiếng.
“Đủ rồi.”
“Nam nhân ra ngoài giao thiệp, khó tránh khỏi có lúc hồ đồ.”
“Con là chính thê, phải có khí độ của chính thê.”
Nhị phu nhân cười khẩy.
“Đại tẩu đúng là rộng lượng.”
“Năm đó khi đại ca còn sống, chỉ vì không muốn thiếp thất vào cửa mà tẩu lấy cái c.h.ế.t ra ép. Ngay cả nha hoàn hầu hạ bên cạnh cũng đổi hết thành tiểu đồng.”
“Giờ đến lượt con trai mình, tẩu lại bỗng dưng rộng lượng.”
Tam phu nhân làm bộ thở dài.
“Thương cháu dâu thật đấy. Vừa mới vào cửa, giường còn chưa ngồi ấm đã phải học cách nhẫn nhịn rồi.”
Diệp phu nhân trừng hai người họ một cái, rồi quay sang nắm lấy tay ta.
“Con ngoan, trước tiên cứ đi dâng trà.”
“Chuyện này xong xuôi, mẫu thân nhất định sẽ cho con một lời giải thích.”
Tần Dực Lan bỗng cúi người, dập đầu một cái.
“Tẩu tẩu không cần khó xử.”
“Hôm nay Dực Lan sẽ từ chức phó tướng.”
“Từ nay rời khỏi Trường An, sẽ không quay về quấy rầy tẩu và Tướng quân nữa.”
Diệp Chiêu Niên lập tức trầm giọng.
“Dực Lan! Không được!”
Rồi hắn quay sang quát ta.
“Vệ Vu Trinh! Nàng nhất định phải ép người quá đáng như vậy sao?”
Sắc mặt Diệp phu nhân vô cùng khó coi, chỉ đành thuận theo ý con trai.
“Dực Lan không thể đi.”
“Nàng là phó tướng dưới trướng Chiêu Niên. Nếu đột ngột rời khỏi phủ, bên ngoài càng sẽ có nhiều lời bàn tán.”
Ta tự giễu cười một tiếng.
“Vậy ý của mẫu thân là, Tần phó tướng ở lại, còn con rời đi?”
“Hay là cả hai chúng con cùng ở lại, sau này xưng hô tỷ muội với nhau, coi như chuyện đêm qua chưa từng xảy ra?”
Diệp phu nhân sa sầm mặt.
“Vệ Vu Trinh, con vừa mới vào cửa, đừng nói những lời khó nghe như vậy.”
Ta đưa tay lau nước mắt qua loa.
“Là con dâu lỡ lời.”
“Hiện giờ lòng con rối bời, sợ ở trước mặt trưởng bối sẽ thất lễ.”
“Hôm nay… xin tạm hoãn việc dâng trà.”
Diệp phu nhân nổi giận.
“Con dám!”
Ta dừng bước, quay đầu nhìn bà ta.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Mẫu thân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngày đầu tiên thành thân, đến phu quân của con con còn không đợi được. Giờ con chỉ muốn về nhà mẹ đẻ, vậy cũng là không giữ quy củ sao?”
Diệp phu nhân cứng người.
Ta không đợi bà ta trả lời nữa.
Dựa vào tay Xuân Tuyết, xoay người bước ra ngoài.
“Vu Trinh, đừng đi!”
Tiếng Diệp Chiêu Niên vang lên từ phía sau.
Hắn định đuổi theo, nhưng nhị phòng và tam phòng nào chịu để yên, lập tức giữ hắn lại, mồm năm miệng mười nói những lời châm chọc.
Lúc đến, ta là tân nương được mười dặm hồng trang rước vào Diệp gia.
Lúc đi, chỉ có một cỗ kiệu nhỏ, lặng lẽ không một tiếng động.
Xuân Tuyết đỏ hoe mắt hỏi ta.
“Tiểu thư, nếu đã muốn trở về, sao không mang cả của hồi môn đi?”
“Để cho tất cả mọi người nhìn xem Diệp gia đã bắt nạt người như thế nào!”
Ngồi trong xe ngựa, ta vén rèm nhìn tấm biển trước cổng phủ Tướng quân.
“Bây giờ vẫn chưa phải lúc.”
Chỉ cần động đến của hồi môn, sẽ thành ta muốn trở mặt với Diệp gia, lúc đó bọn họ ngược lại sẽ có cớ để nói.
Mấy năm nay, Diệp gia nhìn thì hiển hách, nhưng thực ra đã không còn như trước.
Thời thái bình, võ tướng không có chiến trận để đ.á.n.h, quân công cũng chỉ còn dựa vào công lao cũ.
Gia thế của Diệp gia vẫn còn đó, nhưng nguồn thu đã chẳng được như xưa.
Đại phòng chống đỡ thanh danh của phủ Tướng quân, còn nhị phòng và tam phòng thì ai cũng có toan tính riêng, sổ sách từ lâu đã không còn vẻ huy hoàng như người ngoài vẫn tưởng.
Bao rương vàng bạc gấm vóc bày ngay trước mắt, lại thêm đủ loại chi tiêu qua lại.
Bọn họ không động lòng mới là lạ, nếu không thì vở kịch này sẽ chẳng thể diễn tiếp được.
Xuân Tuyết vừa lau nước mắt vừa nói:
“Nhưng tiểu thư chịu tủi nhục lớn như vậy, chẳng lẽ cứ bỏ qua sao?”
Tủi nhục đương nhiên là tủi nhục.
Nhưng tủi nhục thì có ích gì.
Ta gả cho Diệp Chiêu Niên, trước nay chưa từng vì khuôn mặt của hắn.
Hiện giờ Vệ gia đang lúc hưng thịnh.
Năm đó Thái t.ử và Diệp Chiêu Niên cùng đến cầu thân, phụ thân để ta tự mình lựa chọn.
“Vu Trinh, con có thể chọn người mình thích.”
“Nhưng phải nhớ, lấy chồng không phải nhảy xuống sông. Nước đã bẩn thì phải lên bờ.”
Khi ấy ta chỉ cảm thấy Đông cung quá sâu, còn Diệp Chiêu Niên sẽ ổn thỏa hơn.
Hắn có quân công, Vệ gia có thanh danh.
Ta gả sang đó, làm một vị chủ mẫu bình thường, trên lo việc nội trợ, dưới nuôi dạy con cái, như vậy cũng đã đủ.
Mãi đến đêm qua ta mới biết, cái gọi là bình yên an ổn chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước.
Không đáng, thì không thể tiếp tục bù đắp nữa.
Sau khi trở về Vệ gia, ta giấu kín chuyện mình đến Đông cung.
Chỉ kể lại cho phụ thân những việc Diệp gia đã làm.
Phụ thân nghe xong, im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ dặn quản gia.
“Tiểu thư ngã bệnh.”
“Từ hôm nay trở đi, không gặp khách.”
Ngày đầu tiên, Diệp phu nhân sai ma ma thân cận đến.
“Phu nhân nhà ta nói, thiếu phu nhân còn trẻ, da mặt mỏng, chịu chút tủi thân liền muốn về nhà mẹ đẻ, chuyện ấy cũng là lẽ thường.”
“Nhưng phu thê sống với nhau, nào có ai không va chạm.”
“Tướng quân đã biết mình sai rồi, mong thiếu phu nhân sớm quay về, đừng để người ngoài chê cười.”
Quản gia chỉ cúi đầu, từ đầu đến cuối vẫn chỉ một câu.
“Tiểu thư nhà ta đang bệnh, không gặp khách.”