Hoa Trong Gương Khó Hái
Chương 1
Thái t.ử và Đại tướng quân đều muốn cưới ta.
Ta chán ghét cảnh tranh đấu, ngươi lừa ta gạt trong Đông cung, nên đã chọn Đại tướng quân, người từng thề rằng cả đời này chỉ có mình ta.
Nào ngờ đêm tân hôn, hắn lại bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu dẫn khỏi hỷ phòng.
Ta mặc hỷ phục, lặng lẽ nghe tiếng rên rỉ mềm mại từ sương phòng bên cạnh suốt nửa đêm.
Đến khi mưa lớn trút xuống, ta khoác thêm một chiếc áo choàng, nhân lúc đêm khuya gõ cổng Đông cung.
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Thái t.ử, ta tự giễu, cười một tiếng.
“Điện hạ.”
“Ngài nói xem, một nữ nhân ngay trong đêm động phòng hoa chúc của mình, lại đột nhiên nhớ đến một nam nhân khác.”
“Có phải rất nực cười không?”
1
Mưa trút rất lớn.
Trong tẩm điện Đông cung, ta cùng Bùi Nguyên Cẩn dây dưa suốt một đêm.
Màn trướng buông xuống, đuôi mắt hắn đỏ ngầu như nhập ma.
“Vu Trinh, nhìn cô.”
Ta không chịu, nghiêng đầu muốn tránh, lại bị hắn mạnh mẽ xoay mặt trở lại.
“Vu Trinh, gọi cô một tiếng phu quân.”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tiếng rên khe khẽ tràn khỏi khóe miệng.
Đã đến nước này, không còn đường quay đầu nữa.
Đêm nay vốn là đêm động phòng hoa chúc của ta.
Người cùng ta chung chăn gối lẽ ra phải là Đại tướng quân Diệp Chiêu Niên.
Thái t.ử tôn quý, Đại tướng quân nắm giữ binh quyền.
Đông cung sóng ngầm hiểm ác, ta không muốn nửa đời sau phải sống trong cảnh ngươi lừa ta gạt, nên mới chọn Diệp Chiêu Niên, người từng thề cả đời này chỉ có mình ta.
Ta cứ ngỡ như vậy sẽ đổi lấy một đời bình yên.
Nào ngờ ngay đêm tân hôn, hắn đã bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu gọi đi.
Đến lúc ấy ta mới biết, cuộc hôn sự này với Diệp Chiêu Niên đã sai ngay từ đầu.
Nữ nhân lấy chồng chẳng khác nào đem nửa đời sau ra đ.á.n.h cược. Đã cược sai mà còn ôm bàn cược khóc lóc, mới thật sự là ngu xuẩn.
Đêm nay đội mưa đến Đông cung, vốn là một phen đ.á.n.h cược cuối cùng.
Nghĩ đến đây, nước mắt trong mắt ta chẳng những không ngừng rơi, mà vẻ mềm yếu lại càng thêm rõ.
“Phu… phu quân.”
Bùi Nguyên Cẩn đè người xuống, ánh đỏ nơi đáy mắt càng thêm đậm.
“Gọi thêm lần nữa.”
Ta khẽ nhắm mắt.
“Phu quân.”
Tiếng gọi ấy vừa dứt, hắn hoàn toàn mất khống chế.
Nửa đêm về sau, tiếng mưa chưa từng ngớt, mà hắn cũng chưa từng buông tha ta.
Trời gần sáng, ta ôm chiếc eo rã rời bước xuống giường.
Bộ hỷ phục đã nhăn nhúm chẳng còn ra dáng, ta tùy ý khép lại vạt áo.
Vừa định rời đi, cổ tay bỗng bị người nắm c.h.ặ.t.
“Vu Trinh, đừng đi.”
Ta xoay người, nhìn vào đôi mắt gần như van nài của chàng.
“Ta đã là phụ nhân có chồng, đêm qua lại nhất thời lỡ bước, không còn xứng để Điện hạ nhớ nhung.”
“Điện hạ hãy quên ta đi.”
Ta dùng sức rút tay về, đến giày cũng không kịp xỏ, chân trần chạy khỏi tẩm điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đương nhiên ta không thể ở lại.
Đêm qua là chính ta tự tìm đến.
Nếu trời sáng rồi còn canh giữ bên giường chờ hắn thương hại, vậy ta thật sự sẽ trở thành một nữ nhân không thể nhìn thấy ánh sáng trong Đông cung.
Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm.
Huống chi, ta còn là thê t.ử của người khác.
Bùi Nguyên Cẩn càng không thể giữ ta lại, càng sẽ không thể quên được ta.
Ta muốn hắn đã nếm qua, nhưng lại không thể có được.
Đợi đến khi chính hắn không nhịn nổi, tự mình đến cầu cưới ta.
Đến lúc đó, mới là khi Thái t.ử điện hạ không thể không có ta.
…
Xuân Tuyết canh ở cửa sau, vừa thấy ta chân trần trở về thì vành mắt lập tức đỏ hoe.
“Tiểu thư, người chịu khổ rồi.”
Ta vỗ nhẹ tay nàng.
“Đỡ ta về hỷ phòng trước.”
Dải lụa đỏ treo dưới hành lang đã bị mưa dội đến sẫm màu.
Nến đỏ cháy từ lâu, Diệp Chiêu Niên cả đêm không trở về.
Cả căn phòng đầy ắp đồ vật, vậy mà chúng còn biết nói hơn cả con người.
Bộ hỷ phục trên người đã nhăn nhúm đến khó coi, ta bảo Xuân Tuyết chải tóc lại cho mình.
Tóc không cần chải quá chỉnh tề, phấn son cũng không cần dặm lại.
Một tân nương phải canh phòng không suốt cả đêm vốn không nên quá tươm tất.
Thu xếp mọi thứ xong xuôi, thời gian cũng vừa khéo.
“Đến phòng bếp xin một bát canh gừng, cứ nói ta canh phòng không suốt một đêm nên nhiễm phong hàn.”
“Rồi đến lễ phòng hỏi xem trà cụ dâng trà đã chuẩn bị xong chưa.”
Xuân Tuyết lập tức hiểu ý.
Hai nơi ấy đều là chỗ đông người nhất.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trong phòng bếp có các bà t.ử của từng viện, còn lễ phòng thì đầy tai mắt của nhị phòng và tam phòng.
Chuyện Diệp Chiêu Niên cả đêm không trở về, đâu cần ta khóc lóc rêu rao.
Ta chỉ cần làm như không có chuyện gì, chuẩn bị đi dâng trà, tự khắc sẽ có người hỏi tân lang đang ở đâu.
Chưa đầy nửa khắc, bên ngoài viện đã trở nên náo nhiệt.
Nhị phu nhân được nha hoàn dìu tới, ngoài miệng nói đến thăm tân nương, nhưng ánh mắt lại liên tục đảo khắp trong phòng.
Thấy chén rượu hợp cẩn trên bàn vẫn chưa hề động đến, bà ta nhướng mày.
“Cháu dâu ngủ không ngon sao? Sao rượu hợp cẩn vẫn còn nguyên thế này?”
Ta gượng cười đứng dậy.
“Phu quân tối qua uống quá nhiều, đến giờ vẫn chưa về phòng.”
Nhị phu nhân lập tức cao giọng.
“Ôi chao, dù gì cũng là đêm tân hôn, tân lang sao lại đến tân phòng cũng không về?”
Tam phu nhân cũng vội vàng chạy tới.
“Đại tẩu chờ ở chính sảnh nửa ngày rồi mà vẫn không thấy người đến, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Nhị phu nhân chậm rãi đáp.
“Còn có thể là chuyện gì nữa? Tân lang không có ở đây.”
Tam phu nhân cố ý biến sắc.
“Chiêu Niên không ở hỷ phòng, vậy hắn đang ở đâu?”
Ta chán ghét cảnh tranh đấu, ngươi lừa ta gạt trong Đông cung, nên đã chọn Đại tướng quân, người từng thề rằng cả đời này chỉ có mình ta.
Nào ngờ đêm tân hôn, hắn lại bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu dẫn khỏi hỷ phòng.
Ta mặc hỷ phục, lặng lẽ nghe tiếng rên rỉ mềm mại từ sương phòng bên cạnh suốt nửa đêm.
Đến khi mưa lớn trút xuống, ta khoác thêm một chiếc áo choàng, nhân lúc đêm khuya gõ cổng Đông cung.
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Thái t.ử, ta tự giễu, cười một tiếng.
“Điện hạ.”
“Ngài nói xem, một nữ nhân ngay trong đêm động phòng hoa chúc của mình, lại đột nhiên nhớ đến một nam nhân khác.”
“Có phải rất nực cười không?”
1
Mưa trút rất lớn.
Trong tẩm điện Đông cung, ta cùng Bùi Nguyên Cẩn dây dưa suốt một đêm.
Màn trướng buông xuống, đuôi mắt hắn đỏ ngầu như nhập ma.
“Vu Trinh, nhìn cô.”
Ta không chịu, nghiêng đầu muốn tránh, lại bị hắn mạnh mẽ xoay mặt trở lại.
“Vu Trinh, gọi cô một tiếng phu quân.”
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tiếng rên khe khẽ tràn khỏi khóe miệng.
Đã đến nước này, không còn đường quay đầu nữa.
Đêm nay vốn là đêm động phòng hoa chúc của ta.
Người cùng ta chung chăn gối lẽ ra phải là Đại tướng quân Diệp Chiêu Niên.
Thái t.ử tôn quý, Đại tướng quân nắm giữ binh quyền.
Đông cung sóng ngầm hiểm ác, ta không muốn nửa đời sau phải sống trong cảnh ngươi lừa ta gạt, nên mới chọn Diệp Chiêu Niên, người từng thề cả đời này chỉ có mình ta.
Ta cứ ngỡ như vậy sẽ đổi lấy một đời bình yên.
Nào ngờ ngay đêm tân hôn, hắn đã bị nữ phó tướng dùng một bầu rượu gọi đi.
Đến lúc ấy ta mới biết, cuộc hôn sự này với Diệp Chiêu Niên đã sai ngay từ đầu.
Nữ nhân lấy chồng chẳng khác nào đem nửa đời sau ra đ.á.n.h cược. Đã cược sai mà còn ôm bàn cược khóc lóc, mới thật sự là ngu xuẩn.
Đêm nay đội mưa đến Đông cung, vốn là một phen đ.á.n.h cược cuối cùng.
Nghĩ đến đây, nước mắt trong mắt ta chẳng những không ngừng rơi, mà vẻ mềm yếu lại càng thêm rõ.
“Phu… phu quân.”
Bùi Nguyên Cẩn đè người xuống, ánh đỏ nơi đáy mắt càng thêm đậm.
“Gọi thêm lần nữa.”
Ta khẽ nhắm mắt.
“Phu quân.”
Tiếng gọi ấy vừa dứt, hắn hoàn toàn mất khống chế.
Nửa đêm về sau, tiếng mưa chưa từng ngớt, mà hắn cũng chưa từng buông tha ta.
Trời gần sáng, ta ôm chiếc eo rã rời bước xuống giường.
Bộ hỷ phục đã nhăn nhúm chẳng còn ra dáng, ta tùy ý khép lại vạt áo.
Vừa định rời đi, cổ tay bỗng bị người nắm c.h.ặ.t.
“Vu Trinh, đừng đi.”
Ta xoay người, nhìn vào đôi mắt gần như van nài của chàng.
“Ta đã là phụ nhân có chồng, đêm qua lại nhất thời lỡ bước, không còn xứng để Điện hạ nhớ nhung.”
“Điện hạ hãy quên ta đi.”
Ta dùng sức rút tay về, đến giày cũng không kịp xỏ, chân trần chạy khỏi tẩm điện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đương nhiên ta không thể ở lại.
Đêm qua là chính ta tự tìm đến.
Nếu trời sáng rồi còn canh giữ bên giường chờ hắn thương hại, vậy ta thật sự sẽ trở thành một nữ nhân không thể nhìn thấy ánh sáng trong Đông cung.
Thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm.
Huống chi, ta còn là thê t.ử của người khác.
Bùi Nguyên Cẩn càng không thể giữ ta lại, càng sẽ không thể quên được ta.
Ta muốn hắn đã nếm qua, nhưng lại không thể có được.
Đợi đến khi chính hắn không nhịn nổi, tự mình đến cầu cưới ta.
Đến lúc đó, mới là khi Thái t.ử điện hạ không thể không có ta.
…
Xuân Tuyết canh ở cửa sau, vừa thấy ta chân trần trở về thì vành mắt lập tức đỏ hoe.
“Tiểu thư, người chịu khổ rồi.”
Ta vỗ nhẹ tay nàng.
“Đỡ ta về hỷ phòng trước.”
Dải lụa đỏ treo dưới hành lang đã bị mưa dội đến sẫm màu.
Nến đỏ cháy từ lâu, Diệp Chiêu Niên cả đêm không trở về.
Cả căn phòng đầy ắp đồ vật, vậy mà chúng còn biết nói hơn cả con người.
Bộ hỷ phục trên người đã nhăn nhúm đến khó coi, ta bảo Xuân Tuyết chải tóc lại cho mình.
Tóc không cần chải quá chỉnh tề, phấn son cũng không cần dặm lại.
Một tân nương phải canh phòng không suốt cả đêm vốn không nên quá tươm tất.
Thu xếp mọi thứ xong xuôi, thời gian cũng vừa khéo.
“Đến phòng bếp xin một bát canh gừng, cứ nói ta canh phòng không suốt một đêm nên nhiễm phong hàn.”
“Rồi đến lễ phòng hỏi xem trà cụ dâng trà đã chuẩn bị xong chưa.”
Xuân Tuyết lập tức hiểu ý.
Hai nơi ấy đều là chỗ đông người nhất.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trong phòng bếp có các bà t.ử của từng viện, còn lễ phòng thì đầy tai mắt của nhị phòng và tam phòng.
Chuyện Diệp Chiêu Niên cả đêm không trở về, đâu cần ta khóc lóc rêu rao.
Ta chỉ cần làm như không có chuyện gì, chuẩn bị đi dâng trà, tự khắc sẽ có người hỏi tân lang đang ở đâu.
Chưa đầy nửa khắc, bên ngoài viện đã trở nên náo nhiệt.
Nhị phu nhân được nha hoàn dìu tới, ngoài miệng nói đến thăm tân nương, nhưng ánh mắt lại liên tục đảo khắp trong phòng.
Thấy chén rượu hợp cẩn trên bàn vẫn chưa hề động đến, bà ta nhướng mày.
“Cháu dâu ngủ không ngon sao? Sao rượu hợp cẩn vẫn còn nguyên thế này?”
Ta gượng cười đứng dậy.
“Phu quân tối qua uống quá nhiều, đến giờ vẫn chưa về phòng.”
Nhị phu nhân lập tức cao giọng.
“Ôi chao, dù gì cũng là đêm tân hôn, tân lang sao lại đến tân phòng cũng không về?”
Tam phu nhân cũng vội vàng chạy tới.
“Đại tẩu chờ ở chính sảnh nửa ngày rồi mà vẫn không thấy người đến, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Nhị phu nhân chậm rãi đáp.
“Còn có thể là chuyện gì nữa? Tân lang không có ở đây.”
Tam phu nhân cố ý biến sắc.
“Chiêu Niên không ở hỷ phòng, vậy hắn đang ở đâu?”