Hỏa Tình

Chương 4: Những bí mật bị chôn vùi

Minh Huy ngồi trong văn phòng, ánh sáng mờ ảo của đèn bàn chiếu lên những tài liệu rải rác trước mặt. Trong đầu anh, những suy nghĩ rối bời về sự việc gần đây không ngừng quay cuồng. Áp lực từ công việc, cùng với những biến cố xung quanh Thủy Linh, khiến anh không thể tập trung. Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, kéo anh ra khỏi dòng suy tư.

“Anh Minh Huy, em có thể vào không?” Giọng nói của Thủy Linh vang lên nhẹ nhàng, nhưng trong đó có chút lo lắng.

“Vào đi,” Minh Huy đáp, cố gắng nở một nụ cười để xua tan không khí căng thẳng. Nhưng khi cô bước vào, ánh mắt của cô không còn tươi sáng như trước.

“Em có chuyện muốn nói,” Thủy Linh nói, ngồi xuống ghế đối diện với anh. “Gần đây em cảm thấy mọi thứ đang thay đổi. Anh có thấy không?”

Minh Huy khẽ nhíu mày. “Có chuyện gì xảy ra với em? Em cảm thấy áp lực à?”

“Không chỉ có em, mà còn nhiều người khác trong ngành thời trang đang bàn tán. Họ... họ không chào đón em như trước,” cô thở dài, đôi mắt to tròn ánh lên nỗi buồn.

“Đừng lo lắng về điều đó. Anh sẽ làm mọi thứ để bảo vệ em,” Minh Huy khẳng định, nhưng trong lòng anh, nỗi lo lắng ngày càng dâng cao. Anh biết rằng có điều gì đó ẩn sau những lời bàn tán ấy.

Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên. Minh Huy nhìn vào màn hình và thấy tên Gia Huy hiện lên. Anh không ngần ngại bấm nút nghe. “Có chuyện gì không, Gia Huy?”

“Minh Huy, anh cần phải gặp em ngay. Có thông tin quan trọng liên quan đến cái chết của cha em,” Gia Huy nói, giọng điệu nghiêm túc.

“Gặp ở đâu?” Minh Huy hỏi, sự căng thẳng trong giọng nói đã rõ ràng.

“Cà phê trên đường Lê Lợi. Đến ngay,” Gia Huy dứt khoát rồi ngắt máy.

Minh Huy quay sang Thủy Linh, ánh mắt nghiêm túc. “Anh phải đi. Có chuyện quan trọng.”

“Em đi cùng anh,” Thủy Linh lập tức đáp, không cho phép anh từ chối.

Hai người bước ra khỏi văn phòng, lòng đầy hồi hộp. Khi đến quán cà phê, không khí bên trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng thì thầm của những khách hàng xung quanh. Gia Huy đã ngồi chờ sẵn ở một góc khuất, vẻ mặt anh không giấu nổi sự lo lắng.

“Cảm ơn đã đến,” Gia Huy nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh Huy. “Có một số thông tin mới về cha mình. Anh phải biết.”

“Thông tin gì?” Minh Huy hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng bên trong thì như có lửa đang âm thầm cháy.

“Có một người đã thấy cha anh vào đêm ông ấy mất tích. Ông ta đã gặp một người lạ mặt, người này có liên quan đến gia đình em,” Gia Huy nói, từng từ từng chữ như những viên đạn bắn vào tâm trí Minh Huy.“Gia đình em? Anh nói gì?” Minh Huy cảm thấy một cơn sóng dâng lên trong lòng.

“Chính xác. Người đó nói rằng họ đã tranh cãi về một món đồ nào đó. Có thể là một bí mật gì đó mà cha anh đã giữ kín,” Gia Huy tiếp tục, không để cho Minh Huy có thời gian thở.

“Và ai là người đó?” Minh Huy gặng hỏi.

“Chưa rõ. Nhưng có khả năng liên quan đến Nguyễn Hồng Nhung,” Gia Huy nói, và cái tên ấy như một cú sốc, khiến Minh Huy chao đảo. Nhung, người mà anh luôn coi là một đối thủ, giờ đây lại trở thành mảnh ghép trong bức tranh bí ẩn về cái chết của cha mình.

“Chúng ta phải tìm hiểu ngay,” Minh Huy nói, quyết tâm dâng lên.

“Đúng vậy. Nhưng cần phải cẩn thận. Nhung không phải là người dễ đối phó,” Gia Huy cảnh báo.

“Em cũng sẽ giúp,” Thủy Linh nói, ánh mắt kiên quyết. “Em không thể đứng ngoài cuộc khi liên quan đến người mà em yêu.”

Minh Huy nhìn cô, sự kiên định trong ánh mắt cô khiến anh cảm thấy ấm lòng. “Được rồi, nhưng em phải thật cẩn thận.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật,” Thủy Linh nói, nắm chặt tay Minh Huy.

Bước ra khỏi quán cà phê, bầu không khí trở nên nặng nề. Minh Huy cảm thấy như mình đang đứng trước một cuộc chiến không chỉ với kẻ thù bên ngoài mà còn với những bí mật chôn vùi trong quá khứ. Những câu hỏi không lời đáp khiến anh không thể lùi bước.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Gia Huy hỏi, ánh mắt tập trung.

“Trước hết, tìm hiểu mọi thông tin về Nhung. Xem cô ta đang lên kế hoạch gì,” Minh Huy quyết định. “Rồi từ đó, chúng ta sẽ tính bước tiếp theo.”

Trong lòng, Minh Huy cảm nhận được một luồng khí mới. Dù không biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước, nhưng anh biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng. Bí mật đã được chôn vùi quá lâu, và giờ đây, nó đang trỗi dậy, đe dọa không chỉ cuộc sống của anh mà còn của Thủy Linh.

“Cẩn thận nhé,” Thủy Linh nhắc nhở, ánh mắt cô tràn đầy lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Anh sẽ bảo vệ em,” Minh Huy khẳng định, nhưng chính bản thân anh cũng không biết liệu mình có thể giữ lời hứa đó hay không.

Khi họ rời khỏi quán cà phê, ánh sáng mặt trời chói chang chiếu rọi, nhưng trong lòng mỗi người lại là một cơn bão âm thầm chuẩn bị bùng nổ. Những bí mật bị chôn vùi đang dần hiện ra, và cuộc chiến giành lấy sự thật chỉ mới bắt đầu.