Lần trước hắn nói với ta câu này là ba ngày trước.
Nhưng đến hôm nay, ta mới hiểu lời ấy chứa đựng một lời hứa trịnh trọng đến nhường nào.
Lục Phỉ lấy ra một chùm chìa khóa nhuốm m.á.u, mở cửa lao.
Ta đứng dậy khỏi mặt đất, đột nhiên nhào tới ôm chầm lấy hắn, nhưng bàn tay lại chạm phải một mảng nhớp nháp.
Tim ta lập tức trĩu xuống, khó nhọc cất lời:
"Lục Phỉ... trên người chàng toàn là m.á.u."
Hắn tựa cằm lên vai ta, tiện tay ném thanh trường kiếm còn vấy m.á.u xuống đất, cẩn thận ôm lấy ta.
"Đừng sợ, đều là m.á.u của Lục Mẫn, Lục Mân và... của hắn."
"Doanh Chi, chúng ta về nhà."
Trước khi rời đi, ta không quên nhặt lại cây trâm vàng rơi giữa đống rơm.
Mãi đến khi bình an trở về phủ, ta mới biết khi ấy hắn đã lừa ta.
Để mau ch.óng cứu ta ra khỏi thiên lao.
Lục Phỉ đã buộc phải đẩy sớm toàn bộ bố cục vốn được chuẩn bị chu toàn trước thời hạn tròn một tháng, vì thế khó tránh khỏi xuất hiện sơ hở.
Hắn bị Lục Mân trước khi c.h.ế.t phản công, đ.â.m liền hai kiếm, vậy mà vẫn cố gượng đến thiên lao đón ta.
May thay đều không trúng chỗ hiểm.
Đại quân giáp sắt đóng quân ở Đông Nam từ năm trước đã giả dạng thành thương nhân, được A Thất chia thành từng tốp bí mật đưa vào kinh thành.
Bọn họ cùng Lâm Trầm trong cung nội ứng ngoại hợp, rất nhanh đã chiếm giữ những vị trí then chốt nhất trong hoàng cung Tấn Quốc.
"Trước khi c.h.ế.t, hắn mắng ta là loạn thần tặc t.ử, nói ngôi vị hoàng đế của ta danh bất chính ngôn bất thuận, quần thần sẽ không thần phục..."
Lục Phỉ tựa vào vai ta, nghiêng đầu cười.
"Nhưng hắn không biết, một nửa võ tướng trong triều từ lâu đã quy thuận ta. Còn đám văn thần, chỉ cần nghe nói ta sẽ đ.á.n.h hạ hoàng thành nước Sở, khai cương mở cõi cho Tấn Quốc, bọn họ cũng sẽ không phản đối nữa."
"Ngôi vị ấy vốn nên để người có năng lực ngồi lên, hắn trước nay chưa từng hiểu."
Trong khoảnh khắc ấy, ánh nước trong mắt hắn lưu chuyển lấp lánh, đẹp đến nao lòng.
Ta cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương của hắn, trầm mặc hồi lâu mới khẽ nói: "Lục Phỉ, chàng vẫn nên hưu thiếp đi."
Ánh mắt hắn chuyển động, dừng lại trên mặt ta, cảm xúc nơi đáy mắt sâu thẳm như vực nước.
"Lý do?"
"Thiếp đã lừa chàng."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nghĩ đến chuyện xảy ra trong tiệc cung đêm giao thừa hôm ấy, tim ta vẫn đau nhói.
"Lục Phỉ, thiếp không phải Nguyên Gia công chúa, chỉ là một nữ t.ử xuất thân thanh lâu, mang thân phận tiện tịch. Chàng nên cưới một người môn đăng hộ đối với thân phận hiện giờ của chàng."
"... Thân phận."
Hắn im lặng một lát rồi bỗng cười nhạt, trong giọng nói mang theo vẻ lạnh lẽo khó tả.
"Vậy nàng nói thử xem, hiện giờ ta là thân phận gì?"
Ta nhạy bén nhận ra mấy phần nguy hiểm trong lời hắn.
Nhưng vẫn c.ắ.n răng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chàng sắp trở thành Hoàng thượng rồi... ưm..."
Lời còn chưa dứt, Lục Phỉ đã bất ngờ áp tới, hôn lên môi ta.
Nụ hôn ấy mang theo vài phần mạnh bạo, tựa như cố ý trừng phạt, ta theo bản năng lùi về sau, lại bị hắn giữ c.h.ặ.t gáy, ép sát hơn nữa.
Chúng ta đã quá đỗi quen thuộc với nhau, Lục Phỉ rất hiểu ta, chuyên chọn điểm yếu mà tấn công, hôn đến mức đầu ngón tay ta cũng mềm nhũn.
Mãi đến khi mùi m.á.u tanh len vào hơi thở, ta mới bừng tỉnh khỏi cơn mê man, hoảng hốt đưa tay sờ lên lưng hắn.
"Vết thương của chàng... không thể dùng sức!"
Lục Phỉ lại giữ lấy tay ta, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào ta.
"Ta đã cho nàng cơ hội đổi ý, Doanh Chi. Nhưng nàng đã chọn ta, vậy thì trừ phi ta c.h.ế.t, bằng không ta tuyệt đối sẽ không buông tay."
Ta nhất thời ngẩn người đứng lặng.
"Những lời ta từng nói, mỗi một câu đều là thật."
"Ta thích nàng, không phải vì dung mạo của nàng, cũng không phải vì nàng là công chúa. Huống hồ nàng cũng chưa từng thật sự lừa ta. Nàng thật sự cho rằng ta không biết nàng là ai sao?"
Hắn nói xong, lại lần nữa hôn lên môi ta, khẽ cười giữa đôi môi kề cận.
"Doanh Chi, nàng có biết không? Nguyên Gia công chúa thật sự... từ trước đến nay chưa từng đụng đến bánh hạt dẻ."
Lục Phỉ nói với ta, thật ra từ trước hắn đã phái người sang nước Sở điều tra, biết được một vài thói quen nhỏ của Nguyên Gia công chúa.
"Nàng ấy chỉ cần dùng bất cứ thứ gì có liên quan đến hạt dẻ thì khắp người sẽ nổi đầy ban đỏ; còn chuyện ca múa thì càng không cần nói, nàng ấy luôn tự cho mình thân phận cao quý, tuyệt đối sẽ không bao giờ chạm đến."
Hắn nói rồi bỗng nhìn ta cười.
"Hôm ấy vừa ra khỏi hoàng cung, nàng một mình ăn sạch cả một cân bánh hạt dẻ, ta liền biết nàng tuyệt đối không thể là Nguyên Gia công chúa."
Ta kêu lên một tiếng, tức đến mức nhào tới bịt miệng hắn.
"A a a, chàng câm miệng! Không thể nào, đó không phải lượng cơm của thiếp!"
Thì ra từ lúc ấy hắn đã biết ta không phải Nguyên Gia.
Vậy chẳng phải từ đầu đến cuối ta đều vụng về diễn trò trước mặt hắn sao?
Thật mất mặt.
Nhưng trái tim ta, dưới ánh mắt và những nụ hôn vẫn chẳng khác gì thuở trước của hắn, dần dần cũng bình tĩnh trở lại.
Qua một thời gian, đợi vết thương đã lành, Lục Phỉ dẫn ta quay lại thiên lao.
Trong căn phòng giam từng giam giữ ta suốt một đêm ấy, hiện giờ đang giam giữ Nguyên Gia công chúa thật sự.
"Nàng ta chỉ điểm mặt nàng là vì Lục Mân đã hứa với nàng ta rằng, chỉ cần làm suy giảm uy vọng của ta, đoạt được binh phù giáp sắt vệ từ tay ta, tiên hoàng sẽ lập hắn làm Thái t.ử, đến lúc đó hắn sẽ lập Nguyên Gia làm Thái t.ử phi."
Ta có chút kinh ngạc.
"Nguyên Gia trước nay luôn kiêu ngạo, sao lại để mắt đến vị trí Thái t.ử phi mà Lục Mân hứa hẹn?"
Lục Phỉ thản nhiên đáp:
"Sở Hoàng đã c.h.ế.t, tân hoàng hiện nay đăng cơ không phải huynh trưởng cùng mẫu với nàng ta, hơn nữa vì từng chịu nhục dưới tay nàng ta nên luôn muốn dồn nàng ta vào chỗ c.h.ế.t. Nguyên Gia chật vật trốn khỏi hoàng thành nước Sở, một đường đi về phương Bắc, gặp được người của Lục Mân tại một trấn nhỏ nơi biên cảnh, lúc ấy mới đầu quân cho hắn."
Ta trợn tròn mắt.
Sao hắn lại biết rõ đến vậy?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của ta, Lục Phỉ khẽ cười.
"Ở biên cảnh Tấn Quốc, cũng có người của ta."
Nhưng đến hôm nay, ta mới hiểu lời ấy chứa đựng một lời hứa trịnh trọng đến nhường nào.
Lục Phỉ lấy ra một chùm chìa khóa nhuốm m.á.u, mở cửa lao.
Ta đứng dậy khỏi mặt đất, đột nhiên nhào tới ôm chầm lấy hắn, nhưng bàn tay lại chạm phải một mảng nhớp nháp.
Tim ta lập tức trĩu xuống, khó nhọc cất lời:
"Lục Phỉ... trên người chàng toàn là m.á.u."
Hắn tựa cằm lên vai ta, tiện tay ném thanh trường kiếm còn vấy m.á.u xuống đất, cẩn thận ôm lấy ta.
"Đừng sợ, đều là m.á.u của Lục Mẫn, Lục Mân và... của hắn."
"Doanh Chi, chúng ta về nhà."
Trước khi rời đi, ta không quên nhặt lại cây trâm vàng rơi giữa đống rơm.
Mãi đến khi bình an trở về phủ, ta mới biết khi ấy hắn đã lừa ta.
Để mau ch.óng cứu ta ra khỏi thiên lao.
Lục Phỉ đã buộc phải đẩy sớm toàn bộ bố cục vốn được chuẩn bị chu toàn trước thời hạn tròn một tháng, vì thế khó tránh khỏi xuất hiện sơ hở.
Hắn bị Lục Mân trước khi c.h.ế.t phản công, đ.â.m liền hai kiếm, vậy mà vẫn cố gượng đến thiên lao đón ta.
May thay đều không trúng chỗ hiểm.
Đại quân giáp sắt đóng quân ở Đông Nam từ năm trước đã giả dạng thành thương nhân, được A Thất chia thành từng tốp bí mật đưa vào kinh thành.
Bọn họ cùng Lâm Trầm trong cung nội ứng ngoại hợp, rất nhanh đã chiếm giữ những vị trí then chốt nhất trong hoàng cung Tấn Quốc.
"Trước khi c.h.ế.t, hắn mắng ta là loạn thần tặc t.ử, nói ngôi vị hoàng đế của ta danh bất chính ngôn bất thuận, quần thần sẽ không thần phục..."
Lục Phỉ tựa vào vai ta, nghiêng đầu cười.
"Nhưng hắn không biết, một nửa võ tướng trong triều từ lâu đã quy thuận ta. Còn đám văn thần, chỉ cần nghe nói ta sẽ đ.á.n.h hạ hoàng thành nước Sở, khai cương mở cõi cho Tấn Quốc, bọn họ cũng sẽ không phản đối nữa."
"Ngôi vị ấy vốn nên để người có năng lực ngồi lên, hắn trước nay chưa từng hiểu."
Trong khoảnh khắc ấy, ánh nước trong mắt hắn lưu chuyển lấp lánh, đẹp đến nao lòng.
Ta cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương của hắn, trầm mặc hồi lâu mới khẽ nói: "Lục Phỉ, chàng vẫn nên hưu thiếp đi."
Ánh mắt hắn chuyển động, dừng lại trên mặt ta, cảm xúc nơi đáy mắt sâu thẳm như vực nước.
"Lý do?"
"Thiếp đã lừa chàng."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nghĩ đến chuyện xảy ra trong tiệc cung đêm giao thừa hôm ấy, tim ta vẫn đau nhói.
"Lục Phỉ, thiếp không phải Nguyên Gia công chúa, chỉ là một nữ t.ử xuất thân thanh lâu, mang thân phận tiện tịch. Chàng nên cưới một người môn đăng hộ đối với thân phận hiện giờ của chàng."
"... Thân phận."
Hắn im lặng một lát rồi bỗng cười nhạt, trong giọng nói mang theo vẻ lạnh lẽo khó tả.
"Vậy nàng nói thử xem, hiện giờ ta là thân phận gì?"
Ta nhạy bén nhận ra mấy phần nguy hiểm trong lời hắn.
Nhưng vẫn c.ắ.n răng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chàng sắp trở thành Hoàng thượng rồi... ưm..."
Lời còn chưa dứt, Lục Phỉ đã bất ngờ áp tới, hôn lên môi ta.
Nụ hôn ấy mang theo vài phần mạnh bạo, tựa như cố ý trừng phạt, ta theo bản năng lùi về sau, lại bị hắn giữ c.h.ặ.t gáy, ép sát hơn nữa.
Chúng ta đã quá đỗi quen thuộc với nhau, Lục Phỉ rất hiểu ta, chuyên chọn điểm yếu mà tấn công, hôn đến mức đầu ngón tay ta cũng mềm nhũn.
Mãi đến khi mùi m.á.u tanh len vào hơi thở, ta mới bừng tỉnh khỏi cơn mê man, hoảng hốt đưa tay sờ lên lưng hắn.
"Vết thương của chàng... không thể dùng sức!"
Lục Phỉ lại giữ lấy tay ta, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào ta.
"Ta đã cho nàng cơ hội đổi ý, Doanh Chi. Nhưng nàng đã chọn ta, vậy thì trừ phi ta c.h.ế.t, bằng không ta tuyệt đối sẽ không buông tay."
Ta nhất thời ngẩn người đứng lặng.
"Những lời ta từng nói, mỗi một câu đều là thật."
"Ta thích nàng, không phải vì dung mạo của nàng, cũng không phải vì nàng là công chúa. Huống hồ nàng cũng chưa từng thật sự lừa ta. Nàng thật sự cho rằng ta không biết nàng là ai sao?"
Hắn nói xong, lại lần nữa hôn lên môi ta, khẽ cười giữa đôi môi kề cận.
"Doanh Chi, nàng có biết không? Nguyên Gia công chúa thật sự... từ trước đến nay chưa từng đụng đến bánh hạt dẻ."
Lục Phỉ nói với ta, thật ra từ trước hắn đã phái người sang nước Sở điều tra, biết được một vài thói quen nhỏ của Nguyên Gia công chúa.
"Nàng ấy chỉ cần dùng bất cứ thứ gì có liên quan đến hạt dẻ thì khắp người sẽ nổi đầy ban đỏ; còn chuyện ca múa thì càng không cần nói, nàng ấy luôn tự cho mình thân phận cao quý, tuyệt đối sẽ không bao giờ chạm đến."
Hắn nói rồi bỗng nhìn ta cười.
"Hôm ấy vừa ra khỏi hoàng cung, nàng một mình ăn sạch cả một cân bánh hạt dẻ, ta liền biết nàng tuyệt đối không thể là Nguyên Gia công chúa."
Ta kêu lên một tiếng, tức đến mức nhào tới bịt miệng hắn.
"A a a, chàng câm miệng! Không thể nào, đó không phải lượng cơm của thiếp!"
Thì ra từ lúc ấy hắn đã biết ta không phải Nguyên Gia.
Vậy chẳng phải từ đầu đến cuối ta đều vụng về diễn trò trước mặt hắn sao?
Thật mất mặt.
Nhưng trái tim ta, dưới ánh mắt và những nụ hôn vẫn chẳng khác gì thuở trước của hắn, dần dần cũng bình tĩnh trở lại.
Qua một thời gian, đợi vết thương đã lành, Lục Phỉ dẫn ta quay lại thiên lao.
Trong căn phòng giam từng giam giữ ta suốt một đêm ấy, hiện giờ đang giam giữ Nguyên Gia công chúa thật sự.
"Nàng ta chỉ điểm mặt nàng là vì Lục Mân đã hứa với nàng ta rằng, chỉ cần làm suy giảm uy vọng của ta, đoạt được binh phù giáp sắt vệ từ tay ta, tiên hoàng sẽ lập hắn làm Thái t.ử, đến lúc đó hắn sẽ lập Nguyên Gia làm Thái t.ử phi."
Ta có chút kinh ngạc.
"Nguyên Gia trước nay luôn kiêu ngạo, sao lại để mắt đến vị trí Thái t.ử phi mà Lục Mân hứa hẹn?"
Lục Phỉ thản nhiên đáp:
"Sở Hoàng đã c.h.ế.t, tân hoàng hiện nay đăng cơ không phải huynh trưởng cùng mẫu với nàng ta, hơn nữa vì từng chịu nhục dưới tay nàng ta nên luôn muốn dồn nàng ta vào chỗ c.h.ế.t. Nguyên Gia chật vật trốn khỏi hoàng thành nước Sở, một đường đi về phương Bắc, gặp được người của Lục Mân tại một trấn nhỏ nơi biên cảnh, lúc ấy mới đầu quân cho hắn."
Ta trợn tròn mắt.
Sao hắn lại biết rõ đến vậy?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của ta, Lục Phỉ khẽ cười.
"Ở biên cảnh Tấn Quốc, cũng có người của ta."