Bầu trời phía bắc chưa sáng hẳn, những tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp mây xám tro, soi lên mái ngói vỡ vụn và những bức tường loang lổ máu. Gió sớm lạnh như lưỡi dao, mang theo mùi tàn tro và hơi thở của một đêm dài chưa chịu lùi bước. Trong căn phòng tối cuối hành lang ngắn, Lục Khê tỉnh lại giữa mùi máu tanh và tiếng nước nhỏ giọt. Đầu óc choáng váng, thân thể như bị nghiền nát, cổ tay bị dây bạc mảnh ghì chặt, vết thương rớm máu, lạnh buốt.
Lục Khê hé mắt, bóng tối đặc quánh. Một ngọn nến lẻ loi soi lên góc phòng, ánh sáng hắt lên gương mặt Lục Khê, làm nổi bật đôi mắt phượng dài đầy nét u buồn. Y liếc nhìn mu bàn tay, nơi Hoa Bỉ Ngạn đỏ thẫm vẫn cháy rực, như một ngọn lửa không bao giờ tắt, rỉ máu trong lòng y. Sát bên, Hứa Thanh Viên ngồi tựa vào ghế thấp, áo trắng dính máu và bụi, dáng vẻ vẫn ung dung, mắt nhìn Lục Khê không chớp.
— Tỉnh rồi? — Giọng Hứa Thanh Viên vang lên, dịu dàng như nước chảy, nhưng nghe kỹ lại thấy lạnh đến rợn người. — Ta biết ngươi sẽ không chết dễ như vậy, Dao Nhi. Ngươi sinh ra để chống lại số phận, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi bàn tay ta.
Lục Khê cười nhạt, giọng khàn đặc:
— Định ép ta chết thay cho Đại Chu, hay ép ta chết để ngươi có được quyền lực?
Hứa Thanh Viên không đáp ngay, chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi vòng ra phía sau Lục Khê. Tay hắn chạm nhẹ lên vai y, như an ủi, như trấn an, nhưng lại khiến y sởn gai ốc.
— Ta chỉ muốn ngươi thôi, — Hứa Thanh Viên nói nhỏ, hơi thở phả bên tai Lục Khê, — và ngươi cũng biết, chỉ có ngươi mới mở được "Hoa nở trên tro tàn". Đừng tự lừa mình nữa, Dao Nhi. Chỉ cần ngươi đồng ý, mọi thứ sẽ kết thúc.
Ngoài cửa vang lên tiếng lách cách. Dư Sở và Tề Minh bị hai kẻ áo đen lôi vào, trói chặt tay, miệng bị bịt kín. Dư Sở bị đánh bầm mặt, vẫn cố ngẩng đầu nhìn Lục Khê, ánh mắt ngập tràn lo lắng. Tề Minh giãy giụa, mắt đỏ ngầu như kẻ phát cuồng. Hứa Thanh Viên phẩy tay, hai kẻ áo đen lặng lẽ rút lui, đóng cửa kín lại.
Không gian trở nên ngột ngạt, chỉ còn tiếng th* d*c của bốn người.
— Ngươi biết không, Dao Nhi? — Hứa Thanh Viên cúi xuống thì thầm, — Số mệnh vốn bất công với chúng ta. Ngươi sinh ra đã gánh tất cả, còn ta chỉ biết nhìn ngươi rời xa. Bây giờ, ta chỉ muốn ngươi chọn một lần vì ta thôi.
Lục Khê mím môi, ánh mắt lạnh băng:
— Ngươi muốn dùng máu ta để đổi lấy thiên hạ? Vậy còn những người vô tội ngoài kia? Ngươi có từng nghĩ đến họ chưa?
Hứa Thanh Viên bật cười, tiếng cười vang vọng trong bóng tối:
— Ngươi nghĩ ta quan tâm ư? Nếu ngươi chết, mọi thứ sẽ chấm dứt. Nếu ngươi sống, ta sẽ không để ai chạm vào ngươi nữa. Ngươi không muốn trả thù cho Hoa Ảnh sao, Dao Nhi? Không muốn lấy lại tất cả những gì đã mất?
Dư Sở cố lết lại gần, thì thào qua lớp vải bịt miệng, mắt khẩn thiết: “Đừng nghe hắn, Dao Nhi… Xin ngươi…”
Tề Minh giận dữ trừng mắt về phía Hứa Thanh Viên, đôi tay run lên vì bất lực.
Lục Khê nhìn từng người, tim co thắt lại. Những khuôn mặt thân quen, những bàn tay đã vì y mà dính máu, vì y mà phải trả giá, giờ đây cũng bị lôi vào ván cờ này. Y thở ra một hơi, ánh mắt chuyển sang sắc lạnh, cất tiếng:
— Ngươi định ép ta chết, ép ta làm vật tế mở Hoa Bỉ Ngạn? Nếu ta từ chối thì sao?
Hứa Thanh Viên lặng lẽ rút ra một chiếc lọ nhỏ, chất lỏng đỏ tươi bên trong lấp lánh như máu:
— Nếu ngươi từ chối, ta sẽ giết từng người một trước mắt ngươi. Đầu tiên là Sở ca, rồi đến Tề Minh, cuối cùng là ngươi. Ta sẽ không để ai thoát, Dao Nhi. Một giọt máu Hoa Bỉ Ngạn, một linh hồn hiến tế — đó là chìa khóa duy nhất.
Cánh cửa bật mở, Tạ Dực xuất hiện, kiếm vấy máu, ánh mắt như thép tôi dưới gió lạnh. Hắn bước vào, không nói một lời, kiếm chỉ thẳng vào cổ Hứa Thanh Viên.
— Buông y ra. Nếu không, ta sẽ giết ngươi ngay tại đây.
Hứa Thanh Viên cười nhạt, không hề tỏ vẻ sợ hãi. Hắn giơ lọ máu lên, lắc nhẹ:
— Muốn cứu y, chỉ có hai cách: giết ta, hoặc ép y mở Hoa Bỉ Ngạn. Ngươi chọn đi, Tạ Dực. Một người, hay vạn người?
Tạ Dực siết chặt chuôi kiếm, môi mím chặt, ánh mắt rực lửa. Nhưng rồi, hắn buông kiếm xuống, tiến lại phía Lục Khê, quỳ gối trước mặt y. Hắn đặt bàn tay đầy máu lên vai y, giọng nghẹn lại:
— Đầu Lạnh, ta không cần thiên hạ. Ta chỉ cần ngươi sống. Đừng chết, dù bất cứ giá nào.
Lục Khê nhìn sâu vào mắt hắn, trong lòng dâng lên một cơn sóng ngầm không tên. Y nhớ lại từng khoảnh khắc ở kiếp trước, nhớ cả cái chết lạnh lẽo mà Tạ Dực từng trao cho mình, nhớ cả những ánh mắt tuyệt vọng chưa từng nguôi ngoai.
— Nếu ta sống, mọi thứ sẽ tiếp tục như cũ. Nếu ta chết, vận mệnh sẽ đổi thay. Đầu Bò, ngươi có hối hận không?
Tạ Dực lắc đầu, siết chặt tay y, ánh mắt như muốn đốt cháy mọi thứ:
— Ta đã từng mất ngươi một lần. Lần này, dù phải đốt cháy cả Đại Chu, ta cũng không để ngươi chết.
Hứa Thanh Viên bật cười, ánh mắt lóe lên tia điên cuồng:
— Vậy thì để ta giúp ngươi chọn. Dao Nhi, nếu ngươi không tự quyết, ta sẽ thay ngươi.
Hắn rút chủy thủ, kề sát cổ Lục Khê. Lưỡi dao lạnh lẽo, hơi thở Hứa Thanh Viên phả bên tai y:
— Chỉ một nhát thôi, Dao Nhi. Nếu ngươi đồng ý, mọi đau khổ sẽ kết thúc. Nếu không, tất cả sẽ chết cùng ngươi.
Dư Sở và Tề Minh cùng gào lên, giãy giụa trong tuyệt vọng. Dư Sở cố lết về phía Lục Khê, nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng. Tề Minh nghiến răng, ánh mắt đỏ rực:
— Nếu Dao Nhi chết, ta sẽ không tha cho bất kỳ ai!
Lục Khê nhắm mắt, trong đầu hiện lên vô số hình ảnh: môn phái bị diệt vong, máu tươi chảy trên nền tuyết, những người thân yêu lần lượt ngã xuống vì y. Bàn tay y run rẩy, nhưng ánh mắt dần trở nên bình thản.
Y mở mắt, nhìn từng người một: Dư Sở, Tề Minh, Tạ Dực. Giọng y nhẹ như gió thoảng, nhưng vang vọng khắp căn phòng nhỏ:
— Ta biết mình phải làm gì.
Y từ tốn gỡ tay Tạ Dực khỏi vai mình, bàn tay lạnh ngắt nhưng kiên định. Y nhìn Dư Sở, khẽ lắc đầu:— Sở ca, đừng tự trách nữa. Ngươi đã làm đủ rồi.
Ánh mắt chuyển sang Tề Minh, giọng dịu lại:
— Tề Minh, hãy sống cho chính mình. Đừng vì ta mà đánh mất bản thân.
Cuối cùng, y nhìn sang Tạ Dực, môi run lên, thì thầm:
— Đầu Bò, nếu có kiếp sau, ta sẽ không để ngươi đau nữa.
Y đứng dậy, dù dây bạc vẫn ghì chặt, máu nhỏ thành vệt trên sàn lạnh. Lục Khê ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt Hứa Thanh Viên:
— Ta đồng ý.
Không gian đông cứng, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập. Hứa Thanh Viên cười, nụ cười rực rỡ nhưng ánh mắt lạnh băng:
— Được, Dao Nhi. Hãy tự tay mở Hoa Bỉ Ngạn, để ta thấy ngươi dũng cảm đến mức nào.
Tạ Dực gào lên, lao tới, nhưng bị một luồng khí mạnh đẩy văng ra xa. Trận pháp Hứa Thanh Viên đã bố trí từ trước, ánh sáng tím nhạt bao phủ cả căn phòng. Dư Sở và Tề Minh bị chặn lại, máu trào ra từ miệng nhưng vẫn gắng bò tới gần Lục Khê.
Lục Khê nhắm mắt, cảm nhận dòng máu nóng rực dưới lớp da mỏng. Y nhớ về những ngày cũ, về tiếng cười trong trẻo của sư phụ, về ánh mắt hiền từ của mẹ, về lời hứa chưa trọn với Tạ Dực. Mọi thứ như cuộn sóng dâng trào, dồn y đến bờ vực không đường lui.
Y cắn răng, rút chủy thủ, rạch một đường dài trên mu bàn tay. Máu phun trào, Hoa Bỉ Ngạn bừng sáng, ánh đỏ rực soi lên từng khuôn mặt trong phòng.
Hứa Thanh Viên lùi lại, ánh mắt ngập tràn thèm khát:
— Đúng rồi, Dao Nhi! Chỉ cần thêm một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ thuộc về chúng ta!
Đúng lúc ấy, trận pháp rung chuyển dữ dội. Tạ Dực vùng dậy, máu từ trán nhỏ xuống mi mắt, nhưng không dừng lại. Hắn rút chủy thủ, tự đâm vào lòng bàn tay mình, máu hòa cùng máu Lục Khê trên nền đá lạnh.
Không khí trong phòng chao đảo, ánh sáng Hoa Bỉ Ngạn chuyển sang tím thẫm, xoáy thành một vòng lốc dữ dội. Hứa Thanh Viên gào lên:
— Không! Chỉ máu của Hoa Bỉ Ngạn mới mở được trận pháp! Ngươi làm gì vậy, Tạ Dực?!
Tạ Dực siết chặt tay Lục Khê, ánh mắt bừng lên tia quyết tuyệt:
— Nếu phải chết, ta chết cùng y! Nếu phải đổi mạng, ta đổi cùng y! Đầu Lạnh, ta không cho phép ngươi đi một mình!
Hắn ôm Lục Khê vào lòng, máu hai người hòa quyện, ánh sáng Hoa Bỉ Ngạn bùng phát dữ dội, đốt cháy mọi thứ xung quanh. Trận pháp vỡ nát, không khí rung chuyển, tường nứt toác như muốn sập xuống.
Dư Sở và Tề Minh bị đẩy văng ra, nằm sõng soài giữa vũng máu. Hứa Thanh Viên lao tới, nhưng bị một sức mạnh vô hình đánh bật lại. Hắn quỳ sụp xuống, ánh mắt tuyệt vọng:
— Dao Nhi! Đừng bỏ ta! Ta không thể sống nếu không có ngươi!
Trong vòng tay Tạ Dực, Lục Khê yếu ớt ngẩng đầu, mỉm cười mệt mỏi:
— Đầu Bò… lần này… đừng tha thứ cho ta nữa…
Tạ Dực ghì chặt y, môi run rẩy bên tai y:
— Ta chưa từng hận ngươi… Ta chỉ hận bản thân không giữ được ngươi…
Ngoài thành, tiếng vó ngựa dồn dập, đội quân thần điện đã bao vây khắp nơi. Trong phòng, không khí đặc quánh, máu và tro tàn hòa lẫn. Bầu trời ngoài kia chuyển sắc đỏ rực, hoa Bỉ Ngạn bùng cháy trên nền tro xám.
Một luồng khí lạnh xẹt qua, mọi thứ lặng đi. Hứa Thanh Viên đứng bật dậy, rút ra viên thuốc đen sì, ngửa cổ nuốt vào, cười lớn:
— Nếu không ai có được Dao Nhi, thì tất cả cùng chết!
Khí độc tỏa ra, lan khắp phòng, Hoa Bỉ Ngạn trên mu tay Lục Khê bắt đầu bung nở, từng cánh hoa đỏ rực rơi xuống nền đá lạnh, hòa vào máu.
Tường sập xuống, bụi tro cuộn lên mù mịt. Dư Sở cố gắng ôm lấy Lục Khê, nước mắt lã chã:
— Dao Nhi, xin ngươi… Đừng đi…
Tề Minh lảo đảo đứng dậy, ánh mắt ngập nước:
— Nếu ngươi chết, ta sẽ giết sạch bọn chúng…
Nhưng Lục Khê đã nhắm mắt, hơi thở mong manh như sương. Tạ Dực ghì lấy y, nước mắt lăn dài, rơi lên mu bàn tay nơi Hoa Bỉ Ngạn rực sáng.
Một tia sáng chói lòa bùng lên, nuốt trọn cả căn phòng. Bên ngoài, tiếng kèn lệnh vang dội, báo hiệu trận chiến cuối cùng đã bắt đầu.
Trong căn phòng đổ nát, bốn người nằm bất động giữa vũng máu và tro tàn. Hứa Thanh Viên cười điên dại, ánh mắt đỏ ngầu, tay run rẩy ôm lấy ngực, khí độc cuốn lấy thân thể hắn, nhấn chìm mọi thứ trong bóng tối đặc quánh.
Hoa Bỉ Ngạn ngoài thành bừng nở, rực đỏ trên nền trời xám. Vận mệnh Đại Chu rung chuyển, ranh giới giữa sống và chết chỉ còn là sợi chỉ mong manh.
Im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng tim đập yếu ớt, hòa cùng tiếng gió lạnh rít qua những bức tường vỡ nát. Một chương mới của số phận sắp mở ra — nhưng ai sẽ là người đứng dậy đầu tiên, ai sẽ trả giá cho lựa chọn sinh tử này?
Ánh sáng đầu ngày len lỏi qua những kẽ tường sụp đổ, soi lên gương mặt từng người. Hoa Bỉ Ngạn vẫn cháy rực, bất chấp tro tàn, bất chấp máu và nước mắt. Đại Chu đứng trước ngưỡng cửa đổi thay, tất cả chỉ còn chờ một hơi thở cuối cùng — và một quyết định chưa định hình trong bóng tối.