Hoa Nở Trên Tro Tàn

Chương 11: Ảo Tượng Và Sự Thật

Tiếng chuông Thần điện vừa dứt, không khí trong hội trường lập tức đặc quánh lại như có một lớp sương vô hình chực chờ phủ kín mọi lối thoát. Hứa Thanh Viên đứng trên đài, ánh mắt dịu dàng lướt qua từng người, nhưng sâu trong đó là hàn ý lạnh lẽo khiến bất kỳ ai cũng phải cảnh giác. Lục Khê ngồi lặng bên dưới, ngón tay thon dài siết chặt găng, cảm nhận mạch đập dồn dập nơi cổ tay, vết sẹo cũ như thắt lại dưới lớp vải.

Bên cạnh y, Tạ Dực lặng lẽ canh chừng, ánh mắt sắc lạnh không rời khỏi bóng dáng Hứa Thanh Viên. Từ phía xa, Dư Sở ẩn mình sau cột đá, ánh mắt trầm lặng, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của Lục Khê. Không một ai lên tiếng, chỉ còn tiếng gió len lỏi qua những khung cửa, mang theo mùi tro tàn và hoa bỉ ngạn thoang thoảng.

Trên đài cao, Hứa Thanh Viên mỉm cười, giọng nói vang vọng mà nhẹ nhàng:

“Đại hội võ lâm năm nay, mọi người đều có mặt. Thời thế đã đổi, trật tự cũ mục nát, chẳng lẽ chúng ta vẫn mãi sống trong bóng tối của quá khứ?”

Đôi mắt hắn lướt qua Lục Khê, như cố tình chạm vào lớp vỏ bọc mong manh nhất trong lòng y.

“Nếu ai còn điều gì bất bình, xin mời lên tiếng.”

Trong khoảnh khắc, cả hội trường chìm trong im lặng. Không khí ngột ngạt, ánh đèn trên cao bỗng mờ đi, từng bóng người trở nên mơ hồ như ẩn như hiện. Lục Khê biết rõ, bùa chú của Tề Minh chưa hoàn toàn tan biến; dư âm của nó vẫn len lỏi trong từng hơi thở, từng ánh nhìn nghi kỵ.

Tạ Dực nghiêng đầu, thấp giọng hỏi:

“Ngươi chịu nổi không?”

Lục Khê mỉm cười nhạt, giọng khàn khàn nhưng vững vàng:

“Chỉ là chút bùa chú, không thể quật ngã ta.”

Y nhìn thẳng lên đài, đáy mắt ánh lên tia kiên quyết.

“Nhưng không thể để Hứa Thanh Viên thao túng mọi chuyện. Hắn đang đợi tất cả chúng ta lộ ra nhược điểm.”

Tạ Dực gật đầu, ngón tay xiết chặt chuôi kiếm.

“Cứ để hắn nói. Ta ở đây.”

Ngay lúc ấy, một bóng áo đỏ lướt qua hành lang, sợi dây trên cổ tay phát ra ánh sáng đỏ rực. Tề Minh – khuôn mặt trẻ con méo mó bởi oán hận – dừng lại trong chớp mắt, đôi mắt lóe lên tia ghen tị và điên dại, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Hứa Thanh Viên lại lên tiếng, lần này giọng trầm hơn, vang vọng như gõ vào từng góc khuất tâm trí:

“Chúng ta không thể để những bóng ma quá khứ chi phối tương lai. Đã đến lúc phải lựa chọn người dẫn dắt một thời đại mới.”

Lục Khê chậm rãi đứng dậy, giọng nói vang lên giữa hội trường tĩnh lặng:

“Nếu muốn chọn người dẫn dắt, vậy ai mới thực sự xứng đáng?”

Hứa Thanh Viên nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt sáng rực như soi thấu từng góc tối trong tâm hồn y:

“Lục công tử tự cho mình có tư cách sao?”

Những tiếng xì xào rộ lên. Ánh mắt mọi người hướng về phía Lục Khê, chứa đầy hồ nghi và dè chừng. Tạ Dực lặng lẽ tiến nửa bước, đứng chắn trước y, ánh mắt như cảnh báo bất kỳ ai có ý định gây nguy hiểm.

Lục Khê mỉm cười nhạt, giọng cứng cỏi:

“Ta không cần danh vọng. Ta chỉ muốn biết ai là kẻ đã nhúng tay vào những bi kịch suốt bao năm qua.”

Hứa Thanh Viên không đáp, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười càng dịu dàng đến lạnh lẽo:

“Ngươi vẫn như trước, chỉ nhìn thấy một nửa của sự thật.”

Đúng lúc ấy, ánh đèn trên trần chao đảo, hội trường như xoay chuyển. Mùi máu tanh tràn ngập, gió lạnh rít qua khe cửa, nền đá dưới chân rung chuyển dữ dội. Lục Khê choáng váng, đầu óc quay cuồng, mọi âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng thở gấp của chính mình.

Tạ Dực lập tức kéo y lùi lại, kiếm rút khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lóe lên nhưng vô ích – lưỡi kiếm không chạm vào được thứ gì thật. Cả hội trường như bị hút vào một cơn xoáy tối tăm, từng khuôn mặt mờ nhạt rồi biến mất, chỉ còn lại bóng tối đặc quánh.

Khi Lục Khê mở mắt, y thấy mình đứng giữa một căn phòng nhỏ, tường đá lởm chởm vết máu, ánh trăng xanh nhợt lọt qua cửa sổ, rọi xuống nền nhà phủ đầy tro tàn. Mùi hoa bỉ ngạn dày đặc, ngột ngạt, như trộn lẫn máu và nước mắt.

Tạ Dực cũng ở đó, áo choàng dính mồ hôi, mái tóc rối bời, đôi mắt cảnh giác quét qua mọi góc tối:

“Lại là bùa chú của Tề Minh?”

Lục Khê gật đầu, giọng khàn đặc:

“Không chỉ mê hoặc tâm trí… còn là giam cầm linh hồn.”

Tạ Dực đặt tay lên vai y, ánh mắt kiên định:

“Ngươi ở đây, ta sẽ không để ai làm hại.”

Lục Khê khẽ cười, đôi mắt phượng ánh lên nỗi u buồn:

“Có những thứ đâu phải cứ muốn là tránh được.”

Tiếng gió rít qua khe cửa, kéo theo tiếng khóc nức nở. Cảnh vật bỗng biến đổi. Ngoài cửa sổ, lửa cháy bập bùng, tiếng gào thét vang lên khắp nơi. Lục Khê nhận ra đây là đêm môn phái Hoa Ảnh bị diệt. Tro tàn bay mù mịt, hoa bỉ ngạn đỏ rực trải dọc dưới chân tường đổ.

Một bé gái quỳ giữa sân, mái tóc dài rối bời, ôm chặt thi thể lạnh ngắt của một người phụ nữ – đó là Lục Dao Nhi, kiếp trước của y. Đôi mắt phượng sưng đỏ, nước mắt trào trên gương mặt non nớt.

Tạ Dực lặng lẽ nhìn, giọng trầm xuống:

“Đây là ký ức của ngươi?”

Lục Khê gật đầu, giọng run rẩy:

“Tưởng đã quên, hóa ra vẫn còn nguyên.”

Tiếng khóc trẻ thơ vang vọng, khoét sâu vào tâm can. Tạ Dực muốn kéo Lục Khê ra khỏi ký ức đau thương ấy, nhưng đôi chân y như bị đóng đinh xuống nền đá lạnh giá.

Đột nhiên, Hứa Thanh Viên xuất hiện nơi khung cửa, áo trắng phấp phới, mái tóc dài buông nhẹ. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, xa cách:

“Ngươi vẫn yếu đuối như vậy, Dao Nhi. Nếu không có ta, ngươi nghĩ mình sống sót qua đêm đó được sao?”

Lục Dao Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe rực lên oán hận:

“Ngươi hứa bảo vệ ta. Sao lại dẫn người tới tàn sát cả nhà ta?”

Hứa Thanh Viên cười nhẹ, ánh mắt phủ sương:

“Bảo vệ hay hủy diệt, với ngươi có gì khác biệt? Ngươi sinh ra đã là tai họa của tất cả.”

Lục Khê siết chặt hai tay, móng tay đâm vào da thịt đến bật máu. Tạ Dực nắm lấy cánh tay y, nhưng y không động đậy, ánh mắt như muốn xuyên thủng mọi lớp ngụy trang của quá khứ:

“Ta từng tin hắn hơn cả bản thân… Nhưng đổi lại chỉ là phản bội.”

Ngọn lửa bùng lên dữ dội. Hình ảnh các sư huynh đệ ngã xuống, máu loang đỏ nền đá. Tiếng cười của Hứa Thanh Viên vang vọng trong biển lửa, hòa cùng tiếng nức nở của Lục Dao Nhi.

Tạ Dực xoay người đối diện Lục Khê, giọng khàn đặc:

“Ngươi từng nói không hối hận về những gì đã làm. Đó là thật sao?”Lục Khê cúi đầu, giọng nhỏ như tiếng gió:

“Ta chỉ muốn sống… chỉ muốn giữ lại chút gì cho mình. Nhưng cuối cùng vẫn thất bại.”

Ảo cảnh lại thay đổi. Lục Khê thấy mình trong một gian phòng lạnh lẽo, ánh sáng nhập nhoạng, tiếng kiếm va chạm dữ dội. Tạ Dực kiếp trước xuất hiện, tóc dài xõa rối, ánh mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ.

“Lục Dao Nhi!” Hắn gào lên, lưỡi kiếm sáng lạnh kề sát cổ y.

“Vì sao phản bội ta? Vì sao hại chết cả gia tộc ta?”

Lục Khê lùi lại, hơi thở đứt quãng:

“Không phải ta… Ta không biết gì cả…”

Tạ Dực siết chặt kiếm, ánh mắt căm hận:

“Nói dối! Chính ngươi đã đưa bọn chúng vào phủ ta! Ngươi bán đứng ta!”

Lục Khê run rẩy, nước mắt ràn rụa:

“Ta không cố ý… Nếu không làm, cả môn phái sẽ chết…”

Tạ Dực hét lớn, lưỡi kiếm đâm tới. Máu b*n r*, Lục Khê quỵ ngã, bóng tối nuốt chửng mọi cảm giác.

Lục Khê choàng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Tạ Dực vẫn ở cạnh y, ánh mắt phức tạp, khóe môi run run:

“Hóa ra ngươi… thực sự không cố ý?”

Lục Khê không đáp, cúi đầu, giọng nghẹn lại:

“Ta không xứng đáng nhận tha thứ.”

Tạ Dực im lặng rất lâu, rồi bất ngờ kéo y vào lòng, vòng tay mạnh mẽ mà run rẩy:

“Ta từng hận ngươi đến tận xương tủy. Nhưng giờ, ta chỉ muốn biết… ngươi có từng thật lòng với ta không?”

Lục Khê run rẩy, hai tay đặt lên ngực hắn, giọng nhỏ như gió thoảng:

“Ta từng muốn cùng ngươi rời khỏi tất cả… nhưng ta không thể. Ta quá yếu đuối.”

Tạ Dực siết chặt y hơn, hơi thở nóng hổi phả vào gáy:

“Ngươi không yếu đuối, chỉ quá cô độc.”

Lục Khê bật khóc, nước mắt rơi như mưa.

“Ta đã giết ngươi một lần… Ta không muốn lặp lại thêm nữa…”

Tạ Dực cúi đầu, hôn nhẹ lên trán y:

“Chỉ cần ngươi không rời xa ta, tất cả sẽ khác.”

Từ góc tối, tiếng cười chói tai vang lên. Tề Minh xuất hiện, ánh mắt điên dại, sợi dây đỏ trên cổ tay phát sáng rực rỡ:

“Các ngươi tưởng tình yêu có thể phá giải mọi thứ sao? Lục Khê, ngươi chỉ là kẻ ích kỷ. Dù làm gì, tất cả cũng sẽ chết vì ngươi!”

Hắn vung tay, bùa chú đỏ như máu bay về phía Lục Khê. Tạ Dực chắn trước, kiếm vung lên nhưng bùa chú xuyên qua lưỡi kiếm, bám chặt vào cổ tay y. Máu phun ra, mùi tanh xộc lên ngột ngạt.

Lục Khê lảo đảo, mắt hoa lên. Giữa cơn mê, y nghe tiếng Hứa Thanh Viên thì thầm bên tai:

“Ngươi không thể trốn khỏi số mệnh, Dao Nhi. Còn sống, tất cả đều sẽ diệt vong.”

Y giãy giụa, càng vùng vẫy, bóng tối càng siết chặt. Tạ Dực ôm chặt lấy y, ánh mắt quyết liệt:

“Nếu số mệnh là xiềng xích, ta sẽ cùng ngươi phá vỡ nó!”

Đột ngột, một luồng sáng đỏ rực phát ra từ cổ tay Lục Khê. Hoa bỉ ngạn trên da nở rộ, ánh sáng xé toạc bóng tối. Sợi dây đỏ bùng cháy, bùa chú vỡ vụn.

Tề Minh gào lên, lao tới như bóng ma. Nhưng Dư Sở từ phía sau xuất hiện, vung ám khí chặn đường hắn.

“Lục Khê, tỉnh lại! Đừng để quá khứ trói buộc ngươi nữa!”

Tiếng gọi của Dư Sở như một luồng gió mát thổi qua, kéo Lục Khê trở về thực tại. Y mở mắt, vẫn trong vòng tay Tạ Dực, hoa bỉ ngạn trên cổ tay đỏ rực như lửa.

Ảo cảnh tan biến. Hội trường hiện lại, đám đông xôn xao nhưng không ai nhận ra có gì bất thường. Hứa Thanh Viên vẫn đứng trên đài, ánh mắt sâu thẳm không rời khỏi y.

Tạ Dực th* d*c, lau mồ hôi trên trán y:

“Ngươi quay lại rồi.”

Lục Khê nhìn xuống cổ tay, vết máu vẫn còn nhưng hoa bỉ ngạn đã lặng lẽ khép cánh.

“Ta nhớ lại tất cả rồi. Đêm đó… cái chết của ngươi kiếp trước, không phải do ta. Tất cả đều do Hứa Thanh Viên sắp đặt.”

Tạ Dực lặng người, đôi mắt đỏ lên:

“Ngươi chắc chứ?”

Lục Khê gật đầu, giọng run rẩy:

“Ta chỉ là quân cờ. Nếu không làm theo, ta sẽ chết, cả môn phái cũng không còn ai sống sót. Nhưng dù thế, ta cũng không thể tự tha thứ cho mình.”

Tạ Dực ôm y thật chặt, thì thầm:

“Chúng ta sẽ cùng nhau vạch trần tất cả. Không ai còn phải chết vì dã tâm của kẻ khác nữa.”

Bất ngờ, tiếng chuông Thần điện vang lên dồn dập, sắc lạnh và u ám hơn trước. Ánh mắt Hứa Thanh Viên lóe sáng, môi cong lên nụ cười mỉa mai.

Dưới bóng tối khán đài, Tề Minh lặng lẽ rút lui, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Lục Khê, oán hận cháy lên trong đáy mắt.

Dư Sở dựa vào cột đá, bàn tay rỉ máu vì siết quá mạnh. Hắn nhìn Lục Khê và Tạ Dực bên nhau, ánh mắt nặng trĩu, nhưng vẫn lặng lẽ che chắn phía sau họ.

Trên đài, Hứa Thanh Viên khoan thai cất tiếng:

“Đã đến lúc mọi bí mật được phơi bày. Lục công tử, ngươi dám bước lên không?”

Lục Khê ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. Y bước lên từng bậc thang, Tạ Dực theo sát phía sau. Dưới hàng trăm ánh mắt, mỗi bước chân như dẫm lên tro tàn của quá khứ, hướng về phía ánh sáng – hay vực thẳm mới, không ai biết chắc.

Ánh sáng trên trần lóe lên, rồi tắt phụt. Hội trường chìm trong bóng tối đặc quánh. Tiếng cười của Hứa Thanh Viên vang vọng, kéo dài như khúc cầu hồn cho đêm định mệnh.

Mùi hoa bỉ ngạn lại dâng lên ngập ngụa, hoa trên cổ tay Lục Khê khẽ rung, báo hiệu một cơn bão mới đã ở rất gần.