Hắn tự lẩm nhẩm một mình đối diện với căn thư phòng trống trải, như thể đang cố thuyết phục chính mình. Thế nhưng khi thốt ra lời này, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy thật trống rỗng và yếu ớt.
Người vợ vốn dĩ luôn ngoan ngoãn từ trước đến nay, lại dám gạt bỏ thể diện của hắn như thế.
Càng mỉa mai hơn là, hắn phát hiện bản thân lại đang ngóng chờ nàng quay đầu nhận sai.
Một mình hắn ngồi trong thư phòng suốt cả một đêm.
Khi ánh mờ sáng vừa hế mở, Lục Dung Dung bưng bữa sáng đẩy cửa bước vào.
Hôm nay nàng ta cố tình mặc một chiếc áo váy màu vàng tơ, trên b.úi tóc cài chiếc trâm hoa bằng ngọc do hắn mới tặng.
"Phu quân cả đêm không ngủ sao?" Nàng ta dịu dàng tiến lại gần, "Dung Dung có hầm chút canh cho ngài."
"Ừ."
Một tiếng đáp lại lạnh nhạt đến mức chính Mạnh Hắc Viêm cũng phải khựng người.
Nụ cười trên mặt Lục Dung Dung cứng đờ, đôi mắt vốn luôn đong đầy tình cảm trong phút chốc đã phủ một lớp sương mờ.
Mạnh Hắc Viêm nặn ra một nụ cười gượng gạo:
"Công vụ bận rộn, khó tránh khỏi mệt mỏi."
Nhưng đó cũng chỉ là một lời giải thích hời hợt.
Nếu là trước đây, Mạnh Hắc Viêm nhất định sẽ xót xa ôm nàng ta vào lòng.
Thế nhưng lúc này, nhìn đôi mày mắt được trang điểm cầu kỳ của nàng ta, hắn lại chẳng hiểu vì sao bản thân không còn chút vương vấn yêu thích nào như trước.
Lục Dung Dung còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Mạnh Hắc Viêm đã tự mình húp từng ngụm canh.
Nhìn dáng vẻ như đang mang đầy tâm sự, hết ngụm này đến ngụm khác của hắn, Lục Dung Dung c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Rốt cuộc không biết nghĩ đến điều gì, trong mắt nàng ta lóe lên một tia đắc thắng rồi xin phép lui ra khỏi thư phòng.
Khi cánh cửa khép lại, trong thư phòng lại chỉ còn một mình Mạnh Hắc Viêm. Hắn đột nhiên cảm thấy chén canh mà hắn vốn yêu thích nhất này, sao lại vô vị đến thế.
Hắn đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua góc kệ sách.
Ở đó có đặt một chiếc đĩa rửa cọ bằng sứ thanh hoa, là do chính tay Ninh Nguyệt chọn năm xưa.
Đến lúc này hắn mới giật mình nhận ra, trong căn thư phòng này đâu đâu cũng là hình bóng của nàng.
Mực là do nàng mài, sách là do nàng xếp, ngay cả chậu trúc cảnh bên cửa sổ cũng do chính tay nàng trồng.
Hôm qua nàng ra đi gọn gàng đến thế, như thể phủi sạch ba năm qua như một món đồ cũ có thể tùy tay vứt bỏ.
Sự thật này khiến n.g.ự.c hắn thắt lại, đau đớn như vừa giáng một đ.ấ.m thật mạnh.
Bên ngoài cửa sổ văng vẳng tiếng người gác đêm gõ m.ô.n.g, trời đã sắp sáng rồi.
Hắn chợt nhận ra, đây là buổi sáng đầu tiên trong ba năm qua không có Ninh Nguyệt săn sóc hầu hạ bên bàn nghiên.
Trà đã nguội, mực đã khô, ngay cả không khí cũng sặc mùi giá lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn bực dọc quăng mạnh ngọn b.út xuống đất. Vết mực b.ắ.n tung tóe lên tà áo.
Nhưng hắn vẫn cố chấp tin rằng, Ninh Nguyệt rồi sẽ phải quay về tìm hắn thôi.
"Dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ."
Hắn nhìn căn phòng trống không rồi cười lạnh, "Rời khỏi Mạnh phủ rồi, nàng ta còn làm nên trò trống gì nữa?"
……
Ta mang theo tờ thư hòa ly bước vào nha môn Kinh Trắc Doãn.
Khoảnh khắc con dấu của quan phủ đóng ấn định hình lên tờ giấy, trái tim ta mới hoàn toàn buông xuống.
Cha và anh trai vẫn chưa về Kinh, ta tính đi đến trang trại ở phía nam thành ở tạm vài ngày. Đó là tài sản do mẫu thân để lại cho ta, giờ đây lại trở thành chốn dung thân duy nhất.
Cơn gió lạnh bắt đầu thổi qua, nhìn chừng trời sắp sang đông.
Ta vừa định bước lên xe ngựa thì đột nhiên nghe thấy tiếng vó dồn dập vang lên phía sau.
Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy một người cưỡi ngựa dừng ngay trước mặt ta.
Hóa ra là đứa con trai nhỏ của người bạn cũ của cha ta, Ngụy Thanh Nhung.
Hắn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, bộ chiến giáp càng làm tôn lên vẻ anh tuấn kiên cường, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ:
"Ninh tỷ tỷ, lâu ngày không gặp, tỷ vẫn khỏe chứ?"
Ta nhìn hắn, trong lòng chốc lát có chút ngẩn ngơ.
Trước đây hai nhà Ninh - Ngụy vốn là hàng xóm láng giềng, lúc ta cập kê xuất giá, hắn vẫn còn mang vài phần trẻ con chưa tan.
Sau khi nhà họ Ninh gặp nạn, nhà họ Ngụy tự nguyện xin ra biên thuỳ canh giữ, một là để tránh họa, hai là để chăm sóc cho cha và anh ta đang bị đày ải.
Ba năm nơi biên thuỳ, sương gió đã khắc lên gương mặt hắn những nét rắn rỏi, chỉ có đôi mắt ấy là vẫn sáng ngời như xưa.
Cơn gió bắc cuộn tung chiếc áo choàng đỏ rực của hắn, kêu lên từng hồi.
Con phố dài phủ đầy sương giá, thiếu niên khoác áo gấm cưỡi ngựa chiến, cảnh tượng ấy lại khiến ta có chút ngơ ngẩn.
"Lâu ngày không gặp, Ngụy tiểu tướng quân." Ta mỉm cười đáp lại.
Đúng lúc này, trên trời bắt đầu lất phất mưa tuyết.
Bầu trời như giăng một tấm rèm màu trắng mỏng, Ngụy Thanh Nhung xoay người nhảy xuống ngựa.
Nhật Nguyệt
Mưa tuyết rơi lên vai hắn, hắn cởi chiếc áo choàng ra, chẳng nói chẳng rằng quấn c.h.ặ.t lấy người ta, rồi từ trong n.g.ự.c lấy ra một bức thư nhà đưa vào tay ta.
"Biên thuỳ rét lạnh, Ninh bá phụ vẫn khỏe mạnh mọi bề, chỉ là trong lòng luôn mong nhớ tỷ. Trước khi đi ông dặn dò trăm ngàn lần, bảo đệ nhất định phải bảo vệ tỷ được bình an vô sự."
Mảnh giấy thư vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể hắn.
Đầu ngón tay ta khẽ run lên, vừa định cất lời thì tiếng vó ngựa dồn dập lại một lần nữa phá tan sự tĩnh lặng.
Sứ giả trong cung hãm ngựa dừng lại trước mặt chúng ta, giọng điệu cung kính nhưng không thể nghi ngờ: "Thánh chỉ của Hoàng hậu nương nương, mời Ninh tiểu thư lập tức vào cung."
Người vợ vốn dĩ luôn ngoan ngoãn từ trước đến nay, lại dám gạt bỏ thể diện của hắn như thế.
Càng mỉa mai hơn là, hắn phát hiện bản thân lại đang ngóng chờ nàng quay đầu nhận sai.
Một mình hắn ngồi trong thư phòng suốt cả một đêm.
Khi ánh mờ sáng vừa hế mở, Lục Dung Dung bưng bữa sáng đẩy cửa bước vào.
Hôm nay nàng ta cố tình mặc một chiếc áo váy màu vàng tơ, trên b.úi tóc cài chiếc trâm hoa bằng ngọc do hắn mới tặng.
"Phu quân cả đêm không ngủ sao?" Nàng ta dịu dàng tiến lại gần, "Dung Dung có hầm chút canh cho ngài."
"Ừ."
Một tiếng đáp lại lạnh nhạt đến mức chính Mạnh Hắc Viêm cũng phải khựng người.
Nụ cười trên mặt Lục Dung Dung cứng đờ, đôi mắt vốn luôn đong đầy tình cảm trong phút chốc đã phủ một lớp sương mờ.
Mạnh Hắc Viêm nặn ra một nụ cười gượng gạo:
"Công vụ bận rộn, khó tránh khỏi mệt mỏi."
Nhưng đó cũng chỉ là một lời giải thích hời hợt.
Nếu là trước đây, Mạnh Hắc Viêm nhất định sẽ xót xa ôm nàng ta vào lòng.
Thế nhưng lúc này, nhìn đôi mày mắt được trang điểm cầu kỳ của nàng ta, hắn lại chẳng hiểu vì sao bản thân không còn chút vương vấn yêu thích nào như trước.
Lục Dung Dung còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Mạnh Hắc Viêm đã tự mình húp từng ngụm canh.
Nhìn dáng vẻ như đang mang đầy tâm sự, hết ngụm này đến ngụm khác của hắn, Lục Dung Dung c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Rốt cuộc không biết nghĩ đến điều gì, trong mắt nàng ta lóe lên một tia đắc thắng rồi xin phép lui ra khỏi thư phòng.
Khi cánh cửa khép lại, trong thư phòng lại chỉ còn một mình Mạnh Hắc Viêm. Hắn đột nhiên cảm thấy chén canh mà hắn vốn yêu thích nhất này, sao lại vô vị đến thế.
Hắn đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua góc kệ sách.
Ở đó có đặt một chiếc đĩa rửa cọ bằng sứ thanh hoa, là do chính tay Ninh Nguyệt chọn năm xưa.
Đến lúc này hắn mới giật mình nhận ra, trong căn thư phòng này đâu đâu cũng là hình bóng của nàng.
Mực là do nàng mài, sách là do nàng xếp, ngay cả chậu trúc cảnh bên cửa sổ cũng do chính tay nàng trồng.
Hôm qua nàng ra đi gọn gàng đến thế, như thể phủi sạch ba năm qua như một món đồ cũ có thể tùy tay vứt bỏ.
Sự thật này khiến n.g.ự.c hắn thắt lại, đau đớn như vừa giáng một đ.ấ.m thật mạnh.
Bên ngoài cửa sổ văng vẳng tiếng người gác đêm gõ m.ô.n.g, trời đã sắp sáng rồi.
Hắn chợt nhận ra, đây là buổi sáng đầu tiên trong ba năm qua không có Ninh Nguyệt săn sóc hầu hạ bên bàn nghiên.
Trà đã nguội, mực đã khô, ngay cả không khí cũng sặc mùi giá lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn bực dọc quăng mạnh ngọn b.út xuống đất. Vết mực b.ắ.n tung tóe lên tà áo.
Nhưng hắn vẫn cố chấp tin rằng, Ninh Nguyệt rồi sẽ phải quay về tìm hắn thôi.
"Dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ."
Hắn nhìn căn phòng trống không rồi cười lạnh, "Rời khỏi Mạnh phủ rồi, nàng ta còn làm nên trò trống gì nữa?"
……
Ta mang theo tờ thư hòa ly bước vào nha môn Kinh Trắc Doãn.
Khoảnh khắc con dấu của quan phủ đóng ấn định hình lên tờ giấy, trái tim ta mới hoàn toàn buông xuống.
Cha và anh trai vẫn chưa về Kinh, ta tính đi đến trang trại ở phía nam thành ở tạm vài ngày. Đó là tài sản do mẫu thân để lại cho ta, giờ đây lại trở thành chốn dung thân duy nhất.
Cơn gió lạnh bắt đầu thổi qua, nhìn chừng trời sắp sang đông.
Ta vừa định bước lên xe ngựa thì đột nhiên nghe thấy tiếng vó dồn dập vang lên phía sau.
Ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy một người cưỡi ngựa dừng ngay trước mặt ta.
Hóa ra là đứa con trai nhỏ của người bạn cũ của cha ta, Ngụy Thanh Nhung.
Hắn ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, bộ chiến giáp càng làm tôn lên vẻ anh tuấn kiên cường, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ:
"Ninh tỷ tỷ, lâu ngày không gặp, tỷ vẫn khỏe chứ?"
Ta nhìn hắn, trong lòng chốc lát có chút ngẩn ngơ.
Trước đây hai nhà Ninh - Ngụy vốn là hàng xóm láng giềng, lúc ta cập kê xuất giá, hắn vẫn còn mang vài phần trẻ con chưa tan.
Sau khi nhà họ Ninh gặp nạn, nhà họ Ngụy tự nguyện xin ra biên thuỳ canh giữ, một là để tránh họa, hai là để chăm sóc cho cha và anh ta đang bị đày ải.
Ba năm nơi biên thuỳ, sương gió đã khắc lên gương mặt hắn những nét rắn rỏi, chỉ có đôi mắt ấy là vẫn sáng ngời như xưa.
Cơn gió bắc cuộn tung chiếc áo choàng đỏ rực của hắn, kêu lên từng hồi.
Con phố dài phủ đầy sương giá, thiếu niên khoác áo gấm cưỡi ngựa chiến, cảnh tượng ấy lại khiến ta có chút ngơ ngẩn.
"Lâu ngày không gặp, Ngụy tiểu tướng quân." Ta mỉm cười đáp lại.
Đúng lúc này, trên trời bắt đầu lất phất mưa tuyết.
Bầu trời như giăng một tấm rèm màu trắng mỏng, Ngụy Thanh Nhung xoay người nhảy xuống ngựa.
Nhật Nguyệt
Mưa tuyết rơi lên vai hắn, hắn cởi chiếc áo choàng ra, chẳng nói chẳng rằng quấn c.h.ặ.t lấy người ta, rồi từ trong n.g.ự.c lấy ra một bức thư nhà đưa vào tay ta.
"Biên thuỳ rét lạnh, Ninh bá phụ vẫn khỏe mạnh mọi bề, chỉ là trong lòng luôn mong nhớ tỷ. Trước khi đi ông dặn dò trăm ngàn lần, bảo đệ nhất định phải bảo vệ tỷ được bình an vô sự."
Mảnh giấy thư vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể hắn.
Đầu ngón tay ta khẽ run lên, vừa định cất lời thì tiếng vó ngựa dồn dập lại một lần nữa phá tan sự tĩnh lặng.
Sứ giả trong cung hãm ngựa dừng lại trước mặt chúng ta, giọng điệu cung kính nhưng không thể nghi ngờ: "Thánh chỉ của Hoàng hậu nương nương, mời Ninh tiểu thư lập tức vào cung."