“Người đ.á.n.h hắn sẽ là thái thái.”
Kế mẫu nhìn ta như nhìn kẻ ngốc.
“Ta điên hay sao mà đ.á.n.h nhi t.ử ruột?”
Ta thong thả đếm cho bà nghe.
“Hai cửa hàng trên phố La Tước.”
“Tám trăm lượng bạc.”
“Còn một cây trâm vàng mua ở Lăng Lung các.”
“Tất cả đều do Vân Kỳ đưa cho ta để thêm vào hồi môn.”
“Thái thái chắc hẳn biết rõ mấy món ấy chứ?”
Cộng hết lại, đồ Khương Vân Kỳ đưa còn hậu hĩnh hơn hồi môn mà chính kế mẫu chuẩn bị.
Nụ cười trên mặt bà lập tức biến mất.
“Cái gì?!”
Tiếng hét ấy vang đến mức tưởng như cả mái nhà cũng rung lên.
Những thứ ta vừa kể đều là tài sản riêng bà âm thầm dành dụm suốt nhiều năm quản việc trong phủ.
Chẳng bao lâu sau, từ sân bên kia truyền tới tiếng gầm:
“Khương Vân Kỳ!”
“Thằng nhãi ranh này!”
Ta không tận mắt nhìn cảnh hắn bị đ.á.n.h.
Nhưng tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang qua mấy lớp tường viện, ta nghe rõ vô cùng.
…
Ngày ta xuất giá, người khóc nhiều nhất trong phủ đều có lý do riêng.
Kế mẫu vừa mất một khoản tài sản lớn, đau lòng đến nước mắt chẳng ngừng.
Tổ mẫu thật sự không nỡ xa ta, nắm tay dặn đi dặn lại, mắt cũng đỏ cả lên.
Tổ phụ vốn đang đứng yên bên cạnh, chẳng hiểu sao bị tổ mẫu véo một cái, đau đến lập tức rưng rưng nước mắt.
Khương Vân Kỳ thì vừa chịu đòn, m.ô.n.g đau đến chẳng thể ngồi, vậy mà theo lễ vẫn phải cõng ta từ phòng ra kiệu hoa.
Hôm ấy không hiểu vì y phục quá nặng hay vì hắn vừa bị thương, ta cảm thấy từng bước chân hắn đều vô cùng gian nan.
Hắn đi rất chậm.
Khóc còn thê lương hơn tổ mẫu.
Phụ thân ban đầu không định rơi lệ.
Nhưng cả nhà đều đang khóc, một mình ông đứng khô mắt giữa đám đông lại chẳng giống một từ phụ.
Cuối cùng ông cũng cố nặn ra vài giọt.
Cứ như vậy, một màn phụ nữ tình thâm cũng xem như đầy đủ.
Tống Bạc từ nhỏ chẳng được cha mẹ yêu thương đủ, nhìn cảnh ta rời nhà lại thật sự xúc động.
Đến đêm động phòng, hắn thậm chí không nghĩ tới chuyện viên phòng.
Hắn chỉ kéo ta ngồi xuống, nắm tay ta rồi bắt đầu kể từng nỗi khổ mình từng chịu trong Tống gia.
Giọng hắn chân thành.
Ánh mắt hắn tha thiết.
Nhìn qua cứ như chuẩn bị lấy cả trái tim ra đặt trước mặt ta.
Ta cố mở mắt nghe.
Càng nghe càng buồn ngủ.
Cuối cùng một cái ngáp bị nén quá lâu khiến khóe mắt chảy ra một giọt lệ.
Tống Bạc nhìn thấy liền sững người.
Sau đó vẻ mặt trở nên cảm động.
“Nương t.ử đừng sợ.”
“Sau này đã có ta.”
“Ta nhất định che chở cho nàng, tuyệt đối không để người khác tùy tiện khiến nàng chịu thiệt.”
Những lời như vậy nghe qua rất êm tai.
Nhưng nghe xong là đủ.
Nếu thật sự đem cả đời giao vào đó, người ngốc chính là ta.
Nếu Tống Bạc thật sự đủ sức bảo vệ người khác, hắn cũng chẳng cần ngồi trước mặt ta kể mình sống khó khăn thế nào trong chính nhà mình.
Ấn tượng của ta đối với Tống phu nhân ban đầu không tốt.
Theo lời Tống Bạc, bà lạnh lùng, kiêu ngạo, quy củ nhiều, lại thiên vị hai nhi t.ử đến mức chẳng buồn giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày đầu gặp mặt, ta dâng trà.
Bà uống xong liền nhắc một lượt rằng làm dâu phải biết an phận, giữ lễ, đoan trang, khiêm nhường, không được tùy ý làm càn.
Giọng điệu ấy khiến ta nhớ đến phụ thân.
May mà từ nhỏ nghe quen rồi.
Lời nào không thích, tai trái nhận vào rồi tai phải thả ra.
Chỉ có một điểm khiến ta cảm thấy Tống phu nhân tốt hơn phụ thân.
Lễ gặp mặt bà tặng ta một chiếc vòng vàng lớn.
Ta cầm thử, ước chừng phải bốn mươi lượng.
Tâm trạng ta lập tức tốt lên rất nhiều.
Tống Bạc trước mặt mẫu thân nhìn cũng khá vui.
Nhưng về phòng vừa đóng cửa, gương mặt hắn liền trầm xuống.
“Nàng là trưởng tức.”
“Vòng ngọc gia truyền bà không muốn đưa cho nàng thì cũng thôi.”
“Nhưng lấy một chiếc vòng vàng ra cho có lệ, chẳng phải quá xem thường nàng sao?”
Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng nặng trĩu trong tay.
Bốn mươi lượng vàng.
Nếu như đây gọi là cho có lệ…
Ta thật sự rất mong Tống phu nhân ngày nào cũng qua loa với ta vài lần.
Tống Bạc lại nắm tay ta.
“Nương t.ử, nàng chịu ấm ức rồi.”
Ta thành thật đáp:
“Không hề.”
“Thiếp thật sự không thấy ấm ức.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một người đang cố gượng.
Có lẽ người từ nhỏ chẳng từng thiếu ăn rất khó hiểu vì sao một chiếc vòng vàng bốn mươi lượng lại đủ khiến người khác vui.
Hai mắt Tống Bạc dần đỏ.
“Trước mặt ta, nàng không cần cố tỏ ra mạnh mẽ.”
“Trong lòng mẫu thân, Nhị lang là châu ngọc, còn ta chẳng qua như cỏ ven đường.”
“Những chuyện giống hôm nay, sau này nhất định còn nhiều.”
“Ta biết nương t.ử cứng cỏi.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nhưng hiện giờ chúng ta thế yếu, có những chuyện chỉ có thể nhịn trước.”
Ta cúi đầu nhìn vòng vàng lần nữa.
Ta đang nhịn gì?
Ta rõ ràng nhận quà rất vui mà.
…
Trong vườn Tống gia có nuôi bốn con nhạn lớn.
Con nào cũng lông bóng mượt, thân thể béo khỏe, nhìn là biết ngày thường được chăm kỹ.
Ngày cầu thân, theo lễ chỉ cần hai con nhạn sống.
Nhưng Tống Bạc ngay cả một cọng lông từ bốn con ấy cũng chẳng được lấy.
Tống phu nhân còn giải thích rất hợp lý.
Hai con dùng chính.
Hai con còn lại để dự phòng nếu có chuyện bất ngờ.
Về sau ta mới biết giữa bà và trưởng t.ử có một đoạn khúc mắc từ nhiều năm trước.
Lúc Tống phu nhân còn trẻ, quan hệ với mẹ chồng cực kỳ không hòa thuận.
Bà từng chịu rất nhiều ấm ức.
Ngay cả nhi t.ử đầu lòng vừa sinh ra cũng bị mẹ chồng mang đi, giữ bên cạnh nuôi dạy.
Đến khi lão thái thái qua đời, Tống Bạc mới được đưa về với mẫu thân ruột.
Nhưng mười mấy năm xa cách chẳng thể dùng vài ngày bù lại.
Tống Bạc trở về, từ lời ăn tiếng nói đến thói quen đều mang dấu ấn của tổ mẫu.
Mở miệng vài câu lại nhắc “tổ mẫu từng nói”, “tổ mẫu từng dạy”.
Đối với một người từng bị mẹ chồng chèn ép nhiều năm như Tống phu nhân, những điều ấy nghe vào chẳng thể dễ chịu.
Trong khi đó Nhị lang từ nhỏ lớn lên bên cạnh bà, tính tình ngoan ngoãn, lại biết chiều lòng mẫu thân.
Kế mẫu nhìn ta như nhìn kẻ ngốc.
“Ta điên hay sao mà đ.á.n.h nhi t.ử ruột?”
Ta thong thả đếm cho bà nghe.
“Hai cửa hàng trên phố La Tước.”
“Tám trăm lượng bạc.”
“Còn một cây trâm vàng mua ở Lăng Lung các.”
“Tất cả đều do Vân Kỳ đưa cho ta để thêm vào hồi môn.”
“Thái thái chắc hẳn biết rõ mấy món ấy chứ?”
Cộng hết lại, đồ Khương Vân Kỳ đưa còn hậu hĩnh hơn hồi môn mà chính kế mẫu chuẩn bị.
Nụ cười trên mặt bà lập tức biến mất.
“Cái gì?!”
Tiếng hét ấy vang đến mức tưởng như cả mái nhà cũng rung lên.
Những thứ ta vừa kể đều là tài sản riêng bà âm thầm dành dụm suốt nhiều năm quản việc trong phủ.
Chẳng bao lâu sau, từ sân bên kia truyền tới tiếng gầm:
“Khương Vân Kỳ!”
“Thằng nhãi ranh này!”
Ta không tận mắt nhìn cảnh hắn bị đ.á.n.h.
Nhưng tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang qua mấy lớp tường viện, ta nghe rõ vô cùng.
…
Ngày ta xuất giá, người khóc nhiều nhất trong phủ đều có lý do riêng.
Kế mẫu vừa mất một khoản tài sản lớn, đau lòng đến nước mắt chẳng ngừng.
Tổ mẫu thật sự không nỡ xa ta, nắm tay dặn đi dặn lại, mắt cũng đỏ cả lên.
Tổ phụ vốn đang đứng yên bên cạnh, chẳng hiểu sao bị tổ mẫu véo một cái, đau đến lập tức rưng rưng nước mắt.
Khương Vân Kỳ thì vừa chịu đòn, m.ô.n.g đau đến chẳng thể ngồi, vậy mà theo lễ vẫn phải cõng ta từ phòng ra kiệu hoa.
Hôm ấy không hiểu vì y phục quá nặng hay vì hắn vừa bị thương, ta cảm thấy từng bước chân hắn đều vô cùng gian nan.
Hắn đi rất chậm.
Khóc còn thê lương hơn tổ mẫu.
Phụ thân ban đầu không định rơi lệ.
Nhưng cả nhà đều đang khóc, một mình ông đứng khô mắt giữa đám đông lại chẳng giống một từ phụ.
Cuối cùng ông cũng cố nặn ra vài giọt.
Cứ như vậy, một màn phụ nữ tình thâm cũng xem như đầy đủ.
Tống Bạc từ nhỏ chẳng được cha mẹ yêu thương đủ, nhìn cảnh ta rời nhà lại thật sự xúc động.
Đến đêm động phòng, hắn thậm chí không nghĩ tới chuyện viên phòng.
Hắn chỉ kéo ta ngồi xuống, nắm tay ta rồi bắt đầu kể từng nỗi khổ mình từng chịu trong Tống gia.
Giọng hắn chân thành.
Ánh mắt hắn tha thiết.
Nhìn qua cứ như chuẩn bị lấy cả trái tim ra đặt trước mặt ta.
Ta cố mở mắt nghe.
Càng nghe càng buồn ngủ.
Cuối cùng một cái ngáp bị nén quá lâu khiến khóe mắt chảy ra một giọt lệ.
Tống Bạc nhìn thấy liền sững người.
Sau đó vẻ mặt trở nên cảm động.
“Nương t.ử đừng sợ.”
“Sau này đã có ta.”
“Ta nhất định che chở cho nàng, tuyệt đối không để người khác tùy tiện khiến nàng chịu thiệt.”
Những lời như vậy nghe qua rất êm tai.
Nhưng nghe xong là đủ.
Nếu thật sự đem cả đời giao vào đó, người ngốc chính là ta.
Nếu Tống Bạc thật sự đủ sức bảo vệ người khác, hắn cũng chẳng cần ngồi trước mặt ta kể mình sống khó khăn thế nào trong chính nhà mình.
Ấn tượng của ta đối với Tống phu nhân ban đầu không tốt.
Theo lời Tống Bạc, bà lạnh lùng, kiêu ngạo, quy củ nhiều, lại thiên vị hai nhi t.ử đến mức chẳng buồn giấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày đầu gặp mặt, ta dâng trà.
Bà uống xong liền nhắc một lượt rằng làm dâu phải biết an phận, giữ lễ, đoan trang, khiêm nhường, không được tùy ý làm càn.
Giọng điệu ấy khiến ta nhớ đến phụ thân.
May mà từ nhỏ nghe quen rồi.
Lời nào không thích, tai trái nhận vào rồi tai phải thả ra.
Chỉ có một điểm khiến ta cảm thấy Tống phu nhân tốt hơn phụ thân.
Lễ gặp mặt bà tặng ta một chiếc vòng vàng lớn.
Ta cầm thử, ước chừng phải bốn mươi lượng.
Tâm trạng ta lập tức tốt lên rất nhiều.
Tống Bạc trước mặt mẫu thân nhìn cũng khá vui.
Nhưng về phòng vừa đóng cửa, gương mặt hắn liền trầm xuống.
“Nàng là trưởng tức.”
“Vòng ngọc gia truyền bà không muốn đưa cho nàng thì cũng thôi.”
“Nhưng lấy một chiếc vòng vàng ra cho có lệ, chẳng phải quá xem thường nàng sao?”
Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng nặng trĩu trong tay.
Bốn mươi lượng vàng.
Nếu như đây gọi là cho có lệ…
Ta thật sự rất mong Tống phu nhân ngày nào cũng qua loa với ta vài lần.
Tống Bạc lại nắm tay ta.
“Nương t.ử, nàng chịu ấm ức rồi.”
Ta thành thật đáp:
“Không hề.”
“Thiếp thật sự không thấy ấm ức.”
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn một người đang cố gượng.
Có lẽ người từ nhỏ chẳng từng thiếu ăn rất khó hiểu vì sao một chiếc vòng vàng bốn mươi lượng lại đủ khiến người khác vui.
Hai mắt Tống Bạc dần đỏ.
“Trước mặt ta, nàng không cần cố tỏ ra mạnh mẽ.”
“Trong lòng mẫu thân, Nhị lang là châu ngọc, còn ta chẳng qua như cỏ ven đường.”
“Những chuyện giống hôm nay, sau này nhất định còn nhiều.”
“Ta biết nương t.ử cứng cỏi.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Nhưng hiện giờ chúng ta thế yếu, có những chuyện chỉ có thể nhịn trước.”
Ta cúi đầu nhìn vòng vàng lần nữa.
Ta đang nhịn gì?
Ta rõ ràng nhận quà rất vui mà.
…
Trong vườn Tống gia có nuôi bốn con nhạn lớn.
Con nào cũng lông bóng mượt, thân thể béo khỏe, nhìn là biết ngày thường được chăm kỹ.
Ngày cầu thân, theo lễ chỉ cần hai con nhạn sống.
Nhưng Tống Bạc ngay cả một cọng lông từ bốn con ấy cũng chẳng được lấy.
Tống phu nhân còn giải thích rất hợp lý.
Hai con dùng chính.
Hai con còn lại để dự phòng nếu có chuyện bất ngờ.
Về sau ta mới biết giữa bà và trưởng t.ử có một đoạn khúc mắc từ nhiều năm trước.
Lúc Tống phu nhân còn trẻ, quan hệ với mẹ chồng cực kỳ không hòa thuận.
Bà từng chịu rất nhiều ấm ức.
Ngay cả nhi t.ử đầu lòng vừa sinh ra cũng bị mẹ chồng mang đi, giữ bên cạnh nuôi dạy.
Đến khi lão thái thái qua đời, Tống Bạc mới được đưa về với mẫu thân ruột.
Nhưng mười mấy năm xa cách chẳng thể dùng vài ngày bù lại.
Tống Bạc trở về, từ lời ăn tiếng nói đến thói quen đều mang dấu ấn của tổ mẫu.
Mở miệng vài câu lại nhắc “tổ mẫu từng nói”, “tổ mẫu từng dạy”.
Đối với một người từng bị mẹ chồng chèn ép nhiều năm như Tống phu nhân, những điều ấy nghe vào chẳng thể dễ chịu.
Trong khi đó Nhị lang từ nhỏ lớn lên bên cạnh bà, tính tình ngoan ngoãn, lại biết chiều lòng mẫu thân.