Để chứng minh thành ý cầu hôn, Tống Bạc đích thân ra ngoài thành săn nhạn.
Hai con nhạn quả thật được mang về.
Đổi lại, hắn ngã ngựa giữa đường, đầu bị xây xát, chân cũng trẹo đến mức chẳng tiện đi xa, chỉ có thể tạm nghỉ trong một trang viện gần đó.
Ta nghe tin liền đến thăm.
Nhìn hắn đầu quấn vải trắng, ta khách sáo an ủi:
“Lễ vật chỉ là hình thức, có nhạn hay không cũng chẳng đáng ngại.”
“Công t.ử đã có lòng, vậy là đủ.”
Tống Bạc tựa người trên giường, dù bị thương vẫn giữ vẻ ôn hòa lễ độ.
“Hai con nhạn bé nhỏ ấy, sao có thể nói hết tâm ý của tại hạ đối với cô nương.”
Người đã ngã đến đầu chân đều bị thương, vậy mà vẫn còn đủ sức nói chuyện “tâm ý” với “bé nhỏ”.
Ta nhất thời chẳng biết đáp thế nào, chỉ có thể mỉm cười:
“Tống công t.ử quả thật có lòng.”
Rời khỏi trang viện, ta không trở về kinh ngay.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
Điền trang của tổ mẫu cũng ở gần đó, ta tiện đường ghé qua dùng trà, ở lại đến gần chiều tối mới lên ngựa trở về.
Chẳng ngờ giữa đường lại gặp một cảnh rất thú vị.
Tống Bạc chân còn đang đau, trong tay ôm một con thỏ trắng, đứng trước một cỗ xe dành cho nữ quyến.
Khoảng cách giữa hắn và xe ngựa gần đến mức dù ta cố nghĩ theo hướng trong sạch cũng có phần khó khăn.
Ta lập tức ghìm cương, giấu người sau một thân cây lớn.
Sau đó nghe thấy giọng Tống Bạc dịu dàng giống hệt lúc nói với ta ban sáng.
“Con thỏ này quá nhỏ bé, chẳng thể thay tại hạ nói hết tâm ý dành cho cô nương.”
Ta nghe xong, cảm thấy hôm nay mình thật sự được mở rộng tầm mắt.
Thì ra hai chữ “cô nương” trong lời của Tống công t.ử vốn chẳng phải cách gọi dành riêng cho ta.
Hóa ra người nào cũng dùng được.
Nữ t.ử trong xe nói điều gì đó rất khẽ.
Tống Bạc liền đưa con thỏ vào trong màn xe.
“Có thể vì cô nương mà chịu chút thương tích, tại hạ chẳng thấy đáng kể.”
Ta ngồi sau cây, trong lòng chỉ có thể cảm thán.
Hay thật.
Bỗng nhiên ta bắt đầu có chút mong chờ xem cuộc hôn nhân này rốt cuộc sẽ náo nhiệt đến mức nào.
…
Hôn sự giữa ta và Tống Bạc nhanh ch.óng được định xuống.
Từ hôm ấy, phụ thân và kế mẫu ngày nào cũng như đã nhìn thấy con đường phú quý mở sẵn trước mắt.
“Sau này ngay cả mấy vị đại nhân kia cũng phải nể cô gia vài phần.”
“Đợi thêm hai năm, nếu chức vị kia thật sự để trống, ngoài hắn ra còn ai thích hợp hơn?”
“Vân Kỳ nhà chúng ta về sau chắc chắn cũng chẳng kém.”
Từ một cuộc hôn nhân của ta, hai người họ đã nghĩ tới đủ loại lợi ích cho cả nhà.
Đến lúc phải chuẩn bị hồi môn, thái độ cũng rộng rãi hơn hẳn, mở miệng liền nói sẽ cho ta bốn mươi tám rương.
Tổ mẫu nghe xong chỉ cười nhạt.
“Bốn mươi tám rương thì có gì khó.”
“Mỗi rương nhét một chiếc chăn, xếp lên xe nhìn vẫn đủ số.”
“Đến khi kiệu hoa đi rồi, ai biết trong rương chứa vàng bạc hay chứa bông?”
Miệng nói vậy, tổ mẫu vẫn âm thầm lấy năm trăm lượng bạc giao cho ta để lót đáy rương.
Đó là khoản bà dành dụm cho hậu sự của chính mình.
Tổ mẫu vuốt tay ta, khẽ thở dài.
“Mẫu thân con năm ấy cũng chẳng để lại bao nhiêu.”
“Nàng chỉ có hai cửa tiệm.”
“Mấy năm trước giao cho Chu thị quản, năm nào bà ta cũng nói làm ăn thua lỗ.”
“Sau cùng còn bảo muốn lấy bạc giúp phụ thân con chạy chức, cho nên hai cửa hàng cũng bán mất.”
“Năm xưa tổ mẫu nhìn người không rõ.”
“Năm trăm lượng này, con cứ xem như tổ mẫu bù lại một chút.”
Tổ mẫu không biết chuyện bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng ta biết.
Ta liền nói:
“Hai cửa hàng ấy vẫn còn.”
“Chu thị chưa từng bán.”
“Khế ước đều bị bà ta đưa cho Khương Vân Kỳ.”
Sắc mặt tổ mẫu lập tức thay đổi.
“Ả đàn bà ấy đúng là quá đáng!”
Ta vội vỗ tay bà.
“Tổ mẫu chớ giận.”
“Khế ước bây giờ đã ở chỗ con.”
Tổ mẫu nhìn ta chằm chằm một lúc, sau đó ghé gần hỏi rất nhỏ:
“Con lấy trộm à?”
“Hay là giật về?”
Ta đáp:
“Con dùng bí kíp võ công đổi.”
Tổ mẫu ngây người.
“Con lấy đâu ra bí kíp võ công?”
“Con tự viết.”
Bà im lặng rất lâu.
Ta nhân cơ hội chỉ vào số ngân phiếu trên bàn.
“Vậy năm trăm lượng này… tổ mẫu vẫn cho con chứ?”
Tổ mẫu dừng một lát.
“Ờ…”
Ta lập tức cầm ngân phiếu nhét vào n.g.ự.c áo.
“Đa tạ tổ mẫu.”
Bà nhìn động tác của ta, lần nữa lặng người.
Mẫu thân mất khi ta còn nhỏ.
Những năm sau đó, phần lớn thời gian ta đều lớn lên bên cạnh tổ mẫu.
Trong viện của bà có một Đồ ma ma.
Bà ấy vốn là người từng lăn lộn giang hồ, võ nghệ không tệ, về sau mới lui về sống những ngày yên ổn.
Ngày thường Đồ ma ma bắt ta luyện Ngũ Cầm Hí, Thái Cực Quyền, Kim Cang Công để rèn thân thể.
Những lúc tâm tình tốt, bà cũng thuận tay dạy ta vài chiêu phòng thân.
Nếu muốn ta lên đỉnh T.ử Cấm Thành tranh thắng thua với tuyệt thế cao thủ, đương nhiên chẳng có cửa.
Nhưng đối phó mấy người bình thường thì vẫn dư sức.
Còn Khương Vân Kỳ…
Hắn càng chẳng đáng nhắc.
Ta luyện võ.
Hắn đọc sách.
Hắn từ nhỏ đã rất ganh tỵ chuyện này.
Mà võ học của ta lại có một quy củ vô cùng nghiêm khắc.
Truyền nữ không truyền nam.
Hai cửa tiệm thật ra có hay không cũng chẳng phải chuyện quan trọng nhất.
Chủ yếu là ta thấy hai chúng ta dù sao cũng cùng một phụ thân, vẫn nên để hắn nhận được chút lợi ích.
Thế nên sau khi đổi được khế ước, thỉnh thoảng ta cũng chịu khó chỉ điểm hắn vài câu.
Chỉ là bí kíp do chính tay ta viết quả thật khá thâm sâu.
Có vài chỗ ngay cả ta sau một thời gian đọc lại còn chẳng hiểu nổi mình từng viết gì.
Không ngờ Khương Vân Kỳ lại tin vô cùng.
Dần dần, hắn thật sự sinh ra một thứ tình cảm gần giống đồ đệ đối với ta.
Sau lưng người khác, hắn âm thầm gọi ta là sư phụ.
Đương nhiên gọi sư phụ chẳng thể giúp hắn tránh đòn.
Đến lúc đáng đ.á.n.h, ta vẫn đ.á.n.h.
…