Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Chương 9

Tạ Cẩm Niên đứng c.h.ế.t trân giữa phế tích Đông cung cũ, gió thổi phần phật vào tà áo long bào.

Trong tay hắn nắm c.h.ặ.t mảnh trâm gỗ cháy đen tìm được dưới lòng đất.

Trên lòng bàn tay trái của hắn là hai chữ “Hoa Tri Ý” được viết bằng m.á.u tươi đỏ thẫm rỉ ra.

Mỗi khi vết m.á.u trên da thịt có dấu hiệu sắp khô đi, hắn lại dùng d.a.o găm lạnh lùng rạch thêm một đường mới.

Cao Thuận quỳ sụp bên cạnh, khóc nức nở không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị bệ hạ điên cuồng.

Mộ Dung Huyền đứng im lặng nhìn hắn rất lâu, cuối cùng khàn giọng hỏi:

"Bệ hạ có biết vì sao mỗi lần sống lại nàng đều phải khổ sở viết những phong thư này không?"

Tạ Cẩm Niên không trả lời, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

Mộ Dung Huyền thở dài, giọng đau đớn:

"Bởi vì nàng biết rõ sẽ có một ngày, lời nguyền lan rộng..."

"Đến ngay cả bản thân nàng cũng có thể quên mất rằng mình đã từng được chàng yêu thương."

Tạ Cẩm Niên nghe xong liền siết c.h.ặ.t chiếc hộp thứ sáu trong tay, run rẩy bật chốt mở nắp hộp ra.

Bên trong chiếc hộp không có phong thư ngay lập tức giống như những lần trước.

Chỉ có độc nhất một cánh hoa đào đã khô héo nằm im lìm, nhưng điều kỳ lạ là cánh hoa duy nhất này vẫn giữ nguyên vẹn màu đỏ tươi.

Bên dưới cánh hoa là dòng chữ viết tay run rẩy của Hoa Tri Ý:

“Sau lần thứ sáu ta c.h.ế.t, ta chỉ còn lại một mạng cuối cùng.”

“Cẩm Niên.”

“Lần này... ta không dám đến tìm chàng nữa.”

Nhưng ở cuối phong thư, nàng vẫn viết một câu.

“Nếu chàng nhớ ra ta trước khi cánh hoa cuối cùng rơi xuống, xin hãy nói rằng chàng yêu ta.”

“Chỉ một lần thôi.”

6.

Quốc sư nói: "Chỉ cần trước khi cánh hoa cuối cùng rơi xuống, Bệ hạ tự nhớ lại nàng và nói một câu yêu, nàng sẽ không phải c.h.ế.t."

Tạ Cẩm Niên hỏi: "Vậy vì sao không ai nói cho trẫm biết?"

Quốc sư đáp: "Bởi người phải nhớ là ngài."

Nến trong ngự thư phòng cháy đỏ, ánh sáng lay động.

Tạ Cẩm Niên cẩn thận lấy cánh hoa khô từ chiếc hộp thứ sáu ra.

Cánh hoa vẫn giữ nguyên sắc đỏ tươi.

Nó hoàn toàn khác biệt với những cánh hoa đào đã héo trắng ngoài Đào Uyên Cảnh.

Mộ Dung Huyền vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức đại biến.

Hắn vội đưa tay định ngăn Tạ Cẩm Niên chạm vào.

Nhưng đã muộn.

Đầu ngón tay vừa chạm vào cánh hoa, một đoạn ký ức vỡ vụn lập tức ùa về trong trí óc.

Hoa Tri Ý đứng lặng im dưới cơn mưa xuân tầm tã.

Cổ tay nàng trơ trọi chỉ còn lại đúng một dấu hoa đào mờ nhạt.

Nàng nhẹ giọng hỏi hắn có từng yêu một người hay không.

Hắn lạnh lùng đáp mình hoàn toàn không nhớ rõ.

Hình ảnh lập tức vỡ tan, cơn đau đầu dữ dội ập đến khiến Tạ Cẩm Niên choáng váng.

Nhưng hắn vẫn bướng bỉnh siết c.h.ặ.t cánh hoa khô, quay sang gầm lên:

"Vì sao nàng nói chỉ cần trẫm yêu nàng, nàng sẽ không phải c.h.ế.t?"

Mộ Dung Huyền cụp mắt, chọn cách im lặng.

Tạ Cẩm Niên đột ngột rút mạnh thanh kiếm bên hông ra, hướng thẳng mũi kiếm về phía vị Quốc sư:

"Quốc sư, lần này trẫm muốn nghe toàn bộ sự thật."

Ngự thư phòng chìm vào bầu không khí căng thẳng thấu xương.

Mộ Dung Huyền nhìn mũi kiếm bén ngọn, cuối cùng cũng chịu buông tiếng thở dài để nói rõ.

"Hoa Linh vốn dĩ không được phép đem lòng yêu người mang Đế Mệnh."

"Một khi nàng động lòng, bảy cánh hoa bản mệnh sẽ lập tức biến thành bảy t.ử kiếp tàn khốc."

"Muốn phá giải lời nguyền này, trước khi cánh hoa cuối cùng mất đi, người mang Đế Mệnh phải tự phá phong ấn ký ức."

"Ngài phải tự mình nhớ lại người mình yêu, không được nghe bất kỳ ai trực tiếp kể lại chân tướng."

"Ngài cũng không được dùng các loại pháp thuật để cưỡng ép ký ức thức tỉnh."

"Hơn hết, ngài phải thật lòng nói ra ba chữ: Ta yêu nàng."

Mộ Dung Huyền lắc đầu, thanh âm nặng nề:

"Nếu có người bên ngoài can thiệp quá sâu, Thiên Đạo sẽ coi đó là gian lận, t.ử kiếp thứ bảy sẽ giáng xuống ngay lập tức."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Cẩm Niên nghe xong, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, giọng lạnh thấu xương:

"Vì vậy, ngươi trơ mắt nhìn nàng phải c.h.ế.t đến sáu lần?"

Mộ Dung Huyền quỳ sụp xuống:

"Thần chỉ có thể nhắc nhở nàng, không thể thay Bệ hạ nhớ lại."

"Càng không thể thay Bệ hạ để yêu nàng."

Tạ Cẩm Niên siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến mức m.á.u từ vết thương cũ trong lòng bàn tay rỉ ra, nhỏ xuống sàn điện.

Mười hai năm trước. Bảy ngày sau lần c.h.ế.t thứ năm, tại Đào Uyên Cảnh tĩnh mịch.

Hoa Tri Ý chầm chậm mở mắt, sống lại ngay dưới gốc cây đào thần cổ thụ.

Trên cổ tay gầy guộc của nàng, lúc này chỉ còn lại trơ trọi đúng hai cánh hoa.

Lần này nàng không còn vội vã chạy đi hỏi Mộ Dung Huyền xem Tạ Cẩm Niên đang ở đâu nữa.

Nàng lặng lẽ ngồi bó gối dưới gốc cây suốt ba ngày ba đêm.

Nàng không nói một lời, cũng không rơi một giọt nước mắt nào.

Đến ngày thứ tư, nàng tháo năm chiếc trâm hoa đào trên tóc ra, cẩn thận đặt chúng vào một chiếc hộp gỗ.

Mộ Dung Huyền bước đến bên cạnh, khẽ hỏi nàng có định ra ngoài kinh thành tìm hắn không.

Hoa Tri Ý chậm rãi lắc đầu, nụ cười mang theo vẻ cam chịu:

"Không đi tìm chàng nữa."

"Mỗi lần ta chủ động tìm được chàng, chàng lại sẽ yêu ta thêm một lần."

"Sau đó, chàng lại vì cứu ta mà bước vào t.ử kiếp."

Mộ Dung Huyền nhíu mày nói t.ử kiếp đó không phải do nàng tạo ra, mà là kiếp số của Đế Mệnh.

Hoa Tri Ý nhìn năm chiếc trâm, khẽ thở dài:

"Nhưng chỉ cần không gặp ta, ít nhất chàng sẽ không phải chịu đau khổ để quên thêm một người."

"Lần này, ta không đợi chàng nữa."

Nửa năm sau, tại Đào Uyên Cảnh nở đầy hoa đào.

Tạ Cẩm Niên khi ấy đã vững ngôi vị Thái t.ử Đại Chu, quyền cao chức trọng.

Thời gian qua, hắn liên tục mơ thấy một cây đào khổng lồ rực rỡ trong sương mờ.

Trong mộng luôn có một cô gái quay lưng về phía hắn, lần này hắn nghe rõ mồn một giọng nàng nói: "Ta không đợi chàng nữa."

Sau mỗi giấc mơ dài ấy, lòng bàn tay trái của hắn lại tự động xuất hiện một nét chữ “Ý” bằng m.á.u tươi.

Không một vị ngự y hay đại sư nào trong cung có thể giải thích được hiện tượng kỳ quái này.

Tạ Cẩm Niên không chịu nổi sự giày vò, hắn bỏ lại toàn bộ đoàn tùy tùng phía sau.

Hắn một mình thúc ngựa, lần theo những cánh hoa đào vô hình mà chỉ riêng đôi mắt hắn nhìn thấy.

Hắn cứ thế điên cuồng phi ngựa, cho đến khi bước chân tiến vào Đào Uyên Cảnh.

Hoa Tri Ý đang ngồi thẫn thờ dưới cây đào, nhìn thấy hắn liền giật mình.

Nàng không còn vui mừng lao đến như những lần trước, chỉ bình tĩnh hỏi:

"Thái t.ử điện hạ lại lạc đường sao?"

Tạ Cẩm Niên xuống ngựa, từng bước tiến lại gần nàng, ánh mắt kiên định:

"Không phải lạc đường, ta đến để tìm nàng."

Hoa Tri Ý run lên, hỏi nhỏ: "Ngài biết ta là ai sao?"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Hắn lắc đầu: "Không nhớ tên nàng, nhưng ta đã nhớ cảm giác mất nàng rất lâu rồi."

Tạ Cẩm Niên kiên quyết muốn đưa Hoa Tri Ý trở lại kinh thành rộng lớn cùng mình.

Nhưng Hoa Tri Ý dứt khoát từ chối, nàng khéo léo lùi lại một bước để giữ khoảng cách.

Nàng đã nghe ngóng được tin tức triều đình đang chuẩn bị định hôn giữa hắn và đại tiểu thư Lục Thanh Nghi.

Nàng nhìn hắn, khẽ hỏi:

"Điện hạ đã có vị hôn thê phải cưới, vì sao còn cất công đến nơi này tìm ta làm gì?"

Tạ Cẩm Niên nhìn thẳng vào mắt nàng, không một chút chần chừ:

"Ta cưới nàng ấy vì nghĩa vụ với triều đình, còn ta tìm nàng vì chính bản thân ta."

Hoa Tri Ý nghe vậy liền khựng lại, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp.

Nhưng nàng quyết giữ lời hứa với lòng, thủy chung không chịu rời đi cùng hắn.

Vài ngày sau, Lục Thanh Nghi tự mình tìm đến Đào Uyên Cảnh theo lời chỉ dẫn âm thầm của Cao Thuận.

Nàng muốn tận mắt nhìn xem người con gái khiến Thái t.ử nhiều lần bỏ cung điện là ai.

Khi đối mặt với Hoa Tri Ý, Lục Thanh Nghi hoàn toàn không có một chút đố kỵ hay ác ý nào.

Nàng thẳng thắn hỏi: "Cô nương có yêu điện hạ nhà ta không?"

Hoa Tri Ý nghiêng đầu, lạnh lùng phủ nhận: "Chưa từng yêu."

Lục Thanh Nghi nghe xong liền bật cười bản lĩnh: "Vậy thì cô nương nói dối rất tệ đấy."

Nàng nói rõ cuộc hôn nhân này chỉ là giao dịch chính trị, nàng không yêu hắn và cũng không cần hắn yêu mình.