Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Chương 7

Tạ Cẩm Niên bừng tỉnh ngay lập tức trên chiến trường, l.ồ.ng n.g.ự.c không còn chút đau đớn nào.

Hắn ngơ ngác nhìn khoảng đất trước mặt đang phủ đầy những cánh hoa đào đỏ thắm.

Cao Thuận đứng trân trân bên cạnh, hai bàn tay run rẩy cầm ba chiếc trâm gỗ cũ kỹ.

Tạ Cẩm Niên nhíu mày hỏi:

"Cao Thuận, ai vừa mới đứng ở đây?"

Cao Thuận vội vã mở miệng định trả lời cái tên quen thuộc kia.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong đầu lão thái giám đột ngột trở nên trống rỗng, mọi ký ức bị xóa sạch.

Lão nhìn ba chiếc trâm trong tay một hồi lâu, cuối cùng chỉ biết bật khóc, run giọng đáp:

"Bệ hạ... nô tài hình như... không nhớ rõ nữa."

Sau lần c.h.ế.t thứ ba của nàng, lời nguyền tàn độc bắt đầu lan sang cả ký ức của những người xung quanh.

Hoa Tri Ý lúc này chỉ còn lại đúng bốn cánh hoa bản mệnh.

Tạ Cẩm Niên ở hiện tại đọc xong phong thư thứ ba, toàn thân lạnh ngắt.

Hắn lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Cao Thuận đang đứng cung kính:

"Cao Thuận! Ba chiếc trâm hoa đào năm ấy trẫm khắc ở phủ và biên cương đâu rồi?!"

Cao Thuận nghe câu hỏi thì sắc mặt lập tức đại biến, cắt không còn một giọt m.á.u.

Lão quỳ sụp xuống đất, đại não ong ong đau đớn khi cố gắng nhớ lại chuyện cũ:

"Bệ hạ... nô tài nhớ ra rồi! Trong kho cũ của Đông cung trước đây từng cất giữ một chiếc hộp trâm không rõ chủ nhân."

"Nhưng... nhưng khi nô tài sai người đến tìm để dâng lên ngài, chiếc hộp đó đã hoàn toàn trống rỗng."

"Bên trong không có trâm, chỉ còn lại một lớp cánh hoa đào khô héo từ bao giờ."

Đến lúc này, Tạ Cẩm Niên mới triệt để thấu hiểu sự tàn nhẫn của Thiên Đạo.

Không chỉ một mình hắn quên mất nàng sau mỗi lần sống lại.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Thiên Đạo đang dùng sức mạnh tối cao để khiến cả thế gian này xóa sạch mọi minh chứng Hoa Tri Ý từng tồn tại.

Hắn nhìn xuống chiếc hộp gỗ thứ tư đặt trên bàn án.

Trên nắp hộp gỗ cổ kính ấy, có một dòng chữ viết bằng vết m.á.u đã khô khốc từ lâu:

"Lần thứ tư ta c.h.ế.t, không còn ai đến nhặt xác ta nữa."

Tạ Cẩm Niên nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt c.h.ặ.t, nước mắt rơi lã chã xuống mặt bàn.

Lần đầu tiên trong đời, vị tân đế tàn nhẫn ấy không có can đảm để mở phong thư tiếp theo.

5.

Lần thứ tư nàng c.h.ế.t.

Hắn đứng cách nàng chưa đến mười bước.

Nhưng không nhớ trong biển lửa còn có một người.

Tạ Cẩm Niên nhìn dòng chữ trên chiếc hộp thứ tư.

"Lần thứ tư ta c.h.ế.t, không còn ai đến nhặt xác ta."

Trời vừa sáng, hoa đào ngoài cửa sổ bỗng đồng loạt khép cánh.

Hắn không mở thư ngay mà quay sang Cao Thuận:

"Nói cho trẫm biết, những năm ở Đông cung trẫm đã sống thế nào?"

Cao Thuận nhíu mày cố nhớ, sắc mặt dần trắng bệch.

Trong đầu ông chỉ còn những mảnh ký ức đứt quãng: một gian phòng từng có người ở, một chén t.h.u.ố.c bên cửa sổ, một giọng nữ nhắc mặc thêm áo, một bóng trắng trong biển lửa.

"Nô tài... không nhớ ra mặt nàng."

Cao Thuận càng cố nghĩ, m.á.u mũi đột ngột chảy ra.

Mộ Dung Huyền bước vào điện, vươn tay chặn trán lão thái giám:

"Đừng nghĩ nữa. Thiên Đạo không muốn trên đời còn ai nhớ nàng."

Tạ Cẩm Niên lạnh giọng:

"Vậy trẫm càng phải nhớ."

Cả thế gian đã quên nàng, chỉ có kẻ quên nàng nhiều nhất bắt đầu liều mạng muốn nhớ lại.

Hai năm sau trận chiến Bắc Cảnh, tại một ngôi miếu hoang ngoại ô kinh thành.

Hoa Tri Ý sống lại, trên cổ tay chỉ còn bốn cánh hoa đào mờ nhạt.

Nàng không trở về, cũng không đi tìm Tạ Cẩm Niên nữa.

Nàng ở đây chữa bệnh cho dân nghèo, tự gọi mình là A Ý.

Nàng giấu đi linh lực, không bao giờ cài trâm hoa đào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng tin rằng chỉ cần cách xa, hắn sẽ không phải gặp t.ử kiếp vì nàng.

Một ngày mưa lớn, Tạ Cẩm Niên trúng thương khi điều tra tham án, vô tình chạy vào trú ẩn.

Hoa Tri Ý vừa nhìn thấy hắn liền biến sắc, quay lưng định bỏ đi.

Tạ Cẩm Niên ra bộ nhanh nhẹn, thộp lấy cổ tay nàng.

Bốn cánh hoa bản mệnh dưới ống tay áo thoáng lộ ra trước mắt hắn.

Hắn nhíu mày:

"Nàng sợ ta?"

Hoa Tri Ý cúi đầu, cố rút tay ra:

"Ta chỉ không muốn quen biết điện hạ."

Tạ Cẩm Niên nhìn nàng rất lâu, thầm cảm nhận dòng m.á.u trong người đang dậy sóng:

"Nhưng ta cảm thấy chúng ta đã từng quen."

Một tháng sau, tại Đông cung rộng lớn.

Tạ Cẩm Niên ép đưa Hoa Tri Ý về cung với lý do để nàng chữa trị vết thương.

Nàng hết cách, chỉ lạnh lùng đồng ý ở lại đúng mười ngày.

Hắn đích thân sắp xếp cho nàng một căn phòng phía Đông thật yên tĩnh.

Nhưng lời nguyền tàn nhẫn bắt đầu vận hành ngay sau đó.

Ngày đầu, cung nhân trong điện còn nhớ rõ và cung kính gọi nàng là Hoa cô nương.

Ngày thứ ba, họ bắt đầu ngơ ngác, hoàn toàn quên mất tên nàng.

Ngày thứ năm, họ đi ngang qua phớt lờ, không nhớ căn phòng ấy có người ở.

Ngày thứ bảy, đến cả phần cơm nước của nàng cũng không còn ai mang đến.

Hoa Tri Ý bước ra sân chặn một cung nữ lại:

"Hôm qua ngươi còn đưa t.h.u.ố.c cho ta mà?"

Cung nữ hoảng sợ lùi lại, nhìn nàng như nhìn ma:

"Cô nương... cô nương là ai?"

Hoa Tri Ý đứng im chịu trận, nàng biết Thiên Đạo đã mạnh lên.

Tạ Cẩm Niên đi ngang thấy nàng tự bưng chén cơm nguội, lập tức nổi lôi đình trách phạt người hầu.

Nhưng khi hắn hỏi lý do, toàn điện quỳ rạp, không một ai nhớ trong cung có Hoa Tri Ý.

Hắn tự tay cầm b.út viết lên bảng gỗ trước cửa phòng nàng: "Hoa Tri Ý ở đây."

Sáng hôm sau, ba chữ ấy biến mất không một dấu vết.

Nàng còn sống trong Đông cung, nhưng ngay cả căn phòng nàng ở cũng không thừa nhận mình từng có chủ nhân.

Đêm khuya, tại thư phòng Đông cung tĩnh mịch.

Tạ Cẩm Niên không tin trên đời có thứ tà thuật xóa sạch ký ức của mọi người.

Hắn bắt đầu điên cuồng ghi chép mọi thứ về nàng vào một cuốn sổ bí mật: nàng thích uống trà nhạt, không ăn thịt, sợ tiếng sấm nhưng không thừa nhận, trên cổ tay có bốn cánh hoa.

Nhưng cứ đến sáng hôm sau, toàn bộ chữ viết đều biến thành trang giấy trắng tinh.

Tạ Cẩm Niên tức giận ném b.út, dùng d.a.o găm khắc thẳng tên nàng lên bàn gỗ.

Vết khắc vừa sâu vừa đậm cũng nhanh ch.óng mờ đi rồi phẳng lặng như cũ.

Cuối cùng, hắn c.h.ặ.t một nhánh đào già ngoài sân, tỉ mỉ ngồi khắc thành chiếc trâm.

Hoa Tri Ý đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn hắn.

Nàng khẽ hỏi:

"Vì sao lại là trâm hoa đào?"

Tạ Cẩm Niên không ngẩng đầu, tay vẫn đưa d.a.o:

"Bởi những thứ viết trên giấy đều biến mất."

"Ta muốn khắc một thứ đủ sâu để không thể bị xóa bỏ."

Nàng nhìn chiếc trâm thứ tư dần thành hình trong tay hắn.

Nàng im lặng, không nói với hắn rằng ba chiếc trâm trước đó cũng từng tồn tại.

Trâm hoa đào tồn tại lâu hơn giấy mực, vì chúng được tạo từ tình cảm thật sự của Tạ Cẩm Niên.

Đêm Tạ Cẩm Niên chính thức được sắc phong Thái t.ử, tại Đông cung.

Phe đối địch liều c.h.ế.t phóng hỏa, ngọn lửa đỏ rực nhanh ch.óng bao trùm khắp nơi.

Đây không phải lửa thường, bên trong ẩn chứa trận pháp "Thiêu Mệnh" nhằm tiêu diệt đế mệnh của hắn.

Hoa Tri Ý cảm nhận được t.ử khí, bất chấp tất cả lao vào biển lửa ngút trời.