Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Chương 3

Hoàng hôn buông xuống.

Mộ Dung Huyền một mình lặng lẽ trở về Đào Uyên Cảnh tĩnh mịch.

Cây đào thần cổ thụ vẫn đứng đó, thân cây xù xì chứng kiến ngàn năm lịch sử.

Nhưng dưới gốc cây lúc này hoàn toàn không còn bóng người.

Không còn thiếu nữ áo trắng hay mỉm cười trêu đùa nữa.

Xung quanh chỉ còn lại vô số cánh hoa đào rụng tơi tả, phủ kín mặt đất thành một tấm t.h.ả.m hồng nhạt.

Mộ Dung Huyền thở dài, chậm rãi khom người xuống.

Ông đưa bàn tay gầy guộc nhặt lên một cánh hoa đào cuối cùng còn sót lại trên cành thấp.

Cánh hoa vừa chạm tay đã vỡ tan thành những đốm sáng nhỏ.

Ông khẽ thì thầm vào khoảng không:

"Con bé ngốc..."

"Cuối cùng vẫn chọn đ.á.n.h đổi mạng sống vì hắn."

Không gian đáp lại ông chỉ bằng tiếng gió thổi qua xào xạc.

Ngày hôm sau, tại Nội vụ phủ.

Tạ Cẩm Niên đích thân lật mở các cuốn sổ bộ tịch dày cộm, bụi bay mù mịt.

Hắn lạnh giọng ra lệnh cho đám quan viên đang quỳ rạp dưới chân:

"Tra cho trẫm, trong triều hay ngoài dân gian, ai tên Hoa Tri Ý?"

Cao Thuận cùng hàng chục thái giám lật tung toàn bộ hồ sơ cung nữ, quan lại.

Không có.

Họ tiếp tục tra cứu toàn bộ hộ tịch dân chúng trong kinh thành.

Không có.

Tạ Cẩm Niên không bỏ cuộc, gọi cả các sử quan chuyên ghi chép bí sử hoàng gia đến hỏi.

Vẫn hoàn toàn không có.

Khắp thiên hạ không có ai tên Hoa Tri Ý. Vậy vì sao cái tên ấy lại được khắc trên chiếc trâm của trẫm?

Giống như người con gái mang cái tên đó chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Thiên Đạo tàn nhẫn đã xóa sạch mọi dấu vết của nàng.

Đêm khuya thanh vắng.

Tạ Cẩm Niên một mình đi ngang qua khu vườn ngự hoa viên yên tĩnh.

Khi bước qua một gốc cây đào khẳng khiu, một cánh hoa lạc mùa bất ngờ từ trên cao rơi đúng lên vai áo long bào của hắn.

Hắn khựng bước, đưa tay đón lấy cánh hoa.

Ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói trong trẻo, dịu dàng đột nhiên vang lên bên tai hắn:

"Tạ Cẩm Niên, nếu chàng quên..."

"Ta nhất định sẽ lại đến tìm chàng."

Giọng nói chân thực đến mức như người đó đang đứng ngay sau lưng thì thầm.

Tạ Cẩm Niên giật mình, quay phắt người lại nhìn xung quanh.

"Ai?!"

Hắn quát lớn vào màn đêm.

Nhưng phía sau lưng hắn, ngoài những bóng cây đổ dài dưới ánh trăng, không một bóng người.

Gió lạnh thổi qua, chỉ có tiếng lá cây xào xạc đáp lại lời hắn.

Tạ Cẩm Niên trở lại ngự thư phòng, ánh nến lung linh leo lét.

Trên bàn, bảy chiếc hộp gỗ vẫn nằm im lìm đầy thách thức.

Hắn ngồi xuống, hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát đưa tay mở chốt chiếc hộp thứ nhất.

Bên trong chiếc hộp không có vàng ngọc, chỉ có độc nhất một phong thư bằng giấy tuyên thành đã ngả màu vàng ố.

Mặt ngoài phong thư ngay ngắn đề mấy chữ bằng mực đen:

"Gửi Tạ Cẩm Niên. Sau lần đầu ta c.h.ế.t."

Bàn tay đang cầm phong thư của Tạ Cẩm Niên bỗng khựng lại giữa không trung.

Hắn nhìn chằm chằm vào phong thư đầu tiên rất lâu, hơi thở trở nên dồn dập.

Bàn tay cầm thư run nhè nhẹ, các ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức làm nhăn góc giấy.

Hắn không hiểu vì sao, chỉ vỏn vẹn mấy chữ "Sau lần đầu ta c.h.ế.t" lại khiến trái tim hắn co thắt, đau đớn đến mức không thể thở nổi.

Ngoài cửa sổ, một cơn gió xuân đột ngột thổi qua mạnh mẽ.

Cây đào trong ngự hoa viên bất ngờ rụng đầy hoa, sắc hồng ngập tràn mặt đất dù lúc này chưa hề đến mùa nở rộ.

Hắn chậm rãi mở phong thư đầu tiên. "Năm ấy chàng mười sáu tuổi..."

3.

"Năm ấy chàng mười sáu tuổi, còn ta đã sống ba nghìn năm nhưng chưa từng biết yêu một người là gì."

Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt Tạ Cẩm Niên.

Trong ngự thư phòng, nến cháy hiu hắt.

Hắn ngồi một mình, mở phong thư đầu tiên ra xem.

Giấy tuyên thành đã cũ kỹ, vạt mực cũng phai nhạt theo năm tháng.

Nhưng từng nét chữ vẫn ngay ngắn, mang theo vẻ mềm mại quen thuộc.

“Năm ấy chàng mười sáu tuổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Ta vừa học được cách làm người.”

Đọc đến đây, đầu ngón tay Tạ Cẩm Niên khựng lại.

Hắn hoàn toàn không nhớ giọng nói của người viết thư.

Nhưng lạ thay, bên tai như vang lên tiếng cười rất khẽ.

Cảm giác như có một cô gái từng ngồi cạnh hắn.

Nàng cúi đầu, lặng lẽ nhìn hắn đọc sách suốt đêm thâu.

Cao Thuận đứng bên cạnh thấy sắc mặt Hoàng đế trắng bệch, vội run giọng:

"Bệ hạ, sắc mặt ngài không tốt, để nô tài gọi thái y..."

"Không cần."

Tạ Cẩm Niên lạnh lùng xua tay, chặn lời lão thái giám.

Hắn mím môi, tiếp tục đọc dòng chữ tiếp theo.

Người trong thư nói nàng đã c.h.ế.t vì hắn.

Nhưng ký ức đầu tiên của hắn về nàng lại hoàn toàn trống rỗng.

Mười hai năm trước.

Rừng sâu ngoài kinh thành, màn đêm bao phủ.

Trời đổ tuyết lớn, cái lạnh như muốn cắt da cắt thịt.

Tạ Cẩm Niên lúc ấy mới mười sáu tuổi, là Tam hoàng t.ử không được sủng ái.

Mẫu phi mất sớm, trong triều ngoài nội không một thế lực chống lưng.

Trên đường trở về từ hoàng lăng, đoàn xe của hắn bị thích khách phục kích tàn nhẫn.

Cao Thuận lúc trẻ đã liều mạng dụ truy binh sang hướng khác.

Tạ Cẩm Niên mang theo vết thương rách nát, một mình chạy trốn vào núi sâu.

Sau lưng, tiếng bước chân sát thủ dồn dập đuổi tới.

Trước mặt, vách đá dựng đứng, vực sâu thăm thẳm.

Không còn đường lui.

Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, giữa màn tuyết trắng xóa bỗng xuất hiện một con đường phủ đầy hoa đào rơi rụng.

Tạ Cẩm Niên biết rõ đang là mùa đông, không thể có hoa nở.

Nhưng bản năng sinh tồn khiến hắn vẫn c.ắ.n răng bước vào.

Ngay khi truy binh đuổi đến nơi, con đường hoa đào đột ngột biến mất.

Tạ Cẩm Niên kiệt sức, ngã gục dưới một gốc cây đào khổng lồ.

Hắn mang đế mệnh từ nhỏ, Đào Uyên Cảnh tự động mở lối chính là khởi đầu của nhân quả.

Đào Uyên Cảnh, dưới cây đào thần.

Không khí nơi đây ấm áp như mùa xuân, cánh hoa bay lượn.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Hoa Tri Ý khi ấy vừa hóa thành hình người chưa được bao lâu.

Nàng biết nói, biết cười, nhưng chưa từng hiểu hết các quy tắc phức tạp của nhân gian.

Nàng ngồi trên cành cây cao, nghiêng đầu nhìn thiếu niên đầy m.á.u nằm dưới đất.

Tạ Cẩm Niên đột ngột tỉnh lại.

Hắn lập tức cảnh giác, rút đoản đao bên hông ra phòng thủ.

Hoa Tri Ý không sợ, chỉ chớp mắt hỏi:

"Người sắp c.h.ế.t đều dữ dằn như chàng sao?"

Tạ Cẩm Niên thở dốc, giọng lạnh băng:

"Ngươi là ai?"

"Ta là Hoa Tri Ý."

Nàng nhảy xuống, cười lộ răng khểnh:

"Hoa biết lòng người."

Tạ Cẩm Niên nhìn nàng chằm chằm một hồi lâu.

Hắn khàn giọng nói:

"Vậy nàng có biết ta đang nghĩ gì không?"

Hoa Tri Ý thành thật gật đầu:

"Chàng đang nghĩ nên g.i.ế.c ta, hay là nên ngất tiếp."

Tạ Cẩm Niên nghe xong liền nghẹn lời, rồi thật sự ngất đi một lần nữa.

Hoa Tri Ý không biết thiếu niên mình cứu hôm ấy sẽ trở thành kiếp nạn duy nhất trong ba nghìn năm tồn tại của nàng.

Trong căn nhà gỗ nhỏ ở Đào Uyên Cảnh.

Hoa Tri Ý vận linh lực, cẩn thận chữa trị các vết thương ngoài da cho Tạ Cẩm Niên.

Khi nàng vô tình kéo cao ống tay áo, Tạ Cẩm Niên đã lờ mờ tỉnh táo.

Hắn nhìn thấy trên cổ tay trắng ngần của nàng có bảy cánh hoa đào màu đỏ nhạt.

Hắn nhíu mày hỏi:

"Đó là cái gì?"

Hoa Tri Ý vừa băng bó vừa cười đáp:

"Là thứ quan trọng hơn cả mạng sống của ta đấy."

Tạ Cẩm Niên im lặng, chỉ tưởng nàng đang nói đùa.