13
Sau ngày Lập thu không lâu, Đế Hậu khởi hành đi Từ Lương cầu mưa, mọi việc lớn nhỏ trong cung đều giao cho Thôi Phi quản lý.
Cái nắng oi bức đã tan, buổi chiều thu thật là sảng khoái.
Hôm ấy ta mang một cái ghế đẩu nhỏ ra ngồi dưới gốc cây ngô đồng thêu hoa, chợt nghe tiếng Tử Thiền gọi ta vào hầu hạ Kỳ Tần nương nương và Thục Phi nương nương.
Ta dùng bộ trà cụ gốm Nhữ Diêu pha một ấm trà hoa thật đậm dâng lên.
Thục Phi nương nương mỉm cười đón lấy chén trà, nếm thử một ngụm rồi khen ngợi: "Trà này pha khéo lắm, bản cung đoán chắc là có hoa nhài, hoa sen và hoa đào ở bên trong."
Ta cung kính đáp: "Nương nương thật là tinh tường ạ."
Thục Phi nương nương cười nói với Kỳ Tần nương nương: "Nhắc đến hoa đào, bản cung thấy hoa đào trồng ở Thư phủ là đẹp nhất."
Kỳ Tần nương nương hứng thú hẳn lên, bảo: "Tỷ tỷ nói không sai. Muội nhớ ngày trước khi đến Thư phủ, hoa đào nở rộ khắp vườn, hương thơm vương cả lên vạt áo, dùng làm bánh hoa đào chắc chắn là ngon lắm."
Thục Phi nương nương cười, khẽ chạm vào trán Kỳ Tần một cái: "Nha đầu này chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn thôi. Mà nhắc mới nhớ, cách đây không lâu trong nhà có gửi thư bảo rằng Tử Triệt ca sắp thành thân rồi, hiện giờ bản cung đang đau đầu không biết nên tặng lễ vật gì đây."
Ánh mắt Kỳ Tần nương nương rõ ràng là chấn động dữ dội, nàng gượng cười hỏi: "Tử Triệt ca... sắp thành thân rồi sao?"
"Muội vẫn chưa biết à?" Thục Phi nương nương cười híp mắt: "Là với nhị tiểu thư nhà họ Lưu. Ta nhớ ngày trước muội ấy còn từng chơi đùa với muội nữa mà, thời gian trôi nhanh thật đấy."
Kỳ Tần nương nương chỉ biết "vâng" một tiếng vô hồn.
Thục Phi nương nương nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, bảo: "Thời gian không còn sớm nữa, bản cung cũng phải về thôi, muội muội hãy nghỉ ngơi cho tốt."
Kỳ Tần nương nương lấy lại tinh thần, bảo ta: "Đi tiễn tỷ tỷ đi."
Ta rảo bước theo sau Thục Phi nương nương, tiễn nàng ấy ra tận cửa Thùy Tuyền cung. Tầm Mai đang định tiến tới đón, Thục Phi nương nương đột nhiên dừng bước bảo ta: "Ngươi cứ quay lại hầu hạ nương nương nhà ngươi đi, bản cung cùng Tầm Mai về là được rồi."
Ta vâng lời, vừa ngước mắt lên đã thấy nàng ấy đang mỉm cười nhìn mình, vẻ thanh nhã dịu dàng.
Nhưng bên trong lại ẩn giấu mũi nhọn.
...
Ngay khi màn đêm buông xuống Kỳ Tần nương nương đã nhiễm phong hàn. Ta bảo Tử Thiền đi nghỉ ngơi, còn ta thì ở bên giường hầu hạ thuốc thang.
Ta bưng bát thuốc đã sắc kỹ đưa cho Kỳ Tần, nàng uể oải ngồi bên mép giường đón lấy bát thuốc, chỉ nhấp một ngụm rồi nhăn mặt bảo: "Đắng quá."
Ta thầm thở dài trong lòng, trong thuốc đã cho thêm cam thảo, ta còn bỏ thêm mấy viên đường phèn, sao có thể đắng được chứ.
Nhưng ta vẫn khuyên nhủ: "Dù sao thì nương nương cũng cố gắng uống một chút đi ạ."
Nàng ngoan ngoãn gật đầu, từng ngụm nhỏ uống cạn bát thuốc.
Thế nhưng đến sáng sớm bệnh tình vẫn không thấy thuyên giảm, mà ban ngày còn phải đến Trừng An cung thỉnh an Thôi Phi nương nương.
Ta và Tử Thiền dìu nàng đến Trừng An cung, những người đến thỉnh an đã lác đác có mặt, Lệ Phi nương nương cũng ở đó.
Nàng ta ở lì trong Nghi An cung đã lâu không xuất hiện, cả người gầy đi trông thấy, một bộ nhu quần thêu hoa đoàn màu hồng nhạt mặc trên người trông càng thêm kiều diễm đáng yêu.
Vốn dĩ nàng ta đang uể oải tựa vào ghế ngồi nhưng khi Kỳ Tần nương nương bước vào phòng, nàng ta nhìn sang, trong ánh mắt lại đột nhiên thêm vài phần không vui.
Nàng ta nhíu mày hỏi: "Ngươi là vị nào?"
Kỳ Tần nương nương hành lễ bái kiến, nói: "Bẩm nương nương, muội muội là Kỳ Tần ở Thùy Tuyền cung."
"Kỳ Tần? Ngày thường ta không biết còn có nhân vật này đấy." Lệ Phi nương nương tiếp lời: "Đến thỉnh an mà muộn thế này sao, trước đây khi thỉnh an Hoàng hậu nương nương ngươi cũng như vậy à?"
Ta cúi thấp đầu, trong lòng thầm kêu không ổn. Ai mà ngờ được Lệ Phi nương nương lại phát điên mà gây hấn với Kỳ Tần nương nương chứ.
Kỳ Tần nương nương có chút ngơ ngác, sau đó liền đáp: "Cũng đâu tính là muộn ạ... vẫn còn vài người chưa đến mà."
"Ngươi còn dám ngụy biện?" Lệ Phi nương nương vẻ mặt đầy giận dữ, đặt mạnh chén trà trong tay xuống phát ra tiếng va chạm thanh thúy: "Đến muộn vốn dĩ đã là bất kính!"
"Muội muội thôi đi, sáng sớm ngày ra chớ có nổi hỏa khí." Thôi Phi nương nương không nhanh không chậm khuyên giải.
"Nương nương, vẫn còn nhiều người chưa đến mà, muội như vậy đâu có tính là chậm trễ." Kỳ Tần nương nương không hiểu, vẫn cố chấp nói.
Ta nghe mà tâm phiền ý loạn, Kỳ Tần nương nương sao cứ phải đối chọi gay gắt với nàng ta làm gì, Kỳ Tần nương nương vốn dĩ cũng là người xưa nay chưa từng phải chịu uất ức.
"Thật là không biết lễ tiết! Ra ngoài kia quỳ cho ta, lại còn dám mạo phạm bản cung!" Lệ Phi nương nương nộ khí xung thiên, cây kim bộ dao trên búi tóc vân kế rung rinh theo từng lời nói của nàng ta, tưởng như sắp rơi xuống đến nơi.
"Tỷ tỷ cần gì phải chấp nhặt với nàng, biểu muội của bản cung xưa nay vốn không hiểu chuyện." Thục Phi nương nương cũng ở một bên khuyên can.
Lệ Phi nương nương nhíu mày nói: "Nếu cả hậu cung trên dưới đều như thế này, chẳng phải là không coi tỷ tỷ ra gì sao? Rốt cuộc vẫn là phải lập quy củ!"
Thục Phi nương nương chỉ đành im lặng, Thôi Phi nương nương lại nói: "Vậy thì ra bên ngoài quỳ một lát đi."
Kỳ Tần nương nương đành phải ra ngoài điện quỳ.
Ta và Tử Thiền cũng quỳ theo sau.
Trong lúc đó Kỳ Tần nương nương nói nhỏ với chúng ta: "Thật xin lỗi... ta cũng không biết sao tự dưng lại phải ra đây quỳ nữa."
Ta an ủi nàng: "Nương nương không cần như vậy, dù sao nô tỳ quỳ một lát cũng chẳng sao, chỉ là nương nương lá ngọc cành vàng..."
Nàng lắc đầu, gắng gượng nặn ra một nụ cười yếu ớt nơi khóe môi.
Chúng ta cứ thế quỳ khoảng chừng một canh giờ, liền nghe thấy một tiếng sấm rền trời, rồi một trận mưa cứ thế trút xuống.
Mưa rất lớn, còn dữ dội hơn cả cảnh "quỳnh châu loạn sái" (ngọc trắng vung vãi) mà người xưa thường nói, mưa như trút dao găm, đánh vào mặt chỉ thấy đau rát.
Ta thấy Kỳ Tần nương nương quỳ ở đó như một pho tượng gỗ, y phục đều ướt sũng, trông có vẻ run rẩy tiêu điều trong gió.
Ta khẽ hỏi nàng: "Nương nương vẫn ổn chứ ạ?"
Nàng đáp lại bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Vẫn ổn, không cần lo lắng."
Chúng ta cứ thế quỳ nửa ngày, trận mưa kia cũng rơi suốt nửa ngày.
Đến khi trong mắt ta cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, Trừng An cung mới có một đại cung nữ che ô đứng từ xa truyền lời: "Nương nương cho phép các người lui về, đừng quỳ ở ngoài đó nữa."
Ta và Tử Thiền như được đại xá, vội vàng dìu Kỳ Tần nương nương trở về. Lúc này sắc mặt nương nương đã trắng bệch, đứng không vững nữa, huống chi phong hàn trên người nàng vẫn chưa khỏi hẳn.
Đến đêm, thái y tới kê đơn thuốc, chúng ta đỡ nương nương uống một chút nhưng cả người nàng cứ mê mê sảng sảng, thuốc thang chẳng thấy hiệu nghiệm gì.
Cũng may ngày thứ hai Thôi Phi nương nương phái người tới bảo Kỳ Tần nương nương cứ việc nghỉ ngơi cho khỏe, không cần tới thỉnh an nữa.
Thế nhưng bệnh phong hàn của nàng vẫn không thuyên giảm.
Đến đêm thứ ba, nói Kỳ Tần nương nương đã thoi thóp cũng không ngoa chút nào.
Đêm hôm ấy mưa to như trút nước, giấy dán cửa sổ đều bị thấm ướt sũng, chỉ nghe thấy tiếng mưa đập vào cửa sổ kêu bình bịch.
Kỳ Tần nương nương nằm trên giường, vốn là một giai nhân thanh lệ, nay mang bệnh nặng sắc mặt trắng nhợt như cánh hoa lê mỏng manh bị dập vùi trong mưa, hơi thở mong manh như sợi tơ.
Ta bưng thuốc dâng lên, nàng đã không còn nuốt nổi nữa.
Tử Thiền vẫn luôn kìm nén tiếng khóc, Nỉ Nhi và Lưu Phong cũng sợ đến mất hết hồn vía. Ta thấy tình hình không ổn, liền bảo Nỉ Nhi: "Muội mau đi mời người của Thái y viện tới đây, nhanh lên."
Nỉ Nhi run rẩy gật đầu, ta tiễn muội ấy ra đến cửa, muội ấy vừa bật ô lên đã oà khóc nức nở: "Tố Thương tỷ tỷ, nương nương sẽ không sao chứ?"
Ta biết muội ấy cũng là kẻ từng trải qua ranh giới sinh tử, nên càng sợ hãi chuyện này hơn, tính tình vốn dĩ cũng nhút nhát: "Sẽ không sao đâu, muội mau đi đi."
Muội ấy vừa rơi lệ vừa gật đầu, lảo đảo loạng choạng chạy đi, đôi hài giẫm lên nước đọng, làm xáo động cả cái bóng đèn lồng vàng nhạt hiu hắt dưới hiên, tiếng "tạch tạch" vang lên lạc lõng giữa màn mưa.
Ta quay trở lại trong phòng, Tử Thiền và Lưu Phong vẫn đang khóc.
Ta nhất thời tức giận gắt lên: "Nương nương còn chưa làm sao mà các người đã khóc lóc om sòm rồi! Có thời gian sao không đi giúp nương nương sắc thuốc, khóc lóc thì có ích gì!"
Tử Thiền quẹt nước mắt không nói gì, lại tiếp tục gục bên giường nương nương, Lưu Phong bĩu môi, nhỏ giọng lầm bầm: "Chúng ta cũng đâu giúp được gì, chúng ta đâu phải đại phu."
Nhưng nàng ấy cũng không khóc nữa, mà đi canh lò sắc thuốc.
Chẳng mấy chốc Nỉ Nhi đã chạy về, giọng run run: "Bọn họ nói là hôm nay Lệ Phi nương nương thân thể không khỏe, thái y trực ban đều qua đó xem cả rồi, người còn lại thì bảo mình không biết trị phong hàn..."
Ta nhất thời máu xông lên não, quát: "Hắn nói láo! Không biết trị phong hàn thì vào Thái y viện làm gì? Muội đi mời lần nữa cho tỷ!"
Nỉ Nhi lại mang theo hàng lệ chạy ra ngoài.
Tử Thiền rụt rè nói với ta: "Hay là chúng ta sang Trường Xuân cung cầu xin Thục Phi nương nương tới giúp... nương nương cũng am tường y lý."
Ta gật đầu: "Cũng chỉ còn cách này thôi."
Thế là ta và Tử Thiền che ô tới Trường Xuân cung, để Lưu Phong ở lại canh chừng.
Trường Xuân cung và Thùy Tuyền cung cách nhau nửa tòa hoàng thành, ta và Tử Thiền vội vã bước đi trong đêm mưa.
Mưa giăng ngập mắt, dưới ánh đèn cung đình lung linh mờ ảo, màn nước phiêu diêu bất định.
Tiếng nức nở khe khẽ mà Tử Thiền dù cực lực kìm nén vẫn phát ra, theo tiếng mưa lọt vào tai ta.
Ta không đổi sắc mặt liếc nhìn tỷ ấy, tỷ ấy cao hơn ta một chút, nhìn mái tóc đen nhánh búi cao cùng đôi vai khẽ run rẩy, ta bất giác nhớ đến ngày nọ ở đình Vô Song, Kỳ Tần nương nương ở đó nhưng lại không thấy bóng dáng Tử Thiền đâu.
Tỷ ấy thực sự trung thành đến thế sao?
Ta không dám nghĩ tiếp nữa, Tử Thiền đột nhiên dừng bước bảo ta: "Tới Trường Xuân cung rồi."
Chúng ta tiến lên gõ cửa cung, hồi lâu vẫn không có tiếng người đáp lại. Chỉ có tiếng mưa rơi u u uất uất vọng lại giữa hoàng thành.
Tử Thiền lo lắng gõ cửa, vừa gõ vừa gọi lớn: "Xin hỏi nương nương có ở đó không?"
Vẫn không một lời hồi đáp.
Tử Thiền lại thử thêm mấy lần, giọng nói pha lẫn tiếng khóc đã bắt đầu khản đặc nhưng kết quả vẫn vậy.
Ta thản nhiên đứng nhìn, chợt nhớ tới ngày trước mẫu thân dẫn ta và đệ đệ đi cầu thuốc giữa mùa đông giá rét.
"Tử Thiền tỷ tỷ, đừng gõ nữa." Ta nói với tỷ ấy.
Lời vừa dứt, không gian chìm vào tĩnh mịch trong vài khoảnh khắc, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách.
Tỷ ấy quay đầu lại, sự kinh ngạc và chấn động hiện rõ trên gương mặt vẫn còn vương vệt lệ.
Ta khẽ mỉm cười: "Đêm nay cánh cửa này không thể mở ra đâu. Tử Thiền tỷ tỷ, trong lòng tỷ hiểu rõ nhất mà."
"Tiểu Thương... muội có ý gì?" Tỷ ấy có chút căng thẳng hỏi.
Bầu trời bỗng xẹt qua một tia sét, soi sáng vạn vật như ban ngày, ta nhìn gương mặt trắng bệch dưới ánh chớp của tỷ ấy, nhàn nhạt nói: "Chẳng có ý gì cả. Lẽ nào Kỳ Tần nương nương đi đình Vô Song, Thục Phi nương nương lại không hay biết sao?"
Toàn thân Tử Thiền run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.
"Kỳ Tần nương nương tư thông với ngoại tộc, nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ bị chu di cửu tộc, ắt thành đại họa." Ta tiến lại gần, ghé tai tỷ ấy nói nhỏ: "Bất luận chuyện gì, diệt tận gốc rễ chẳng phải là tốt nhất sao?"
Nói đoạn, ta nở một nụ cười với tỷ ấy.
Tỷ ấy kinh hãi đến mức suýt quỵ xuống, hốt hoảng túm lấy ta, giọng đứt quãng: "Ta không biết... Ta không biết... đã nhập cung thì không thể ra ngoài... chi bằng đoạn tuyệt ý niệm... Thục Phi nương nương nói sẽ giúp ta... ta không biết..."
Bàn tay tỷ ấy siết chặt lấy cánh tay ta đau điếng, ta gỡ từng ngón tay của tỷ ấy ra rồi bảo: "Có lẽ lúc đầu tỷ không biết nhưng sau khi nương nương bị phạt quỳ thì tỷ nên hiểu rồi, đừng tự lừa mình dối người nữa. Nếu thực sự muốn giúp nương nương, bây giờ hãy quay về Thùy Tuyền cung."
Tử Thiền sụt sùi cùng ta trở về cung. Chúng ta về chưa được bao lâu, Nỉ Nhi đã dẫn một thiếu niên quay lại.
Hắn ta chưa đến tuổi nhược quán*, mày thanh mắt tú, trên gương mặt trắng trẻo nở nụ cười lễ độ, chỉ có điều phẩm cấp trang phục này hình như không phải là thái y.
*một thuật ngữ văn hóa cổ đại, dùng để chỉ độ tuổi 20 của nam giới ngày xưa.
Nỉ Nhi nhận ra sự nghi ngại của ta, bèn giải thích: "Tố Thương tỷ tỷ, huynh ấy là người bốc thuốc ở Thái y viện nhưng cũng am tường y lý, huynh ấy bằng lòng tới trị... những người khác đều không chịu." Nàng ấy mở to mắt nhìn ta đầy e dè.
Trần Luật Thịnh vấn an ta, cũng không nói nhiều, sau khi được chúng ta đồng ý, hắn ta đi tới bên giường, cách một lớp lụa mỏng bắt mạch cho nương nương.
Chỉ một lát sau, đôi mày hắn ta đã nhíu lại.
Tim ta đập liên hồi, nhìn thần sắc hắn ta không tốt, ta hỏi: "Xin hỏi nương nương thế nào rồi?"
Hắn ta thu tay lại, nói: "Nói thật, tình hình rất tệ. Phong hàn mấy ngày không khỏi, e là khó trị... vả lại tâm khí uất kết không giải tỏa được, càng khiến hàn khí không thể ức chế."
Tử Thiền đã khóc đến mức không nói nên lời.
Nương nương đột nhiên tỉnh lại sau cơn hôn mê, chúng ta lập tức vây quanh. Ta theo ý nương nương, đỡ nàng ngồi dậy tựa vào gối.
Nàng bảo ta đứng bên cạnh, gắng gượng thầm thì bên tai ta: "Tiểu Thương... ngươi đừng... trách ta... ta không muốn sống nữa... đừng trách Tử Thiền... đa tạ..."
Nói đoạn, bàn tay nàng khẽ đặt lên tay ta đang vịn bên mép giường. Ngày trước tay nàng ấm áp như bạch ngọc nhưng lúc này, ta cảm thấy tay nàng như một khối băng, lạnh từ tận xương tủy lạnh ra.
Nàng đột nhiên ngừng bặt, chỉ khẽ nhắm mắt lại.
Ta thầm kêu không ổn, đưa tay lên thăm dò hơi thở của nàng.
Không còn nữa rồi.
Tử Thiền lập tức òa khóc, Lưu Phong và Nỉ Nhi hoảng hốt đến mức sắp quỵ xuống, cũng là mặt đầy nước mắt.
Ta quay đầu, thấy Trần Luật Thịnh đang nhíu mày, chạm phải ánh mắt ta, hắn ta ngước đôi mắt thanh minh thản nhiên nhìn ta một cái.
Sâu thẳm như đầm nước lạnh.
Đám người Tử Thiền đi thông báo cho Thôi Phi nương nương, ta và Trần Luật Thịnh ở lại Thùy Tuyền cung canh giữ.
Lúc bọn họ đi ra, tấm rèm châu va vào cửa trúc, phát ra những tiếng "đinh đương" lanh lảnh.
Ta cảnh giác nhìn Trần Luật Thịnh: "Nếu có gì muốn nói thì mau nói đi."
Hắn ta nhàn nhạt đáp: "Quả nhiên cô nương đã nhận ra rồi. Không biết cô nương có biết đến Nam Man Vương Sở Triết không?"
Ta khẽ gật đầu: "Từng thấy trong Nam Man Chi... ngươi định nói đến cổ độc của hắn sao?"
Ánh mắt hắn ta thoáng hiện một tia tán thưởng: "Nam Man Vương Sở Triết, từng dùng Hàn Thiền, một trong tứ đại kỳ độc của Bắc Khương, bắt chất tử Bắc Khương phải cúi đầu. Nào ngờ vị chất tử kia lại miệt mài nghiên cứu cổ thuật nhiều năm, vậy mà lại lấy Hàn Thiền trong cơ thể làm vật dẫn, luyện thành Hàn Thiền Cổ để phản độc Sở Triết. Đêm ấy, Nam Man Vương tự vẫn bên Tây Giang, đại quân Bắc Khương áp sát biên thùy, nước Nam Man từ đó diệt vong."
"Ý ngươi là Kỳ Tần nương nương trúng phải Hàn Thiền Cổ?" Ta hỏi.
"Không phải." Hắn ta bác bỏ: "Nương nương chỉ trúng phải Hàn Thiền độc mà thôi. Phải biết rằng Hàn Thiền vốn là vật kịch độc, mà Kỳ Tần nương nương lại là thân nữ nhi khuê các yếu ớt, sao chịu nổi sự xâm nhiễu của kịch độc này. Hơn nữa, người trúng độc Hàn Thiền sẽ có biểu hiện y hệt như mắc phong hàn, thái y tầm thường sao có thể chẩn đoán ra được?"
Trong lòng ta trào dâng một nỗi sợ hãi. Từ sau khi Kỳ Tần nương nương lâm bệnh, chúng ta ngày đêm hầu hạ bên cạnh, vậy mà vẫn có kẻ xuống tay hạ độc được sao.
Hắn ta nói tiếp: "Có điều cô nương à... chuyện này tốt nhất ngươi chớ nên quản. Hàn Thiền này là vật cực kỳ hiếm thấy, có thể nói là giá trị liên thành, kẻ ra tay tuyệt đối không phải hạng tầm thường đâu."
Ta khẽ gật đầu.
Liếc mắt nhìn Kỳ Tần nương nương nằm trên giường, trong lòng ta lại trào dâng cảm khái.
Một con người sống sờ sờ như thế, từng nắm tay ta, từng giúp đỡ ta, từng trêu đùa ta, vậy mà cứ thế ra đi rồi.
14
Ta lại nhớ về một ngày đông tuyết bay trắng trời năm ấy, mẫu thân bị khước từ trước cửa tiệm thuốc, bà bỗng trở nên im lặng lạ thường, đến một tiếng nấc cũng chẳng có.
Trở về nhà, cánh cửa củi nhỏ bị gió thổi kêu lạch cạch, phụ thân yếu ớt nằm trên chiếu, thấy mẫu thân và chúng ta về, ông chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
Mẫu thân cũng cười, dịu dàng như ánh xuân lọt qua kẽ lá liễu non xanh mướt.
Đêm đó chúng ta làm rất nhiều món ngon, phụ thân cũng ăn cùng cả nhà.
Trên đôi gò má tái nhợt vì bệnh tật của ông cũng thoáng hiện ý cười.
Giá mà cứ thế này mãi thì tốt biết mấy, dù có bị người ta quăng bã thuốc vào người ta cũng cam lòng.
Thế nhưng phụ thân đã ra đi ngay đêm hôm đó.
Mẫu thân khóc đến mức ngất lịm đi.
Đệ đệ sợ hãi hỏi ta: "Tỷ tỷ, sao phụ thân không thèm để ý đến đệ nữa?"
Ta bảo nó: "Phụ thân bệnh nặng quá, Người đi rồi."
"Khi nào phụ thân về ạ?" Đệ đệ truy hỏi.
"Người sẽ không về nữa đâu." Ta vừa khóc vừa đáp.
"Tại sao phụ thân không về nữa? Có phải do A Ngôn làm sai điều gì không?" Nó bật khóc nức nở.
Ta ôm lấy đệ đệ mà khóc theo.
Một người mất đi, chưa chắc đã thay đổi được điều gì. Hoa đào bên đường vẫn cứ nở, cánh chim thiên di vẫn sẽ bay về, nước trên sông vẫn cứ chảy xuôi dòng. Thế nhưng, con người ấy từ nay sẽ chẳng bao giờ thay đổi nữa, Người đó vĩnh viễn ở lại với ngày hôm qua.
Giống như Kỳ Tần nương nương vậy.
...
Chẳng mấy chốc Thôi Phi nương nương đã tới.
Nàng ấy đến rất vội vã, chưa kịp trang điểm kỹ càng, trên gương mặt trái xoan trắng trẻo đôi lông mày dài thanh mảnh nhíu lại, đôi môi mím chặt, ánh mắt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Nàng ấy chỉ đứng cách lớp rèm cửa nhìn vào từ xa, có lẽ là sợ bị nhiễm phải hơi bệnh.
Sau đó, nàng ấy bắt đầu phân phó các việc lớn nhỏ cho tang lễ.
Chúng ta đều quỳ dưới đất lắng nghe.
Một lát sau, một luồng gió đêm thổi tới, cuốn theo những giọt mưa, rèm trúc lay động kêu lách cách. Nàng ấy quấn chặt bộ áo choàng màu xanh quạ dày dặn lót lông thú thêu phù dung quanh cành, giọng nói trầm đục mà lạnh lẽo, ánh mắt quét qua từng người một như mũi kiếm băng giá:
"Người chết cũng đã chết rồi, nếu có tên nô tài gan to bằng trời nào dám mồm năm miệng mười, khua môi múa mép thì hãy coi chừng cái đầu của mình."
Chúng ta cúi gằm mặt, cung kính thưa vâng.
Nàng ta hài lòng gật đầu, cho phép tất cả đứng dậy.
...
Mấy ngày sau, Đế Hậu cầu mưa trở về cung, nghe tin Kỳ Tần nương nương lâm bệnh qua đời, ai nấy đều không khỏi đau buồn, đặc biệt chuẩn y cho gia quyến họ Giang tiến cung.
Ta dẫn Giang thượng thư cùng Thượng thư phu nhân đi tới Thùy Tuyền cung.
Giang thượng thư tướng mạo đoan chính thanh tú, trong mắt có nỗi u sầu không giấu nổi. Thượng thư phu nhân có dung mạo giống Kỳ Tần nương nương đến bảy phần, cũng là một tuyệt sắc giai nhân, tóc đen da tuyết, chỉ là khí chất giữa đôi mày so với nương nương thì nhu nhược hơn nhiều.
Từng nghe nương nương nói phu nhân là nữ tử Giang Nam, nay vừa thấy quả nhiên đúng là vậy, ánh mắt đưa tình ấy hoàn toàn mang lại cảm giác khiến người ta thương xót như hoa lê Giang Nam trong mưa.
Thượng thư phu nhân đi tới chính điện Nhu Nghi điện của Thùy Tuyền cung, nhìn thấy tấm lụa Thiền Ảnh màu xanh thiên thanh dán trên cửa sổ, lập tức không cầm được nước mắt, nghẹn ngào bảo Giang thượng thư:
"Tấm lụa Thiền Ảnh này là hồi Uyển Ninh nhập cung thiếp đã đưa cho nó mang theo, giờ đây lụa vẫn còn đây, mà Uyển Ninh lại..."
Giang thượng thư nhẹ nhàng ôm lấy phu nhân, chỉ u buồn nói: "Đừng khóc trước mặt người ngoài, Uyển Ninh sẽ đau lòng vì bà đấy."
Ta không nỡ quấy rầy, lặng lẽ rút lui ra ngoài.
Nỉ Nhi canh giữ ở cửa, thấy ta ra, ánh mắt ảm đạm nhìn vào trong một cái rồi dời đi.
Ta thấy muội ấy buồn bã, bèn hỏi có chuyện gì.
Nỉ Nhi nhỏ giọng: "Tố Thương tỷ tỷ, nương nương đi rồi, nhà Thượng thư đại nhân chẳng còn người con nào nữa, tỷ xem bọn họ đau lòng biết bao..."
"Nương nương vốn dĩ thân thể vẫn luôn an khang, vì sao đột nhiên lại mắc phong hàn rồi ra đi nhanh chóng như vậy chứ?"
Ta nhất thời không nói nên lời.
“Nhân sinh vô thường, có những việc là số trời định sẵn, trốn không thoát.”
Hồi lâu sau ta mới mở miệng.
Không biết muội ấy có nghe thấy lời ta nói hay không, chỉ thẩn thờ nhìn về phía xa, vô thức khẽ gật đầu.
Hai người chúng ta tựa lưng vào cửa trúc, im lặng đứng dưới hiên.
Trời sau cơn mưa hửng nắng, xanh thẳm như vừa được gột rửa. Bức tường cung đỏ thắm của Thùy Tuyền cung ngăn cách tầm mắt, những lầu đài điện các trùng điệp phía xa đều bị chém đứt đi một nửa.
Chốn thâm cung này đã dùng vẻ ngoài hoa mỹ mà chôn vùi biết bao năm tháng thanh xuân của đời người.
Rất lâu sau, ta nghe thấy giọng nói rất khẽ của Nỉ Nhi: “Muội không muốn chết ở nơi này.”
Chúng ta đều không muốn vậy
...
Mấy ngày sau, Tôn công công ở Quảng Ninh cung đột nhiên tới Thùy Tuyền cung.
Hắn ta có một gương mặt thanh gầy, mày mắt khá ưa nhìn, trông không giống thái giám mà giống như những diễn nhân tuấn mỹ khó phân biệt nam nữ trên hí đài.
Hắn ta quét mắt nhìn chúng ta, ánh mắt như cười như không, giọng điệu âm dương quái khí: “Hoàng hậu nương nương mời chư vị tới Quảng Ninh cung một chuyến.”
Chúng ta không rõ đầu đuôi, đành đi theo.
Trên đường đi, Lưu Phong cẩn trọng hỏi: “Làm phiền công công, không biết Hoàng hậu nương nương vì chuyện gì mà triệu bọn nô tỳ tới ạ?”
Tôn công công vẫn giữ vẻ mặt cười như không cười đó: “Yên tâm, chớ có nôn nóng, lát nữa tới Quảng Ninh cung sẽ rõ thôi.”
Ta thầm cảm thấy đây không phải điềm lành.
...
Khi đi đến Quảng Ninh cung, Tôn công công dẫn chúng ta vào, tất cả cùng cung kính thỉnh an.
Trong điện là Hoàng hậu nương nương, Thục Phi nương nương, Thôi Phi nương nương và Lệ Phi nương nương đang ngồi ở đó. Trận thế này thật đáng sợ.
Hoàng hậu nương nương sau chuyến đi xa không hề lộ vẻ mệt mỏi, dáng ngồi đoan trang, thần sắc tự nhiên nâng chén trà nhấp một ngụm, phán: “Đã biết tội chưa?”
Biết tội? Chúng ta phạm tội gì chứ?
Ta có chút ngơ ngác, đột nhiên chạm phải ánh mắt của Thục Phi nương nương, trong lòng bỗng giật thót.
Tám phần là nàng ấy. Nàng ấy đã giải quyết xong Kỳ Tần nương nương kẻ tư thông với ngoại nhân, bây giờ lại muốn mượn tay Hoàng hậu giải quyết nốt ta, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Ta còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Lưu Phong hốt hoảng nói: “Nô tỳ xưa nay luôn an phận thủ thường, chưa từng vi phạm cung quy, xin nương nương minh xét!”
Chuyện này... sao giống như giấu đầu lòi đuôi thế kia. Mặc dù ta biết tính tình Lưu Phong tuyệt đối không dám gây ra tội lỗi dì nhưng lời này vừa thốt ra đã là nghi ngờ sự định tội của Hoàng hậu, sợ là không ổn.
Quả nhiên, Hoàng hậu nương nương đặt chén trà xuống cạch một tiếng, giọng điệu sắc lạnh: “Còn không tự biết tội, còn dám ngụy biện? Túc Vũ!”
Cung nữ mặc thanh y bên cạnh nàng ấy lập tức bước ra: “Nương nương, qua tra xét, trong thuốc của Kỳ Tần nương nương có pha máu Hàn Thiền. Kỳ Tần nương nương mấy ngày không ra khỏi cung, chuyện này chỉ có thể do người của Thùy Tuyền cung làm.”
“Đám nô tài các ngươi thật là lòng dạ độc ác!” Hoàng hậu nương nương tiếp lời: "Uyển Ninh muội muội xưa nay vốn là người hòa nhã nhất, các ngươi vậy mà dám hạ độc!”
Lưu Phong dập đầu chan chát: “Nô tỳ đến độc Hàn Thiền là gì cũng không biết, làm sao hạ độc được, nô tỳ bị oan uổng mà!”
Giọng điệu Hoàng hậu trầm xuống: “Ồ? Ngươi nói ngươi oan uổng, vậy độc là do ai hạ?”
“Nô tỳ không biết! Không phải Kỳ Tần nương nương bị phong hàn mà qua đời sao?” Lưu Phong đã bị dọa đến mức không biết phải trả lời thế nào nữa.
“Thật sự không biết sao?” Hoàng hậu nương nương nhíu mày hỏi.
Đầu Lưu Phong gật như giã tỏi, cả người run cầm cập.
Túc Vũ tiến lên, thẳng tay tát cho Lưu Phong mấy cái: “Tiện tì to gan, dám nói dối trước mặt nương nương!”
“Nói, cây trâm hoa này có phải của ngươi không?”
Nàng ta lấy ra một cây cây trâm hoa bằng bạc nạm lưu ly hỏi.
Ta liếc nhìn, đó đúng thực là cây trâm hoa của Lưu Phong.
Túc Vũ tiếp tục xoay nhẹ viên hạt lưu ly trên cây trâm hoa, vậy mà lại rơi ra mấy viên hạt. Hóa ra đây không phải là một hạt lưu ly nguyên khối, mà chỉ là hạt lưu ly được bổ đôi gắn vào, bên trong đã bị khoét rỗng.
Bên trong hạt lưu ly ấy, là một ít cao màu hồng nhạt.
“Đây chính là độc Hàn Thiền, ngươi còn dám nói mình không hạ độc?” Túc Vũ quát.
Lưu Phong hoảng loạn: “Cái này, cây trâm hoa này là Tố Thương tặng cho nô tỳ, bên trong thế nào nô tỳ cũng không biết mà!”
Ta thực sự không nói nên lời, ta nghèo đến mức không xu dính túi, lấy đâu ra tiền mua cây trâm bạc tặng cho tỷ ấy?
Hoàng hậu nương nương nhàn nhạt hỏi: “Kẻ nào là Tố Thương?”
Ta gồng mình tiến lên phía trước một bước.
Nàng ấy hứng thú đánh giá ta: “Cây trâm hoa này là ngươi tặng nàng ta phải không?”
“Không phải nô tỳ tặng, xin nương nương minh giám.” Ta thưa.
“Tỷ tỷ, muội muội có một chuyện muốn bẩm báo.” Thục Phi nương nương đột nhiên lên tiếng.
“Nguyên Kỳ.” Thục Phi nương nương gọi.
Nguyên Kỳ lập tức quỳ sụp xuống đất thưa: “Hoàng hậu nương nương, nô tỳ có một chuyện muốn tâu.”
“Mấy ngày trước, Tố Thương có tặng nô tỳ một cây trâm hoa bạc, nhìn qua rất giống một cặp với chiếc trên tay Túc Vũ cô cô.”
“Tỷ ấy còn dặn nô tỳ phải cất cho kỹ, đừng để người khác trông thấy. Lúc đó nô tỳ còn tưởng Tố Thương tỷ tỷ là người tinh tế chu đáo...”
Nói đoạn, nàng ấy như muốn rơi nước mắt, bộ dạng vô cùng uất ức.
Túc Vũ cô cô đón lấy cây trâm hoa từ tay Nguyên Kỳ, rồi làm y hệt như lúc nãy. Bên trong quả nhiên cũng có một ít cao màu hồng nhạt.
Trong thoáng chốc, cả đại điện chìm vào tĩnh lặng, ta chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, chẳng biết từ lúc nào, bản thân đã như con mồi mắc vào lưới nhện.
“Độc Hàn Thiền này giá trị liên thành, một tiểu cung nữ tầm thường sao có thể có được? Phía sau nhất định là có người sai khiến.” Thôi Phi nương nương nói, ánh mắt thản nhiên quét qua Lệ Phi nương nương.
Lệ Phi nương nương lập tức hốt hoảng: “Tỷ tỷ chớ có trách lầm muội.”
“Trước tiên cứ đem con tiện tì này giam vào bạo thất đi.” Hoàng hậu nương nương phán.
“Tỷ tỷ nói phải, dù sao thì cũng nên dùng hình để thẩm vấn một phen cho kỹ. Nghe nói nhà nô tỳ này chỉ còn mỗi mẫu thân và đệ đệ, e là vì bọn họ nên mới không chịu mở miệng đấy.” Thục Phi nương nương mỉm cười nói.
Đây là nàng ta đang dùng người nhà để uy h**p ta.
Nỉ Nhi cầu xin: “Tố Thương tỷ tỷ không phải hạng người như vậy, xin nương nương minh giám!”
Thế nhưng nàng ấy lại bị Tầm Mai tát cho một cái: “Chỗ này đến lượt ngươi xen mồm vào à?”
Ta nhìn Túc Vũ đang từng bước tiến về phía mình.
Ta rốt cuộc cũng hiểu ra, trước quyền lực tuyệt đối, bất cứ trí tuệ gì đều trở nên vô dụng.
Đặc biệt là đối với một tiểu cung nữ thân phận thấp kém như ta.
Xem ra ta thực sự sắp chết rồi.
Ta đã rơi vào tuyệt vọng, lại đột nhiên nghe thấy một giọng nói thanh lãnh: “Hoàng hậu thật là có nhã hứng quá nhỉ.”
Là Tống Trạch Niên!