Hoa Lê Tàn - Nguyệt Nan Lưu

Chương 22: Ngoại truyện: Giả định không có cái chết của Tống Trừng Ninh (1)

Ngoại truyện: Giả định không có cái chết của Tống Trừng Ninh

1
Dưới mái hiên son đỏ, cung nhân qua lại không ngớt, ai nấy đều vội vã và căng thẳng. Tống Trạch Niên đứng ngoài rèm. Trên người Thúy Vi còn vương vết máu, ôm một chiếc tã bọc màu trắng sữa tất tả bước ra, trao vào tay hắn.

Tống Trạch Niên nhận lấy đứa bé, liếc nhìn cực nhanh.

Bé con đang ngủ say, khuôn mặt hồng hào nho nhỏ, cánh mũi khẽ phập phồng, hơi thở mỏng như tơ.

“Nương nương các ngươi đâu? Nàng thế nào rồi?”

Hắn lo lắng hỏi.

“Nương nương vẫn chưa tỉnh lại...” Thúy Vi nghẹn ngào đáp, “Trần đại nhân nói... đã giữ được tính mạng rồi.”

Tống Trạch Niên định bước vào xem, lại bị Thanh La ngăn lại.

“Hoàng thượng, phòng sinh là nơi ô uế, nam tử không thể vào...”

Tống Trạch Niên không vui liếc nàng một cái.

Thanh La run lên bần bật, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp: “Huống hồ còn không mang điềm lành. Xin để nô tỳ thu dọn sạch sẽ rồi Hoàng thượng hãy vào.”

Tống Trạch Niên đành dừng bước.

Ma ma đã bế tiểu hoàng tử lui xuống chăm sóc.



Một nén nhang sau, Thanh La bước ra: “Hoàng thượng, có thể vào rồi.”

Tống Trạch Niên vén rèm đi vào.

Hơn mười cung nhân đang vây quanh giường. Thấy hắn tiến vào, mọi người lập tức lui ra. Bà đỡ bước lên nói:

“Hoàng thượng, đã dùng xích sâm để cầm máu cho nương nương... Chỉ là nương nương thể hàn, tình hình vẫn vô cùng nguy hiểm.”

Tống Trạch Niên cúi người nắm lấy bàn tay đang buông ngoài chăn gấm của La Tố Thương.

Nàng vẫn hôn mê.

Mồ hôi làm ướt đẫm những sợi tóc mai nơi trán, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc, khóe mắt còn vương dấu lệ.

Bàn tay nàng mềm mại mà lạnh buốt. Tay Tống Trạch Niên vốn ấm áp như thế, vậy mà cũng chẳng thể sưởi ấm được.

Cung nhân đã lui ra ngoài.

Tống Trạch Niên ngồi xổm bên giường, vừa nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc vụn bên thái dương nàng, vừa khẽ gọi tên nàng.

La Tố Thương vô thức lẩm bẩm vài tiếng, thanh âm nhỏ như muỗi kêu.

Tống Trạch Niên vội vàng dịu giọng đáp lại.

Chỉ là giữa hai hàng mày, nếp nhăn vẫn không sao giãn ra được.

Nàng bị thương quá nặng.



Ngoài rèm.

Trần Luật Thịnh nhận lấy chiếc bọc tã từ tay ma ma, cẩn thận kiểm tra.

Tiểu hoàng tử vẫn chưa mở mắt.

Vì sinh non nên gương mặt hồng hào pha chút xanh tái, hơi thở cũng rất yếu ớt, giống như một sợi dây diều mảnh đang lơ lửng giữa không trung, chỉ sơ ý một chút là sẽ đứt đoạn.

Chậc.

Thích khách đã có thể lẻn vào tận hoàng cung thì ít nhất... cũng phải là một trong ba cao thủ đứng đầu giang hồ.

Trần Luật Thịnh đưa tay quấn chặt lại chiếc tã bọc, sợ có một khe gió nào lọt vào.

Lâm Thẩm xách kiếm nhảy xuống từ trên mái hiên, sắc mặt xanh mét:

“Đã chạy xa rồi. A Du đang đuổi theo.”

E là… Không đuổi kịp đâu.

Trần Luật Thịnh và Lâm Thẩm nhìn nhau, trong mắt đều là nỗi lo nặng trĩu.

“A Niên vào rồi?”

Lâm Thẩm nhìn về phía trong rèm một cái, rồi lại nhìn đứa trẻ đang ngủ say trong lòng Trần Luật Thịnh.

“Đứa bé thế nào?”

“Giữ được rồi.”

Trần Luật Thịnh cũng liếc nhìn vào bên trong.

“Chỉ là nương nương vẫn chưa tỉnh.”

Chỉ không biết...

Sau chuyện này, giữa Hoàng thượng và nương nương có vì thế mà sinh ra khúc mắc hay không.



Trong Từ Ninh cung.

Phương Vãn Ngọc nhìn dòng người ra vào tấp nập nơi thiên điện, vô thức lần chuỗi phật châu bằng sáp ong trong tay, đôi mày nhíu chặt.

Trên giường ở thiên điện.

Tống Oánh Quân đang hôn mê vì thương tích do kiếm gây ra.

Cung nữ thân cận Lựu Châu tiến lên: “Thái hậu nương nương, Đại Lý Tự khanh cầu kiến.”

Đầu ngón tay đang lần tràng hạt của Phương Vãn Ngọc khựng lại.

Cuối cùng bà khẽ thở dài thật sâu.

“Cho hắn vào.”

La Tất Ngôn được cung nhân dẫn vào.

Hắn cung kính hành lễ với Phương Vãn Ngọc.

Chỉ là trong mắt chẳng có bao nhiêu thiện ý.

Tuổi trẻ ngông cuồng.

Huống hồ đối diện lại là người suýt nữa hại chết tỷ tỷ hắn, còn từng chia rẽ hắn với Khanh Khanh.

Một cung nữ khác là Bích Nguyệt bước lên bẩm:

“Vừa rồi Bích Lạc cung truyền tin tới, nói nương nương và tiểu hoàng tử đều đã an toàn.”

Đôi mày đang nhíu chặt của Phương Vãn Ngọc cuối cùng cũng giãn ra.

Bà khẽ thở phào một hơi.

May mà...

Chưa gây ra đại họa.

2
Thế là bà lại bắt đầu đi đi lại lại trong điện.

Đôi mắt tựa cánh lan vẫn trong trẻo như xưa, chỉ là nơi khóe mắt đã thấp thoáng vài nếp nhăn của năm tháng, nhưng dù thế phong hoa vẫn không hề suy giảm.

Bà ngẩng đầu hỏi: “Có nói tình hình của hoàng tử thế nào không? Còn La phi thì sao?”

Bích Nguyệt cung kính đáp: “Trần đại nhân nói tiểu hoàng tử vì sinh non nên thân thể yếu ớt, nhưng cuối cùng vẫn giữ được tính mạng, sau này có thể từ từ điều dưỡng. Chỉ là La phi nương nương đến giờ vẫn chưa tỉnh lại, tình hình không được khả quan lắm.”

Phương Vãn Ngọc bực bội lần chuỗi hạt trong tay. Những hạt châu vàng óng phản chiếu ánh nến trong điện, lấp lánh rực rỡ.

Tiếng hạt châu va vào nhau phát ra âm thanh lách tách khe khẽ.

Tất cả cung nhân đều quỳ rạp dưới đất, cúi đầu không dám lên tiếng.

Một lúc lâu sau, bà quay đầu nhìn quanh điện rồi đoan trang nói:

“Lựu Châu ở lại trông chừng.”

“Bích Nguyệt theo ai gia tới Bích Lạc cung một chuyến.”

Hai người vội khom người đáp:

“Vâng.”


Phương Vãn Ngọc lập tức được Bích Nguyệt đỡ tay, vội vã đi tới Bích Lạc cung.

Lúc này nơi đó vẫn trong trạng thái căng thẳng.

Trần Luật Thịnh và Lâm Thẩm nhìn thấy bà liền hành lễ: “Vi thần tham kiến Thái hậu nương nương.”

Phương Vãn Ngọc chẳng còn tâm trí đâu mà khách sáo, chỉ phất tay: “Miễn lễ. Hoàng thượng đâu? Tiểu hoàng tử đâu?”

Trần Luật Thịnh khẽ liếc vào trong điện rồi đáp: “Khởi bẩm Thái hậu nương nương, Hoàng thượng đang ở trong điện. Tiểu hoàng tử vừa được nhũ mẫu bế xuống.”

Vừa dứt lời, Lâm Thẩm đã nhận lấy đứa trẻ từ tay nhũ mẫu rồi đưa tới.

Phương Vãn Ngọc lập tức cẩn thận đón lấy.

Bà nheo mắt, nhướng mày nhìn đứa bé.

Tiểu hoàng tử vừa bú no nên đang ngủ rất say, hai bàn tay nhỏ nắm chặt thành nắm đấm, huôn mặt trắng nõn đến mức hơi tái xanh, ngũ quan nhăn lại thành một cục, trông như đang giận dỗi.

Phương Vãn Ngọc đau lòng đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt mềm mại ấy.

Tiểu hoàng tử bất mãn khẽ cựa quậy.

Bà lập tức rút tay về, ôm đứa trẻ chặt hơn trong lòng, sợ chỉ cần sơ ý một chút sẽ có gió lùa vào.

Bà lại hỏi: “Còn đứa trẻ kia thế nào rồi?”

Trần Luật Thịnh hiểu bà đang hỏi La Tố Thương.

Hắn nghiêm túc đáp: “Nương nương bị thương quá nặng, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.”

Phương Vãn Ngọc nhíu mày, khẽ thở dài: “Khổ cho con bé rồi.”

Đúng lúc ấy đứa trẻ trong lòng bà bỗng bất an ê a vài tiếng.

Phương Vãn Ngọc lập tức dịu dàng dỗ dành.

Đứa bé này… sinh ra trong hoàn cảnh như vậy thật đáng thương.

Bà hạ mi nhìn tiểu hoàng tử, thấy đứa trẻ dần yên tĩnh trở lại, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô nương Triệu gia bà gần như ép La Tố Thương lựa chọn.

Ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này.

Nhưng nếu không lập hậu… Tấu chương của văn võ bá quan chắc chắn sẽ chất đầy ngự án.

La Tố Thương là cô nương tốt, nhưng xuất thân của nàng thực sự không đủ.

Cho dù Tống Trạch Niên nhất quyết phong nàng làm Hoàng hậu, cũng chưa chắc nàng chịu nổi lời đàm tiếu từ thiên hạ.



Trước mắt Phương Vãn Ngọc hiện lên hình ảnh năm xưa.

Ngày đầu tiên bà bước chân vào hậu cung, cung kính hành lễ trước vị Hoàng hậu cao cao tại thượng kia.

Nghĩ đến đó, bà bất giác cười khổ.

Chuyện “gi mẹ giữ con” bà không làm được, nhưng không có nghĩa người khác cũng không làm được. Cũng không có nghĩa họ có thể ngăn cản tất cả những kẻ muốn làm chuyện đó.

Thậm chí còn có thứ đáng sợ hơn.

Đó là… gi cả đứa trẻ.

Suy cho cùng nha đầu La gia mệnh quá bạc.

Sao lại mang thân phận như vậy chứ?

Nhưng sao bà có thể nhẫn tâm nhìn đám người kia giày vò con bé đến thương tích đầy mình, rồi lại để Niên Nhi đau lòng?

Hoàng đế thống lĩnh muôn dặm giang sơn. Bề ngoài nhìn vô cùng phong quang, nhưng phía sau lại là xiềng xích trùng trùng, mỗi một bước đi đều ảnh hưởng đến toàn cục. Đó là câu cuối cùng người ấy từng nói với bà.

Phương Vãn Ngọc siết chặt chiếc bọc tã trong lòng, bên tai như lại vang lên những lời mê sảng trước lúc lâm chung của người đó.

Bà giật mình tỉnh lại, lập tức cụp mắt xuống, giấu đi cảm xúc trong lòng, cũng thầm cảm thấy may mắn vì vừa rồi không thất thố.

Cuối cùng thì...

Bà phải làm sao mới bảo vệ được hai mẹ con họ đây?

Phương Vãn Ngọc lại rơi vào trầm tư, mơ hồ nhận ra từng hạt mưa bụi bắt đầu rơi xuống.

Bích Nguyệt vội vàng giương ô giấy dầu lên.

Đúng lúc ấy, Phương Vãn Ngọc chợt nghĩ thông, rồi lại bất đắc dĩ cười khổ.

Cuối cùng… vẫn phải để bà làm người xấu.



Tống Trạch Niên canh giữ bên giường La Tố Thương suốt một đêm.

Sáng hôm sau lại uống hết bát canh tỉnh thần mà cung nhân thức trắng đêm sắc thuốc như thường lệ rồi lên triều. Cứ thế kéo dài nhiều ngày. Đến cả Trần Luật Thịnh cũng không nhìn nổi nữa: “Hà tất Người phải như vậy? Nương nương vẫn chưa tỉnh. Người cứ đi thượng triều trước đi, đừng cố chống đỡ thế này nữa. Nếu nương nương tỉnh lại, thần sẽ lập tức báo tin.”

Đối diện với Trần Luật Thịnh, Tống Trạch Niên không cần che giấu.

Hắn cúi đầu, giọng run lên: “Ta sợ.”

Trần Luật Thịnh ngẩn người, rồi chỉ biết cười khổ.

Tên ngốc này.

Khó khăn lắm mới có người để trân trọng.

Làm sao có thể dễ dàng yên tâm được?

...

Hắn nhìn La Tố Thương sắc mặt trắng bệch vẫn nằm ngủ say trên giường, trong lòng lại càng phiền não.

Nương nương thể hàn lại yếu ớt. Hắn nào dám dùng thuốc quá mạnh? Chỉ có thể từ từ điều dưỡng, chờ nàng tự tỉnh lại.

Còn tiểu hoàng tử… quả thực là có phúc lớn, cuối cùng vẫn giữ được mạng, chỉ hơi gầy yếu hơn những đứa trẻ đủ tháng một chút mà thôi.

...

Mấy ngày sau.

Tống Trạch Niên và Trần Luật Thịnh đang nói chuyện ngoài điện. Thúy Vi mặt đầy vui mừng chạy ra: “Nương nương tỉnh rồi!”

Tống Trạch Niên lập tức đi thẳng vào trong.

Trần Luật Thịnh nhìn theo, thầm nghĩ mình vẫn nên đợi một lúc rồi mới vào thì hơn.

...

La Tố Thương gắng gượng ngồi dậy. Hàng mi dài buông xuống, run rẩy như cánh bướm.

Cung nhân đã bế tiểu hoàng tử tới.

Nàng đưa hai tay đang run lên đón lấy đứa trẻ, nhìn khuôn mặt trắng hồng sạch sẽ trong chiếc tã bọc.

Đứa bé mở to đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn nàng.

Trong mắt nó có bóng dáng của nàng.

La Tố Thương nhẹ nhàng đặt tay lên má con.

Tiểu hoàng tử ê a vài tiếng, nheo mắt cười. Bàn tay nhỏ trắng nõn với lên trời rồi nắm lấy một ngón tay của nàng. Đây là máu thịt của nàng.

La Tố Thương bỗng thấy như đang nằm mơ.

Nàng cúi đầu, ôm chặt con vào lòng, khẽ bật khóc.

Nhưng làm sao nàng có thể quên được giao ước với Thái hậu?

...

“Tố Thương...” Tống Trạch Niên căng thẳng gọi nàng.

Đúng lúc ấy, Lựu Châu và Bích Nguyệt khí thế hùng hổ bước vào: “Truyền ý chỉ của Thái hậu nương nương. Đưa tiểu hoàng tử điện hạ tới Từ Ninh cung.”

Toàn thân La Tố Thương run lên dữ dội. Nàng ngẩng đầu nhìn Lựu Châu.

Lựu Châu bị ánh mắt ấy nhìn đến phát lạnh.

Rõ ràng là một đôi mắt đẹp vô cùng, cớ sao lại chất chứa tuyệt vọng đến vậy.

Song...

Đó là ý chỉ của Thái hậu, Nàng nhất định phải truyền đạt. Nghĩ vậy, nàng cố đứng thẳng lưng hơn. Giọng nói cũng vang dội hơn.

...

Tống Trạch Niên nhíu chặt mày, không kìm nổi cơn giận mà đứng bật dậy định lên tiếng. Nhưng La Tố Thương đã kéo lấy tay áo hắn. Nàng lắc đầu, rồi cúi xuống nhìn tiểu hoàng tử lần cuối.

Khuôn mặt trắng hồng.

Đôi mắt đen sáng.

Đôi môi đỏ nhuận.

Nàng vội vàng hôn lên trán con một cái, sau đó trao đứa trẻ cho ma ma đứng bên cạnh. “Thu dọn đồ đạc của tiểu hoàng tử, đưa tới Từ Ninh cung đi.”

Ma ma sợ đến run rẩy.

Nhìn sắc mặt âm u của Hoàng thượng, lại nhìn vẻ cung kính của Lựu Châu, rồi nhìn ánh mắt kiên quyết của La Tố Thương, cuối cùng run run đáp:

“Vâng.”

...

Sau khi mọi người lui ra, Tống Trạch Niên không thể tin nổi chất vấn: “Tại sao?”

La Tố Thương khẽ run, ngẩng đầu giả vờ bình tĩnh:

“Cái gì tại sao?”

“Tại sao lại đưa con đi?” Tống Trạch Niên cúi người nhìn nàng.

La Tố Thương vô thức lùi sát vào góc giường, nàng thấy những cảm xúc cuồn cuộn trong mắt hắn. Nàng đột nhiên lớn tiếng: “Chẳng lẽ chàng không biết sao?”

“Ta phải biết điều gì?” Tống Trạch Niên bị cảm xúc mất kiểm soát của nàng làm kinh ngạc, lại sợ nàng kích động quá mức. Hắn đưa tay định đỡ nàng nhưng bị nàng đẩy mạnh ra.

“Đừng tới đây!” La Tố Thương cũng bị chính mình dọa sợ.

Nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi. Lúc mở mắt ra lần nữa, nước mắt đã đầy khóe mi.

“Hoàng thượng vẫn nên suy nghĩ đến chuyện lập hậu đi.”

“Nữ nhi Triệu gia sẽ là trợ thủ rất tốt.”

Tống Trạch Niên không hiểu, nhưng lại như mơ hồ hiểu ra điều gì đó. Hắn bước lên muốn nói.

La Tố Thương hoảng hốt chộp lấy bát thuốc bên cạnh ném về phía hắn.

Tiếng sứ vỡ vang lên chói tai.

“Chàng đi ra ngoài!” Nàng nghẹn ngào hét lên.

Tống Trạch Niên đứng sững, lặng lẽ cúi đầu.

La Tố Thương quay mặt đi, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Thời gian như đông cứng lại.

Cuối cùng.

Tống Trạch Niên xoay người rời đi.

...

La Tố Thương ôm lấy đầu gối, co người lại, khóc nức nở.

Nàng đâu muốn đưa con mình đi?

Nhưng nếu giữ đứa bé bên cạnh… Nàng lấy gì để bảo vệ nó?

Lại làm sao có thể nhẫn tâm để người đời gán cho Tống Trạch Niên cái danh hôn quân?

...

Tại Từ Ninh cung.

Tống Trạch Niên sải bước đi vào.

Phương Vãn Ngọc đã đoán trước hắn sẽ đến. Bà tựa bên giường La Hán chờ sẵn.

Hai mẹ con họ rất giống nhau.

Khi nghiêm mặt, lông mày dài giãn ra, không cần làm gì đã mang khí thế không giận mà uy.

“Vì sao phải bế đứa trẻ đi?” Tống Trạch Niên mở lời trước.

“Không thể nuôi ở chỗ nó.” Phương Vãn Ngọc đáp.

“Con cái không thể ở cạnh mẹ ruột sao?” Tống Trạch Niên tức đến bật cười, rồi chợt mỉa mai: “À, trẫm quên mất. Trẫm cũng đâu được nuôi bên cạnh mẹ ruột của mình.”

Phương Vãn Ngọc nổi giận. Bà đứng bật dậy, tát hắn một cái.

“Con còn muốn hồ đồ đến bao giờ nữa?”

Tống Trạch Niên cố chấp nhìn bà.

Phương Vãn Ngọc khựng lại, bất giác nhớ tới năm xưa. Khi còn nhỏ, Tống Trạch Niên từng vì chuyện của bà mà đánh nhau với Nhị hoàng tử. Khi bị trách phạt, nó cũng mang vẻ mặt như thế. Khi cả hậu cung đều kết tội bà, chỉ có nó cứng đầu không chịu thừa nhận. Ai nói xấu bà, nó liền đánh người đó. Khi bị Thái phó dùng thước phạt, nó vẫn mang biểu cảm ấy.

Cố chấp.

Kiêu ngạo.

Không chịu khuất phục.

Phương Vãn Ngọc bất lực cười khổ, ngã ngồi xuống giường, khẽ nói: “Con đừng hại chết con bé.”

3
Cứ như vậy, hai mẹ con đối mặt với nhau thật lâu. Cuối cùng, Tống Trạch Niên trầm giọng nói:

“Trẫm hiểu rồi.”

...

Mùa xuân năm sau, nữ nhi Triệu gia nhập cung, sắc phong làm Hoàng hậu.

Trong ngày đại yến, Phương Vãn Ngọc gọi La Tố Thương tới.

La Tố Thương nhìn Trừng Ninh đã mấy tháng không gặp. Đứa trẻ đã lớn hơn đôi chút, khuôn mặt cũng dần nở nang. Nàng nghẹn ngào đến mức không nói thành lời.

Phương Vãn Ngọc rốt cuộc vẫn có chút áy náy. Thấy La Tố Thương mắt ngấn lệ, đưa tay v**t v* gương mặt đứa trẻ, bà ngẩng đầu nhìn ngọn nến đỏ lay động bên cạnh rồi nói:

“Ai gia sẽ luôn nuôi Ninh Nhi bên cạnh mình.”

Bàn tay La Tố Thương khẽ run.

Nàng nghiêng đầu nhìn Phương Vãn Ngọc, cuối cùng chẳng nói được câu nào, chỉ khẽ nức nở. Lẽ nào Phương Vãn Ngọc thật sự không hiểu nàng đang sợ điều gì sao? Nếu Trừng Ninh được giao cho Triệu Mộng Hoa nuôi dưỡng...

Đứa trẻ còn nhỏ như vậy. Đợi đến khi lớn lên, trong lòng e rằng đã sớm xem Triệu Mộng Hoa là mẫu thân ruột thịt.

Dù La Tố Thương có tàn nhẫn đến đâu cũng không thể tàn nhẫn đến mức ấy.

...

Trong Trường Xuân cung.

Tú Xuân dâng lên một chén Long Tỉnh Minh Tiền. La Tố Thương không có hứng, chỉ nhấp một ngụm nhỏ.

Thục phi tùy ý tựa trên ghế: “Muội đúng nỡ lòng sao.”

“Trước tiên tự hành hạ bản thân đến chẳng còn ra hình người, sau đó lại đưa con cho người khác nuôi. Nếu muội chịu làm loạn với Hoàng thượng một trận, chưa biết chừng Đại hoàng tử đã được nuôi ở Bích Lạc cung rồi.”

La Tố Thương cười khổ: “Nuôi ở Bích Lạc cung cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.”

Thục phi thở dài: “Muội chỉ giỏi tự làm khổ mình. Ta lười khuyên rồi. Bản thân muội yếu đến mức nào, chẳng lẽ không biết sao?”

La Tố Thương thản nhiên đáp: “Dù muội uống thuốc gì cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.”

Một lát sau nàng mới khẽ nói: “Muội chỉ muốn được nhìn thấy Đại hoàng tử.”

Thục phi bật cười, ngả người ra sau tựa vào lưng ghế: “Trước đây ta đã thấy muội là người tàn nhẫn nhất. Không ngờ với chính bản thân mình, muội còn tàn nhẫn hơn.”

Hai người nhất thời không ai lên tiếng. Đúng lúc ấy, một cung nữ bước vào: “Vừa rồi Vĩnh Lạc cung truyền tin tới. Hoàng hậu nương nương đã hạ sinh tiểu hoàng tử.”

Nghe vậy, Thục phi cười như không cười, nhìn La Tố Thương đầy ẩn ý.

La Tố Thương gần như phải dùng hết sức mới giữ vững được chén trà trong tay, đầu ngón tay vẫn trắng bệch.

“Sao nào?” Thục phi hỏi.

“Cũng tốt mà...” La Tố Thương nhẹ giọng đáp. Nhưng chính nàng cũng không biết câu ấy là nói với Thục phi hay đang tự an ủi bản thân. “Trong cung lại có thêm một vị hoàng tử là chuyện vui biết bao.”

“Sau này lớn lên rồi, khác biệt sẽ dần hiện ra thôi.” Thục phi chán nản gõ nhẹ móng tay lên thành chén sứ trắng. Âm thanh "tách" vang lên lanh lảnh. “Ta nói cho muội biết. Trẻ con vẫn nên được nuôi bên cạnh mẫu thân ruột thịt mới là tốt nhất.”

“Thật sao...” La Tố Thương khẽ lẩm bẩm, trong mắt đầy vẻ mờ mịt.

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầu trời nhập nhoạng tối.

Mây đen cuồn cuộn phủ kín khắp nơi.

Nhưng nơi chân trời vẫn le lói một vệt ráng chiều.

...

Đêm xuống.

Tống Trạch Niên mượn ánh trăng đi vào Bích Lạc cung.

Thúy Vi nhìn thấy hắn, lập tức nhẹ tay vén rèm lên, môi khẽ động. Ý nói nương nương đã nghỉ rồi. Tống Trạch Niên gật đầu, cất bước vào điện.

Thúy Vi lại cẩn thận buông rèm xuống, trong lòng thầm thở dài.

Đã ba năm rồi.

Bề ngoài, Hoàng thượng và nương nương chưa từng nói với nhau thêm câu nào. Nhưng đêm nào Hoàng thượng cũng đến thăm nương nương. Chỉ là...

Luôn đến lúc nương nương đã ngủ.

...

Tống Trạch Niên không thắp đèn, chỉ để ánh trăng mờ nhạt phác họa bóng dáng La Tố Thương đang ôm chăn ngủ trên giường. Hắn cẩn thận cúi người bên mép giường.

La Tố Thương nằm ngửa, đôi mắt khép hờ. Ánh trăng tràn vào khiến làn da nàng trắng ngần như ngọc sứ.

Lúc ấy sắc mặt hắn mới dịu lại đôi chút.

Hắn dùng giọng nói nhẹ nhất:

“Tố Thương… Nàng xem, ta thật vô dụng, chỉ dám tới gặp nàng vào ban đêm… Ban ngày, ta cũng chỉ dám đứng từ xa nhìn nàng một cái.”

“Ta rất sợ nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của nàng.”

“Hẳn nàng hận ta lắm phải không?”

“Trừng Ninh rất ngoan, hôm nay còn đọc cho ta nghe mấy bài thơ. Luật Thịnh chăm sóc nó rất tốt...”

“Ta vẫn quyết định ra tay với Hậu Nam. Mặc dù nơi đó chiến loạn liên miên, nhưng tuyệt đối không thể lơ là.”

“Hôm nay Khanh Khanh vào cung, vốn định tới tìm nàng nhưng nghe nói nàng đã nghỉ nên không tới nữa. Oản Oản thật sự rất giống nàng...”

...

Hoàng đế Đại Uyên, chủ nhân của muôn dặm giang sơn, thời khắc này lại cứ lải nhải mãi không thôi như một người bình thường.

“...Nàng càng ngày càng gầy rồi.”

“Ta thường nghe Luật Thịnh nói tinh thần nàng không tốt.”

“Ta từng muốn bảo nàng đừng nghĩ ngợi quá nhiều, nhưng rồi lại cảm thấy mình chẳng có tư cách nói câu ấy...”

“Xin lỗi...”

“Nàng nghỉ ngơi đi.”

“Ta không làm phiền nữa...”

...

Đến cuối cùng, giọng Tống Trạch Niên đã hơi nghẹn lại.

Hắn đứng dậy.

Tự giễu cười khổ.

Hắn đúng là một tên khốn.

Rõ ràng có biết bao lời muốn nói với nàng, vậy mà chỉ dám nói ra khi nàng đã ngủ say.

Hắn lại nhìn gương mặt yên bình của nàng thật lâu. Do dự một lát, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng kéo lại góc chăn cho nàng rồi xoay người rời đi.

...

Sau khi hắn đi, trong điện vẫn yên tĩnh như cũ, thỉnh thoảng chỉ vang lên vài tiếng côn trùng kêu.

Nơi khóe mắt La Tố Thương chậm rãi trào ra giọt lệ.

Nàng mở mắt, khẽ nức nở.

Đồ ngốc A Niên.

Ba năm rồi.

Hắn thật sự cho rằng nàng ngủ say đến vậy sao?

4
Tống Trừng Ninh rất hoang mang.

Hôm ấy, khi Oản Oản vào cung, cậu nghe thấy Oản Oản gọi Minh Hòa cô cô là “mẫu thân”.

Mẫu thân là gì?

Tống Trừng Ninh chỉ biết gọi Triệu Mộng Hoa là “mẫu hậu”, gọi Tống Trạch Niên là “phụ hoàng”, gọi Phương Vãn Ngọc là “hoàng tổ mẫu”. Từ trước đến nay, cậu chưa từng gọi ai là “mẫu thân”.

Thế nên cậu lén kéo góc áo của La Thanh Loan: “Oản Oản, mẫu thân là gì vậy?”

La Thanh Loan khó hiểu nhìn cậu:

“Mẫu thân chính là mẫu thân mà!”

Nói rồi, nàng chỉ tay về phía Tống Oánh Quân đang ngồi trò chuyện với Phương Vãn Ngọc ở đằng xa: “Đó chính là mẫu thân.”

“Đó là Minh Hòa cô cô mà.” Tống Trừng Ninh trợn tròn mắt.

“Là mẫu thân.” La Thanh Loan nghiêm túc nói. “Là mẫu thân của Oản Oản.”

“Không phải mẫu thân của ta.” Tống Trừng Ninh càng nghĩ càng thấy khó hiểu. “Lẽ nào ta không có mẫu thân?”

“Ai cũng có mẫu thân hết mà!” La Thanh Loan nói. “Biểu ca Trừng Ninh chắc chắn cũng có.”

“Mẫu thân trông thế nào?” Tống Trừng Ninh hỏi.

“Mẫu thân à...” La Thanh Loan nghĩ ngợi. “Mẫu thân sẽ hôn Oản Oản, sẽ ôm Oản Oản...”

Bỗng mắt nàng sáng lên: “Oản Oản là do mẫu thân sinh ra đó!”

“Vậy... vậy ta là do ai sinh ra?” Tống Trừng Ninh càng thêm mơ hồ.

“Là cữu mẫu sao?” La Thanh Loan cố nhớ lại.

Nhưng rồi lại tự phủ nhận:

“Chắc không phải cữu mẫu đâu. Oản Oản nhớ trước đây mẫu thân từng nói rồi... là ai nhỉ?” Nàng nhăn mặt suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không nhớ ra.

Tống Trừng Ninh sắp khóc tới nơi.

Ai cũng có mẫu thân.

Tại sao Ninh Nhi lại không có?

Cậu quyết định sau giờ học sẽ đi hỏi mẫu hậu.

...

Hôm đó tan học, cậu nắm tay Tống Trừng Minh đi đến Vĩnh Lạc cung.

Vừa tới cổng, Tống Trừng Minh đã giật tay khỏi tay cậu, tung tăng như chú chim nhỏ chạy vào:

“Mẫu hậu! Mẫu hậu!”

“Hôm nay Minh Nhi thuộc lòng Diêm Thiết Luận rồi ạ!”

Triệu Mộng Hoa mỉm cười kéo cậu bé vào lòng, xoa đầu: “Mẫu hậu biết Minh Nhi làm được mà.”

Tống Trừng Minh vui vẻ làm nũng trong lòng bà.

Triệu Mộng Hoa ngẩng đầu lên, thấy Tống Trừng Ninh đang đứng ngoài bậc cửa, ngẩn ngơ nhìn vào. Bóng dáng nhỏ bé bị ánh chiều tà kéo dài trông cô đơn đến lạ.

Trong lòng nàng chợt dâng lên cảm giác áy náy. Đáng lẽ nên để ý hôm nay Ninh Nhi cũng đến cùng. Giờ trông chẳng khác nào nàng đang thiên vị Tống Trừng Minh.Từ trước đến nay nàng vẫn luôn tự nhắc bản thân phải đối xử công bằng với cả hai.

Thế nên nàng vội dịu dàng gọi: “Ninh Nhi, sao không vào đây? Cẩn thận nhiễm lạnh đấy.”

Tống Trừng Ninh cúi đầu đi vào.

Trẻ con hiểu không nhiều, nhưng cảm nhận lại rất chính xác. Mẫu hậu không phải mẫu thân của cậu, chỉ là mẫu thân của Minh Nhi mà thôi.

Cậu ngẩng mặt lên: “Mẫu hậu, người có biết mẫu thân của Ninh Nhi ở đâu không?”

Triệu Mộng Hoa sững người. Sắc mặt cung nhân xung quanh lập tức thay đổi. Nhũ mẫu của Tống Trừng Minh bước lên cười: “Đại hoàng tử điện hạ chắc nhớ nhầm rồi. Hoàng hậu nương nương chính là mẫu thân của người, chỉ khác cách gọi thôi.”

Triệu Mộng Hoa đau lòng nhìn nàng ta một cái, ánh mắt mang theo ý trách cứ.

Tống Trừng Ninh cố chấp lắc đầu: “Mẫu hậu không phải mẫu thân. Ninh Nhi muốn mẫu thân.”

Nói xong, cậu quay người chạy đi.

Cung nhân hoảng hốt đuổi theo, vừa chạy vừa gọi:

“Đại hoàng tử điện hạ!”

...

Tống Trừng Ninh chạy thẳng tới Càn Ninh cung.

Cung nhân khó xử ngăn cậu lại: “Điện hạ, Hoàng thượng đang nghị sự, không được vào.”

Thanh La che chở phía trước cậu: “Phiền công công vào thông báo một tiếng.”

Một thị vệ lập tức đi vào.

Thanh La tâm trạng phức tạp, khẽ xoa đầu Tống Trừng Ninh.

Nương nương...

Máu mủ ruột rà.

Dù điện hạ không được nuôi dưỡng bên cạnh người, cuối cùng vẫn sẽ muốn tìm người.

...

Trong Càn Ninh cung.

Tống Trạch Niên vừa đặt bút xuống. Trên bàn là những điều mục đã được hoạch định hoàn chỉnh. Trần Luật Thịnh, Hà Du, Tề Tử Hình và Lâm Thẩm đồng loạt thở phào. Cuối cùng cũng bàn xong.

Hà Du cười nói: “Hay tối nay A Niên mở một vò Thu Lộ Bạch, chúng ta uống chút đi?”

Trần Luật Thịnh liếc hắn: “Tháng này ngươi uống hơn chục lần rồi. Uống nhiều hại thân thể.”

Hà Du lập tức gục xuống bàn: “Ôi trời, Trần đại nhân...”

Tề Tử Hình và Lâm Thẩm nhìn hai người, bật cười.

Đúng lúc ấy, một thị vệ đi vào: “Hoàng thượng, Đại hoàng tử điện hạ cầu kiến.”

Hà Du lập tức ngồi ngay ngắn.

Tống Trạch Niên hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Thị vệ cúi đầu, trong lòng kêu khổ nhưng vẫn phải bẩm báo: “Đại hoàng tử điện hạ... nói muốn tìm mẫu thân.”

Hà Du suýt nữa ngã khỏi ghế.

Mấy người lén nhìn sắc mặt Tống Trạch Niên.

Mẫu thân mà Ninh Nhi muốn tìm… Chỉ sợ không phải Triệu Mộng Hoa.

...

Tống Trạch Niên lập tức đi ra ngoài.

Vừa ra đã thấy Tống Trừng Ninh đứng trước điện.

Nhìn thấy hắn, cậu liền gọi: “Phụ hoàng! Ninh Nhi muốn mẫu thân!”

Tống Trạch Niên nghiêm mặt hỏi: “Ai nói với con về mẫu thân?”

“Oản Oản có mẫu thân!” Tống Trừng Ninh tủi thân đáp. “Oản Oản nói ai cũng có mẫu thân… Nhưng Ninh Nhi không tìm thấy mẫu thân của mình...”

Cậu ngẩng đầu lên, dôi mắt đỏ hoe ngấn nước, bàn tay nhỏ kéo nhẹ vạt áo Tống Trạch Niên.

Tống Trạch Niên nhất thời không biết phải làm sao. Hắn không thể trái lương tâm mà nói: Mẫu thân của con chính là Triệu Mộng Hoa. Cũng không thể nói: Mẫu thân con không tiện gặp mặt.

Lúc này Hà Du và những người khác cũng đi ra. Ai nấy đều khó xử đứng một bên.

Cung nhân đã lui ra xa.

Mấy đại nam nhân bọn họ… ai biết dỗ trẻ con đâu?

Tống Trừng Ninh trực tiếp gào khóc. “Ninh Nhi muốn mẫu thân!”

“Muốn mẫu thân!”

“Muốn mẫu thân!”

Tiếng khóc vang dội tận mây xanh.

Tống Trạch Niên đau đầu vô cùng.

Tình huống này… Đánh cũng không được, mắng cũng không xong, dỗ càng chẳng biết dỗ thế nào.

Trừng Ninh đã nhận định chắc chắn rằng chỉ có phụ hoàng mới tìm được mẫu thân cho mình.

Cậu cứ thế khóc suốt nửa canh giờ.

Cuối cùng Tống Trạch Niên phải bế cậu lên.

Thế mà cậu vẫn giãy giụa trong lòng hắn:

“Mẫu thân!”

“Mẫu thân!”

Vừa cào vừa cắn.

Đến lần thứ năm bị cắn, Tống Trạch Niên tủi thân nghĩ: Con muốn mẫu thân… Nhưng ta cũng là phụ thân ruột của con mà.

Hà Du và mấy người bên cạnh muốn cười mà không dám.

Người quen thì còn hiểu, người ngoài nhìn vào ai không biết chắc tưởng Tống Trạch Niên là kẻ b u ô n trẻ con mất.

...

Trong Bích Lạc cung.

La Tố Thương vừa uống thuốc xong.

Nhìn sắc trời đã tối đen, nàng nghĩ một chút rồi nói: “Ra ngoài đi dạo một lát, tiêu thực.”

Thúy Vi vội đỡ tay nàng. Nhìn hướng nàng đi, trong lòng thầm nghĩ: Nương nương ngoài miệng không nói nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ nhung, lại muốn đi ngang qua Càn Ninh cung một chuyến.

La Tố Thương thường như vậy.

Nàng không vào Càn Ninh cung, chỉ đứng ở nơi không gần không xa, lặng lẽ nhìn một cái.

...

Hai người đi đến gần Càn Ninh cung, từ xa đã thấy cung nhân quỳ đầy đất.

La Tố Thương vội bước tới hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Người nàng hỏi là một tiểu cung nữ không nhận ra nàng.

Tiểu cô nương rụt rè đáp: “Đại hoàng tử điện hạ không biết vì sao lại khóc với Hoàng thượng.”

Tim La Tố Thương lập tức thắt lại. Nàng ngẩng đầu nhìn sang, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Tống Trạch Niên.

Trong mắt hắn là sự cầu cứu.

...

Cuối cùng La Tố Thương vẫn không nhịn được mà bước tới.

Hà Du cùng những người khác lập tức hành lễ rồi rất thức thời lui xuống, tiện thể cũng cho cung nhân giải tán.

Tống Trừng Ninh đã khóc mệt, nước mắt còn chưa khô, giọng cũng nhỏ dần, nằm mềm oặt trong lòng Tống Trạch Niên, cậu vẫn cố chấp lẩm bẩm: “Mẫu thân... mẫu thân...”

La Tố Thương gần như muốn bật khóc, nhìn đứa con trai ít khi được gặp mặt lại đang khóc gọi mẫu thân như thế.

Nàng đưa một tay vịn cánh tay Tống Trạch Niên, tay còn lại đón lấy Trừng Ninh.

Cậu mơ mơ màng màng lẩm bẩm: “Muốn mẫu thân...”

“Mẫu thân ở đây.” La Tố Thương nghẹn ngào, ôm chặt con vào lòng.

“Mẫu thân...”

“Có, có mẫu thân đây.”

Nàng nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên hai má cậu, chính mình cũng không ngừng rơi lệ.

...

Tống Trạch Niên nhìn mà trong lòng đau đớn.

Mà kẻ đầu sỏ gây nên tất cả những chuyện này… Lại chính là hắn.

Tên khốn ấy chính là hắn.

La Tố Thương dỗ dành rất lâu, cuối cùng Trừng Ninh cũng ngủ say.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tống Trạch Niên, bờ vai khẽ run lên, nước mắt lại trào ra. Nàng quay mặt đi, cố nhịn khóc, định trả Trừng Ninh lại cho hắn.

Nhưng từ xa, Hà Du thấy vậy liền sai Thanh La tới bế Trừng Ninh đi.

Tống Trạch Niên thầm cảm tạ Hà Du một vạn lần trong lòng.

...

La Tố Thương cố chấp quay người muốn đi lại bị Tống Trạch Niên giữ lấy cổ tay.

“Tố Thương.” Hắn khẽ gọi.

La Tố Thương lập tức òa khóc, vừa nức nở vừa ngồi xổm xuống: “Đừng gọi thiếp!”

Tống Trạch Niên cũng ngồi xuống theo, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng.

La Tố Thương co người lại như Phú Quý, khóc đến mức nói không thành câu:

“Ghét chàng...”

“Ghét chàng...” 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn