Hoa Lê Tàn - Nguyệt Nan Lưu

Chương 15

33
Vào một ngày đông, ta từ trên sập ngồi dậy, người hầu hạ là Thúy Vi.

Ta có chút kinh ngạc, vì thường ngày đều là Nỉ Nhi làm việc này, Thúy Vi vốn dĩ luôn lo liệu thiện thực buổi sáng.

Thế nên khi Thúy Vi cài cây trâm bạc lên tóc, ta nhìn nàng ấy qua gương rồi hỏi: "Nỉ Nhi đâu? Đừng hòng lừa ta."

Ta thoáng thấy sự hoảng loạn hiện lên trong mắt Thúy Vi.

Thúy Vi quỳ sụp xuống nói với ta: "Xin nương nương hãy cứu lấy Nỉ Nhi tỷ tỷ!"

Ta hỏi: "Nỉ Nhi làm sao?"

Thúy Vi thưa: "Muội muội của Nỉ Nhi tỷ tỷ bị thiếu gia trong phủ cưỡng dâm... đến chết... Đám khốn kiếp đó còn chê muội muội tỷ ấy dơ bẩn, bắt tỷ ấy phải mang tiền đến chuộc xác về. Nỉ Nhi tỷ tỷ đau lòng nhưng không thể xuất cung, lại không muốn gây phiền hà cho nương nương nên mới dặn nô tỳ không được bẩm báo."

Ta vỗ bàn giận dữ: "Thật là quá quắt! Ngươi đi gọi Nỉ Nhi tới đây."

Thúy Vi nhìn sắc mặt ta, vội vã lui xuống.

Nỉ Nhi đôi mắt đỏ hoe được dẫn đến, còn chưa kịp mở miệng, ta đã lạnh lùng thốt: "Quỳ xuống."

Thúy Vi hốt hoảng: "Nương nương!"

Ta lạnh lùng liếc mắt qua.

"Ngươi nói xem, ngươi đã làm sai chuyện gì?" Ta hỏi Nỉ Nhi.

Nỉ Nhi cúi gầm mặt, nén tiếng khóc đáp: "Nô tỳ... nô tỳ sai ở chỗ không hầu hạ nương nương chải chuốt."

"Càng sai!" Ta ngắt lời nàng ấy: "Ngươi sai ở chỗ không tin tưởng ta."

Nỉ Nhi ngẩn người, ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn ta.

"Nhà muội xảy ra chuyện lớn như vậy, muội lại không chịu nói ta để ta giúp muội."

Ta bước tới đỡ nàng ấy đứng dậy: "Muội nói xem có phải là sai không? Muội từ nhỏ đã theo ta, trước kia đêm đêm còn ngủ chung một giường với ta. Bây giờ trong nhà xảy ra chuyện, lại không muốn làm phiền ta."

"Muội nói đi, muội có tin tưởng ta hay không?"

Nỉ Nhi bật khóc thành tiếng, nghẹn ngào: "Nương nương..."

"Sau này còn có chuyện tương tự mà dám giấu giếm ta, ta sẽ lại bắt muội quỳ."

Ta nói rồi cũng liếc xéo Thúy Vi một cái: "Nếu ngay cả người bên cạnh mình mà ta cũng không giúp được thì ta còn làm chủ tử cái nỗi gì?"

Vừa khéo Tống Trạch Niên đến dùng bữa sáng, thấy chúng ta quỳ rạp dưới đất thì ngẩn ra hỏi: "Tiểu Thương, nàng làm sao vậy?"

Ta đem chuyện này kể lại cho Ngài.

Tống Trạch Niên cũng giận dữ quát: "Sao lại có loại súc sinh như thế?"

Dứt lời, Ngài cho gọi Trần Luật Thịnh đến: "Ngươi xuất cung thuận tiện, hãy đưa Nỉ Nhi cô nương ra ngoài một chuyến, sẵn tiện theo cô nương đến Đại Lý Tự."

Trần Luật Thịnh thoáng kinh ngạc nhưng vẫn gật đầu, dẫn Nỉ Nhi đi.

...

Ban ngày Tống Oánh Quân đến chơi, lầm bầm với ta rằng kỳ thi Điện sắp bắt đầu rồi.

Đệ đệ ta đã đỗ kỳ kỳ thi Hương và kỳ thi Hội.

Ta thầm ghi nhớ trong lòng.

Buổi tối Nỉ Nhi trở về, sụt sùi kể với ta rằng muội muội của muội ấy đã được chôn cất yên nghỉ. Ta dịu dàng an ủi muội ấy một hồi.

Mấy ngày sau, Tống Trạch Niên đến chỗ ta nghỉ ngơi buổi tối.

Ngài đã sớm thay y phục, nằm nghiêng trên sập chờ ta. Ta đứng trước gương cẩn thận tháo trâm cài đầu, chợt nghe Ngài nói: "Tiểu Thương, Trần Luật Thịnh muốn cưới Nỉ Nhi làm thê tử."

Cây trâm bạc trên tay ta rơi xuống đất keng một tiếng, ta quay đầu kinh ngạc: "Ngài nói cái gì cơ?"

Tống Trạch Niên kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.

"Hắn nói muốn cưới Nỉ Nhi sao?"

Cơn chấn động qua đi, ta bắt đầu ngẫm nghĩ kỹ lại. Phải rồi, ánh mắt Trần Luật Thịnh nhìn Nỉ Nhi quả thực khác biệt, lẽ ra ta nên nhận thấy từ sớm mới phải.

"Nhưng Nỉ Nhi thân thế bình thường, gả qua đó, chuyện đối nhân xử thế với chị em dâu, mẹ chồng nàng dâu biết tính sao đây?" Ta lo lắng cân nhắc.

Tống Trạch Niên kéo ta vào lòng: "Gia thế của Luật Thịnh đơn giản lắm, phụ thân hắn không còn nữa, mẫu thân hắn là một phu nhân rất mực dịu hiền, ta đã từng gặp qua rồi."

Nghe vậy ta mới yên lòng: "Vậy ngày mai thiếp sẽ hỏi ý của Nỉ Nhi."

Ngài mỉm cười gật đầu.

Ngày hôm sau, khi Nỉ Nhi đang trang điểm cho ta, ta cố ý hạ giọng thật dịu dàng nói: "Nỉ Nhi, muội theo ta cũng đã mấy năm rồi, cũng đến lúc định chuyện chung thân đại sự cho muội. Trong lòng muội đã có ý trung nhân nào chưa?"

Nỉ Nhi hoảng hốt quỳ sụp xuống đất: "Tất cả xin nghe theo sự sắp xếp của nương nương." Nói đoạn nàng ấy liền cúi đầu thật thấp.

Chắc là muội ấy tưởng ta định tùy tiện gả mình cho ai đó đây mà, ta thầm cười trong lòng, ngoài mặt vẫn tỏ vẻ đoan trang hỏi: "Muội thấy Trần thái y thế nào?"

Nỉ Nhi kinh ngạc ngẩng đầu lên, sau đó gương mặt đỏ bừng như say rượu, muội ấy cúi đầu, giọng nói lí nhí: "Nô tỳ thân phận thấp hèn sao xứng với Trần thái y, nương nương xin đừng trêu chọc nô tỳ nữa ạ."

Ta liếc mắt một cái đã nhận ra tâm tư thiếu nữ của Nỉ Nhi, bèn cười nói: "Chúng ta tình thân như tỷ muội, muội đã nhận ta làm tỷ tỷ thì gả đi chính là Nhị tiểu thư của La phủ, sao lại không xứng được?"

Nỉ Nhi lầm bầm: "Đa tạ nương nương."

Nàng ấy không kìm được mà bật khóc: "Nương nương đối đãi với nô tỳ tốt như vậy, nô tỳ cả đời này cũng không báo đáp hết ân tình của nương nương."

Nói đoạn, nàng ấy lại dập đầu mấy cái.

Ta kéo nàng ấy đứng dậy, Thúy Vi và Thanh La cũng hùa vào trêu chọc: "Nô tỳ xin chúc mừng tỷ tỷ trước nhé."

Ta mỉm cười mắng yêu bọn họ: "Còn dám trêu chọc Nỉ Nhi nữa, ta đem cả hai người các ngươi gả đi luôn bây giờ."

...

Một lát sau Tống Oánh Quân đến, ta đem chuyện này kể cho muội ấy nghe, nhờ muội ấy lo liệu hộ hôn sự của Nỉ Nhi. Ta ở trong cung, dù sao cũng không giúp được bao nhiêu việc.

Tống Oánh Quân sảng khoái nhận lời.

Trần Luật Thịnh đến bắt mạch cho ta, xong xuôi liền hướng về ta mà tạ ơn.

Ta chỉ nói: "Nỉ Nhi là ta nhìn lớn lên, mong Trần đại nhân hãy đối xử tốt với muội ấy."

Trần Luật Thịnh nghiêm túc đáp: "Thần tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của nương nương."

Dứt lời, hắn ta lại đột nhiên bật cười.

Ta bị hắn làm cho ngơ ngác: "Sao thế?"

"Lời này nương nương nói ra, nghe cứ như Nỉ Nhi là con gái của người vậy." Hắn ta cười bảo: "Chỉ là không biết khi nào thần mới có thể trông chờ ngày được diện kiến tiểu công chúa của nương nương đây?"

Thế đạo đổi thay, ngay cả hạng người như Trần Luật Thịnh cũng biết trêu đùa rồi, Tống Trạch Niên Người nhìn xem Ngài đã dạy dỗ thuộc hạ thành cái dạng gì rồi.

Ta tức giận: "Trần thái y còn nói năng như vậy nữa, coi chừng ta giấu Nỉ Nhi đi, không cho gả nữa bây giờ."

Trần Luật Thịnh bèn ngoan ngoãn ngậm miệng.

...

Ngày đại hôn của Nỉ Nhi, muội ấy khoác trên mình bộ giá y đỏ rực, được Trần Luật Thịnh hộ tống đến gặp ta.

Thực ra Nỉ Nhi dung mạo rất khá, mày mắt thanh tú, phối cùng bộ giá y đỏ rực như lửa bước tới, trông vừa rạng rỡ vừa lộng lẫy, kinh diễm vô cùng.

Ta trao cho nàng ấy một cây trâm vàng khảm hồng ngọc hình hoa hồng.

Nàng ấy khóc lóc dập đầu lạy ta, ta giữ nàng ấy lại bảo: "Tân nương tử dập đầu với ta, ta làm sao gánh nổi, lát nữa khóc nhòe mất lớp trang điểm, đến Phú Quý cũng cười chê muội cho xem."

Nàng ấy bèn cố sức kìm nén giọt lệ, mỉm cười: "Đa tạ nương nương."

Cây trâm vàng khảm hồng ngọc hình hoa hồng ấy, chính là điều nàng ấy từng kể với ta.

Khi mới vào cung, nàng ấy nói từng thấy qua vật này ở chỗ một quý nhân trong phủ nơi muội muội nàng ấy ở, nên cứ nhớ mãi không quên.

Ta bèn vẽ lại hoa văn rồi sai người đúc cho nàng ấy.

Ta và Tống Trạch Niên nhìn Trần Luật Thịnh cùng Nỉ Nhi rời đi.

Thực ra, khi nhìn thấy bộ giá y đỏ rực của Nỉ Nhi, trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi chua xót.

Ta không có tư cách được khoác lên mình y phục chính hồng như thế, ngay cả khi đứng sóng đôi bên cạnh Ngài, cũng không thể.

Ta chỉ là thiếp thất của Ngài.

Thế nhưng khi dời mắt, bắt gặp ánh nhìn chăm chú đầy chân thành của Tống Trạch Niên đang dõi theo bọn họ, ta lại định thần lại.

Ta khẽ nắm lấy tay Ngài, mười ngón đan xen.

Chỉ cần có thể ở bên cạnh Ngài, như vậy là đủ rồi.

...

34
Mấy ngày sau, Thúy Vi đang chải đầu cho ta đột nhiên nói: "Nương nương, Tử Thiền ở Thùy Tuyền cung muốn cầu kiến người."

Ta ngẩn ra. Tử Thiền sau này đã được ta thả ra, nể tình nàng ta trung thành nên ta để nàng ta về lại trông coi Thùy Tuyền cung, nay tìm ta là có việc gi?

Ta vẫn gật đầu: "Được, chúng ta chải chuốt xong rồi đi."

Sửa soạn xong xuôi, ta cùng Thúy Vi và Thanh La đi tới Thùy Tuyền cung.

Thùy Tuyền cung vẫn như năm nào, cảnh sắc y nguyên, chỉ là người đi phòng trống.

Thời gian thực sự là một thứ đáng sợ, nó gặm nhấm tất cả quá khứ, khiến những con người từng sống động, những chuyện từng đích thân trải qua, tất cả đều bị bụi bẩn vùi lấp.

Ta bỗng bàng hoàng nhận ra, gương mặt của Kỳ tần nương nương vậy mà đã dần mờ nhạt trong ký ức.

Tử Thiền đang ngồi bên cái bàn gỗ năm xưa của Kỳ tần, thấy chúng ta vào, nàng ta quỳ xuống hành lễ: "Nô tỳ bái kiến nương nương."

"Đứng lên đi." Ta nói.

Tử Thiền nhìn ta với thần sắc phức tạp, hít một hơi thật sâu rồi bảo: "Nô tỳ muốn được thưa chuyện riêng với nương nương."

Thúy Vi định lên tiếng nhưng bị ta ngăn lại: "Được, Thanh La, Thúy Vi, các ngươi lui ra đi."

Bọn họ không cam lòng mà lui ra đứng ngoài cửa.

Tử Thiền nhìn ta, chậm rãi nói: "Nương nương, cái bàn gỗ hoa lê này là vật mà khi xưa tiểu thư nhà nô tỳ yêu thích nhất."

Ta gật đầu, chú ý thấy cách xưng hô của nàng ta đã chuyển từ Kỳ tần nương nương thành tiểu thư nhà nô tỳ.

Nàng ta cười cay đắng, dường như đang chìm vào hồi ức: "Năm nô tỳ sáu tuổi, quê nhà gặp trận lụt lớn, phụ mẫu đã bán nô tỳ vào Giang gia."

"Lúc đó tiểu thư liếc mắt một cái đã chọn trúng nô tỳ. Khi ấy tuy tiểu thư cũng mới sáu tuổi nhưng đã vô cùng xinh đẹp, xiêm y trang sức đầy mình khiến nô tỳ không khỏi ngưỡng mộ."

"Tính tình nô tỳ lầm lỳ ít nói, lại vì được tiểu thư sủng ái mà thường xuyên bị người ta làm khó dễ. Sau khi tiểu thư biết chuyện, đã giáo huấn một lượt tất cả những kẻ bắt nạt nô tỳ."

"Tiểu thư đối với nô tỳ thực sự rất tốt."

"Sau này, thiếu gia Thư gia đến Giang gia làm khách, muốn ở lại một thời gian." Tử Thiền nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Ngài ấy trông thật tuấn tú biết bao, nô tỳ không biết chữ, cũng chẳng diễn tả được nhưng ngài ấy thực sự rất đẹp. Lại vì nô tỳ là nha hoàn thân cận của tiểu thư nên ngài ấy đối với nô tỳ cũng rất tốt."

"Có lần nô tỳ bị người ta bắt nạt, tình cờ bị ngài ấy bắt gặp, ngài ấy đã giúp nô tỳ trừng phạt kẻ đó."

"Nô tỳ thích ngài ấy nhưng nô tỳ biết ngài ấy thích tiểu thư nhà nô tỳ. Mà tiểu thư cũng thích ngài ấy."

"Nương nương biết tiểu thư nhà nô tỳ rồi đó, người thực sự đã chiếm hết mọi sự tốt đẹp trên thế gian này."

"Nô tỳ cũng đố kỵ chứ." Tử Thiền bật khóc nức nở: "Nô tỳ thầm cầu nguyện cho họ không thể ở bên nhau."

"Lời cầu nguyện của nô tỳ đã thành công, tiểu thư nhập cung, không thể ở bên ngài ấy được nữa."

"Thế nhưng sau đó nô tỳ phát hiện tiểu thư lại muốn hẹn gặp ngài ấy."

"Nô tỳ liền đem chuyện này kể cho Thục phi nương nương. Nô tỳ biết chuyện này của tiểu thư là tội chu di cửu tộc, Thục phi nương nương cũng sẽ bị liên lụy."

“Sau khi Thục phi nương nương nghe xong liền khen nô tỳ làm rất tốt, khi ấy nô tỳ đã nhìn thấy sát ý trong mắt người.”

“Sau này tiểu thư chết rồi, nô tỳ tự hỏi lòng mình đã mãn nguyện chưa?”

Nàng ta vừa khóc vừa hỏi ta, lại như đang tự vấn chính mình.

Ta nghe mà toàn thân toát mồ hôi lạnh, chân đứng không vững, phải cố giữ vẻ trấn định mà cất lời: “Ngươi tuyệt đối không thể mãn nguyện được.”

“Nô tỳ đương nhiên là không mãn nguyện!” Tử Thiền cười lạnh hắc hắc: "Dựa vào cái gì mà nàng ta vừa sinh ra đã hưởng vinh hoa phú quý, có được dung mạo mười phần xinh đẹp, lại có người thương yêu?”

“Dựa vào cái gì chứ?”

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta: “Đó là số phận. Ngươi hãy chấp nhận số phận đi.”

Nàng ta quay sang phía ta, nở nụ cười lạnh lẽo đầy âm hiểm: “Nô tỳ vốn tưởng chuyện của mình sẽ không có ai đoán ra được, vậy mà lại bị nương nương vạch trần!”

“Chính là bị ngươi!” Nàng ta gào lên khản cả giọng, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.

Nàng ta đột nhiên rút ra một con dao, nhanh như cắt cứa ngang cổ mình.

Dòng máu tươi đỏ thẫm theo động tác của nàng ta mà phun tung tóe khắp nơi.

Ta chết lặng, rồi cảm giác như bị mũi tên đâm trúng, run rẩy thét lên một tiếng.

Tống Trạch Niên một chân đá văng cửa phòng, hớt hải ôm chầm lấy ta: “Tiểu Thương, nàng thấy thế nào rồi?”

Một cảm giác suy nhược chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể, ta ôm chặt lấy Ngài, run cầm cập, chẳng còn chút sức lực nào để trả lời.

Tống Trạch Niên an ủi ta: “Đừng sợ.”

Ta lắc đầu, khó nhọc thốt lên: “Thiếp thấy khó chịu quá.”

Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, ta chỉ muốn nôn thốc nôn tháo.

Tống Trạch Niên dở khóc dở cười bảo ta: “Nàng cũng thật to gan, chỗ nào cũng dám một mình chạy tới.”

Ta định cãi lại Ngài nhưng vừa mới hé môi đã lịm đi mất.

...

Đến khi tỉnh lại, ta thấy quanh màn trướng là một đám người đông đúc.

Trên khuôn mặt của Tống Trạch Niên là niềm hân hoan không thể kìm nén được.

Trần Luật Thịnh có chút bất lực nói: “Nương nương đã có tin vui, đừng nên đi lại lung tung nữa, tránh để bị kinh động.”

Ta ngẩn người ra một lát, suýt chút nữa đã thốt ra câu hỏi: "Đứa bé là của ai?"

Chắc là đầu óc lúc ấy ta có chút chệch nhịp rồi, cũng may là vẫn nhịn được.

Mấy hơi thở sau, ta mới phản ứng lại: “Ngươi nói ta đã mang thai?”

Trần Luật Thịnh nhìn ta, rồi nói với Tống Trạch Niên: “Xem ra là bị dọa sợ thật rồi.”

Tống Trạch Niên đẩy hắn ta ra: “Mau đi bốc thuốc đi.”

Trần Luật Thịnh cười trêu chọc: “Thang thuốc này phải sắc lâu một chút, kẻo thần lại bị ghét bỏ vì làm phiền người ta.”

Dứt lời, hắn ta cùng bọn Thúy Vi lui ra ngoài.

Tống Trạch Niên lập tức ân cần hỏi ta: “Tiểu Thương, nàng có muốn uống nước không?”

Ta lắc đầu: "Không cần."

Tống Trạch Niên lại đứng dậy: "Không được, nàng phải uống nhiều nước vào. Uống nhiều nước mới tốt."

Vậy Ngài còn hỏi thiếp làm gì?

Ta nhìn Ngài rót một chén nước đưa qua, thấy trong mắt Tống Trạch Niên tràn ngập niềm hân hoan, bèn hỏi Ngài: "Ngài thích con trai, hay là con gái?"

Tống Trạch Niên không chút do dự đáp: "Chỉ cần là con của nàng, trai hay gái trẫm đều thích."

Ta đón lấy chén nước, nghe vậy không kìm được mà bật cười.

"Cái miệng chỉ biết nói lời ngon ngọt."

Đợi Tống Trạch Niên đi rồi, Tống Oánh Quân mới hớt hải chạy vào.

Muội ấy kéo ghế đẩu ngồi bên giường ta, cười đầy vẻ tinh quái.

"Khanh Khanh muội cười cái gì thế?" Ta bị muội ấy nhìn đến mức sởn gai ốc.

"Tỷ sắp cho muội có cháu trai cháu gái rồi còn gì." Tống Oánh Quân cười hì hì bảo.

"Đúng rồi Tố Thương tỷ, hôm nay là ngày tổ chức kỳ thi Điện." Tống Oánh Quân nói với ta: "Sáng sớm muội còn lẻn ra ngoài cung để tiễn A Ngôn. Niệm di nương cũng có ở đó."

Lòng ta khẽ động: "Sức khoẻ mẫu thân ta thế nào?"

"Niệm di nương vẫn khoẻ." Tống Oánh Quân nghiêm túc nhớ lại.

Ta nghe vậy mới yên lòng, suốt cả ngày hôm đó cùng Tống Oánh Quân ở Bích Lạc cung hàn huyên tán gẫu.

Buổi tối Tống Trạch Niên trở về, vừa vào cửa đã nhét ngay một cái lò sưởi tay vào lòng ta.

Ngào còn lấy từ trong ống tay áo ra một cuộn giấy dài, trải ra bảo: "Tiểu Thương, nàng xem này, trẫm sai Tiểu Từ Tử đi thu thập cho trẫm đấy."

Ta khó hiểu ghé lại xem, chỉ thấy trên giấy liệt kê chi chít các loại phương thuốc dân gian để an thai.

Khóe miệng ta không khỏi giật giật: "Ngài lại bày trò gì thế?"

Tống Trạch Niên nghiêm nghị nói: "Trẫm sai Tiểu Từ Tử đi hỏi thăm các cung nhân già về những phương thuốc an thai bí truyền đấy, hắn phải đi tìm từng cung một đấy."

Nói xong, Ngài nhìn ta với ánh mắt như đứa trẻ đang chờ được khen ngợi.

Ta có chút buồn cười: "A Niên, Ngài không đến mức phải kích động như vậy chứ, vả lại đã có Trần thái y ở đây, cần gì mấy phương thuốc dân gian này?"

Tống Trạch Niên leo lên sập ôm lấy ta: "Thế sao mà đủ, con của chúng ta phải được hưởng những thứ tốt nhất."

Ta mỉm cười với Ngài nhưng trong lòng lại thấy ấm áp lạ kỳ.

Ta nhớ thuở nhỏ khi bị người ta bắt nạt, ta thường chỉ biết trốn vào một góc khóc thầm, rồi âm thầm thề rằng sau này tuyệt đối không để chuyện này xảy ra với con cái của mình, dù thế nào cũng phải thay đổi điều đó.

Tống Trạch Niên thấy ta không đáp lời, lại hỏi: "Nàng nói xem, đặt tên gì thì tốt?"

Ta cuối cùng cũng hoàn hồn, nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Nếu là con gái, cứ gọi là Trừng An đi."

Trừng trong trừng minh (trong trẻo), An trong an khang.

Tống Trạch Niên gật đầu: "Vậy còn con trai?"

Ta lườm Ngài một cái: "Ngài không tự nghĩ đi, cứ bắt thiếp phải động não sao?"

Tống Trạch Niên khổ sở vò đầu bứt tai suy nghĩ: "Vậy thì gọi là Vượng Tài đi."

Ta suýt chút nữa đã tung cước đá Ngài xuống giường, Ngài bèn trưng ra vẻ mặt đầy tủi thân nhìn ta.

Phải rồi, sao đầu óc ta lại chập mạch mà để Ngài đặt tên cơ chứ? Cứ nhìn con Phú Quý đang rúc ở góc phòng kia là biết, ta thật chẳng biết nên khóc hay nên cười.

Nói tóm lại, những ngày dưỡng thai vẫn trôi qua vô cùng an nhàn, Tống Trạch Niên lại tấn phong ta lên hàng Phi vị.

35
Khi ta mang thai được sáu tháng, Tống Trạch Niên lại như hiến bảo vật mà tặng ta một trục họa cuốn.

Ta mở ra, đó là một bản đồ cương vực, nét bút thanh tú mà tỉ mỉ, phác họa vô cùng minh bạch sông núi cương thổ khắp lãnh thổ Đại Uyên.

Ta nhìn ánh mắt đắc ý của Tống Trạch Niên, mỉm cười hỏi: "Ngài vẽ sao?"

Tống Trạch Niên nghiêm túc gật đầu.

"Thật chẳng ngờ tới." Ta mỉm cười v**t v* mặt giấy: "A Niên, thuở nhỏ ngoại trừ những bài giảng của Thái sư là Ngài không nghe, còn lại những thứ khác đều học rất giỏi nhỉ."

Tống Trạch Niên lầm bầm: "Ai bảo lão Thái sư kia suốt ngày hung dữ như chúa sơn lâm làm gì."

"Ngài vẽ trong bao lâu?" Ta hỏi.

"Mấy năm nhỉ?" Tống Trạch Niên hồi tưởng lại: "Dẫu sao thì từ hồi gặp nàng năm đó là trẫm đã bắt đầu vẽ rồi."

"Đặc biệt vẽ tặng thiếp sao?" Ta có chút kinh ngạc.

Tống Trạch Niên gật đầu khẳng định.

Có lẽ do lúc mang thai tâm tình không ổn định, ta lại lén rơi nước mắt.

Tống Trạch Niên luống cuống tay chân giúp ta lau lệ: "Trẫm sai rồi mà, nàng đừng khóc có được không."

Ta trực tiếp rúc vào lòng Ngài khóc thút thít.

Thật mất mặt quá, dạo gần đây ta rất dễ động lòng trắc ẩn mà rơi lệ.

Giọng điệu dung túng chiều chuộng của Tống Trạch Niên khiến ta cảm thấy bản thân như một bảo vật được Ngài nâng niu trong lòng bàn tay.

...

Mấy ngày sau.

Kết quả kỳ thi Điện đã có.

Đệ đệ ta đỗ Trạng nguyên.

Tống Oánh Quân vui mừng khôn xiết cứ như chính muội ấy trúng Trạng nguyên, ngày ngày ríu rít bên tai ta kể lể, nói rằng Lưu Thái phó vì chấm cho đệ tử của mình làm Trạng nguyên mà bị người ta dâng sớ hạch tội.

Lưu Thái phó trực tiếp vỗ bàn nổi trận lôi đình, chỉ vào văn bài của những kẻ khác mà hỏi xem có ai làm tốt được hơn đệ đệ ta không, nếu có, ông sẽ lập tức gạch tên đổi Trạng nguyên ngay.

Đám hủ nho già kia đều câm nín.

Thế nhưng ta lại có chút lo âu, đệ đệ đỗ Trạng nguyên đương nhiên là rất tốt nhưng trong tình cảnh này, mang danh nghĩa là đệ đệ của sủng phi đương triều mà trúng Trạng nguyên, kiểu gì cũng khó tránh khỏi điều tiếng.

Vả lại Nỉ Nhi còn lấy danh nghĩa Nhị tiểu thư La gia gả cho Trần Luật Thịnh, chẳng biết lại dẫn tới bao nhiêu lời bàn ra tán vào nữa đây?

Thủy mãn tắc tràn, nguyệt doanh tắc khuy (Nước đầy ắt tràn, trăng tròn ắt khuyết).

Vào khoảnh khắc Tống Oánh Quân khóc lóc nhào vào lòng ta, ta đã thấu hiểu sâu sắc câu nói ấy.

Thái hậu muốn hứa gả Tống Oánh Quân cho cháu trai của bà ta.

Mà người Tống Oánh Quân muốn gả lại chính là đệ đệ của ta.

Nhìn gương mặt vốn dĩ rạng rỡ như nắng xuân của Tống Oánh Quân giờ đây đã nhuộm đầy vẻ u ám, trong lòng ta như bị một trận mưa dầm thấm ướt vậy.

Ta biết rõ Thái hậu đang kiêng dè điều gì.

Minh Hòa công chúa vốn được sủng ái, sao có thể gả cho đệ đệ của sủng phi?

Tống Trạch Niên cũng sốt ruột, định bụng sẽ trực tiếp hạ chỉ ban hôn, không thông qua bàn tay của Thái hậu.

Nhưng nếu làm vậy, e rằng tấu chương trên bàn của Tống Trạch Niên lại chất cao thêm một chồng.

Tống Trạch Niên và Thái hậu vốn dĩ bất hòa, tuy Ngài chưa từng nói cho ta biết lý do nhưng ta không muốn vì mình mà khiến mối quan hệ giữa hai người họ càng xấu thêm.

Ta triệu đệ đệ vào cung.

Thiếu niên dáng người cao ráo, mày mắt thanh tú.

Ta nghiêm túc hỏi đệ ấy: "Phò mã không được đảm đương chức vụ trọng yếu trong triều, đệ hãy suy nghĩ cho kỹ."

Đệ đệ không chút do dự mà đáp: "Nương nương, thần chỉ nguyện cùng Công chúa kết thành phu thê."

Sự kiên định lộ ra trên khuôn mặt đệ ấy tựa như bàn thạch không thể lay chuyển.

Ta đã chẳng còn tâm trí để tìm hiểu xem chuyện của bọn họ bắt đầu từ khi nào nữa.

Ta bắt buộc phải giải quyết chuyện này.

Ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa lớn tầm tã, vừa nghĩ đến Tống Oánh Quân đã quỳ trước Dưỡng Tâm điện suốt một ngày, lòng ta lại thắt lại từng cơn.

Ta đến Dưỡng Tâm điện.

Thái hậu khoác trên mình bộ hoa phục màu xanh bảo lam, ngồi đoan trang trên ghế bát tiên.

Đường nét trên gương mặt bà ta rất mực xinh đẹp, lại được bảo dưỡng cực tốt, chẳng mấy vương dấu vết của năm tháng, càng hiện rõ vẻ hoa quý ung dung, khí độ phi phàm.

Thấy ta đến, bà ta cười như không cười nói: "Cũng coi như thông minh, ai gia chính là đang đợi ngươi."

Ta cố gắng trấn định nhìn Thái hậu, bà ta lại cười bảo: "Nghe danh ngươi chơi cờ rất khá, đến đây cùng ai gia đánh một ván đi."

Ta cung kính hành lễ.

Cung nhân bưng kỳ án lên, ta cầm quân trắng, Thái hậu cầm quân đen.

Kỳ lực của Thái hậu vô cùng thâm hậu, bà hạ quân rất nhẹ nhàng, thong dong tự tại.

Ta vậy mà không có sức chống trả.

Ván này ta thua, Thái hậu ngước mắt nhàn nhạt cười nhìn ta: "Đừng tưởng ai gia đã già, năm đó ai gia được sủng ái cũng là nhờ hầu Tiên đế đánh cờ đấy."

Cung nhân thu dọn kỳ án, Thái hậu vẫn giữ nụ cười như có như không ấy, nói: "Ai gia biết ngươi đến là muốn nói điều gì."

"Ngươi là kẻ thông tuệ, ai gia cũng chẳng muốn dây dưa nhiều với ngươi." Bà ta vân vê chuỗi niệm châu bóng loáng trên tay: "Khanh Khanh là con gái ruột của ai gia, ai gia thương nó."

Thương muội ấy mà bà ta còn nỡ để muội ấy quỳ dưới mưa lớn suốt một ngày sao?

Bà ta ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi kiếm.

"Khanh Khanh có thể gả cho Trạng nguyên đương triều."

"Nhưng không thể gả cho đệ đệ của Hoàng hậu đương triều."

Trong khoảnh khắc, ta đã thấu hiểu ý tứ của bà ta.

Hiện giờ hậu vị bỏ trống, trong hậu cung Tống Trạch Niên lại độc sủng một mình ta, ta hiện đang mang long thai, nếu ta hạ sinh hoàng tử, nhất định sẽ có đại thần thỉnh cầu lập ta làm Hậu.

Thế nhưng La gia chúng ta lúc này đang ở đỉnh cao quyền thế, Thái hậu sao có thể dung thứ được?

Ta gượng cười: "Tất cả xin nghe theo Thái hậu sắp đặt."

Thái hậu hài lòng gật đầu, có cung nhân mang cuốn sổ danh sách lên.

"Đây là danh sách các tiểu thư đến tuổi cập kê trong triều, ai gia mắt mờ chân chậm, ngươi hãy giúp ai gia xem thử, nên lập tiểu thư nhà nào làm Hậu thì tốt?"

Ta siết chặt nắm tay, đầu ngón tay lún sâu vào lòng bàn tay, một cơn đau nhói truyền đến.

Thế nhưng, đối diện với nụ cười lạnh lẽo của Thái hậu, ta vẫn chậm rãi buông lỏng tay ra, nở một nụ cười hiền thuận: "Tuân mệnh."

Ta biết nụ cười của mình trắng bệch và yếu ớt nhưng đó là biểu cảm duy nhất ta có thể dốc hết sức bình sinh để nặn ra được.

Gương mặt của Tống Trạch Niên chập chờn trước mắt ta như bóng nắng lay động dưới tán lá, mọi thứ bỗng chốc tựa hồ như một giấc mộng, ta cắn răng để giữ cho mình tỉnh táo, ngước mắt nhìn nụ cười rạng rỡ của Thái hậu.

Ta thèm khát được khóc biết bao nhưng ta không thể.

Nếu đứng ở góc độ kẻ ngoài cuộc, việc Tống Trạch Niên lập Hậu lần nữa sẽ có lợi cực lớn cho việc củng cố quyền lực của Ngài.

Ta sao có thể không mong Ngài có điều tốt đẹp được?

Ta nghĩ, mình hẳn là một kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ chỉ biết đặt lợi ích lên hàng đầu.

Ta cầm danh sách, dùng cây bút lông nhỏ mà cung nhân đưa tới để đánh dấu.

Trưởng nữ Triệu gia, Triệu Mộng Hoa.

Ngòi bút của ta khẽ run rẩy chạm vào mặt giấy, rồi động tác chậm chạp vẽ một vòng tròn lên ba chữ ấy.

Động tác này dường như đã rút cạn tất cả sức lực toàn thân ta.

Đến khi buông bút, ta phát hiện mình đã túa ra một lớp mồ hôi lạnh, khắp người rã rời, cây bút lông trong tay không ngừng rung bần bật.

Ta nghe thấy giọng nói bình thản của chính mình: "Thái hậu, thần thiếp nghĩ rằng, trưởng nữ Triệu gia là thích hợp nhất."

Thái hậu để lộ nụ cười mãn nguyện.

"Như thế, ai gia có thể yên tâm về phần Khanh Khanh rồi." 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn