Hoa Lệ Chốn Sương Mù

Chương 9: Đêm Dài Trong Lãnh Cung

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng quát tháo, tiếng kim loại va chạm vọng lại từ xa. Dịch Lam bị đẩy đi giữa hai hàng thị vệ, cổ tay lạnh ngắt trong chiếc khóa sắt, áo choàng dính vệt máu khô. Nàng không chống cự, cũng không cúi đầu. Đôi mắt xám tro dõi thẳng phía trước, nơi bóng tối đan dày tựa màn sương bất tận. Lãnh cung ở cuối con đường hẻo lánh, khuất sau tường đá phủ rêu. Một cánh cửa nặng nề mở ra, mùi ẩm mốc và lạnh lẽo xộc thẳng vào mặt. Đám thị vệ hối hả khóa cửa, tiếng then sắt vang lên khô khốc. Chỉ còn lại Dịch Lam và bóng đêm.

Nàng ngồi xuống, lưng tựa vào tường đá. Lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng lòng nàng lại như hồ nước đóng băng đã lâu. Không ai hỏi nàng có lạnh không, không ai nói một lời về tội danh. Tất cả đều răm rắp làm theo lệnh của Hoa Phi. Một cái bẫy hoàn hảo, không kẽ hở, không thương tiếc. Dịch Lam cười nhạt. Nơi này, mọi thứ đều có thể mua bằng một lời nói khéo và một nụ cười giả dối.

Trong bóng tối, ký ức ngày cũ chậm rãi kéo về như một vệt khói mờ. Nàng nhớ căn nhà tổ phủ rộng lớn, tường trắng mái cong, tiếng cười của phụ thân, ánh mắt dịu dàng của mẫu thân. Đêm ấy, sương mù dày đặc tràn vào từng ngõ ngách. Tiếng gào thét, tiếng binh khí, mùi máu và khói cháy hoà vào nhau. Nàng bị kéo khỏi giường, bàn tay nhỏ bé cố bám lấy vạt áo mẫu thân – nhưng chỉ còn lại tiếng hét nghẹn ngào và ánh mắt tuyệt vọng.

Bàn tay Dịch Lam siết chặt vạt áo. Nỗi đau không còn sắc nhọn như ngày đầu, chỉ còn lại một vết nứt âm ỉ trong tim. Nàng đã tự dạy mình cách sống với nó, như người ta quen sống với vết sẹo không bao giờ lành. Từng đêm, nàng tự hỏi: vì sao chỉ mình nàng sống sót? Vì sao số phận lại để một đứa trẻ Omega yếu ớt như nàng nhìn thấy tất cả, nhớ tất cả, rồi phải lớn lên cùng với hận thù và nỗi sợ?

Câu trả lời, nàng đã tìm kiếm suốt mười năm qua, đổi bằng máu, nước mắt và vô số lần suýt chết trong màn sương. Nhưng hôm nay, khi bị nhốt vào lãnh cung tối tăm, nàng lại thấy mọi câu hỏi đều vô nghĩa. Quá khứ không thể thay đổi. Hiện tại, chỉ còn lại một mình nàng đối diện với bóng tối, với chính mình.

Tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa. Dịch Lam không ngẩng đầu, nhưng hơi thở dồn lại, căng thẳng. Một khe sáng nhỏ lọt qua ô cửa sắt. Có tiếng gió, tiếng vạt áo lướt qua. Một chiếc khay gỗ đặt xuống, lạch cạch. Không ai lên tiếng. Lặng lẽ, một cánh tay nhỏ nhắn luồn vào khe cửa, đặt bên cạnh khay cơm một mảnh giấy gấp gọn. Nàng nhận ra bàn tay ấy – là Ngọc Hà.

Khi tiếng bước chân xa dần, Dịch Lam mới nhặt mảnh giấy lên. Dưới ánh sáng yếu ớt, dòng chữ run rẩy hiện ra: “Họ đang tìm chứng cứ. Đừng ăn gì cả. Đêm nay, sẽ có người giúp ngươi.”

Nàng cười khẽ, gấp lại mảnh giấy, nhét vào tay áo. Tấm lòng của một người cùng cảnh ngộ – dù nhỏ bé, nhưng đủ sưởi ấm một đêm dài. Dịch Lam lấy trong ống tay áo một viên thuốc nhỏ, đặt dưới lưỡi. Thuốc ngăn pheromone, nàng luôn mang theo bên mình, như một tấm bùa hộ mệnh. Chỉ cần còn giữ được bí mật này, nàng vẫn còn hy vọng.

Ngoài kia, tiếng ồn đã dịu xuống. Trong không gian khép kín, từng nhịp tim vang lên rõ rệt. Đêm dài vô tận. Dịch Lam không ngủ, cũng không khóc. Nàng ngồi bất động, đôi mắt mở to trong bóng tối. Từng ý nghĩ trôi qua, lạnh lẽo như dòng nước ngầm.

Nàng nhớ lời phụ thân: “Có những nơi, chỉ khi rơi vào tận cùng bóng tối, con người mới biết mình thực sự là ai.” Đêm nay, nàng hiểu rõ hơn bao giờ hết. Giữa chốn này, không còn ai che chở, không còn ai để dựa vào. Tất cả sức mạnh, niềm tin, hận thù và hy vọng – đều phải gánh trên vai mình.

Thời gian lê thê như dòng cát chảy. Nàng lặng lẽ ôn lại từng chi tiết của thảm án năm xưa. Những kẻ sát nhân đã giết cả nhà nàng là ai? Vì sao lại chọn đúng đêm ấy, khi sương mù dày đặc nhất? Ai đã mở cổng, ai đã báo tin? Nàng nhớ lại những bóng người lạ mặt, tiếng thì thầm trong hành lang, ánh mắt lạnh lùng của một nữ nhân cao lớn – Dương Thục Nghi, hay là Hoa Phi? Hay là cả hai? Và phía sau, còn có ai đứng bóng?

Dịch Lam thở dài, cảm giác bất lực dâng lên, nhưng rồi lại bị bóp nghẹt bởi một ý chí bướng bỉnh. Nàng đã sống sót được đến hôm nay, đã đi đến tận cùng của mọi đau đớn, thì sao có thể gục ngã ở đây? Nàng phải sống – không chỉ để trả thù, mà còn để bảo vệ bí mật của mình, để những kẻ ác không thể nhấn chìm tất cả trong màn sương mù.

Một cơn đau nhói lên ở vai. Dịch Lam cúi xuống, kiểm tra vết thương cũ. Máu đã khô, nhưng vẫn rỉ ra từng giọt. Nàng xé một mảnh áo, băng tạm lại. Đau đớn khiến nàng tỉnh táo hơn. Lãnh cung này từng giam giữ bao nhiêu người – những kẻ thất thế, những kẻ bị vu oan, những kẻ từng được sủng ái rồi rơi vào quên lãng. Bao nhiêu tiếng khóc, bao nhiêu oán hận đã tan vào đá lạnh và sương mù? Nàng không biết, cũng không muốn biết. Điều duy nhất nàng quan tâm lúc này là: làm sao thoát ra, làm sao bảo toàn mạng sống, làm sao vạch trần sự thật.

Đột nhiên, bên ngoài có tiếng động lạ. Tiếng thì thầm, tiếng lách cách kim loại, rồi một bóng người nhỏ nhắn lướt vào qua cửa phụ. Là Ngọc Hà. Cô bé thở hổn hển, đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối.

“Tiểu quan, nhanh lên! Ta chỉ có thể giữ chân bọn lính gác một lúc thôi!” Ngọc Hà thì thào, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.

Dịch Lam gật đầu, đứng dậy. “Có ai nghi ngờ ngươi không?”

“Chưa. Nhưng Hoa Phi đã cho người theo dõi tất cả thái giám và cung nữ từng tiếp xúc với ngươi. Ngay cả ta cũng không dám ở lại lâu.”

“Ngươi có mang gì không?” Dịch Lam hỏi, mắt liếc về phía cửa.

Ngọc Hà rút từ ống tay áo một túi nhỏ. “Thuốc giải độc, một lưỡi dao nhỏ, và một bản đồ lối đi bí mật. Vân Khê bảo ta giao cho ngươi. Ông ấy nói… Thái tử vẫn đang điều tra, nhưng chưa thể cứu ngươi lúc này.”

Tên Vân Khê vừa nghe đã khiến lòng Dịch Lam trầm xuống. Lão nội giám trưởng ấy, suốt bao năm lặng lẽ, luôn xuất hiện vào lúc mọi đường cùng đều khép lại. Dịch Lam nhận lấy túi đồ, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

“Ngươi về đi. Đêm nay, ta sẽ không chết. Hãy chuyển lời tới Tử Huyên: nếu có tin gì về Hoa Phi, gửi cho ta.”

Ngọc Hà gật đầu, vội vã quay đi. Bóng dáng nhỏ bé khuất dần trong lối đi tối tăm, chỉ còn lại Dịch Lam với túi đồ trong tay và một đêm dài phía trước.

Nàng ngồi xuống, mở túi vải. Thuốc giải, dao, bản đồ – ba thứ này, nếu rơi vào tay kẻ khác, sẽ là án tử. Nhưng với nàng, chúng là cơ hội cuối cùng. Dịch Lam xem kỹ bản đồ, ghi nhớ từng ngóc ngách, lối đi phụ, cửa thoát hiểm. Bàn tay nàng run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì cảm giác sống còn trở lại mãnh liệt.

Nàng cầm lưỡi dao, cẩn trọng mài lại cạnh sắc. Từng động tác quen thuộc, như một nghi lễ nhỏ trước khi bước vào chiến trường. Đêm nay, nàng không được phép sai sót. Mỗi bước đi đều có thể là bẫy, mỗi hơi thở đều là ranh giới sinh tử.

Bóng tối lặng im, chỉ có tiếng tim đập và hơi thở của chính mình. Dịch Lam nhắm mắt, để cảm nhận từng luồng không khí lạnh luồn qua khe cửa. Nàng tập trung, cố gắng kiểm soát pheromone. Dù thuốc ức chế đã ngấm, nhưng áp lực và sợ hãi khiến cơ thể dễ mất kiểm soát. Một chút lơ là thôi, bản năng Omega sẽ trỗi dậy, để lộ tất cả.

Nàng nhớ lại ánh mắt của Lục Minh Dạ. Đêm trước, hắn đã nhìn nàng thật lâu, không nói một lời. Trong cái nhìn ấy, có cả nghi ngờ lẫn niềm tin, có cả khát vọng bảo vệ và nỗi sợ đánh mất. Dịch Lam biết, nếu hôm nay nàng chết ở đây, sẽ có người đau lòng – nhưng cũng có kẻ hả hê.

Nàng không cam lòng. Thân phận này, bí mật này, tất cả đau đớn đã chịu đựng suốt mười năm – không thể kết thúc trong một đêm tối lãnh cung.

Một tiếng động nữa vang lên, lần này là tiếng kim loại cọ vào đá. Dịch Lam bật dậy, áp lưng vào tường, dao giấu trong tay áo. Cửa sắt mở ra, ánh đèn dầu hắt vào. Một bóng người cao lớn, áo choàng đen, mặt che kín.

Người ấy bước vào, dừng lại trước mặt Dịch Lam. Hơi thở nặng nề, mùi pheromone Alpha thoáng qua, nhưng được kiềm chế rất tốt. Nàng nhận ra dáng đi ấy – Hàn Trạm.

“Ngươi đến đây làm gì?” Dịch Lam lạnh giọng, tay vẫn siết chặt chuôi dao.

Hàn Trạm không đáp ngay. Hắn nhìn quanh, xác nhận không có ai, rồi mới cởi khăn che mặt. Gương mặt sắc lạnh, vết sẹo trên má trái nổi bật dưới ánh đèn.

“Ta đến đưa ngươi ra ngoài,” hắn nói, giọng trầm, không chút cảm xúc.

Dịch Lam lắc đầu. “Không thể. Nếu ta trốn lúc này, mọi nghi ngờ sẽ đổ dồn lên Thái tử. Hoa Phi sẽ có cớ dồn ép, An Bình Vương sẽ nhân cơ hội ra tay. Ta không thể để liên lụy tới họ.”

Hàn Trạm nhìn nàng, ánh mắt thoáng dao động. “Nếu ngươi chết ở đây, chẳng ai còn cơ hội lật lại vụ án. Bọn chúng sẽ đổ hết tội lên đầu ngươi, rồi thủ tiêu luôn mọi chứng cứ.”

“Ngươi không hiểu,” Dịch Lam khẽ nói. “Ta còn việc phải làm. Nếu trốn bây giờ, ta sẽ thành kẻ chạy trốn cả đời. Mạng sống này không đáng giá đến vậy.”

Hàn Trạm siết nắm tay, ánh mắt lạnh buốt. “Ngươi vẫn cố chấp như ngày xưa. Có lúc, mạng sống của ngươi không chỉ thuộc về ngươi nữa, mà còn là niềm tin của những người khác.”Dịch Lam lặng im. Một lúc lâu, nàng nói nhỏ: “Cảm ơn. Nhưng ta phải tự mình vượt qua đêm nay. Nếu có thể, hãy giúp ta chuyển lời cho Lục Minh Dạ: đừng để Hoa Phi có cơ hội thao túng triều đình. Mọi chuyện, ta sẽ tự mình đối mặt.”

Hàn Trạm gật đầu, rút trong áo ra một ống thuốc nhỏ. “Thuốc này mạnh hơn loại ngươi đang dùng. Dùng đi, đừng để bản năng làm lộ thân phận.”

Nàng nhận lấy, nhìn vào mắt hắn. “Ngươi có hối hận không?”

Hàn Trạm lắc đầu. “Nếu được làm lại, ta vẫn cứu ngươi. Nhưng lần này, mong ngươi đừng chết vô ích.”

Bóng hắn khuất dần sau cánh cửa, để lại Dịch Lam một mình trong bóng tối. Nàng uống thuốc, cảm nhận vị đắng ngấm dần trong cổ họng. Đêm dài vẫn chưa qua, nhưng trong lòng nàng lại như có một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm.

Từng tiếng động nhỏ cũng khiến nàng căng thẳng. Mỗi khi có bóng người lướt qua, Dịch Lam đều nín thở, lắng nghe. Một lần, tiếng giày dừng lại rất lâu trước cửa. Rồi tiếng cười khẽ vang lên – là Hạ Yến, hầu nữ của Hoa Phi.

“Ngươi nghĩ mình có thể sống sót à?” Giọng cô ta vang vọng trong hành lang. “Đêm nay, sẽ có người đến kết liễu ngươi. Đừng mong ai cứu nổi.”

Dịch Lam không đáp. Nàng biết rõ, những lời đe dọa chỉ là màn che cho nỗi sợ. Nếu Hoa Phi tự tin, đã chẳng cần phái người rình mò từng bước. Nàng ngồi im, nhắm mắt, thở chậm, để pheromone chìm sâu trong máu.

Đêm cứ thế trôi. Đói, lạnh, đau, sợ – tất cả hòa thành một thứ cảm giác mơ hồ. Dịch Lam chỉ còn lại ý chí. Nàng nghĩ về gia đình, về mùi hương của mẹ, về bàn tay ấm áp từng vuốt tóc nàng. Nàng nhớ từng lời dặn dò, từng ánh mắt yêu thương. Tất cả đã tan vào sương mù, chỉ còn lại nàng với hận thù không bao giờ nguôi.

Nàng tự nhủ: nếu đã sống sót sau đêm ấy, thì đêm nay chẳng là gì cả. Nếu vận mệnh đã chọn nàng, nàng sẽ không để nó trôi qua vô nghĩa.

Tiếng động lạ lại vang lên, lần này là tiếng cửa phụ bật mở rất khẽ. Dịch Lam bật dậy, dao sẵn trong tay. Một bóng người thấp thoáng – là Vân Khê.

Lão nội giám trưởng nhìn nàng, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh. “Ta chỉ có thể giữ chân lính gác trong một khắc. Ra ngoài, men theo lối này, sẽ đến được gian phòng cũ của Thái hậu. Ở đó, có một mật thất. Ngươi phải tự mình quyết định: ở lại làm mồi cho lũ ác, hay tự mình giành lấy vận mệnh.”

Dịch Lam nhìn ông, ánh mắt không còn nghi ngờ. “Vì sao giúp ta?”

Vân Khê không đáp, chỉ nói: “Có những bí mật phải chôn vùi bằng máu. Ngươi không phải người đầu tiên, cũng không phải người cuối cùng. Nhưng nếu ngươi chết, mọi chân tướng sẽ bị chôn theo ngươi.”

Nàng gật đầu, không hỏi thêm. Vân Khê trao cho nàng một chiếc chìa khóa nhỏ. “Khi nào cần, hãy dùng nó. Đừng tin ai, kể cả ta.”

Rồi ông biến mất như một cái bóng. Dịch Lam giấu chìa khóa vào tay áo, men theo lối nhỏ mà Ngọc Hà đã chỉ. Đường hầm tối om, chỉ có tiếng bước chân của chính mình vang vọng. Hơi lạnh thấm vào xương, nhưng nàng không dừng lại.

Đến ngã rẽ thứ ba, nàng dừng lại, áp sát tường nghe ngóng. Tiếng người thì thầm, tiếng áo lụa sột soạt. Nàng nhận ra giọng của Dương Thục Nghi.

“Ngươi chắc chắn không ai phát hiện?” Dương Thục Nghi nói nhỏ, giọng lạnh lùng.

Một giọng nam đáp lại, khe khẽ: “Hoa Phi đã cho người canh giữ mọi ngả. Nếu có động tĩnh, lập tức ra tay.”

“Vậy thì đợi đến canh ba. Đêm nay, Dịch Lam phải chết.”

Dịch Lam nín thở. Cái bẫy đã khép lại, nhưng nàng lại thấy lòng bình thản lạ thường. Nàng quay đầu, rẽ sang lối khác, men theo bản đồ tới gian phòng cũ của Thái hậu. Căn phòng phủ bụi, mùi gỗ mục và hương trầm lẫn vào nhau. Nàng tìm đến bức tường phía Tây, dùng chìa khóa mở mật thất.

Cửa đá nặng nề bật mở, lộ ra một căn phòng nhỏ, chỉ vừa đủ một người đứng. Dịch Lam đóng cửa, tựa lưng vào tường. Nơi này an toàn trong chốc lát, nhưng nàng biết, chỉ cần trời sáng, mọi thứ sẽ thay đổi.

Nàng ngồi xuống, nhắm mắt. Trong bóng tối tuyệt đối, mọi ký ức, mọi nỗi đau, mọi khát vọng đều hiện về rõ ràng. Nàng nghĩ về phụ thân, về mẫu thân, về dòng máu quý tộc Omega đang chảy trong huyết quản. Nàng nghĩ về những người đã giúp mình, về những kẻ đã phản bội, về công lý và thù hận.

Đêm dài không ngủ, nàng tự hỏi: nếu phải chọn giữa sống sót và vạch trần sự thật, nàng sẽ làm gì? Nếu phải đánh đổi bí mật thân phận để cứu một người, nàng có đủ dũng khí không? Nàng hiểu, mọi lựa chọn đều là dao hai lưỡi, mỗi bước đi đều có thể là vực thẳm.

Nhưng nàng cũng hiểu, nếu hôm nay gục ngã, tất cả sẽ kết thúc. Không chỉ là mạng sống của nàng, mà cả hy vọng công lý, cả sự thật bị vùi lấp, cả lời hứa với những người đã khuất.

Nàng mở mắt, ánh nhìn sáng lên trong bóng tối. Đêm nay, Dịch Lam đã chết đi một phần – phần yếu đuối, phần sợ hãi, phần mong chờ phép màu. Chỉ còn lại một ý chí thép, một khát vọng trả thù, một ngọn lửa không thể dập tắt.

Khi tiếng chuông canh ba vang lên từ xa, nàng đứng dậy, tay siết chặt lưỡi dao. Ngoài kia, sương mù vẫn dày đặc, bóng tối vẫn bủa vây. Nhưng trong lòng nàng, mọi nỗi sợ đã hóa thành một sự bình thản lạnh lùng.

Đêm dài chưa qua, nhưng Dịch Lam đã sẵn sàng. Dù phía trước là cái chết, là phản bội, là máu và nước mắt – nàng cũng sẽ bước tới, không do dự.

Bên ngoài, có tiếng động nhẹ, rồi một bóng người lạ lướt qua khe cửa mật thất. Dịch Lam nín thở, chờ đợi. Một giọng nói thì thầm: “Ngươi còn sống chứ?”

Nàng nhận ra đó là Từ Tử Huyên.

“Ta còn sống,” nàng đáp khẽ.

Tử Huyên thở phào. “Ta tìm thấy chứng cứ. Nhưng chúng đang truy sát ta. Ngươi phải cẩn thận – đêm nay, mọi thứ sẽ đổi thay.”

Dịch Lam gật đầu. “Ta không sợ. Chỉ mong, khi trời sáng, công lý sẽ không còn là một giấc mơ xa vời.”

Tiếng bước chân của Tử Huyên xa dần. Dịch Lam ngồi lại, lắng nghe từng nhịp tim mình, lắng nghe tiếng sương rơi ngoài cửa đá.

Đêm dài vẫn chưa kết thúc. Nhưng trong bóng tối ấy, một ý chí mới đã sinh ra – mãnh liệt, bất khuất, không gì có thể dập tắt.

Sương mù vẫn dày đặc. Nhưng trong tận cùng bóng tối, một đóa hoa đã lặng lẽ nở, chờ ngày ánh sáng trở lại, chờ ngày mọi bí mật được phơi bày giữa chốn hoa lệ này.