Hoa Lệ Chốn Sương Mù

Chương 5: Âm Thanh Trong Bóng Đêm

Cánh cửa khẽ mở, một bóng người nhỏ thó lách vào trong, động tác nhanh nhẹn đến mức không phát ra tiếng động nào. Dịch Lam đứng im, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng đường nét. Bàn tay nàng đã chạm vào chuôi dao giắt trong thắt lưng. Khi bóng người bước hẳn vào luồng sáng mờ nhạt, nàng mới nhận ra đôi mắt lanh lợi quen thuộc.

Ngọc Hà cười khẽ, giọng nói vẫn giữ được sự điềm tĩnh dù hơi thở còn chưa kịp lắng:

– Đừng động thủ. Là ta. Có chuyện khẩn.

Dịch Lam buông lỏng tay, nhưng ánh nhìn không hề bớt đề phòng.

– Ngươi đến đây giữa canh ba, nếu không phải chuyện lớn thì chính là cái bẫy.

Ngọc Hà liếc nhanh ra ngoài, khép cửa thật chặt, rồi lôi từ trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ đã nhàu nát.

– Có người của nội giám bị bắt ở kho phía tây. Ta đoán liên quan đến vụ Omega mất tích. Cục Trinh Thám cũng đã điều động nhân lực, trưởng cục Từ có lẽ đang trên đường tới đó.

Nghe đến đây, Dịch Lam thoáng chau mày. Nỗi bất an dâng lên, lạnh lẽo như sương khuya.

– Ngươi lấy đâu ra tin này?

– Chỗ của ta còn có vài mắt xích chưa đứt. Họ báo về lúc nãy. – Ngọc Hà đáp, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt. – Nếu ngươi không muốn rơi vào bẫy, tốt nhất đi ngay bây giờ. Ta sẽ dẫn đường.

Dịch Lam im lặng một nhịp, ánh mắt hướng về ngọn đèn dầu đang leo lét cháy trên bàn. Có những quyết định không thể trì hoãn, cũng không thể lùi bước. Nàng gật đầu.

– Đi thôi.

***

Lối đi phía tây cung điện chìm trong sương dày, từng bước chân lún sâu vào bóng tối. Tiếng động nhỏ nhất cũng bị màn sương nuốt chửng, chỉ còn lại nhịp thở nặng nề của hai kẻ đồng hành. Ngọc Hà dẫn đường, thân hình nhỏ nhắn len lỏi qua những khe hở trong dãy hành lang vắng người.

– Đừng bật đèn. Chỗ này có cơ quan báo động. – Ngọc Hà nhắc khẽ, rồi lấy ra một vật nhỏ, xoay nhẹ. Một luồng sáng xanh mờ hiện lên, đủ để soi rõ từng vết nứt trên tường đá cũ kỹ.

Dịch Lam đi sát phía sau, mọi giác quan căng ra. Pheromone trong không khí mờ nhạt, chỉ còn lại mùi ẩm mục của đá và vải cũ, thi thoảng xen lẫn mùi máu khô rất nhạt, như lời cảnh báo về những điều đã diễn ra nơi đây.

Tới gần cuối hành lang, Ngọc Hà dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục. Nàng đặt tay lên mặt gỗ, gõ ba nhịp ngắn, hai nhịp dài. Tiếng động vang vọng, rồi im bặt. Một khe nhỏ trên cửa bật mở. Ánh mắt lạ lẫm quan sát hai người, sau đó cánh cửa hé ra vừa đủ cho họ lách vào.

Bên trong, mùi hương nồng nặc của thuốc ức chế pheromone xộc lên, xen lẫn mùi giấy mục. Từ Tử Huyên đứng giữa phòng, ánh mắt nâu sáng lóe lên sự cảnh giác khi nhìn thấy họ.

– Hai người tới nhanh hơn ta tưởng.

Dịch Lam lặng lẽ quan sát căn phòng. Đó là một kho cũ, trên các giá gỗ phủ đầy bụi là những xấp giấy, hồ sơ, hộp gỗ nhỏ đóng kín. Ở góc phòng có một cánh cửa sắt đã khóa, bên cạnh là một xác người đã lạnh, trên cổ còn vết dây siết đỏ bầm.

Từ Tử Huyên ra hiệu giữ im lặng.

– Người này là nội giám phụ trách phân loại hồ sơ Omega. Đã chết khoảng hai canh giờ. Không có dấu hiệu giằng co, chỉ có vết dây siết và dấu vết thuốc mê quanh mũi. – Nàng nói nhỏ, ánh mắt không rời khỏi xác chết.

Ngọc Hà siết chặt tay, môi mím lại.

– Vậy là đã có người dọn dẹp dấu vết trước khi chúng ta đến. Có thể vẫn còn ai đó ở đây.

Dịch Lam ngồi xuống, quan sát kỹ vết dây siết và bàn tay nạn nhân. Các khớp ngón tay hơi cong, móng tay dính chút máu khô. Nàng lật bàn tay lên, thấy một ký hiệu nhỏ khắc lên da – hình một đóa hoa sáu cánh, nét khắc thô ráp, như dấu hiệu vội vã trong phút cuối cùng.

Nàng lặng lẽ nhìn sang Tử Huyên.

– Có ai khác vào đây trước chúng ta không?

– Không. Ta tự tay phá khóa ngoài. Còn bên trong, chỉ có xác này và một quyển sổ bị xé mất nhiều trang. – Tử Huyên đáp, lôi ra một cuốn sổ nhỏ, bìa xanh đã sờn mép. – Chỉ còn mấy tờ rời, nhưng đều ghi những con số lộn xộn.

Ngọc Hà nhìn quanh, ánh mắt lướt qua những giá gỗ cao.

– Có lẽ thứ quan trọng đã bị lấy đi. Nhưng nếu kẻ đó gấp gáp, chắc chắn còn để sót dấu vết.

Dịch Lam đứng dậy, tiến đến một giá sách cạnh tường. Nàng cẩn thận lật từng xấp giấy, đôi mắt xám tro dừng lại ở một bản đồ nhỏ vẽ tay. Trên đó là các ký hiệu khác nhau, một số chấm đỏ đánh dấu nhiều vị trí quanh hoàng cung, đặc biệt tập trung ở khu phía bắc – nơi đặt kho Omega và phòng nghiên cứu di truyền.

Nàng chỉ cho Tử Huyên xem.

– Đây có thể là vị trí các Omega từng bị giam giữ. Ngươi thấy gì không ổn?

Tử Huyên gật đầu, lật nhanh từng trang bản đồ.

– Những điểm này trùng khớp với báo cáo mất tích bí mật mà cục trinh thám thu thập từ hai năm trước. Có ít nhất mười hai Omega biến mất không dấu vết, hồ sơ đều bị làm giả. Người này chắc chắn là một mắt xích trong đường dây.

Ngọc Hà chen vào, giọng trầm xuống:

– Lúc nãy ở hành lang, ta thấy một bóng người rời đi rất vội. Có thể vẫn còn quanh đây.

Cả ba im lặng, căng tai lắng nghe. Đột ngột, từ phía sau cánh cửa sắt vang lên tiếng động rất khẽ, như tiếng móng tay cào lên kim loại. Dịch Lam ra hiệu cho hai người lùi lại, tự mình tiến tới, lặng lẽ áp tai nghe sát cửa.

Tiếng thở dồn dập vọng ra, xen lẫn tiếng nức nở bị kìm nén. Dịch Lam liếc mắt ra hiệu. Ngọc Hà nhanh chóng lục trong túi, rút ra một cây kim mảnh, tra vào ổ khóa. Chỉ trong chớp mắt, cửa bật mở.

Bên trong, một thiếu nữ tóc ngắn, mặc áo thái giám dính máu, ngồi co ro bên góc tường, hai tay bị trói chặt. Vừa nhìn thấy họ, cô run rẩy, đôi môi tím tái, ánh mắt hoảng loạn.

Ngọc Hà chạy đến cởi trói, vỗ nhẹ lên vai cô gái.

– Bình tĩnh, đã an toàn rồi.

Thiếu nữ nức nở, cố lấy lại hơi thở.

– Bọn họ… nói sẽ đưa ta đi thử nghiệm. Ta nghe thấy họ nhắc đến “đóa hoa chân mệnh”… rồi… rồi họ bảo phải chuyển người ngay trong đêm.

Dịch Lam cau mày.

– Ngươi biết gì về “đóa hoa chân mệnh”?

Cô gái lắc đầu, nước mắt lăn dài:

– Ta không biết gì cả… chỉ nghe nói đó là Omega đặc biệt. Ai nắm được người ấy sẽ nắm vận mệnh của đế quốc này. Họ bảo phải loại bỏ tất cả Omega còn lại để không ai tranh giành…

Tử Huyên ghi nhanh lại lời khai, ánh mắt chợt tối đi.

– Đã đến nước này, chắc chắn có thế lực lớn đứng sau. Nếu đúng là liên minh quyền lực, không chỉ hậu cung mà cả triều đình đều bị thao túng.

Ngọc Hà đặt tay lên vai cô gái, dịu dàng:

– Ngươi có nhớ ai đã bắt ngươi không? Có nhận ra mùi pheromone nào đặc biệt?

Cô gái cố nhớ lại, ánh mắt như chìm vào hoảng loạn.

– Có… có mùi hương hoa tím rất lạ… rất mạnh… Còn lại, ta không thấy rõ mặt.

Dịch Lam thoáng giật mình. Mùi hương hoa tím – dấu hiệu quen thuộc của Hoa Phi. Trong lòng nàng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

– Hoa Phi có liên quan. Nhưng còn ai nữa?

Tử Huyên khẽ lắc đầu.

– Có thể là liên minh giữa các phe phái. Ta sẽ cho người giám sát chặt mọi lối ra vào cung. Nhưng trong này, chỉ cần một lời đồn thổi, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Ngọc Hà nhìn Dịch Lam, ánh mắt ngầm trao đổi.

– Ta sẽ bảo vệ người này, còn hai ngươi tiếp tục tìm kiếm tài liệu. Nếu có gì bất thường, ta sẽ báo hiệu.

***

Dịch Lam và Tử Huyên rời khỏi mật thất, tiến sâu hơn vào khu kho cũ. Sương mù len lỏi qua khe cửa, quấn lấy từng hơi thở, khiến mọi giác quan trở nên hỗn loạn. Trong không khí, mùi pheromone lạ lẫm thoáng qua, khiến Dịch Lam phải dừng lại, áp tay lên ngực, cố kìm nén bản năng dâng trào.

Tử Huyên nhận ra sự bất ổn, lặng lẽ đứng chắn trước mặt nàng.

– Ngươi ổn chứ?

– Ta kiểm soát được. – Dịch Lam đáp, giọng trầm lại. – Sương mù dày quá, pheromone của ai đó đang khuếch tán. Có thể là dấu vết của kẻ vừa rời đi.

Tử Huyên lôi ra một thiết bị nhỏ, quét nhanh không khí. Đèn báo chuyển từ xanh sang đỏ.– Có dấu pheromone Alpha cực mạnh vừa xuất hiện cách đây không lâu. Dạng biến đổi, không phải loại phổ biến trong cung. Nguy hiểm.

Dịch Lam hít sâu, cố giữ bình tĩnh.

– Không phải người của Thái tử. Cũng không phải Hàn Trạm. Có thể là người của An Bình Vương hoặc một thế lực khác.

– Nếu đúng là như vậy, mọi giả thuyết về liên minh quyền lực đều có cơ sở. – Tử Huyên trầm ngâm. – Ngươi nghĩ sao về “đóa hoa chân mệnh”?

Dịch Lam không trả lời ngay. Trong đầu nàng, từng lớp ký ức chồng chất lên nhau: mùi máu đêm diệt môn, tiếng khóc của mẫu thân, ánh mắt lạnh băng của kẻ sát nhân… Tất cả đều xoay quanh một bí mật chưa từng hé lộ.

Nàng thì thầm:

– Đóa hoa ấy là lời nguyền. Ai sở hữu nó, sẽ mang trên mình cả sự cứu rỗi lẫn diệt vong. Nhưng vận mệnh không dễ bị thao túng chỉ bằng một Omega.

Tử Huyên gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị.

– Nhưng nếu họ tin vào điều đó, sẽ không ngừng săn lùng. Ngươi phải cẩn thận.

Một tiếng động vọng lại từ cuối kho. Cả hai đồng loạt nép vào bóng tối. Từ xa, ánh đèn lờ mờ chiếu tới, kèm theo tiếng bước chân nặng nề. Một nhóm lính mặc giáp nhẹ lục soát từng ngóc ngách. Dẫn đầu là một người đàn ông dáng vạm vỡ, khuôn mặt góc cạnh – Trình Dật, tả vệ chỉ huy, cánh tay phải của An Bình Vương.

Tử Huyên khẽ thì thầm:

– Hắn đến nhanh hơn dự kiến. Nếu bị phát hiện, chúng ta không còn đường lui.

Dịch Lam ra hiệu lùi lại, men theo lối nhỏ phía sau giá sách. Họ luồn lách qua những hàng kệ bụi bặm, đến một cánh cửa nhỏ ẩn sau tấm màn cũ kỹ. Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa, dẫn Tử Huyên vào một căn phòng tối om.

Bên trong, chỉ có một chiếc bàn đá và giá sách đổ nát. Ánh sáng từ ngoài khe cửa hắt vào, soi rõ một tủ sắt khóa kín. Dịch Lam tiến lại gần, lướt tay trên ổ khóa.

– Ta sẽ thử mở nó. Cảnh giới giúp ta.

Tử Huyên đứng chắn ở cửa, mắt không rời hành lang bên ngoài. Dịch Lam rút bộ dụng cụ nhỏ từ trong áo, nhanh chóng tra vào ổ khóa. Chỉ vài giây sau, tiếng “cạch” vang lên, tủ bật mở.

Bên trong, một chồng tài liệu được sắp xếp gọn gàng, nhiều xấp giấy đóng dấu “Cơ mật tuyệt đối”. Ở giữa là một quyển nhật ký bọc da, bên ngoài dán nhãn “Omega dự án Đặc biệt – Đóa Hoa Chân Mệnh”.

Dịch Lam lật nhanh từng trang, mắt lướt qua những dòng chữ chi chít: “Thí nghiệm số 27 thất bại. Chỉ duy nhất một Omega đạt chỉ số tương thích 100%. Định danh: Lạc Sương Hoa. Đặc điểm: kiểm soát pheromone tuyệt đối, khả năng sinh sản vượt trội, ẩn thân không phát hiện. Nguy cơ: không thể kiểm soát nếu không có Alpha cấp vương tộc…”

Tử Huyên đọc lướt qua, sắc mặt biến đổi.

– Bọn họ đang cố tạo ra Omega hoàn hảo. Nếu dự án này bị công khai, cả đế quốc sẽ chìm trong hỗn loạn.

Dịch Lam cảm thấy lồng ngực nặng trĩu. Những bí mật về thân phận nàng, về dòng máu trong người, về đêm diệt môn… dường như đều bắt nguồn từ đây.

Nàng khẽ thở dài:

– Đóa hoa ấy… có thể chính là ta.

Tử Huyên im lặng, rồi đặt tay lên vai nàng.

– Dù ngươi là ai, thân phận thế nào, ta vẫn sẽ bảo vệ công lý. Nhưng ngươi… phải tự bảo vệ lấy mình trước đã.

Tiếng bước chân ngoài hành lang càng lúc càng gần. Đèn soi lia vào cửa phòng. Dịch Lam nhanh chóng giấu tập tài liệu vào áo, ra hiệu cho Tử Huyên lùi vào góc tối.

Cánh cửa bật mở. Trình Dật cùng hai lính cận vệ tràn vào, ánh mắt lạnh lùng quét khắp phòng.

– Ai ở đó? – Trình Dật quát, bàn tay đặt lên chuôi kiếm.

Dịch Lam giữ hơi thở, chờ đợi thời cơ. Đúng lúc ấy, một tiếng động lớn vang lên từ cuối kho. Đám lính đồng loạt quay đầu, Trình Dật ra hiệu tản ra kiểm tra.

Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn, Dịch Lam và Tử Huyên lách qua khe cửa, chạy men theo lối ngầm phía sau giá sách, bám sát những bậc đá dẫn xuống tầng hầm. Tiếng truy đuổi vang dội phía sau lưng, ánh đèn nhấp nháy loang loáng.

Dưới tầng hầm, không khí lạnh buốt, sương mù dày đặc đến mức ánh sáng không thể xuyên qua. Tiếng bước chân vọng lại, rồi tan vào im lặng. Họ dừng lại bên một vách đá, th* d*c.

– Phía trước là lối tắt ra vườn ngự uyển. Nếu ta đoán không nhầm, sẽ có người chờ sẵn ngoài đó. – Tử Huyên nói nhỏ.

Dịch Lam nhìn quanh, ánh mắt dừng ở một dấu vết mờ trên tường – ký hiệu sáu cánh hoa, giống hệt dấu trên tay nội giám đã chết. Nàng áp tay vào, xoay nhẹ. Một khe cửa bí mật mở ra, phía sau là một hành lang hẹp dẫn ra ngoài khu vườn.

***

Ra khỏi mật thất, họ hòa vào màn sương mù dày đặc của đêm. Từng bóng cây đổ dài trên mặt đất, che giấu mọi dấu vết truy đuổi. Dịch Lam tháo khẩu trang, hít một hơi thật sâu. Trong không khí, mùi pheromone lạ vẫn vương vất, kèm theo mùi cỏ dại và đất ẩm.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt họ. Ngọc Hà, vẫn dáng vẻ lém lỉnh, nhưng ánh mắt đã trở nên nghiêm nghị.

– Ta vừa nghe được tin từ mạng lưới nội giám. An Bình Vương đã ra lệnh truy bắt tất cả những ai có dấu hiệu tiếp cận khu kho Omega. Đội cận vệ đang lùng sục quanh đây. Các ngươi phải rời đi ngay.

Tử Huyên trầm ngâm:

– Chúng ta đã có đủ bằng chứng. Nhưng nếu không công khai, sẽ chẳng khác nào ném đá ao bèo.

Ngọc Hà liếc nhìn Dịch Lam, hạ thấp giọng:

– Ta còn biết một chuyện khác. Có liên minh ngầm giữa Hoa Phi, An Bình Vương và cả một số quan lại bên ngoài. Họ săn lùng “đóa hoa chân mệnh” không chỉ để thao túng hoàng cung, mà còn để kiểm soát toàn bộ dòng máu Omega thuần chủng. Nếu các ngươi muốn sống sót, phải tìm ra được người đứng đầu liên minh ấy.

Dịch Lam nhìn sâu vào mắt Ngọc Hà.

– Ngươi biết ai là kẻ chủ mưu?

Ngọc Hà lắc đầu, ánh mắt tối lại.

– Ta chỉ nghe phong thanh về một người, danh xưng “Chủ nhân Màn Sương”. Hắn không lộ diện, chỉ ra lệnh qua các tầng trung gian. Nhưng chắc chắn, hắn không phải người duy nhất thao túng mọi chuyện. Hắn chỉ là cánh tay, còn bộ não thật sự… vẫn đang ẩn mình đâu đó trong cung này.

Tử Huyên cau mày, ngón tay lướt nhẹ lên tập tài liệu giấu trong áo.

– Vậy phải làm gì tiếp theo? Nếu không có bằng chứng về thân phận thật của “đóa hoa chân mệnh”, chúng sẽ không dừng lại.

Ngọc Hà mỉm cười, nhưng nụ cười ấy mang theo nỗi cay đắng khó tả.

– Đôi khi, chính kẻ bị săn đuổi mới là người nắm giữ chìa khóa. Nếu ngươi là đóa hoa ấy, Dịch Lam, hãy tự quyết định số phận của mình. Đừng để ai dùng ngươi làm quân cờ nữa.

Dịch Lam lặng đi. Trong đôi mắt xám tro, bóng tối và ánh sáng quyện vào nhau, tựa như sương mù không bao giờ tan hết trên tinh cầu này. Nàng nhớ lại bao đêm dài trốn chạy, bao lần đổi tên, đổi hình, cắn răng chịu đựng những cơn đau câm lặng – tất cả chỉ để bảo vệ một bí mật không thuộc về riêng mình.

Nàng khẽ nói, giọng trầm như tiếng gió vờn qua đá lạnh:

– Nếu số phận đã chọn ta, ta sẽ không để bản thân bị ép buộc nữa. Nhưng ta cũng không cho phép ai lấy đi tự do của những Omega khác. Dù phải trả giá bằng máu, ta cũng sẽ vạch trần mọi bí mật này.

Tử Huyên gật đầu, ánh mắt ánh lên tia quyết tâm chưa từng có.

– Ta sẽ đứng về phía công lý. Nếu cần, ta sẽ kéo theo cả cục trinh thám vào cuộc. Dù phải đối đầu với cả hoàng quyền.

Ngọc Hà siết nhẹ vai Dịch Lam, thì thầm:

– Ta sẽ ở bên cạnh ngươi, dù đường phía trước đầy gai nhọn.

Tiếng kèn báo động vang lên từ xa, vọng qua từng lớp sương mù. Đèn lồng lập lòe, tiếng bước chân dồn dập mỗi lúc một gần. Bốn bề vườn ngự uyển chìm trong hỗn loạn của đêm, từng bóng người chạy tán loạn trong sương, tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm, tất cả hòa thành một bản nhạc nghẹt thở.

Dịch Lam kéo thấp mũ, cùng Tử Huyên và Ngọc Hà lẩn vào bóng tối, băng qua những lối mòn ẩm ướt. Mùi máu, mùi sợ hãi, mùi âm mưu quyện lấy nhau, vây quanh từng bước chân.

Khi họ tới sát bức tường ngoài cùng, một tiếng động rất nhỏ vang lên phía sau. Dịch Lam quay lại, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng nhìn thấy một đôi mắt tím sáng rực giữa màn sương – ánh mắt của Hoa Phi, lạnh lùng và khát máu.

Nàng cảm nhận rõ hơi lạnh chạy dọc sống lưng, bản năng Omega trong nàng rung lên dữ dội. Không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi căm phẫn và khát khao sống còn.

Tiếng bước chân rượt đuổi ngày càng gần. Giữa lằn ranh sinh tử, Dịch Lam đưa tay nắm chặt lấy tập tài liệu, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám chì – nơi sương mù dày đặc như chưa từng tan.

Trong lòng nàng, một câu hỏi cứ vang vọng không dứt:

– Định mệnh là xiềng xích hay là chìa khóa mở cửa tự do?

Phía trước, sương mù dày đặc cuộn lên, che lấp mọi lối đi. Nhưng trong bóng tối, một âm thanh rất khẽ vang lên – tiếng cười trầm thấp của ai đó đang quan sát từ xa, hòa vào tiếng gió và tiếng tim đập gấp gáp của những kẻ đang chạy trốn giữa đêm.

Đêm nay, bí mật chưa được phơi bày. Và lưỡi dao vẫn lặng lẽ giấu mình trong bóng tối hoa lệ của Lạc Sương.