Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 6: Quý Phu Nhân Trịnh Nhược Linh

Tiếng chuông đại sảnh rung lên, từng hồi đanh gọn vọng khắp các hành lang. Không khí trong lâu đài bỗng nặng trĩu, mọi ánh mắt đều hướng về phía cửa lớn, nơi cánh cửa vừa bật mở, kéo theo từng lớp gió lạnh tràn vào. Những thị nữ, gia nhân khựng lại giữa chừng, thì thầm những câu khó hiểu rồi tản ra, ai nấy đều cố tránh va phải ánh mắt của người vừa xuất hiện.

Giữa nền ánh sáng nhạt, Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh chậm rãi tiến vào. Bà vận bộ xiêm y màu rượu chát, tà váy thêu chỉ vàng lấp lánh trong từng nhịp bước. Mái tóc dài uốn lọn buông ngang vai, cài chiếc trâm ngọc hình đóa Mạn Đà La tím, thứ hoa độc mà dòng họ Trịnh nắm giữ bí thuật. Ánh mắt bà sắc lạnh, lướt qua mọi ngóc ngách, dừng lại nơi có dấu hiệu bất thường rồi lại tiếp tục như chưa hề quan tâm.

Cùng bà là lão thái giám Vương Đức, lưng còng nhưng bước chân không phát ra tiếng động. Ông ta luôn đi chếch phía sau nửa bước, hai tay giấu trong tay áo rộng, ánh mắt quét nhanh như mắt cú vọ, thu vào từng nét mặt, từng động tác nhỏ của mọi người.

Những quý nữ, thiếu nữ mới nhập lâu đài đều tự động đứng thành hai hàng, cúi đầu khi bà bước ngang. Không ai dám thở mạnh, ai nấy đều căng thẳng như dây đàn. Trịnh Nhược Linh dừng lại ở bậc thềm giữa đại sảnh, ánh mắt đảo quanh một vòng, giọng nói vang lên không lớn nhưng rõ ràng, từng chữ như tảng đá rơi xuống mặt hồ lặng:

– Đêm qua, lại có chuyện chẳng lành trong lâu đài. Hoa độc nở trái thời, người trúng độc suýt mất mạng. Các người nghĩ xem, ai sẽ là người chịu trách nhiệm nếu mọi thứ vượt khỏi kiểm soát?

Không một tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng gió len qua cửa kính, hòa vào hương hoa nhè nhẹ trong không khí, mang theo cảm giác ngột ngạt khó chịu. Bà đưa mắt nhìn lướt qua từng gương mặt, dừng lại lâu hơn ở những thiếu nữ mới đến – Lưu Tịnh Lan, Hàn Vân Cơ, Diệp Thanh Sương, Tô Nguyệt Minh. Mỗi người, bà đều ghi nhớ biểu cảm, ánh mắt, cả tư thế đứng.

Vương Đức tiến lên, cúi mình thì thào bên tai phu nhân, giọng nhỏ đến mức không ai nghe rõ. Trịnh Nhược Linh khẽ gật đầu, rồi phất tay ra hiệu cho mọi người giải tán.

– Từ nay, mỗi người chỉ được phép ra vào khu vực quy định. Ai tự ý xâm nhập vườn cấm, hoặc tiếp xúc với hoa độc không thông báo, sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc. Vương Đức, ngươi lập danh sách kiểm tra từng phòng, không bỏ sót một ai.

Lão thái giám cung kính đáp lời, rồi lui ra, bắt đầu nhiệm vụ. Những người còn lại răm rắp làm theo, vội vã tản về các khu vực của mình, không ai dám nán lại dù chỉ một khắc.

*

Tại phòng riêng phía tây lầu ba, Trịnh Nhược Linh ngồi trước bàn trang điểm, chải nhẹ mái tóc, mắt dõi qua tấm gương đồng phản chiếu bóng mình. Gương mặt bà không hề có nét giận dữ hay lo lắng, chỉ còn lại sự điềm tĩnh và toan tính lạnh lùng. Vương Đức đứng phía sau, tay xoa nhẹ các đốt ngón tay, chờ đợi mệnh lệnh.

– Có tin tức gì từ hội đồng quý tộc chưa? – Bà hỏi, mắt không rời tấm gương.

– Sáng nay, phu nhân Tạ vừa gửi mật thư. Bà ta nghi ngờ vụ hoa độc là một phép thử, muốn dò xét lòng trung thành của các gia tộc mới. Hội đồng đã cử người âm thầm giám sát vườn cấm, hiện chưa phát hiện dấu vết lạ ngoài phấn hoa Tử Đằng và một ít cánh hoa Bách Hợp rơi rớt.

Trịnh Nhược Linh nở nụ cười mỉm, lạnh lẽo như sương sớm. Bà nhẹ nhàng đặt lược xuống, ngón tay khẽ vuốt dọc sống mũi:

– Đám người đó chỉ nhìn thấy cái bóng của vấn đề, không nhận ra gốc rễ nằm ở đâu. Vụ việc này, ta muốn ngươi tập trung giám sát bốn thiếu nữ mới đến. Đặc biệt là Lưu Tịnh Lan và Hàn Vân Cơ. Còn Diệp Thanh Sương, hãy cho người theo dõi những bức tranh nàng vẽ – ta không muốn bất kỳ bí mật nào bị phơi bày qua nét bút của một con bé lắm chuyện.

Vương Đức cúi đầu, ánh mắt lóe lên tia thích thú:

– Dạ, thuộc hạ đã sắp xếp người lẻn vào phòng của họ, kiểm tra vật dụng cá nhân. Đêm qua, Tô Nguyệt Minh cùng Lưu Tịnh Lan lén rời khỏi phòng, mang theo túi vải đựng dược liệu. Đến rạng sáng mới trở về y xá. Thuộc hạ nghi ngờ bọn họ đang nghiên cứu phương thuốc giải độc.

Phu nhân khẽ gật đầu, rồi nhắm mắt trầm ngâm:

– Cứ để họ tiếp tục. Ta muốn xem, bọn chúng có thể đi đến đâu. Nhưng tuyệt đối không để bọn chúng tiếp xúc với kho bí dược của lâu đài. Ai tự tiện đụng vào, hãy cho nếm mùi độc dược của chính mình.

Vương Đức chắp tay, cười nhạt:

– Thuộc hạ hiểu ý. Còn về Hạ Kỳ Lam…?

Nghe đến cái tên ấy, Trịnh Nhược Linh mở mắt, khóe môi nhếch lên một đường sắc lạnh:

– Kẻ đó là con dao hai lưỡi. Tạm thời, cứ để nàng ta tự tung tự tác. Khi nào cần, ta sẽ cho nàng ta nếm vị phản bội.

Bà khẽ phẩy tay, ra hiệu cho Vương Đức lui ra. Khi chỉ còn lại mình, Trịnh Nhược Linh ngồi lặng hồi lâu, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi vườn hoa độc vẫn lặng lẽ tỏa hương. Bà biết, từng cánh hoa nơi ấy đều là tai mắt của mình – hoặc sẽ sớm trở thành như thế.

*

Tại khu y xá, Lưu Tịnh Lan ngồi bên bàn, mắt dán vào lọ thuốc giải. Nguyệt Minh đứng cạnh, nét mặt còn chút phờ phạc sau một đêm dài. Tiếng chuông và cảnh tượng trong đại sảnh sáng nay vẫn ám ảnh hai người.

– Ngươi có thấy ánh mắt của Quý phu nhân không? – Nguyệt Minh khẽ hỏi, giọng lẫn chút run rẩy. – Cứ như bà ta nhìn thấu mọi bí mật trong lòng ta.

Tịnh Lan không đáp ngay. Nàng thở dài, rồi chậm rãi lên tiếng:

– Trịnh Nhược Linh là người nguy hiểm nhất lâu đài này. Bà ta không cần dùng đến vũ khí – chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến người khác lạnh sống lưng. Chúng ta càng kín kẽ, càng ít để lộ sơ hở thì càng tốt.

Nguyệt Minh cúi đầu, ngón tay mân mê chuỗi hạt gỗ đeo trên cổ:

– Ta lo cho Thanh Sương. Dạo này nàng vẽ nhiều tranh về lâu đài quá. Nếu bị phát hiện, không biết chuyện gì sẽ xảy ra…

Tịnh Lan im lặng một lát, rồi nhẹ nhàng vỗ vai bạn:

– Ta sẽ tìm cách cảnh báo nàng. Còn ngươi, hãy cẩn thận với những người lạ quanh y xá. Đừng tin vào vẻ ngoài hiền lành của họ.

Tiếng gõ cửa bất chợt vang lên. Một thị nữ trẻ bước vào, tay ôm khay trà, mắt liếc nhanh quanh phòng:

– Quý phu nhân cho gọi Lưu tiểu thư đến phòng nghị sự. Người dặn phải đi ngay.

Tịnh Lan siết chặt tay, ánh mắt thoáng hiện sự cảnh giác. Nàng đứng dậy, liếc nhìn Nguyệt Minh:

– Ta sẽ quay lại sớm thôi. Đừng lo lắng.

Nói rồi, nàng theo chân thị nữ rời khỏi y xá, lòng ngổn ngang suy nghĩ.

*

Phòng nghị sự nằm ở cuối dãy hành lang phía bắc, cách biệt hẳn với các khu vực khác. Nơi này chỉ dành cho những cuộc họp bí mật của hội đồng quý tộc hoặc những phiên tra khảo kín đáo. Khi Tịnh Lan bước vào, căn phòng ngập trong mùi hương hoa Mạn Đà La nồng nàn, khiến đầu óc nàng chợt choáng váng trong khoảnh khắc.

Trịnh Nhược Linh ngồi ở ghế chủ tọa, hai tay đan vào nhau, ánh mắt không rời khỏi nàng. Một số quý phu nhân khác cũng có mặt, nhưng đều giữ im lặng, ánh mắt dò xét.

– Lưu Tịnh Lan, ngươi biết vì sao bị gọi đến không? – Bà hỏi, giọng đều đều, không chút cảm xúc.

Tịnh Lan chắp tay cúi đầu:

– Thưa quý phu nhân, nếu có điều gì thất thố, xin người chỉ dạy.

Ánh mắt Trịnh Nhược Linh quét nhanh qua nét mặt nàng, rồi dịu lại:

– Ta nghe nói ngươi rất am hiểu dược lý, từng cứu chữa nhiều người trong lâu đài. Ta muốn hỏi, ngươi nghĩ gì về vụ ngộ độc đêm qua? Có điều gì muốn báo cáo với hội đồng?

Tịnh Lan biết rõ, đây không phải câu hỏi thông thường. Nàng đáp bằng giọng bình tĩnh:

– Theo thiển ý của hạ nữ, có kẻ lén lút lấy phấn hoa Tử Đằng, trộn với một số loại dược liệu khác để tạo ra độc chất. Đối tượng gây án hành động rất cẩn trọng, không để lại nhiều dấu vết. Tuy nhiên, theo quan sát, có vẻ như kẻ đó cố tình đánh lạc hướng, khiến mọi người nghi ngờ phái Ảnh Vũ.

Một quý phu nhân khác chen vào:

– Ngươi có bằng chứng gì không? Nếu chỉ suy đoán thì chẳng ai tin được.

Tịnh Lan ngẩng lên, ánh mắt kiên định:

– Hạ nữ đã thu thập được một ít phấn hoa lạ trên lá Tử Đằng và dấu chân nhỏ quanh vườn cấm. Nếu hội đồng cần, ta có thể trình lên để kiểm nghiệm.

Không khí trong phòng chợt căng thẳng. Trịnh Nhược Linh mỉm cười:

– Tốt. Ta muốn ngươi phối hợp cùng Vương Đức, rà soát lại toàn bộ khu vườn, phát hiện thêm gì lập tức báo ta. Còn việc chế thuốc giải, ngươi hãy giao bản thảo công thức lại cho hội đồng. Mọi loại dược liệu đều phải thông qua kiểm soát của lâu đài.

Tịnh Lan khẽ gật đầu, lòng chợt lạnh. Nàng hiểu rõ, bản thảo rơi vào tay hội đồng chẳng khác nào trao hết bí mật của mình cho kẻ khác. Nhưng lúc này, nàng không có lựa chọn nào khác.

Trịnh Nhược Linh ra hiệu cho thị nữ đưa Tịnh Lan ra ngoài. Khi chỉ còn lại mình, bà chống cằm, ánh mắt sâu thẳm như đáy hồ:

– Đứa trẻ này không đơn giản. Vẻ ngoài điềm tĩnh ấy che giấu điều gì? Lưu gia từng là họ lớn, giờ thất thế mà vẫn giữ được khí chất như vậy… Phải đề phòng.

*

Cùng lúc ấy, ở khu phòng tranh, Diệp Thanh Sương ngồi bên giá vẽ, tay lướt nhanh trên mặt giấy. Những nét cọ mềm mại hiện ra hình bóng lâu đài, những lối đi quanh co, những hàng hoa dại vươn mình trong ánh nắng sớm. Nàng đang say sưa với ý tưởng, thì cánh cửa bật mở, một thiếu nữ lạ mặt lặng lẽ bước vào.

Cô gái này dáng người mảnh khảnh, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, đôi mắt sắc lạnh. Nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát từng bức tranh trên tường. Diệp Thanh Sương hơi cảnh giác, tay khẽ siết chặt cọ vẽ:

– Xin hỏi… tiểu thư tìm ai?

Thiếu nữ ấy không đáp, chỉ tiến lại gần, ngón tay lướt nhẹ trên mặt tranh, dừng lại ở bức họa vườn cấm. Một nụ cười nhạt thoáng qua môi nàng, rồi nàng quay sang Thanh Sương, giọng khàn đặc:

– Vẽ đẹp đấy. Nhưng nếu có người không thích bị vẽ lại thì sao?

Diệp Thanh Sương ngẩn người. Ánh mắt đối phương như xuyên qua lớp vỏ bọc vui tươi của nàng, chạm vào nỗi bất an giấu kín.

– Ta… chỉ muốn lưu lại vẻ đẹp của nơi này. Không có ý gì khác.

Thiếu nữ kia nhún vai, rồi lặng lẽ rời đi, để lại một câu nói mơ hồ:

– Đôi khi, những gì đẹp đẽ nhất lại là điều nguy hiểm nhất. Đừng để người khác nhìn thấy quá nhiều qua đôi mắt của mình.

Thanh Sương ngồi lặng hồi lâu, lòng ngổn ngang. Nàng hiểu, trong lâu đài này, mỗi nét vẽ đều có thể trở thành cái cớ để bị nghi ngờ, bị trừng phạt.

*Ở một góc khuất của hành lang, Vương Đức ra hiệu cho hai kẻ áo xám. Họ len lỏi giữa các phòng, kiểm tra từng món đồ nhỏ: lọ thuốc, quyển sách, thậm chí cả những mẩu giấy thừa. Mỗi phát hiện đều được ghi lại, rồi chuyển đến phòng của Trịnh Nhược Linh.

Lão thái giám còn tự mình ghé qua phòng Tô Nguyệt Minh. Cửa vừa mở, mùi thảo dược phảng phất trong không khí, lẫn chút vị đắng của độc chất chưa hoàn thiện. Nguyệt Minh đang sắp xếp lại các bình thuốc thì khựng lại, nhận ra bóng dáng lão thái giám sau lưng.

– Tiểu thư, ta đến kiểm tra kho dược liệu. Lệnh của quý phu nhân, mong tiểu thư thông cảm.

Giọng ông ta nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo. Nguyệt Minh mím môi, cố giữ bình tĩnh:

– Trong y xá không có gì ngoài thuốc chữa bệnh. Nếu cần, ngài cứ kiểm tra.

Vương Đức lục lọi từng ngăn tủ, lật các gói dược liệu, thậm chí xem kỹ từng quyển sách ghi chép. Ông ta không bỏ sót chi tiết nào, rồi mới rời đi, để lại một câu đầy ẩn ý:

– Ta mong tiểu thư luôn biết giữ mình, nhất là khi trong lâu đài này, đôi khi thuốc giải cũng có thể trở thành thuốc độc.

Nguyệt Minh nhìn theo bóng lưng ông ta, lòng bất an không yên. Nàng cảm nhận rõ, từ nay, mọi động tĩnh của mình đều bị theo dõi sát sao.

*

Buổi chiều, hội đồng quý tộc họp kín trong phòng nghị sự. Trịnh Nhược Linh ngồi chủ tọa, xung quanh là các phu nhân thế lực nhất lâu đài. Vụ hoa độc được đưa ra bàn bạc, tranh luận nảy lửa.

– Chúng ta không thể để một vụ ngộ độc nhỏ làm lung lay vị thế của lâu đài, – phu nhân Tạ lên tiếng, giọng cứng rắn. – Nhưng cũng không thể dung túng cho kẻ nào đó tự tung tự tác, phá vỡ quy tắc.

Trịnh Nhược Linh cười nhạt:

– Ta đã cho người giám sát chặt chẽ. Nếu ai dám vượt rào, sẽ có hình phạt thích đáng.

Một phu nhân trẻ tuổi, đại diện cho dòng họ Hoa Xuyến Chi, e dè đề nghị:

– Hay là tăng cường kiểm tra thư phòng, phòng tranh, y xá… Nhiều kẻ lợi dụng những nơi đó để che giấu bí mật.

Trịnh Nhược Linh khẽ lắc đầu:

– Làm quá sẽ khiến mọi người hoang mang. Ta có cách khác. Hãy tổ chức một buổi yến tiệc, mời tất cả thiếu nữ trong lâu đài tham dự. Dưới ánh mắt của hội đồng, không ai dám làm liều.

Mọi người gật đầu đồng tình. Bữa tiệc sẽ là cái bẫy – ai sơ hở, ai để lộ dấu vết, lập tức sẽ bị phát giác.

*

Tối đến, khi trăng lên cao, Tịnh Lan lặng lẽ trở về phòng. Nàng khép cửa, ngồi xuống bàn, mở tờ giấy nhỏ giấu dưới đáy hộp gỗ. Đó là bản thảo thuốc giải, bên cạnh là vài ghi chú về các loại độc dược hiếm gặp. Nàng phải cân nhắc: giao nộp bản thảo cho hội đồng, hay giữ lại, mạo hiểm bảo vệ bí mật của mình.

Tiếng động nhẹ ngoài cửa khiến nàng giật mình. Hàn Vân Cơ xuất hiện, dáng người cao gầy lặng lẽ như bóng đêm. Vân Cơ đóng cửa, ghé sát lại thì thầm:

– Có người lục soát phòng ta, nhưng không tìm thấy gì. Ta đoán, Vương Đức đã nhận lệnh theo dõi chúng ta sát sao.

Tịnh Lan nhíu mày:

– Ta cũng vừa bị triệu đến phòng nghị sự. Quý phu nhân rất tinh tường, không dễ qua mặt. Chúng ta phải cẩn trọng hơn nữa.

Vân Cơ ngồi xuống cạnh nàng, mắt ánh lên vẻ kiên định:

– Nếu cần, ta sẽ giúp ngươi giấu bản thảo. Đừng để bọn họ kiểm soát mọi thứ.

Tịnh Lan nhìn vào mắt Vân Cơ, nhận ra trong đó không chỉ có ý chí chiến đấu mà còn là sự lo lắng chân thành. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng nàng, xua bớt cái lạnh của âm mưu ngoài kia.

– Cảm ơn ngươi. Nhưng ta không muốn ngươi gặp nguy hiểm vì ta.

Vân Cơ khẽ cười, đặt tay lên mu bàn tay nàng:

– Ta đã quen sống trong nguy hiểm từ lâu rồi. Chỉ cần có ngươi bên cạnh, mọi thứ đều đáng giá.

Ánh mắt hai người chạm nhau, lặng lẽ trao nhau niềm tin trong bóng tối.

*

Trong phòng riêng, Trịnh Nhược Linh ngồi bên cửa sổ, tay xoay nhẹ chiếc trâm ngọc. Vương Đức bước vào, báo cáo ngắn gọn:

– Đã kiểm tra toàn bộ phòng của bốn thiếu nữ. Không phát hiện vật khả nghi, ngoài một số bản thảo y dược trong phòng Lưu Tịnh Lan và Tô Nguyệt Minh. Chúng đều đã được sao chép lại, chuẩn bị nộp cho hội đồng.

Bà phu nhân mím môi, trầm ngâm:

– Tốt. Hãy tiếp tục giám sát họ, không để lọt bất kỳ động tĩnh nào. Đặc biệt, chú ý tới Hàn Vân Cơ – ta không tin một đứa con nuôi của tướng quân lại an phận làm thiếu nữ trong lâu đài.

Vương Đức cúi đầu, ánh mắt lấp lánh:

– Thuộc hạ sẽ thu xếp. Còn Diệp Thanh Sương, thuộc hạ phát hiện nàng ta thường xuyên ra vào phòng tranh lúc nửa đêm, mang theo giấy bút và chìa khóa kho lưu trữ. Có cần cho người bắt giữ không?

Trịnh Nhược Linh lắc đầu, giọng lạnh lẽo:

– Cứ để nàng ta tự do thêm chút nữa. Ta muốn biết, rốt cuộc nàng ta định vẽ nên bí mật gì.

Bà đứng dậy, bước tới bên bàn, mở chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là những mẫu hoa độc hiếm gặp, mỗi loại cất giữ trong một ống thủy tinh riêng biệt. Bà cầm lên một ống, ngắm nghía sắc tím huyền hoặc của Mạn Đà La:

– Quyền lực, cuối cùng cũng chỉ là một trò chơi. Ai mạnh hơn, kẻ đó sống sót. Ta không ngại vấy máu – miễn là mọi thứ nằm trong tay mình.

Bà khép hộp lại, ánh mắt hằn lên nỗi cương quyết không gì lay chuyển.

*

Đêm xuống, trong phòng y xá, Nguyệt Minh trằn trọc mãi không ngủ được. Nàng băn khoăn về lời cảnh báo của Tịnh Lan, về ánh mắt của Vương Đức, về những cánh hoa trắng bách hợp mà nàng từng tin là biểu tượng cho hy vọng.

Bỗng một tiếng động khẽ vang lên ở cửa sổ. Nguyệt Minh ngồi bật dậy, tim đập dồn dập. Một bóng người thấp thoáng ngoài song cửa, rồi giọng nói quen thuộc cất lên, nhỏ như gió thoảng:

– Là ta, Thanh Sương đây. Mở cửa cho ta, nhanh lên!

Nguyệt Minh thở phào, vội mở then cửa. Diệp Thanh Sương chui vào, mặt đầy lo lắng:

– Có chuyện lớn rồi. Tối nay, ta thấy một bóng người lẻn vào kho dược, mang theo hộp gỗ khắc hoa. Ta nghĩ đó là Hạ Kỳ Lam. Nhưng… nàng ta không phải chỉ là sát thủ thôi sao? Tại sao lại xuất hiện ở kho dược?

Nguyệt Minh sững sờ:

– Ngươi chắc không?

– Ta không nhìn nhầm đâu. Vả lại, nàng ta còn nhìn ta, cười rất lạ. Ta sợ lắm, không biết nên báo với ai.

Nguyệt Minh nắm chặt tay bạn:

– Đừng nói với ai khác, nhất là người của hội đồng. Để sáng mai, ta sẽ báo với Tịnh Lan và Vân Cơ. Chúng ta phải hết sức cẩn thận.

Hai người ngồi bên nhau, thì thầm bàn bạc, trong lòng thấp thỏm lo âu.

*

Ở một góc khuất ngoài vườn cấm, Hạ Kỳ Lam lặng lẽ mở hộp gỗ, lấy ra một nhánh hoa độc vừa đánh cắp. Nàng ngắm nghía cánh hoa trong bóng trăng, ánh mắt lạnh lùng, khó đoán. Từng động tác của nàng đều được một đôi mắt ẩn mình trong bóng tối âm thầm quan sát.

Không xa đó, lão thái giám Vương Đức tựa vào thân cây, thở dài nhè nhẹ. Ông ta lẩm bẩm:

– Mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Để xem, ai mới là kẻ đầu tiên sa chân vào bẫy của quý phu nhân…

*

Sáng hôm sau, không khí lâu đài càng căng thẳng hơn. Những lời thì thầm, những ánh mắt dò xét, mọi động tĩnh đều bị để ý. Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh cho treo lệnh triệu tập toàn bộ thiếu nữ tới đại sảnh, chuẩn bị cho yến tiệc lớn nhất trong mùa.

Trước cửa đại sảnh, những lính canh siết chặt vũ khí, các quý phu nhân cùng nhau kiểm tra danh sách, mỗi người đều kín đáo dò xét đối thủ. Bên trong, hương hoa ngào ngạt, ánh sáng từ những chùm đèn pha lê phản chiếu lên nền gạch bóng loáng, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt tường.

Bốn thiếu nữ – Tịnh Lan, Vân Cơ, Thanh Sương, Nguyệt Minh – đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt lặng lẽ trao đổi. Họ biết, yến tiệc này không chỉ là cuộc vui, mà là cuộc thử thách sinh tử. Chỉ cần một sai sót, mọi bí mật sẽ bị phơi bày, mạng sống bị đe dọa.

Trên bục cao, Trịnh Nhược Linh xuất hiện, dáng đi uy nghi, ánh mắt quét qua từng người một lần nữa. Bà mỉm cười, giọng vang lên dịu dàng mà sắc như dao:

– Hôm nay, ta muốn thấy những thiếu nữ ưu tú nhất của lâu đài tỏa sáng. Nhưng hãy nhớ, hoa đẹp nhất cũng là hoa độc nhất. Ai không biết giữ mình, sẽ phải trả giá.

Ánh mắt bà dừng lại ở nhóm bốn người, lướt qua rồi ngừng lại lâu hơn ở Tịnh Lan. Trong khoảnh khắc, Tịnh Lan cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng hiểu, trận đấu thực sự đã bắt đầu.

Trên cao, chiếc trâm ngọc hình Mạn Đà La ánh lên sắc tím rực rỡ, như một lời cảnh báo không lời giữa biển người. Những cánh hoa trong lâu đài vẫn tiếp tục tỏa hương, che giấu bao bí mật, dối trá và tham vọng – chỉ chờ kẻ yếu lòng sa chân vào lưới.

Bữa tiệc vừa bắt đầu, mà hương vị hiểm nguy đã lan khắp các ngóc ngách, hòa cùng từng nhịp thở của những trái tim nữ nhi còn tràn đầy khát vọng sống, yêu thương – và cả đấu tranh.