Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 19: Thử Thách Độc Dược

Sáng sớm, tiếng chuông đồng vọng lại từ phía lầu chính, dội vang từng nhịp ngắn, phá tan màn sương mỏng còn lảng vảng trên hành lang dài. Trong khoang phòng nhỏ, Nguyệt Minh choàng tỉnh giữa giấc ngủ chập chờn. Nàng khẽ day trán, cảm giác bất an vẫn lẩn khuất sau mí mắt. Không khí trong lâu đài như nặng trĩu, báo hiệu một ngày bất thường.

Tiếng gõ cửa dồn dập. Chưa kịp phản ứng, cửa đã bật mở. Một cung nữ áo lam cúi đầu, giọng lạnh lùng:

— Tô cô nương, Quý phu nhân triệu ngài đến sảnh Vân Thủy ngay. Xin hãy chuẩn bị.

Nguyệt Minh thoáng giật mình, nhưng cố giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng chỉnh lại áo, vấn tóc gọn, bước ra ngoài. Trên đường đi, nàng chạm mặt Thanh Sương, đang đứng tựa lan can, ánh mắt thấp thoáng lo lắng. Thanh Sương nghiêng đầu, lặng lẽ đưa tay nắm lấy cổ tay Nguyệt Minh, thì thầm:

— Cẩn thận. Ta sẽ ở gần đó.

Nàng không hỏi thêm gì, chỉ siết nhẹ bàn tay ấm áp ấy, như nhận lấy một lời hứa không lời. Dưới chân, sàn đá lạnh buốt, từng bước chân dẫn Nguyệt Minh đến một ngã rẽ mà nàng không thể đoán trước.

Sảnh Vân Thủy đã đông nghịt người. Trịnh Nhược Linh ngồi cao trên ghế chủ vị, đôi mắt sáng quắc, sắc như lưỡi dao lướt qua từng gương mặt bên dưới. Bên cạnh bà ta, lão thái giám Vương Đức đứng khoanh tay, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm. Vài quý nữ thuộc các gia tộc khác cũng có mặt, ai nấy đều căng thẳng, thì thầm bàn tán.

Hạ Kỳ Lam đứng một bên, vẻ mặt bình thản, đôi mắt đen sâu thẳm, không thể đoán nổi suy nghĩ. Lưu Tịnh Lan và Diệp Thanh Sương cũng xuất hiện ở phía xa, ánh mắt hai người liên tục dõi về phía Nguyệt Minh.

Tiếng Trịnh Nhược Linh vang lên, dứt khoát:

— Tô Nguyệt Minh, hôm nay ngươi sẽ tham gia thử thách chế độc và cứu người. Đây là lệnh của ta, cũng là cơ hội để ngươi chứng tỏ giá trị trong lâu đài này.

Không ai lên tiếng phản đối. Nguyệt Minh cúi đầu, cố giữ giọng bình thản:

— Thưa Quý phu nhân, xin hỏi thử thách ra sao?

Vương Đức bước lên, đặt một hộp gỗ dài lên bàn. Bên trong, ba chiếc lọ nhỏ, mỗi lọ dán một ký hiệu khác nhau. Ông ta mở nắp, mùi hương các loại dược liệu, độc dược và giải dược trộn lẫn, thoảng trong không khí.

— Trong ba lọ này, một là độc dược cực mạnh, hai còn lại là giải dược. Cách nhận biết chỉ dựa vào mùi hương và sắc thái. — Vương Đức ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên thấu qua nàng. — Ngươi sẽ chọn đúng lọ giải dược, pha chế thành thuốc cứu một người vừa trúng độc, hoặc... chịu hình phạt.

Nguyệt Minh siết chặt tay. Đám đông xung quanh rộ lên tiếng xì xào. Một cung nữ trẻ được đưa ra, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, môi tím ngắt. Rõ ràng đã trúng độc từ trước.

Trịnh Nhược Linh lạnh lùng phất tay:

— Ngươi có nửa canh giờ. Nếu thất bại, không chỉ ngươi mà cả người này đều sẽ phải trả giá.

Trong đầu Nguyệt Minh, mọi thanh âm như bị bóp nghẹt. Nàng hít sâu, tiến tới bàn, ngắm kỹ từng lọ. Ký hiệu trên mỗi lọ đều tinh vi, sắc màu lạ lẫm. Mùi hương phảng phất, mỗi loại mang một sắc thái mơ hồ: lọ đầu mùi hăng nồng, lọ giữa hơi ngọt, lọ cuối lại nhàn nhạt mùi cỏ ướp sương.

Trong giây lát, ký ức về những ngày còn ở thôn làng chợt ùa về. Khi ấy, nàng từng dùng mùi hương để nhận biết độc tính của cỏ dại ven núi. Nhưng nơi này, mọi thứ đều được biến tấu, ẩn giấu dưới lớp vỏ hoa lệ.

Nguyệt Minh nhắm mắt, tập trung cảm nhận từng mùi hương. Dưới bàn, nàng lặng lẽ đặt tay lên mặt gỗ, lòng bàn tay áp sát, cố truyền một tia ý niệm đến những mảnh rễ cây nhỏ len lỏi dưới nền đá. Đó là bí mật riêng, chỉ nàng và thiên nhiên mới biết.

Tiếng kim đồng hồ cát rơi lách tách, từng hạt rơi xuống như đếm ngược số phận.

Nàng mở mắt, cầm lấy lọ giữa, khẽ ngửi. Mùi ngọt nhưng có chút tê đầu lưỡi – dấu hiệu của loại độc có nguồn gốc từ hoa Bỉ Ngạn. Lọ đầu, mùi hăng nồng, như lẫn hương lá Kim Tiền Thảo, thường dùng để che giấu độc tính thật. Lọ cuối, chỉ thoang thoảng mùi cỏ non, nhưng bên trong, nàng nhận ra một dư vị rất nhẹ của Thủy Cầm Lan – loại thảo dược chỉ nở về đêm, có tác dụng giải độc các loại hoa Bách Hợp.

Ánh mắt Nguyệt Minh sáng lên. Nàng đưa lọ cuối lên ánh sáng, lắc nhẹ, chất lỏng bên trong chuyển màu ngọc bích nhạt. Đó là dấu hiệu đặc biệt của Thủy Cầm Lan hòa lẫn một ít hạt phấn bạch linh.

Bỗng, một mảnh giấy nhỏ bị gió cuốn, rơi sát chân nàng. Nguyệt Minh liếc nhìn, nhận ra nét bút quen thuộc của Thanh Sương: “Hãy tin vào cảm giác. Đừng để mùi ngọt đánh lừa.”

Nàng khẽ mỉm cười, gập tờ giấy, cất kín trong tay áo. Thanh Sương đứng khuất sau cột đá, ánh mắt dịu dàng động viên.

Nguyệt Minh quay lại, pha chế dược liệu từ lọ cuối, trộn với một ít nước ấm và vài giọt mật ong lấy từ bàn dược cụ. Tay nàng vững vàng, thao tác nhanh nhẹn, từng động tác đều toát lên sự chắc chắn.

Khi thuốc đã sẵn sàng, nàng bước đến bên cung nữ bị trúng độc, nhẹ nhàng đỡ dậy, cho uống từng ngụm nhỏ. Cả sảnh lặng đi, mọi ánh mắt dồn vào hai người. Một lúc sau, sắc mặt cung nữ dần hồng trở lại, môi bớt tím, nhịp thở đều hơn. Nguyệt Minh lau mồ hôi trên trán, thầm thở phào.

Vương Đức nhíu mày, tiến tới kiểm tra. Ông ta nắm lấy cổ tay cung nữ, bắt mạch, vẻ mặt dần chuyển sang ngạc nhiên. Trịnh Nhược Linh vẫn giữ vẻ điềm nhiên, nhưng ánh mắt đã hơi lay động.

— Tốt. Ngươi đã qua thử thách. — Bà ta nói, giọng trầm xuống. — Nhưng ngươi có biết, nếu chọn sai, không chỉ bản thân, mà cả đồng bọn của ngươi cũng không thể yên thân?

Nguyệt Minh cúi đầu, đáp nhỏ:

— Nô tài hiểu. Nhưng ta tin vào cảm nhận của mình.

Trong đám đông, Thanh Sương nở nụ cười nhẹ, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. Tịnh Lan nhìn sang, khẽ gật đầu, còn Vân Cơ thì siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt lạnh lùng không rời khỏi Trịnh Nhược Linh.

Không khí trong sảnh dịu lại. Đám quý nữ dần tản ra, ai nấy đều nhìn Nguyệt Minh bằng ánh mắt khác trước: vừa kính nể, vừa dè chừng.

Khi mọi người chuẩn bị rời đi, Trịnh Nhược Linh ra hiệu cho Vương Đức giữ lại Nguyệt Minh. Bà ta nhìn thẳng vào nàng, hỏi:

— Tại sao ngươi lại chọn lọ cuối cùng? Có phải đã được ai chỉ điểm?

Nguyệt Minh đáp, giọng bình thản:

— Nô tài dựa vào mùi hương và cảm giác khi tiếp xúc với từng loại thảo dược. Lọ giữa có vị ngọt nhưng gây tê, lọ đầu hăng nồng dễ gây mê, chỉ lọ cuối là có thể giải độc cho loại độc mà cung nữ này mắc phải.

Vương Đức cười nhạt, đôi mắt sắc như dao:

— Ngươi thật sự tinh ý. Nhưng trong lâu đài này, đôi khi sự tinh ý cũng là con dao hai lưỡi.

Nguyệt Minh cúi đầu sâu hơn, lòng biết rõ lời cảnh cáo kia không phải vô cớ.

Rời khỏi sảnh Vân Thủy, nàng bắt gặp Thanh Sương đang đợi ở cuối hành lang. Thanh Sương kéo nàng vào một góc khuất, ánh mắt rực lên tia vui mừng:

— Ngươi ổn chứ?

Nguyệt Minh gật đầu, nhẹ giọng:

— Nhờ có tờ giấy của ngươi ta mới dám chắc chắn.

Thanh Sương mỉm cười, bàn tay chạm khẽ lên vai Nguyệt Minh:

— Ta chỉ giúp một chút thôi. Ngươi vốn giỏi hơn ngươi nghĩ nhiều.

Nguyệt Minh mím môi, ngập ngừng:

— Nếu không có ngươi, ta đã không vượt qua nổi. Cảm ơn ngươi, Thanh Sương.

Thanh Sương lắc đầu, nụ cười tươi rói:

— Đừng khách sáo với ta. Nếu ngươi cần gì, cứ nói. Chúng ta là đồng đội mà.

Nguyệt Minh nhìn sâu vào mắt nàng, cảm giác ấm áp lan tỏa. Lần đầu tiên, nỗi sợ hãi trong lòng như tan ra, nhường chỗ cho một niềm tin mới.

***

Tối đến, trời chuyển mưa. Mái ngói lâu đài rền rĩ tiếng gió rít và nước trút ào ạt. Bên trong phòng nhỏ, Nguyệt Minh ngồi bên ngọn nến leo lét, tay nâng chén trà nóng, lòng vẫn chưa nguôi xao động.

Cánh cửa khẽ hé. Lưu Tịnh Lan bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm mưa. Nàng nhìn Nguyệt Minh, hỏi nhỏ:

— Ngươi có mệt không?

Nguyệt Minh lắc đầu, đặt chén trà xuống:

— Ta vẫn ổn. Chỉ là... cảm giác như vừa đi qua một vực sâu, còn chưa hoàn hồn.

Tịnh Lan ngồi xuống đối diện, ánh mắt dịu dàng:

— Ngươi đã làm rất tốt. Nhưng từ giờ, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản. Trịnh Nhược Linh chắc chắn sẽ không bỏ qua ngươi dễ dàng như vậy.

Nguyệt Minh trầm ngâm:

— Ta biết. Nhưng ta không sợ. Chỉ lo liên lụy đến các ngươi...

Tịnh Lan lắc đầu:

— Chúng ta đã cùng vào đây, số phận đã gắn với nhau rồi. Ngươi không đơn độc.

Nàng cầm tay Nguyệt Minh, siết nhẹ. Khoảnh khắc ấy, mọi phòng bị trong lòng Nguyệt Minh như tan biến. Nàng khẽ cười, ánh mắt lấp lánh nước.Bên ngoài, mưa vẫn không dứt. Tiếng sấm rền xa xa, như nhắc nhở về những nguy hiểm đang tới gần.

***

Trong phòng kín của mình, Trịnh Nhược Linh ngồi bên bàn, Vương Đức đứng cạnh, báo cáo nhỏ nhẹ:

— Tô Nguyệt Minh quá tinh ý. Nếu không có sự giúp đỡ từ bên ngoài, khó lòng qua được thử thách này.

Trịnh Nhược Linh trầm ngâm, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn:

— Ngươi nghĩ ai đã giúp cô ta?

— Có thể là Diệp Thanh Sương. Ta để ý, hôm nay ánh mắt hai người trao đổi rất lạ.

Bà ta nheo mắt, nét mặt lạnh lùng:

— Để mắt kỹ hơn. Ta không muốn bất kỳ sơ suất nào. Hạ Kỳ Lam đâu?

Vương Đức đáp:

— Đang theo dõi Lưu Tịnh Lan, chưa có động tĩnh.

Trịnh Nhược Linh cười nhạt:

— Lâu đài này, mỗi người đều là một quân cờ. Nhưng ai là tay cờ thật sự, còn phải chờ xem.

***

Đêm xuống sâu, Nguyệt Minh ra ngoài hành lang hóng gió. Trời đã tạnh, chỉ còn hơi nước phảng phất trong không khí. Nàng đứng tựa lan can, thả hồn theo mùi hoa dại lẫn trong gió.

Bỗng phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ như mèo. Thanh Sương xuất hiện, khoác áo choàng mỏng, cười khẽ:

— Không ngủ được à?

Nguyệt Minh mỉm cười:

— Ta nghĩ về thử thách hôm nay. Cảm giác như vừa sống lại một lần nữa.

Thanh Sương dựa lưng vào lan can, ánh mắt hướng về phía xa xăm:

— Ngươi biết không, ta từng nghĩ mình mạnh mẽ lắm. Nhưng mỗi lần thấy ngươi liều mình vì người khác, ta lại tự hỏi: liệu bản thân có đủ dũng khí như vậy không?

Nguyệt Minh nhìn Thanh Sương, giọng chân thành:

— Ta chỉ sợ nhìn thấy ai đó đau đớn mà mình bất lực. Có lẽ vì ta đã chứng kiến quá nhiều mất mát rồi.

Gió đêm lùa qua, làm mái tóc hai người khẽ lay động. Thanh Sương chợt nắm lấy tay Nguyệt Minh, giọng thì thầm:

— Nếu có chuyện gì xảy ra, nhớ gọi ta trước tiên. Đừng gắng gượng một mình.

Nguyệt Minh nhìn bàn tay ấm áp ấy, lòng chợt dâng lên cảm giác an yên chưa từng có. Nàng gật đầu, ánh mắt dịu dàng:

— Ta hứa.

***

Sáng hôm sau, không khí trong lâu đài vẫn căng thẳng. Tịnh Lan và Vân Cơ bí mật gặp nhau trong phòng thư viện. Vân Cơ trầm giọng:

— Đêm qua, ta phát hiện Kỳ Lam bám theo Tịnh Lan đến tận cuối hành lang phía Tây. Có lẽ nàng ta đã ngờ vực.

Tịnh Lan gật đầu:

— Chúng ta phải cẩn trọng hơn. Trịnh Nhược Linh sẽ không dừng lại ở một thử thách.

Vân Cơ nhìn sâu vào mắt nàng:

— Nếu có biến, ta sẽ đưa các ngươi rời khỏi đây ngay. Nhưng trước mắt, phải tìm ra bí mật của lọ có ký hiệu cánh hoa sáu cánh.

Tịnh Lan đáp:

— Ta đã ghi nhớ đầy đủ. Nhưng để giải mã, cần có thêm mẫu thử. Nguyệt Minh là người duy nhất có thể cảm nhận được thành phần thực vật trong đó.

Vân Cơ trầm ngâm:

— Vậy phải bảo vệ nàng ấy bằng mọi giá.

***

Chiều muộn, trong khu vườn nhỏ phía sau lâu đài, Nguyệt Minh cùng Thanh Sương lặng lẽ ngồi bên nhau. Ánh nắng cuối ngày rải vàng lên mái tóc, lên gương mặt dịu dàng của cả hai.

Thanh Sương lấy ra một cuốn sổ nhỏ, chìa cho Nguyệt Minh:

— Đây là bản vẽ các loại thảo dược ta thu thập được trong lâu đài. Ngươi xem có nhận ra điểm gì lạ không?

Nguyệt Minh lật từng trang, ánh mắt chăm chú. Đến một trang, nàng dừng lại, chỉ vào bức vẽ một loại hoa nhỏ màu tím nhạt:

— Đây là Thủy Cầm Lan. Hôm qua, ta đã dùng nó để giải độc. Nhưng loài này chỉ mọc ở nơi đất ẩm, bóng tối, rất khó phát hiện trong vườn chính.

Thanh Sương trầm ngâm:

— Nếu vậy, có thể ai đó đã cố tình giấu nó trong kho dược.

Nguyệt Minh gật đầu:

— Ta nghĩ, những thử thách tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở việc phân biệt độc dược. Họ sẽ thử thách cả lòng trung thành lẫn sự đoàn kết của chúng ta.

Thanh Sương đặt tay lên tay Nguyệt Minh, khẽ siết:

— Dù thế nào, ta vẫn ở bên ngươi.

Ánh mắt hai người giao nhau, lặng lẽ mà sâu thẳm. Giữa bầu không khí nặng nề của lâu đài, sợi dây liên kết giữa họ ngày càng bền chặt.

***

Đêm buông xuống, bóng tối nuốt trọn mọi tiếng động. Trong một căn phòng kín, Hạ Kỳ Lam ngồi một mình, tay lật giở mảnh vải chứa mẫu độc dược do Tịnh Lan trao. Nàng ngửi kỹ, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.

— Thú vị thật... — Kỳ Lam lẩm bẩm, môi nhếch lên thành một nụ cười khó đoán. — Nếu đúng như ta nghĩ, thì trò chơi này mới chỉ bắt đầu.

Nàng cất mẫu độc dược vào ngăn bí mật, ánh mắt hướng ra cửa sổ, nơi bóng tối đang dày đặc hơn bao giờ hết.

***

Khi mọi người chìm vào giấc ngủ, một bóng người lặng lẽ lẻn qua các hành lang, tay cầm một bình nhỏ. Tiếng bước chân nhẹ như gió, hòa lẫn vào tiếng mưa rơi rả rích. Một cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, tiếng th* d*c vang lên trong bóng tối.

Ở một góc khác của lâu đài, Vương Đức đang cắm cúi ghi chép các loại dược liệu. Trên bàn, lọ có ký hiệu cánh hoa sáu cánh đã vơi đi một nửa. Ông ta ngẩng đầu, ánh mắt loé lên tia cảnh giác, như cảm nhận được một điều gì đó bất thường đang lặng lẽ lan rộng.

***

Rạng sáng, Nguyệt Minh chợt tỉnh giấc, tim đập mạnh. Nàng cảm thấy không khí trong phòng như đặc quánh, mùi hương lạ len lỏi vào từng ngóc ngách. Nàng bước ra hành lang, phát hiện một vệt nước loang lổ dẫn về phía kho dược.

Nỗi bất an trỗi dậy, nàng vội vã chạy đi tìm Tịnh Lan. Khi cả hai gặp nhau ở khúc quanh cuối hành lang, ánh mắt họ giao nhau, đều bừng lên vẻ căng thẳng.

— Có chuyện rồi, — Tịnh Lan thì thầm, — chúng ta phải nhanh lên.

Bên ngoài, trời vừa rạng, nhưng trong lòng mỗi người, cơn bão thực sự đã bắt đầu nổi lên, đe dọa cuốn trôi mọi niềm tin vừa kịp nhen nhóm.