Trời chưa sáng hẳn, nhưng hơi sương đã mỏng dần. Dưới mái hiên phía tây lâu đài, Thanh Sương ngồi lặng bên án thư, ngón tay thon dài lật nhẹ từng tờ giấy trắng. Tiếng chân người hối hả ngoài hành lang vọng lại, lúc xa lúc gần. Nàng không để tâm, chỉ chăm chú vào vết mực vừa đặt trên giấy, đôi mắt hổ phách ánh lên tia quyết đoán hiếm thấy.
Bên ngoài, tiếng gọi của Nguyệt Minh vang lên khe khẽ, rồi lại chìm vào im lặng. Không khí giữa các phòng đã bắt đầu căng lên tựa sợi dây đàn, tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ làm bật ra âm thanh chói tai. Thanh Sương biết, hôm nay, bất cứ dấu hiệu nhỏ nào cũng có thể trở thành mồi lửa cho một cơn hỗn loạn mới.
Nàng rũ tay áo, mực đen lan dần trên nền giấy trắng, nét bút mềm như dải lụa nhưng ẩn chứa sự gấp gáp khó giấu. Những chữ đầu tiên hiện lên thanh thoát, nhưng càng về sau, nét chữ dần chuyển thành một nhịp điệu lạ. Đó là mật ngữ của phái “Ảnh Vũ”, thứ chỉ người trong cuộc mới nhận ra. Nét chữ ấy, nếu nhìn qua, chỉ là một đoạn thơ về hoa và sương sớm, nhưng ai từng được dạy qua đều hiểu: từng vết mực là một dấu hiệu cảnh báo, từng đường cong là một chỉ dẫn nguy hiểm.
Cửa phòng khẽ mở. Nguyệt Minh bước vào, trên tay cầm hộp dược liệu vừa hái ngoài vườn. Nhìn thấy Thanh Sương, nàng khựng lại, rồi nở nụ cười dịu nhẹ:
— Chị lại dậy sớm thế này? Đêm qua… chị có ngủ được không?
Thanh Sương ngẩng lên, đôi mắt vẫn giữ vẻ tươi tắn:
— Ta quen rồi. Sáng sớm, mọi thứ yên tĩnh, đầu óc cũng sáng suốt hơn. Còn em, ngủ được chứ?
Nguyệt Minh đặt hộp dược liệu xuống bàn, lắc đầu:
— Em nằm mơ thấy một đồng cỏ rộng, hoa nở trắng cả trời. Nhưng rồi gió nổi lên, cánh hoa bay tán loạn, cuối cùng chỉ còn lại mùi hương lạ, cay nồng khó chịu. Em tỉnh dậy, lòng cứ nặng trĩu.
Thanh Sương dừng bút, mím môi. Nàng biết giấc mơ ấy không phải ngẫu nhiên. Gần đây, những điềm báo lạ thường xuất hiện quanh các nữ nhân trong lâu đài, nhất là những người mang dòng máu hoa độc. Nhưng lúc này, nàng không thể để lộ tâm tư:
— Có khi chỉ là do quá lo nghĩ thôi. Dạo này mọi chuyện đều rối ren. Chờ ta viết xong bức thư này, ta sẽ pha cho em một bình trà giải uất, dễ ngủ lắm.
Nguyệt Minh gật đầu, ánh mắt lướt qua trang giấy, dừng lại ở nét chữ cuối. Nàng khẽ nhíu mày:
— Chị đang viết cho ai vậy?
Thanh Sương lật úp tờ giấy, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên:
— Một người cần được nhắc nhở thôi. Em yên tâm, sẽ không ai đọc được đâu.
Bên ngoài, tiếng chuông báo thức vang lên. Lâu đài như bừng tỉnh. Từng nhóm thị nữ, gia nhân di chuyển hối hả, khắp nơi tràn ngập mùi hương hoa đủ loại, quyện lẫn vào nhau thành thứ hỗn hợp khó đoán. Cửa phòng Tịnh Lan khẽ mở. Nàng xuất hiện trong bộ y phục lam nhạt, tóc buông lơi sau lưng, khuôn mặt trắng tựa sương mai càng thêm lạnh lẽo dưới ánh sáng nhạt nhòa buổi sớm.
Vân Cơ đã đợi sẵn ở ngoài, đôi mắt xám ngước lên, ánh nhìn kín đáo nhưng không giấu nổi sự lo lắng:
— Nàng ngủ có ngon không?
Tịnh Lan khẽ gật đầu:
— Không thể nói là ngon, nhưng cũng không phải ác mộng. Ta vẫn ổn. Còn nàng?
Vân Cơ khẽ cười, vẻ trấn an:
— Ta từng ngủ ngoài chiến trường, không gì có thể làm ta sợ. Nhưng đêm qua, ta lại mơ thấy một cánh rừng toàn hoa độc, mỗi bước chân đều dính máu. Lạ thay, ta không sợ, chỉ thấy buồn.
Tịnh Lan lặng người. Nàng hiểu, những giấc mơ ấy là điềm báo cho một cơn sóng ngầm mới. Nhưng nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Vân Cơ, bàn tay ấm áp truyền cho nàng một chút bình yên hiếm hoi.
Họ cùng nhau tiến về phía đại sảnh, nơi Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh đã ngồi sẵn bên bàn tiệc sáng, bộ xiêm y cầu kỳ tôn lên vẻ quý phái lạnh lùng. Vương Đức đứng phía sau, ánh mắt lướt qua từng người, dừng lại ở Thanh Sương một nhịp dài hơn thường lệ.
Trịnh Nhược Linh lên tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng:
— Đêm qua, hình như trong vườn có động tĩnh. Các vị đều ở trong phòng chứ?
Thanh Sương cúi đầu, nét mặt bình thản:
— Tiện nữ có thói quen vẽ tranh vào đêm khuya, nếu làm phiền phu nhân, xin nhận lỗi.
Tịnh Lan nhẹ nhàng tiếp lời:
— Tôi có ra vườn hái chút thảo dược, nhưng không thấy gì bất thường. Nếu có gì phu nhân cần điều tra, xin cứ hỏi.
Vân Cơ và Nguyệt Minh cũng lần lượt lên tiếng, mỗi người đều kín đáo che giấu phần mình. Trịnh Nhược Linh chỉ mỉm cười, không hỏi thêm, nhưng ánh mắt vẫn quét qua từng người như muốn l*t tr*n mọi bí mật.
Bữa sáng trôi qua trong không khí căng thẳng. Khi mọi người vừa rời khỏi, Thanh Sương tìm cách lẻn về phòng mình, cầm theo bức thư đã viết từ sớm. Nàng biết, chỉ có một cơ hội duy nhất để đưa được thông điệp này đến tay Tịnh Lan mà không bị phát hiện.
***
Giữa giờ trưa, khi ánh nắng xuyên qua lớp kính màu, rọi xuống hành lang phía đông, Thanh Sương lặng lẽ đi về phía phòng y dược. Nàng giả vờ tìm Nguyệt Minh, nhưng thực ra, mục tiêu là gặp Tịnh Lan. Tại một khúc quanh hẹp, nơi hai cánh cửa đối diện, Thanh Sương dừng lại, khẽ gõ cửa.
Bên trong, Tịnh Lan đang nghiền nát lá bạc hà, chuẩn bị điều chế một loại thuốc giải. Nghe tiếng gõ, nàng ngẩng lên:
— Ai đấy?
— Là ta, Thanh Sương. Có chút việc muốn nhờ.
Tịnh Lan mở cửa, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt trắng mịn, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Thanh Sương. Không một lời thừa, Thanh Sương bước vào, nhẹ nhàng khép cửa lại. Nàng đặt bức thư gấp nhỏ lên bàn, giọng hạ xuống thật thấp:
— Có việc này, chỉ mình Lan mới hiểu được. Nhờ Lan đọc giúp ta đoạn thơ này, xem có gì lạ không.
Tịnh Lan nhận lấy, lướt mắt qua từng nét chữ. Ban đầu, nàng chỉ thấy một bài thơ hoa mỹ, ca ngợi vẻ đẹp mong manh của sương mai và những cánh hoa trong gió. Nhưng càng đọc, nét mặt nàng càng trầm xuống. Những ký hiệu lạ ẩn trong nét chữ, chấm mực kéo dài, những nét nối bất thường – tất cả đều là mật ngữ phái “Ảnh Vũ”.
Nàng buông một tiếng thở nhẹ, đôi môi mấp máy:
— Đây là… cảnh báo?
Thanh Sương gật đầu, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy:
— Hạ Kỳ Lam đang ở gần hơn chúng ta tưởng. Đêm qua, ta phát hiện một dấu vết lạ ở vườn phía bắc – chỉ phái “Ảnh Vũ” mới dùng loại ám hiệu đó. Không chỉ vậy, nàng ấy đã thay đổi cách dùng độc. Từ giờ trở đi, bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể là mục tiêu.
Tịnh Lan siết chặt bức thư:
— Nhưng tại sao lại gửi cho ta? Chẳng phải ta là người dễ nghi ngờ nhất sao?
Thanh Sương lắc đầu:
— Không, chỉ Lan mới đọc được mật ngữ này mà không gây chú ý. Ta từng nghe Lan đọc sách cổ, nét chữ của Lan có cách nhìn riêng. Nếu ai khác phát hiện, sẽ chỉ nghĩ đây là bài thơ vô hại.
Một thoáng ngập ngừng, rồi Thanh Sương tiếp:
— Còn một điều nữa, không thể viết ra giấy. Hạ Kỳ Lam… không chỉ là sát thủ phái “Ảnh Vũ”. Nàng ấy… từng là truyền nhân chính thống của phái, nhưng đã bị phản bội. Ta nghi nàng ấy có quan hệ sâu với Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh.
Tịnh Lan cau mày:
— Ý ngươi là… Lam làm việc cho bà ấy?
— Không chỉ vậy. Ta đoán, Hạ Kỳ Lam chính là con cờ cuối cùng, được chuẩn bị từ lâu để thực hiện một kế hoạch lớn. Nếu đúng như ta nghĩ, mục tiêu không chỉ là chúng ta, mà còn là cả dòng họ Lưu, thậm chí cả ngai vàng.
Tịnh Lan im lặng rất lâu, bàn tay nắm chặt mép bàn đến trắng bệch. Ánh mắt nàng chợt sâu như đáy vực:
— Nếu thế, mọi chuyện nguy hiểm hơn ta tưởng. Nhưng vì sao ngươi lại tin ta?
— Vì ta đã từng chứng kiến Lan cứu người, dù biết sẽ bị nghi ngờ, bị tổn thương. Người như Lan, không thể là kẻ phản bội.
Một khoảng lặng kéo dài, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa. Tịnh Lan khẽ khàng hỏi:
— Ngươi không sợ bị lôi vào vòng xoáy này sao?
Thanh Sương bật cười, nụ cười rạng rỡ thường ngày trở nên kiên định:
— Ta từng nghĩ mình chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc. Nhưng giờ ta biết, nếu không ra tay, sẽ chẳng ai sống sót để vẽ lại chân dung thật của những người như chúng ta.
Tịnh Lan nhìn Thanh Sương, ánh mắt dịu lại. Trong khoảnh khắc ấy, hai người như hiểu nhau hơn bất cứ lời nói nào.
***
Buổi chiều, Vân Cơ và Nguyệt Minh trở về từ vườn phía tây. Cả hai đều có vẻ mệt mỏi. Vân Cơ đặt thanh kiếm lên bàn, ánh mắt dõi theo Tịnh Lan:
— Ta vừa phát hiện dấu chân lạ gần hồ nước. Có lẽ ai đó đã lén lút qua đó đêm qua.Nguyệt Minh lo lắng:
— Có khi nào là… Kỳ Lam?
Thanh Sương nhìn sang, cố giữ vẻ bình thản:
— Không loại trừ khả năng đó. Ta nghĩ, từ giờ chúng ta nên hành động thận trọng hơn. Mỗi người đi đâu, làm gì cũng phải báo cho nhau biết.
Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người. Nàng ngồi xuống, mở bức thư Thanh Sương vừa trao, giọng trầm lại:
— Ta có điều này muốn hỏi mọi người. Nếu có một bí mật, mà chỉ một người trong chúng ta biết, các người có tin tưởng người ấy không?
Vân Cơ không chần chừ:
— Ta tin Lan.
Nguyệt Minh khẽ gật đầu:
— Em cũng vậy.
Thanh Sương mỉm cười, ánh mắt sáng lên:
— Có lẽ, đó chính là điều khác biệt duy nhất giữa chúng ta và những kẻ ngoài kia. Họ dùng nghi ngờ để sống sót, còn chúng ta dùng lòng tin.
Tịnh Lan cất bức thư vào tay áo, ánh mắt kiên định:
— Vậy thì từ giờ, bất cứ chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không được rời mắt khỏi nhau. Chỉ cần một khe hở, tất cả sẽ sụp đổ.
Bốn người ngồi lặng lẽ bên nhau, mỗi người đều hiểu, trận chiến thực sự đã bắt đầu.
***
Trời sập tối, lâu đài chìm trong lớp hương hoa dày đặc. Ở một góc hành lang, Vương Đức thì thầm bên tai Trịnh Nhược Linh:
— Bọn họ bắt đầu kết bè với nhau rồi, phu nhân có định ra tay không?
Trịnh Nhược Linh chậm rãi nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc như dao lướt qua bóng tối:
— Cứ để chúng tự đấu đá, càng nghi ngờ nhau càng tốt. Hạ Kỳ Lam sẽ biết phải làm gì. Đêm nay, chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng. Ta muốn xem, ai sẽ là người đầu tiên gục ngã.
Vương Đức cúi đầu, lặng lẽ rời đi.
***
Đêm xuống, Tịnh Lan ngồi một mình trong phòng, ánh nến lay động phản chiếu lên khuôn mặt nghiêng nghiêng. Nàng lấy bức thư ra, đọc lại từng nét chữ. Mỗi ký hiệu, mỗi vệt mực như một nhát dao lạnh lẽo lướt qua tim. Nàng hiểu, từ giây phút này, mọi bước đi đều phải cẩn trọng, mọi lời nói đều có thể thành bằng chứng chống lại mình.
Tiếng gió ngoài cửa sổ bất chợt mạnh lên. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy một luồng hơi lạnh lướt qua gáy. Tịnh Lan đứng bật dậy, tiến tới bên cửa sổ, nhìn xuống vườn hoa. Dưới ánh trăng nhạt, bóng một người thấp thoáng giữa rừng hoa Bách Hợp. Không cần nhìn rõ, nàng cũng đoán được: Hạ Kỳ Lam lại xuất hiện.
Nỗi bất an dâng lên trong lòng. Tịnh Lan thầm nghĩ, nếu đêm nay có chuyện gì xảy ra, nàng nhất định phải bảo vệ những người bên cạnh, dù phải trả giá bằng chính sinh mạng mình.
***
Ở đầu kia lâu đài, Thanh Sương ngồi lặng trước án thư, tay cầm bút, mắt nhìn xa xăm. Nàng nhớ lại những ngày đầu học thư pháp với sư phụ – từng nét chữ, từng giọt mực thấm đẫm máu và nước mắt. Khi ấy, nàng chỉ nghĩ vẽ là để ghi lại cái đẹp. Giờ đây, từng nét chữ đã trở thành vũ khí, là lời cảnh báo cuối cùng cho những ai còn muốn sống sót.
Bên ngoài, tiếng bước chân ai đó vang lên sát cửa. Thanh Sương thu dọn bức thư còn dang dở, giấu vào ngăn bí mật dưới bàn. Cửa phòng bật mở, Vân Cơ bước vào, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm.
— Có chuyện gì không? — Thanh Sương hỏi, giọng bình thản.
— Ta muốn hỏi… — Vân Cơ ngập ngừng — …nếu một ngày, giữa lòng tin và sự sống còn, nàng chọn điều gì?
Thanh Sương nhìn thẳng vào mắt Vân Cơ, trả lời không chút do dự:
— Ta chọn tin tưởng, dù cái giá phải trả là mạng sống. Nếu không còn lòng tin, sống cũng chỉ là cái xác không hồn.
Vân Cơ lặng đi, rồi mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nơi khóe môi:
— Cảm ơn nàng. Ta nghĩ, chỉ có những người như nàng mới giúp thế giới này không chìm trong bóng tối.
Thanh Sương nhìn theo bóng Vân Cơ khuất dần, lòng dậy lên một niềm cảm thông khó gọi tên. Nàng biết, phía trước còn quá nhiều hiểm nguy, nhưng chỉ cần còn một người tin mình, nàng sẽ không bao giờ lùi bước.
***
Giữa đêm, trong căn phòng nhỏ phía bắc, Hạ Kỳ Lam ngồi dựa lưng vào tường, bàn tay siết chặt lọ Hương Độc. Đôi mắt đen láy nhìn trân trân vào bóng tối. Nàng nhớ lại ánh mắt của Tịnh Lan, nhớ lời hứa về một con đường khác. Trong lòng, những mâu thuẫn giằng xé, quá khứ và hiện tại đan xen như mạng nhện.
Tiếng gió rít qua cửa sổ, mang theo mùi hương lạ. Hạ Kỳ Lam nhắm mắt, tự nhủ: Chỉ cần một bước sai, mọi thứ sẽ sụp đổ. Nhưng trong sâu thẳm, nàng vẫn không nỡ xuống tay với người con gái ấy.
Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa. Lam khẽ nghiêng đầu, tay nắm chặt con dao nhỏ giấu trong tay áo. Nhưng khi cửa mở, chỉ là Vương Đức, bóng dáng lom khom, mắt sáng lên vẻ dò xét:
— Có tin mới. Phu nhân lệnh cho ngươi chuẩn bị. Đêm nay, sẽ có biến.
Kỳ Lam không đáp, chỉ gật đầu. Khi bóng Vương Đức khuất hẳn, nàng lặng lẽ mở lọ Hương Độc, nhỏ một giọt lên mu bàn tay. Mùi hương lan tỏa, cay xè, nhưng bên trong lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
Nàng thì thầm:
— Nếu có thể, ta chỉ mong chưa từng đặt chân vào lâu đài này.
***
Cuối đêm, khi mọi người đều đã yên giấc, Tịnh Lan lặng lẽ mở cửa, bước ra hành lang. Nàng cẩn trọng nhìn quanh, rồi men theo lối nhỏ dẫn ra vườn hoa. Gió lạnh lùa qua, mang theo mùi hương Bách Hợp nồng nàn.
Bóng một người thấp thoáng sau bụi hoa. Tịnh Lan dừng lại, giọng nói vang lên thật khẽ:
— Lam, là ngươi phải không?
Không có tiếng đáp, chỉ có tiếng lá xào xạc. Tịnh Lan tiến thêm vài bước, bàn tay đặt lên chuỗi hạt đeo bên cổ – một loại bùa ngăn độc. Đột ngột, một bóng đen lao ra, nhanh như chớp. Tịnh Lan lùi lại, tay rút sẵn lọ thuốc giải. Nhưng khi ánh trăng chiếu lên, nàng nhận ra đó chỉ là một con mèo hoang.
Nàng thở phào, nhưng cảm giác bất an vẫn chưa tan. Đột ngột, từ phía sau, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai nàng. Tịnh Lan giật mình quay lại, ánh mắt chạm vào đôi mắt đen thẳm của Hạ Kỳ Lam.
— Sao ngươi lại ra đây? — Tịnh Lan hỏi, giọng run nhẹ.
Kỳ Lam không trả lời ngay. Nàng nhìn sâu vào mắt Tịnh Lan, thì thầm:
— Ngươi vẫn tin ta chứ?
Tịnh Lan gật đầu, không do dự:
— Ta tin.
Kỳ Lam mím môi, nỗi đau lướt qua đáy mắt:
— Đêm nay, sẽ có máu đổ. Ngươi hãy cẩn thận. Đừng tin bất cứ ai, kể cả ta.
Nói rồi, Kỳ Lam rời đi, bóng dáng hòa vào màn đêm. Tịnh Lan đứng lặng rất lâu, trong lòng dấy lên một nỗi sợ chưa từng có. Nàng biết, lời cảnh báo ấy không phải dành cho kẻ thù, mà cho chính nàng – người duy nhất Kỳ Lam không nỡ làm tổn thương.
***
Ở một căn phòng khác, Thanh Sương ngồi bên ánh nến, chăm chú quan sát vết máu nhỏ vừa thấm trên mảnh khăn tay. Nàng nhớ lại từng nét chữ mình đã viết, từng dấu hiệu gửi gắm vào bài thơ gửi Tịnh Lan. Nỗi lo sợ âm thầm dâng lên: Nếu bức thư ấy rơi vào tay kẻ khác, mọi bí mật sẽ bị phơi bày, và cái giá phải trả sẽ không chỉ là một mạng người.
Tiếng gió gào ngoài khung cửa, ánh nến chao đảo. Thanh Sương rút ra một mảnh giấy khác, nhanh chóng viết thêm vài dòng, lần này là mật ngữ cấp cao nhất của “Ảnh Vũ” – thứ chỉ dùng khi sinh tử cận kề. Nàng cuộn mảnh giấy lại, nhét vào tay áo, sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa rọi qua cửa sổ, tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía phòng y dược. Mọi người ùa tới, chỉ thấy Nguyệt Minh run rẩy bên giường, khuôn mặt tái xanh. Trên bàn, một bức thư mới xuất hiện, nét chữ thẳng tắp, lạnh lùng: “Kẻ nào dám phá luật, sẽ trả giá bằng máu.”
Tịnh Lan giật mình nhìn sang Thanh Sương. Nàng biết, ván cờ đã đến hồi nguy hiểm nhất. Những nét thư pháp máu không chỉ là lời nhắn nhủ, mà còn là dấu hiệu cho một trận chiến sống còn – nơi mọi bí mật, mọi lòng tin đều bị thử thách dưới ánh sáng của sự thật và máu đỏ.
Ngoài cửa, tiếng gió rít lên từng hồi, như tiếng cười của số phận, chờ đợi thời khắc mọi điều bị phơi bày.