Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 93

Núi Ngọc Tuyền nằm ở mạn Bắc thành Trường An, cách núi Ngũ Ngưu cả một vùng nội thành rộng lớn. Khi mọi người hối hả chạy tới nơi, bầu trời đã rạng sáng.

Ngồi trên xe ngựa nhìn đăm đăm về phía núi Ngọc Tuyền, theo lý mà nói, giờ này đỉnh núi sớm đã phải ngập tràn ánh ban mai. Thế nhưng lúc này, cả ngọn núi lại như bị một tấm lụa đen vô hình bao phủ, t.ử khí trầm trầm. Ngay cả những đường nét uốn lượn quen thuộc của sườn núi cũng hoàn toàn chìm lấp trong màn sương mờ đặc quánh.

Chứng kiến cảnh tượng rùng rợn của ngọn núi, cả Thanh Hư T.ử và Duyên Giác đều không khỏi lạnh sống lưng.

Thanh Hư T.ử chép miệng: "Con Ngọc Thi này, thảo nào năm xưa lại kinh động đến bấy nhiêu cao nhân Phật môn trong thiên hạ. Chỉ nhìn lượng âm khí tỏa ra quanh núi lúc này cũng đủ biết oán khí của nàng ta nặng nề đến nhường nào."

Nghe câu nói ấy, trái tim mọi người như bị hòn đá tảng ghì chặt kéo chìm xuống đáy. Phải biết rằng, đám ma quỷ bình thường hoàn toàn không có năng lực thay đổi khí trường của sự vật xung quanh. Kẻ nào có thể biến đổi khí vận của một sân một viện từ dương sang âm đã là loài quỷ vật lợi hại lắm rồi. Còn thứ có khả năng thao túng khí tượng của cả một ngọn núi to lớn thế này, nếu không phải là loài đại ác sát trăm năm có một thì tuyệt đối không thể làm được.

Thường Vanh từng nếm mùi đau khổ tột cùng từ tay con quỷ La Sát lần trước, nên hắn cực kỳ e sợ những ác sát cỡ bự này. Hắn thừa hiểu bọn chúng có vô vàn thủ đoạn tàn độc, chẳng biết sẽ biến hóa ra những viễn cảnh hãi hùng nhường nào. Tỷ như lần đối đầu với La Sát, hắn suýt nữa đã phát điên khi nhìn thấy ảo ảnh mẫu thân mình c.h.ế.t thảm.

Trước kia, hắn chưa bao giờ coi yêu ma quỷ quái là thứ gì to tát. Cùng lắm thì bị c.ắ.n c.h.ế.t, bóp cổ c.h.ế.t là xong, hăm mươi năm sau đầu t.h.a.i lại làm hảo hán. Nhưng kể từ lần bị La Sát đày đọa, hắn mới thấu hiểu loài đại ác sát này dư sức khiến con người sống không bằng c.h.ế.t. Cảm giác đau đớn khi không chỉ thể xác mà ngay cả linh hồn cũng bị nghiền nát thành từng mảnh vụn, đến tận bây giờ nhớ lại, hắn vẫn không khỏi rùng mình khiếp vía.

Đang bần thần hoang mang, quay đầu lại, hắn thấy sắc mặt Lận Hiệu vẫn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, hiển nhiên không hề nao núng hay sợ hãi. Nhớ lại lần Thế t.ử đối mặt với huyễn cảnh của La Sát, ngài cũng vững vàng tựa tảng đá như vậy. Đem so sánh, bộ dạng của hắn lúc này quả thật quá kém cỏi. Hắn vội vàng xốc lại tinh thần, không dám để đầu óc nghĩ ngợi lung tung nữa.

Đến chân núi, đám hòa thượng chùa Đại Ẩn lần lượt lặng lẽ bước xuống xe. Tất cả đứng nghiêm trang tại chỗ, chờ đợi sự phân phó của Duyên Giác.

Thanh Hư T.ử và Thấm Dao cũng bước xuống. Vừa mở Thiên nhãn nhìn quanh, đập vào mắt họ là một dải sương đen sẫm màu bao quanh chân núi. Làn sương cuộn trào sát khí âm u, rõ ràng là do Ngọc Thi cố tình giăng ra. Một khi ai đó không biết sống c.h.ế.t mà chạm vào luồng sát khí này, Ngọc Thi trên núi sẽ ngay lập tức phát giác.

Với giới tăng đạo tầm thường, chỉ riêng ải đầu tiên này thôi cũng đủ khiến họ bó tay hết cách, nói gì đến chuyện tiến sâu vào núi tìm diệt yêu sát.

Duyên Giác khẽ liếc nhìn luồng sương đen, hạ lệnh cho chúng đệ t.ử lấy tràng hạt ra đeo. Tay ông nâng bình bát vàng, miệng nhẩm niệm Vô Tướng Chú, thu liễm toàn bộ linh lực trên người để nguyên khí không bị phát tán ra ngoài. Chẳng một tiếng động, ông lẳng lặng dẫn đầu xuyên qua lớp sương đen mù mịt.

Thanh Hư T.ử không chịu kém cạnh, vội vàng lấy Định Thần Đan đưa cho nhóm Thấm Dao và Lận Hiệu ngậm vào miệng. Ông phất mạnh cây phất trần, miệng tụng Liên Sinh Chú, cẩn thận hộ tống Thấm Dao cùng mọi người bước vào trận địa. Sau đó, ông cũng làm tương tự với đám Thường Vanh, và cuối cùng mới tự mình bước qua.

Đợi đến khi tất cả bình an vô sự vượt qua rào cản sương đen, thời gian đã trôi qua gần nửa canh giờ.

Bên cạnh việc tránh để Ngọc Thi phát hiện, họ còn phải đề cao cảnh giác với tên cựu giáo chủ Thiên Âm Giáo - kẻ tình nguyện cấu kết với loài thi yêu. Cả đoàn không dám lơi lỏng, ép linh khí xuống mức thấp nhất, vừa âm thầm tụng chú vừa rón rén nhích từng bước lên núi.

Bầu trời lúc nào cũng chìm trong màng sương xám xịt. Dù rõ ràng đã qua giờ thìn, cảnh vật vẫn âm u như một buổi chiều tối mùa mưa.

Đi được đến lưng chừng núi, tiếng nước chảy róc rách văng vẳng bên tai, báo hiệu họ đã sắp đến gần dòng suối trong. Mọi người đều biết cương thi thường dùng đường nước để di chuyển, bèn lập tức khựng lại, nâng cao cảnh giác như lâm đại địch, đề phòng cương thi bất ngờ xông ra ngáng đường.

Thế nhưng, căng thẳng chờ đợi hồi lâu, chỉ thấy dòng suối vẫn róc rách đổ xuống, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một con quỷ nào. Mọi người lại tiếp tục men theo đường cũ, hướng thẳng l*n đ*nh núi.

Đi thêm nửa ngày đường, phía trước đã lấp ló góc mái hiên cong vút của một tòa cung điện. Thấm Dao vừa mới đến đây cách đây không lâu, chỉ liếc mắt là biết họ sắp sửa chạm tới hành cung trên đỉnh núi.

Cùng lúc đó, khí lạnh trong không trung đột ngột tăng vọt. Mặc dù đa số người có mặt ở đây đều mang nội công thâm hậu, nhưng từng luồng âm phong quét là là mặt đất vẫn khiến họ không ngừng run rẩy.

Duyên Giác và Thanh Hư T.ử lập tức ra hiệu dừng bước, quay lại gia cố thêm phép "tàng hình" cho các đệ tử, phòng ngừa việc Ngọc Thi và bầy cương thi đ.á.n.h hơi thấy hơi người mà phát động công kích bất ngờ. Chuẩn bị ổn thỏa, cả nhóm mới tiếp tục luồn lách lên cao.

Càng đến gần hành cung, khí lạnh càng thấu xương. Đừng nói đến đám người Thường Vanh, ngay cả cao thủ như Thanh Hư T.ử và Duyên Giác cũng phải liên tục vận chuyển nội công mới chống đỡ nổi luồng sát khí này.

Lận Hiệu biết rõ cách đây không xa có một lối đi bí mật. Lối đi này nằm khuất xa cổng chính, dẫn thẳng vào chủ điện của hành cung. Hắn bèn giơ tay cản Thanh Hư T.ử lại, thì thầm: “Đi lên chút nữa là tới đỉnh núi rồi. Nơi đó ngoài hành cung ra thì không còn bất kỳ nếp nhà nào khác. Dọc đường đi chúng ta không hề đụng độ Ngọc Thi, chứng tỏ lúc này nàng ta đang tá túc trong hành cung. Thay vì đi cửa chính để nàng ta dễ bề phát hiện, chi bằng chúng ta đ.á.n.h úp từ cửa hông.”

Duyên Giác vô cùng đồng tình, đưa tay ra hiệu mời: “Thế t.ử nói rất phải, phiền ngài dẫn đường.”

Thanh Hư T.ử xưa nay gai mắt với kiểu nịnh bợ Lận Hiệu lúc công khai, lúc ngấm ngầm của Duyên Giác, bèn khinh khỉnh c.h.ử.i xéo: “Đồ bợ đít!”

Duyên Giác phớt lờ, ngay cả mí mắt cũng lười nhúc nhích.

Lận Hiệu không tiện xen vào, lặng lẽ dẫn mọi người rẽ vào một con đường mòn. Tận cùng con đường là một khối giả sơn thoạt nhìn rất bình thường. Nhưng khi hắn xoay nhẹ bệ đá, phía sau lập tức lộ ra một lối đi bí mật rộng rãi. Lối đi được lát đá nhẵn thín, rộng đủ cho năm người đi song song. Chắc hẳn đây là công trình do Tiên hoàng cho đào năm xưa để phục vụ việc điều binh khiển tướng.

Nếu là bình thường, Lận Hiệu tuyệt đối sẽ không tiết lộ bí mật hoàng gia này cho người ngoài. Nhưng lần trước, Duyên Giác vì chuyện Công chúa Khang Bình gặp ác mộng đã được Hoàng thượng đích thân phái đến núi Ngọc Tuyền trừ tà. Dù hắn không bẩm báo, thì Duyên Giác vì muốn hoàn thành nhiệm vụ cũng sẽ vào cung tấu trình rõ ngọn ngành. Một khi Hoàng bá phụ biết chuyện, chắc chắn sẽ hạ lệnh phong tỏa núi Ngọc Tuyền. Đến lúc đó, những mật đạo trên núi này tự nhiên cũng mất đi tác dụng vốn có.

Cả nhóm dừng bước. Từ hướng hành cung cách đó không xa vọng lại âm thanh huyên náo ồn ào. Dường như có rất nhiều người đang tụ tập nói chuyện, ầm ĩ hệt như ngoài chợ. Nhưng âm thanh lại the thé, kỳ quái, nửa người nửa thú, nghe vô cùng rợn tóc gáy.

Thấm Dao thầm thấy làm lạ. Duyên Giác từng nói, vì trước khi c.h.ế.t Ngọc Thi đã phải trải qua một khoảng thời gian cô độc đằng đẵng, nên khi hóa thành cương thi, nàng ta rất sợ sự vắng lặng và thích những nơi đông người nhộn nhịp. Nhìn cái cảnh này, lẽ nào nàng ta đang tự dựng lên một cái Đông Thị ngay giữa hành cung?

Trận pháp che giấu hơi thở do Duyên Giác và Thanh Hư T.ử giăng ra sẽ không trụ được lâu nữa. Nếu không xông vào ngay, Ngọc Thi sẽ nhanh chóng đ.á.n.h hơi thấy sự hiện diện của họ. Tình thế cấp bách, Thanh Hư T.ử xung phong mở cửa bước vào mật đạo đầu tiên, Lận Hiệu nắm tay Thấm Dao bám sát theo sau. Duyên Giác do dự một lát rồi cũng dẫn theo chúng đệ t.ử đuổi kịp.

Đi chưa được bao xa, một cánh cửa cung điện hiện ra trước mắt. Lận Hiệu biết rõ sau cánh cửa này là trắc điện phía Đông của hành cung. Xuyên qua trắc điện sẽ tới được chủ điện.

Thanh Hư T.ử cẩn thận dò xét linh lực bên ngoài, nhận thấy không có tà vật canh gác, ông bèn nín thở kéo cửa, bước ra ngoài trước tiên. Vừa ló đầu ra, âm thanh ầm ĩ kia lập tức dội thẳng vào màng nhĩ, rõ ràng phát ra từ một khoảng cách rất gần.

Đông trắc điện đèn đuốc sáng rực, nhưng tịnh không có một bóng người. Cả nhóm rón rén băng qua Đông trắc điện. Nhìn xuyên qua khe hở của vách ngăn cách vào chủ điện, ai nấy đều c.h.ế.t sững.

Dọc hai bên chủ điện là hàng dãy cương thi đứng xếp hàng ngay ngắn. Số lượng đông đến mức có không ít con phải đứng tràn cả ra ngoài bậc thềm. Vài tên đứng đầu tuy khuôn mặt vẫn xanh lè, nanh vuốt tủa ra, nhưng đôi mắt đã bắt đầu ánh lên chút nhìn đục ngầu, rõ ràng là đã có thể nhìn thấy mọi vật. Chúng đồng loạt hướng về phía một kẻ đang ngự trên long ỷ ở tít trên cao, trong miệng phát ra những tiếng hú hét rền rĩ, dáng vẻ xem chừng đang rất hân hoan.

Kẻ ngự trên long ỷ bị vô số tầng khói đen bủa vây kín mít, toát ra t.ử khí nồng nặc, hoàn toàn không thể nhìn rõ hình thù.

Nhìn kỹ mấy tên cương thi đứng đầu đã bắt đầu có thị lực, Thanh Hư T.ử và Duyên Giác đều kinh hồn bạt vía. Hèn chi Ngọc Thi lại xúi giục đám người bị bắt hồn đi thu thập nội tạng người sống. Hóa ra nàng ta định dùng m.á.u thịt để nuôi thi, giúp chúng tăng vọt linh lực trong thời gian ngắn và dần dần tu luyện ra ý thức độc lập. Xem ra, Ngọc Thi không chỉ muốn hiệu lệnh cương thi trong thiên hạ, mà còn nung nấu ý định "nhân hóa" chúng. Về phần sau khi "nhân hóa" xong chúng sẽ làm gì, một là để phụ nàng ta đối phó với giới tăng đạo, hai là, có lẽ vì những chuỗi ngày cô độc lúc sinh thời quá đỗi ám ảnh, nên nàng ta muốn tạo ra nhiều "người" hơn để bầu bạn với mình?

Quỳ giữa điện là vài gã nam t.ử trẻ tuổi. Một gã trong số đó bị trói gô lại như đòn bánh tét, vẫn đang ra sức giãy giụa, gào lên với nữ t.ử đứng trước mặt: “Ta… ta là trẻ mồ côi! Ta không có người thân ruột thịt! Cái điều kiện đầu tiên của chủ nhân cô, ta hoàn toàn không thể nào đáp ứng nổi, làm sao mà trở thành Kim Thi được? Mau thả ta ra!”

Nữ t.ử kia từ từ cúi xuống nhìn A Hàn, những chiếc chuông nhỏ trên cổ nàng ta kêu lên những tiếng leng keng thanh thúy.

Mắt Thấm Dao trừng lớn. Thảo nào sư huynh không dùng Phệ Hồn Linh đối phó với Ngọc Thi, thì ra đã bị ả Xuân Kiều này cướp mất rồi. Xuân Kiều là người phàm, vốn dĩ không sợ ngọn lửa của Phệ Hồn Linh thiêu đốt, võ công lại kỳ dị khôn lường, đúng là trợ thủ đắc lực giúp Ngọc Thi đối phó với đủ loại pháp khí của Phật môn và Đạo môn.

Xuân Kiều cười gằn: “Ai nói ngươi không có người thân? Chủ nhân đã nhìn thấu rồi, người thân của ngươi tuy khó g.i.ế.c, nhưng không phải là không thể g.i.ế.c. Chỉ cần ngươi chịu ra tay với hắn, với tư chất của ngươi, chủ nhân tuyệt đối sẽ không chọn ai khác làm Kim Thi. Ngươi phải hiểu, một khi trở thành Kim Thi, ngươi sẽ được trường sinh bất tử, đời đời kiếp kiếp không già không c.h.ế.t!” Câu cuối cùng nàng ta rít lên, dường như pha lẫn chút ganh tị không giấu giếm.

Duyên Giác và Thanh Hư T.ử nghe xong, sắc mặt đột ngột xám xịt khó coi vô cùng.

A Hàn há hốc mồm, nghẹn họng mãi mới lắp bắp cãi lại: “Cô… cô nói dối! Ta không có cha, cũng chẳng có mẹ, ta là do sư phụ nhặt về nuôi mà!”

Xuân Kiều thấy hắn cương quyết chống cự, lại cứ lải nhải cù nhầy, bèn giơ chân đá hắn lăn quay ra đất: “Mặc kệ ngươi có muốn hay không, dù sao chủ nhân cũng đã chấm ngươi rồi. Lát nữa ngươi phải đi theo ta đi g.i.ế.c tên người thân đó. Đợi đêm nay trở về, chủ nhân sẽ đích thân làm phép giúp ngươi hóa thành Kim Thi.”

Đúng lúc đó, một gã nam t.ử quỳ bên cạnh - kẻ từ nãy giờ luôn tái mét mặt mày, không dám ngẩng đầu nhìn lên phía trên - bỗng run rẩy cất tiếng: “Xuân… Xuân Kiều nương tử, tên tiểu đạo sĩ này đã không chịu tuân theo các điều kiện của Ngọc Thi nương nương, sao có thể làm Kim Thi được? Không như ta, ta đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t đại ca để làm lễ dâng mình, hoàn thành điều kiện đầu tiên, thành ý rõ ràng như ban ngày. Hơn nữa, ta chưa từng đụng chạm nữ sắc, nguyên dương vẫn còn nguyên vẹn. Cộng thêm ta sinh vào đúng canh giờ Chính Dương, dùng cách dĩ độc trị độc để làm Kim Thi, cùng Ngọc Thi nương nương song tu là thích hợp nhất.”

Thấm Dao chỉ liếc mắt đã nhận ra gã này. Đó là vị Thượng tá Đốc Quân Phủ từng lén lút tư tình với Thôi thị, tên là Tăng Nam Khâm. Không ngờ gã lại vì tham vọng trở thành Kim Thi mà nhẫn tâm sát hại cả đại ca ruột của mình.

Xuân Kiều xoay người bước lên bục rồng, khom mình lắng nghe chỉ thị của kẻ ngự trên long ỷ.

Đám Thấm Dao dĩ nhiên không rành thi ngữ, chỉ nghe thấy những âm thanh quái gở thốt ra, hệt như tiếng ai đó đang búng vào sợi dây đàn đã đứt lìa. Từng tiếng từng tiếng chói tai, đục ngầu và rợn người, nghe mà bất an đến tận tâm can.

Xuân Kiều liên tục gật đầu. Lát sau, nàng ta bước xuống thềm, tiến đến trước mặt Tăng Nam Khâm, cười khẩy: “Thứ nhất, giờ sinh của ngươi tuy tốt, nhưng năm sinh lại không bằng tên tiểu đạo sĩ kia. Hắn hội tụ đủ các yếu tố năm, tháng, ngày, giờ, là thể chất thuần dương trăm năm hiếm có. Thứ hai, ngươi đúng là đã g.i.ế.c đại ca mình, nhưng hai huynh đệ ngươi xưa nay vốn như nước với lửa, mấy năm nay lại tranh giành gia sản nảy lửa. Ngươi g.i.ế.c hắn đâu phải vì tuyệt tình tuyệt nghĩa, mà chỉ là mượn gió bẻ măng thôi. Thứ ba, trong lòng ngươi rõ ràng đang vương vấn nữ nhân khác, vậy mà lại dám múa mép vờ vịt trước mặt chủ nhân? Ngươi thực sự tưởng chủ nhân không biết gì, để mặc một tên phàm phu tục t.ử như ngươi trêu đùa dắt mũi chắc?”

Nói đến những lời cuối, ánh mắt nàng ta trở nên sắc lẹm, sát khí đằng đằng, bất ngờ vung tay định giáng một chưởng thẳng xuống thiên linh cái của Tăng Nam Khâm. Nào ngờ võ nghệ Tăng Nam Khâm cũng không phải dạng vừa, đã sớm có sự đề phòng, lập tức lăn vòng dưới đất né tránh đòn hiểm của Xuân Kiều. Gã vừa lăn vừa hoảng hốt gào lên: “Ngọc Thi nương nương tha mạng! Xuân Kiều nương t.ử tha mạng! Con ả đó đã sớm ruồng bỏ ta để trèo cao bám cành vàng lá ngọc rồi, ta đối với nàng ta chẳng còn chút tình ý nào nữa. Tuyệt đối không có ý dối lừa Ngọc Thi nương nương đâu!”

Vừa nói, gã vừa vội móc từ trong n.g.ự.c ra một con d.a.o găm. Vẻ mặt đầy cương quyết, gã nhìn chằm chằm Xuân Kiều, dõng dạc nói: “Ta sẽ tự móc hai mắt mình ngay bây giờ, để hoàn thành điều kiện thứ ba của Ngọc Thi nương nương!” Nói đoạn, gã chĩa thẳng mũi d.a.o nhọn hoắt vào đôi mắt mình, tư thế hùng hổ chuẩn bị đ.â.m xuống.

Xuân Kiều nhìn gã với vẻ đầy hứng thú, bất chợt hỏi: “Ngươi có biết tại sao chủ nhân lại bắt các ngươi tự móc hai mắt không?”

Tăng Nam Khâm vội vàng đáp: “Là để từ nay về sau, trong mắt chúng ta không còn hình bóng một nữ nhân nào khác, trong lòng chỉ độc nhất dung nhan kiều diễm của nương nương, đời đời kiếp kiếp không bao giờ phản bội!”