Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 88

Đợi gã kia tính tiền xong rồi bước ra khỏi phòng, Thấm Dao đã đứng sẵn ngoài hành lang từ bao giờ, vờ như đang say sưa ngắm bức tranh thủy mặc trên tường để phục kích.

Nghe tiếng động vang lên sau lưng, Thấm Dao làm bộ vô tình quay đầu lại, đập vào mắt nàng là một nam t.ử trạc ngoài hai mươi đang rảo bước từ cuối hành lang tới. Thân hình gã dong dỏng cao gầy, nhưng dáng đi lại thẳng tắp, phảng phất phong thái của một võ tướng. Ngũ quan cũng coi là cân đối, chỉ tiếc bờ môi hơi mỏng manh và đường nét hàm dưới góc cạnh quá mức, vô hình trung tạo nên cảm giác bạc tình và lạnh lùng.

Khuôn mặt gã hiện rõ nét hậm hực, dường như cơn thịnh nộ vẫn chưa vơi đi phần nào. Khi ngước nhìn Thấm Dao, gã hơi sững lại, rồi phóng cặp mắt sắc lẹm, âm u dò xét nàng từ đầu đến chân. Đứng trước mặt gã chỉ là một thiếu nữ khoảng mười bốn mười lăm tuổi, dung mạo mỹ miều, nét mặt thơ ngây trong sáng. Nghĩ bụng chắc mẩm đây chỉ là con gái nhà ai đi ăn cùng gia đình, gã bèn nới lỏng sự cảnh giác, thu hồi ánh mắt rồi lướt qua nàng.

Ánh mắt Thấm Dao tuy dán chặt vào bức tranh, nhưng tâm trí lại luôn đặt ở chiếc la bàn giấu trong ngực. Mãi cho đến khi nam t.ử kia bước xuống cầu thang mà la bàn vẫn im lìm không một tiếng động, nàng mới biết dự đoán ban đầu của mình đã trật lất.

Nàng cũng không lấy làm lạ, tự nhủ gã này chẳng qua chỉ làm đồng liêu với Bùi Thiệu ở Đốc Quân phủ, đâu thể vì nguyên cớ cỏn con này mà cũng bị kéo chung xuồng, xui xẻo bị con cương thi núi Ngũ Ngưu bám riết lấy như nhà họ Bùi.

Tuy nhiên, khi nhớ lại những lời lẽ đầy phẫn uất của gã ban nãy như "trời lở đất rung", “vương hầu tướng tướng cũng thành ch.ó rơm", nàng vẫn không khỏi dấy lên nỗi lo âu. Hiện giờ Ngọc Thi đã phá vỡ phong ấn thoát ra ngoài, để tránh việc bị trấn áp lần nữa dưới đáy sông, nó bắt buộc phải gấp rút tìm kiếm ứng viên Kim Thi để củng cố sức mạnh tà ác của mình. Khắp thành Trường An này, biết bao nam thanh niên trai tráng, chỉ cần ôm tham vọng hay mưu đồ, đều có khả năng trở thành mục tiêu của Ngọc Thi.

Cũng may Lận Hiệu đã phái người theo sát gã đàn ông kia, nếu có động tĩnh gì bất thường sẽ lập tức đến thông báo.

Nàng vừa mải mê nghĩ ngợi, vừa cúi gằm mặt rảo bước quay về. Mới đến trước cửa nhã gian, bất thần Lận Hiệu từ trong bước ra, nàng xém chút nữa thì đ.â.m sầm vào n.g.ự.c hắn.

Lận Hiệu nhanh tay đỡ chặt hai vai nàng, đợi nàng đứng vững vàng rồi mới buông tay, khẽ hỏi: "Sao rồi?"

Thấm Dao lắc đầu: "Chắc là ta thần hồn nát thần tính thôi."

Lận Hiệu thoáng im lặng, rồi nhàn nhạt đáp: "Cẩn thận một chút cũng tốt."

Thấy thái độ ấy, Thấm Dao sinh nghi, chẳng lẽ Lận Hiệu vốn dĩ đã biết gã đàn ông kia từ trước? Nghĩ sao nói vậy, nàng bèn buộc miệng hỏi luôn: "Người đó là ai vậy?"

Khuôn mặt Lận Hiệu lạnh tanh như bầu trời trước cơn giông, cất giọng lãnh đạm: "Tên là Tăng Nam Khâm, là một Thượng Tá ở Đốc Quân phủ, đồng hương với Thôi thị."

Nói xong câu này, hắn không có vẻ gì muốn giải thích thêm. Thấm Dao hiểu ý, đoán chắc hắn vì thể diện của phụ vương nên không muốn vạch áo cho người xem lưng, nên cũng biết ý không gặng hỏi thêm.

Lúc này, A Hàn đã ăn uống no nê thỏa mãn, dùng khăn lau miệng bước ra, hào hứng nói: "A Dao, thế tử, ta no căng bụng rồi, chúng ta đi làm việc thôi!"

Thấy A Hàn mặt mày hồng hào rạng rỡ, Thấm Dao không khỏi bật cười, gật đầu bảo: "Ăn bao nhiêu của ngon vật lạ, giờ đến lúc xuất chiêu rồi. Sư huynh, huynh ra đầu ngõ đón mấy vị đệ t.ử của Phương trượng Duyên Giác đi. Muội sẽ sang Bùi phủ tìm người đồng song kia."

A Hàn dạ râm ran, xăng xái bước nhanh xuống lầu, rõ ràng đang tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời sư muội sắp đặt.

Ba người vừa bước ra đến cửa, đúng lúc có một cỗ xe ngựa chạy tới đỗ ngay trước cổng Bùi phủ.

Người bước xuống xe không ai khác là huynh muội Bùi Thiệu.

Thấm Dao chưa kịp lên tiếng chào hỏi, Bùi Mẫn đã nhác thấy nàng, mặt mày hớn hở, vội ngẩng lên nói gì đó với Bùi Thiệu.

Bùi Thiệu nương theo ánh mắt của muội muội nhìn về phía Thấm Dao. Khuôn mặt hắn koongg gợn chút biểu cảm, cũng không hề có ý nán lại chờ nàng, xoay gót đi thẳng vào trong phủ.

Ánh mắt Bùi Mẫn tối lại, vô thức dõi theo bóng lưng ca ca cho đến khi khuất hẳn sau cánh cửa mới lấy lại tinh thần, định bước sang đường đón Thấm Dao. Nhưng vừa quay đầu lại, Thấm Dao đã cười tươi rạng rỡ bước tới tự bao giờ.

Hai người mới xa nhau có mấy ngày mà cứ ngỡ như bao lâu rồi. Cứ nhìn nhau cười tủm tỉm, rà soát nhau từ đầu đến chân. Trong bụng chất chứa bao nhiêu tâm sự muốn kể, nhưng khi tụ hội lại thì đ.â.m ra lúng túng, chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Lận Hiệu trước nay ít khi chú ý đến những màn xã giao của tiểu thư khuê các. Thấy Bùi Mẫn và Thấm Dao cứ nhìn nhau cười tủm tỉm mà chẳng nói lời nào, hắn thầm nghĩ con gái chào hỏi nhau cũng lạ lùng thế sao, bất giác thấy làm lạ.

Lại nhớ đến Thấm Dao trước kia quanh năm suốt tháng ở lỳ trong Thanh Vân Quán, hiếm có cơ hội giao lưu với bạn bè đồng trang lứa. Đợt này vào thư viện kết giao được vài người bạn thân cũng là chuyện tốt, rảnh rỗi có chỗ mà hàn huyên giải khuây.

Bùi Mẫn ngắm nghía Thấm Dao một hồi, cười bảo: "Ta cứ có cảm giác mới hai ba ngày không gặp mà tỷ đã cao lên thì phải."

Vừa nói, nàng vừa đưa tay đo chiều cao giữa mình và Thấm Dao, gật gù cười: "Sắp cao hơn ta rồi này."

Thấm Dao ngạc nhiên đáp: "Ta vốn cao hơn muội mà, cái gì gọi là sắp cao hơn? Mà ta hỏi này, mấy ngày nay muội ở nhà làm gì? Tết Hoa Triều ca ca hắn có dẫn hắn đi chơi không?"

Nhắc đến chuyện này, Bùi Mẫn xìu xuống như quả bóng xì hơi, thiểu não rầu rĩ: "Ca ca ta từ lúc về, cứ như biến thành người khác ấy. Suốt ngày tránh ta như tránh tà, làm sao mà đưa ta đi chơi được."

Trong lòng Thấm Dao khẽ động, Bùi Thiệu quả thực có vấn đề. Chỉ lạ một nỗi, tại sao lần trước sư phụ dùng Kính Vô Nhai lại không nhìn ra sơ hở nào.

Lúc này, Bùi Mẫn chợt "Á" lên một tiếng, vừa ngượng ngùng vừa cười: "Đấy, mải nói chuyện với tỷ mà quên béng mời tỷ vào nhà. Nào, vào phủ ta chơi đi. Tối nay không được về đâu đấy, phải ở lại dùng bữa tối với ta."

Lời mời này như gãi đúng chỗ ngứa của Thấm Dao. Nàng vừa muốn điều tra Bùi Thiệu, vừa muốn canh chừng phủ họ Đường bên cạnh. Nếu được ăn tối, thậm chí kiếm cớ ngủ lại Bùi phủ thì còn gì bằng.

Nàng gật đầu cười tít mắt: "Được thôi, hôm nay ta đến vốn để tìm muội chơi mà, tiện thể chiêm ngưỡng khuê phòng của Bùi đại tiểu thư xem sao."

Bùi Mẫn nở một nụ cười cực kỳ tự tin: "Không phải ta tự khen đâu, ta giỏi nhất là trang trí phòng ốc đấy. Lát nữa tỷ vào viện của ta là biết ngay, bảo đảm thấy nhã nhặn thú vị lắm cho xem."

Thấm Dao cực kỳ thích vẻ mặt rạng rỡ của nàng, bật cười đưa tay nhéo má nàng một cái: "Trông muội đắc ý chưa kìa."

Bùi Mẫn đang định kéo Thấm Dao vào trong thì Thấm Dao bảo khoan đã, định nói với Lận Hiệu một tiếng. Bỗng nhiên A Hàn hớt hải chạy từ xa tới. Thấy Bùi Mẫn, miệng đang định mở to vội ngậm tịt lại.

Hắn từ nhỏ đã được Thanh Hư T.ử răn dạy kỹ lưỡng. Có những lời chỉ được thốt ra trước mặt sư phụ và sư muội, tuyệt đối không được bép xép trước mặt người ngoài, nhất là dính dáng đến chuyện trừ yêu diệt quỷ, kẻo rước họa vào thân.

Ban đầu hắn nhớ nhớ quên quên, vì tội ăn nói hàm hồ mà bị sư phụ phạt không biết bao nhiêu lần. Trầy trật mãi đến năm lên mười, cuối cùng cũng học được cách im lặng đúng lúc đúng chỗ.

Bùi Mẫn bỗng dưng thấy một tiểu đạo sĩ trẻ tuổi xông ra chặn đường, không khỏi ngạc nhiên. Nàng săm soi một lúc, định lên tiếng quát tháo thì Thấm Dao vội xen vào: "Huynh ấy là biểu huynh của ta. Thường ngày thích mặc đồ tăng đạo vậy thôi, chứ hiền lành chất phác lắm, không có ác ý gì đâu."

Thấy Bùi Mẫn bớt nghi ngờ, Thấm Dao kéo A Hàn ra một góc, thì thầm: "Sao thế?"

Mặt A Hàn lộ rõ vẻ nôn nóng, cũng hạ giọng đáp: "Ban nãy trên chiếc xe ngựa Thế t.ử phái đi đón chỉ có một đệ t.ử của Phương trượng Duyên Giác. Nghe bảo Phương trượng Duyên Giác vừa sai tiểu sa di từ núi Ngũ Ngưu vội vã chạy về truyền tin, bảo họ phải lập tức đến đó hỗ trợ bày trận. Có lẽ gặp phiền phức lớn rồi! A Dao ơi, sư phụ có mệnh hệ gì không?"

Tim Thấm Dao đ.á.n.h thót một cái, nàng cố kiềm chế sự bấn loạn, hỏi dồn: "Người đó còn nói gì nữa không? Có chuyển lời gì của sư phụ không? Sư phụ bảo chúng ta đến núi Ngũ Ngưu hay cứ ở lại trong thành?"

A Hàn lắc đầu: "Sư phụ bảo Ngọc Thi vẫn đang lẩn trốn trong thành, dặn chúng ta không được manh động, đợi sư phụ từ núi Ngũ Ngưu trở về rồi tính tiếp."

Biết Ngọc Thi không ở núi Ngũ Ngưu, Thấm Dao thở phào nhẹ nhõm: "Sư phụ dặn sao thì mình cứ làm vậy, đừng tự ý hành động."

Đoạn, nàng liếc sang bên kia đường, thấy Lận Hiệu đang tựa vai vào xe ngựa, tay ôm thanh kiếm, bộ dạng lơ đãng nghe đám Thường Vanh báo cáo. Ngẫm nghĩ một chút, nàng quyết định đích thân qua báo tin cho hắn, bèn quay sang Bùi Mẫn: "Bên kia có người bà con của ta, ta qua nói vài câu rồi quay lại ngay."

Bùi Mẫn tinh mắt đã nhận ra phía đối diện có một vị cẩm y công tử, vây quanh bởi đám tùy tùng, phong thái ra dáng con nhà thế gia. Gương mặt dẫu lạnh lùng sương gió nhưng ánh mắt cứ vô thức hướng về phía Thấm Dao.

Nghe Thấm Dao nói vậy, Bùi Mẫn lập tức vỡ lẽ, cười lém lỉnh: "Bà con của tỷ đông phết nhỉ! Đi đi, đi đi! Tối nay ta phải tra hỏi tỷ đàng hoàng mới được!"

Thấm Dao mặc kệ Bùi Mẫn trêu ghẹo, bước vội sang đường, nói với Lận Hiệu: "Ngọc Thi vẫn còn trong thành. Nếu Đường Khánh Niên đã dâng lễ vật ra mắt, không bao lâu nữa nó sẽ liên lạc với hắn. Bùi Thiệu cũng đầy rẫy sự mờ ám. Ta lo muội ấy sẽ gây bất lợi cho Bùi Mẫn. Tối nay ta phải tìm cách ngủ lại Bùi phủ mới được."

Lận Hiệu thoáng chần chừ, rồi gật đầu: "Được. Tối nay ta sẽ túc trực quanh đây."

Kể từ lần Thấm Dao mất tích vì cứu Phùng Sơ Nguyệt, hắn không bao giờ muốn để nàng mạo hiểm một mình nữa.

Thấm Dao cũng hiểu một mình nàng sức yếu chẳng thể đọ lại Ngọc Thi, bèn gật đầu: "Nếu có gì bất trắc, ta sẽ báo ngay cho huynh và sư huynh."

Dặn dò xong, nàng quay lại bên kia đường, cùng Bùi Mẫn bước vào Bùi phủ.

Bùi đại nhân đi vắng. Bùi phu nhân nghe con gái đưa đồng song tới chơi thì mừng rỡ ngạc nhiên. Mẫn nhi xưa nay chỉ chăm chỉ học hành, chẳng màng kết giao, hiếm khi mời bạn về nhà. Bà vội lật đật ra tận cửa đón, cười tươi: "Khách quý, khách quý!"

Thấy Thấm Dao, bà thoáng sững người. Sao cô nương này nhìn quen mắt thế nhỉ?

Lần trước đến bắt yêu, rõ ràng là một tiểu đạo sĩ cơ mà, giờ lại khoác lên mình y phục nữ tử, thảo nào Bùi phu nhân thấy quen quen mà không tài nào nhớ ra đã gặp ở đâu.

Ngẫm một lúc, bà đành quy cho lần đưa con đến thư viện chắc hẳn đã từng lướt qua nhau. Bà không nghĩ ngợi sâu xa, thăm hỏi gia cảnh Thấm Dao vài câu, rồi nhẹ nhàng cười bảo: "Con ngoan, cứ tự nhiên như ở nhà, đừng câu nệ gì cả nhé."

Bùi Mẫn kéo tay Thấm Dao đứng lên: "Mẹ, tụi con về phòng đây. Cù tiểu thư hiếm khi đến chơi, con đã mời tỷ ấy ở lại dùng bữa tối. Mẹ dặn dò dưới bếp chuẩn bị nhiều món ngon một chút nha."

Bùi phu nhân ngạc nhiên ra mặt, vội gật đầu lia lịa: "Tốt quá, tốt quá, con cứ chăm sóc Cù tiểu thư chu đáo, chuyện ăn uống mẹ sẽ thu xếp tươm tất."

Bùi Mẫn dẫn Thấm Dao về Mộc Tê Viện - nơi nàng sinh sống. Thấm Dao vừa bước vào đã thấy khoảnh sân được bày trí ngay ngắn, hoa cỏ dẫu không bạt ngàn nhưng lại điểm xuyết cực kỳ tinh tế, hợp tình hợp cảnh. Gian phòng bên trong rực sáng, đồ vật xếp đặt thanh nhã vô ngần.

Sau khi đưa Thấm Dao tham quan một vòng, Bùi Mẫn kéo nàng ngồi xuống, nở nụ cười tinh quái tra hỏi: "Khai mau! Vị lang quân ban nãy là ai?"

Thấm Dao vội vàng lảng sang chuyện khác, chỉ tay vào cái chặn giấy bằng ngọc mỡ cừu tạc hình con trâu nhỏ trên bàn học của Bùi Mẫn: "Ủa, sao chặn giấy lại tạc hình con trâu thế kia? À ra thế! muội tuổi Sửu đúng không!"

"Tỷ bớt đ.á.n.h trống lảng đi!" Bùi Mẫn nhìn nàng nửa cười nửa mếu: “Hôm nay mà không nói rõ, đừng hòng bước chân ra khỏi viện này."

Thấm Dao bị dồn vào chân tường, đành nhỏ giọt kể ra dăm ba câu.

Bùi Mẫn đâu dễ dàng buông tha, vừa cười vừa truy vấn. Ban đầu Thấm Dao còn "thà c.h.ế.t không khai", nhưng trình độ "tra khảo" của Bùi Mẫn quá lợi hại, ép nàng hết đường lui.

Đứt đoạn mãi, Thấm Dao mới chịu phơi bày được cỡ bốn năm phần sự thật, lúc này Bùi Mẫn mới buông tha.

Bùi Mẫn thẩn thơ một chốc, rồi gật gù khen ngợi liên tục: "Tốt! Tốt lắm! Vị Lan Vương thế t.ử này đối xử với tỷ cực kỳ tốt. Hiếm có người nào không phải dạng 'sáng nắng chiều mưa' như thế. Nghe nói tính tình cũng đàng hoàng, xứng với tỷ thì cũng không đến nỗi nào."

Nàng tuyệt nhiên không đả động đến những thứ phù phiếm như "môn đăng hộ đối" hay "gia thế", chỉ một câu "không đến nỗi nào với Thấm Dao", tự nghiễm nhiên xếp mình vào vị trí người nhà mẹ đẻ của nàng.

Thế nhưng, vừa dứt lời, chẳng hiểu nghĩ ngợi gì mà sắc mặt Bùi Mẫn đột ngột tối sầm lại.

Nhìn thấu tâm can bạn, Thấm Dao sực nhớ đến cái gã Hứa Thận Minh mà họ từng đụng độ trên núi Ngọc Tuyền. Thấy Bùi Mẫn lộ rõ vẻ muộn phiền, nàng vội chuyển chủ đề, gợi chuyện khác để nàng khuây khỏa.

Cả buổi chiều, Thấm Dao và Bùi Mẫn chuyện trò rôm rả, vô tư như hồi còn ở Thư viện Vân Ẩn. La bàn mang bên người nàng chẳng thấy báo động gì, Đường phủ nhà kế bên lại càng im ắng hệt mặt nước hồ thu, chẳng mảy may có động tĩnh.

Trời nhá nhem tối, Bùi phu nhân sai người mời Bùi Mẫn và Thấm Dao qua dùng bữa.

Bước vào hoa sảnh, trên bàn quả nhiên đã bày sẵn bao nhiêu của ngon vật lạ, rượu thơm nức mũi. Thế nhưng, vị trí chủ tọa chỉ có mỗi Bùi phu nhân, vắng bóng Bùi Thiệu và Bùi đại nhân.

Bùi phu nhân đon đả mời: "cha con sang nhà đồng liêu dự tiệc rồi. Ca ca con thì bảo mệt, chỉ kêu người mang ít đồ chay về phòng, không chịu ra đây dùng bữa chung với mọi người. Cơ mà thế cũng tiện, có Cù tiểu thư ở đây, đỡ phải kiêng dè."

"Hồi trước ca ca thích ăn mặn lắm mà, sao mấy hôm nay chỉ khăng khăng đòi ăn chay?" Bùi Mẫn vừa kéo Thấm Dao ngồi xuống, vừa thắc mắc nhìn mẫu thân.

Bùi phu nhân khẽ thở dài: "Từ lúc con chưa từ thư viện về, nó đã thế rồi. Chỉ chịu ăn chay, đụng tới thịt cá là lắc đầu. Tính tình cũng trở nên lầm lì ít nói hẳn. cha con bảo, có lẽ nó ở doanh trại Thương Châu nhìn thấy cảnh đao kiếm c.h.é.m g.i.ế.c nhiều quá nên trong lòng hơi chướng ngại, qua một thời gian sẽ ổn lại thôi."

Thấm Dao lẳng lặng nghe, càng lúc càng thấy Bùi Thiệu có vấn đề. Nàng tự nhủ đêm nay dù thế nào cũng phải kiếm cớ ăn vạ lại Bùi phủ, cốt để làm rõ trắng đen mọi chuyện.

Đúng lúc này, Bùi Mẫn rót cho nàng một ly rượu hoa đào, tươi cười dỗ dành: "Mùa xuân năm ngoái ta tự hái cánh hoa đào trong phủ ủ thành rượu đấy. Đem chôn dưới gốc mẫu đơn, mãi mấy hôm trước mới đào lên, vị đang lúc ngon nhất, thơm hơn rượu mua ngoài quán nhiều."

Thấm Dao vừa viện cớ tửu lượng kém, vừa tỏ ra "thịnh tình khó chối" mà uống cạn ly rượu. Vừa nuốt khỏi cổ, nàng lập tức la ó chóng mặt, rồi úp sấp mặt xuống bàn giả vờ say bí tỉ.

Hai mẹ con Bùi gia há hốc mồm kinh ngạc. Hồi lâu sau chưa định thần lại chuyện gì vừa xảy ra. Cuối cùng, Bùi Mẫn phì cười: "Không ngờ Tửu lượng của Thấm Dao lại tệ thế này! Ấy da, đêm nay cứ để tỷ ấy ngủ lại với con cũng được."

"Làm càn!" Bùi phu nhân khẽ quở trách: “Say rượu thì cũng chỉ chốc lát thôi, lát nữa là tỉnh. Chi bằng con đỡ Cù tiểu thư về phòng, đợi tỷ ấy tỉnh dậy rồi tính tiếp."

Bùi Mẫn đành răm rắp làm theo, chỉ mong Thấm Dao cứ thế ngủ say không biết trời trăng, khỏi phải về nữa thì tốt biết mấy.

Thấm Dao quả nhiên "đáp ứng" mong mỏi của Bùi Mẫn, vờ ngủ say sưa không biết trời trăng, nhịp thở đều đặn hệt như người đang chìm sâu vào giấc điệp.

Thấy đã quá giờ giới nghiêm, lát nữa quan binh sẽ đi tuần tra khắp phố, chẳng cách nào báo tin cho Cù phủ được nữa, Bùi phu nhân đành để Thấm Dao ngủ chung với Bùi Mẫn. Đích thân bà chỉ đạo tỳ nữ lau tay lau mặt cho Thấm Dao gọn gàng sạch sẽ đâu vào đấy rồi mới yên tâm về phòng chính.

Lần đầu tiên phải diễn kịch lừa người, Thấm Dao cũng thấy áy náy khôn nguôi, đành tự an ủi bản thân rằng làm thế là để giúp người trừ họa, hoàn cảnh ép buộc mới phải hạ sách này.

Thấy trời cũng đã khuya, Bùi Mẫn cởi bỏ trâm cài, rửa mặt sạch sẽ rồi lên giường. Nàng nương theo ánh sáng ngọn đèn lồng sừng cừu đọc sách một lúc, rồi mới nằm xuống cạnh Thấm Dao.

Khá lâu sau, Thấm Dao nghe tiếng thở của Bùi Mẫn trở nên nhịp nhàng, đều đặn, biết là nàng ấy đã ngủ say.

Nằm trong bóng tối, nàng kiên nhẫn đợi chờ. Mãi đến nửa đêm về sáng, chiếc la bàn trong n.g.ự.c cuối cùng cũng phát ra tiếng "cạch" nhẹ, kim chỉ nam bắt đầu từ từ xoay chuyển.

Thấm Dao lập tức mở mắt, điểm huyệt ngủ của Bùi Mẫn cho chắc ăn. Nàng nhẹ nhàng bước xuống giường, thi triển một trận pháp Mê Hồn với tốc độ nhanh nhất quanh giường để bảo vệ, rồi mới nín thở lẻn ra ngoài.

Nhảy qua bức tường viện của Bùi Mẫn, tiếng động từ chiếc la bàn dường như to hơn ban nãy một chút. Thấm Dao đi theo hướng kim chỉ nam, cẩn thận tiến tới. Khi đến khu vực hoa viên phía sau Bùi phủ, kim la bàn bỗng rung lên bần bật. Nàng nép vào gốc cây quan sát, nhận ra ngay đó là cánh cửa sơn son nhỏ từng phát hiện ra tà khí thông qua Kính Vô Nhai lần trước.

Ngay lúc nàng vừa ngước nhìn, cánh cửa khẽ phát ra tiếng động, một bóng đen thoắt biến ra bên ngoài.

Thấm Dao lập tức bám theo. Nàng ngậm vào miệng một viên Định Thần Đan, loại t.h.u.ố.c có khả năng triệt tiêu tối đa hơi thở của con người trong bóng đêm, giúp ẩn mình trước lũ yêu ma quỷ quái.

Cương thi thường bị thoái hóa tai và mắt cùng với sự thối rữa của x*c th*t, hầu hết dựa vào việc đ.á.n.h hơi để săn mồi. Phương pháp triệt tiêu hơi thở này với các loài ma quỷ khác có thể chỉ hiệu quả phần nào, nhưng để đối phó với cương thi lại linh nghiệm phi thường. Bởi vậy, sáng nay khi xuất hành, ngoài việc mang theo đan d.ư.ợ.c giải thi độc, nàng còn cẩn thận mang theo cả một lọ Định Thần Đan để đề phòng bất trắc.

Nhờ có Định Thần Đan hộ thể, Thấm Dao giảm bớt phần lớn nỗi e dè trong lúc bám đuôi. Đuổi tới trước cánh cửa sơn son, nàng vừa định mở cửa thì phát hiện nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài, đẩy thế nào cũng không lay chuyển. Nhìn quanh quất không thấy có cửa phụ nào khác, nàng đành liều mình phóng lên tường rào nhảy ra ngoài.

Vừa hạ cánh xuống từ đỉnh tường, một vòng tay rắn chắc từ trong bóng tối đã vươn ra đỡ trọn lấy nàng. Thấm Dao giật thót tim, suýt nữa hét toáng lên, nhưng rồi mùi hương thanh mát quen thuộc của người đó len lỏi vào khứu giác, khiến nàng vội rụt tay lại, hạ giọng gọi: "Thế tử?"

Lận Hiệu đặt nàng xuống, trầm ấm đáp: "Ừ."

Thấm Dao ngẩng đầu nương theo ánh trăng mờ ảo để nhìn hắn, hỏi dồn: "Huynh đợi ở đây từ lâu rồi sao?"

Lận Hiệu chưa kịp trả lời, A Hàn đã ló đầu ra từ đằng sau, thì thào: "Xích Tiêu của Thế t.ử bỗng nhiên ngân lên một tiếng, la bàn trong n.g.ự.c ta cũng động đậy. Tụi ta đoán bên Bùi phủ có chuyện chẳng lành nên bám theo âm thanh tới đây, vừa vặn thấy muội nhảy từ trên tường xuống."

Thấm Dao đảo mắt nhìn về bóng lưng đang khuất dần ở cuối ngõ, gấp gáp nói: "Người đó nếu không lầm chắc chắn là Bùi Thiệu. Đêm hôm khuya khoắt hắn mò mẫm ra ngoài, e là có liên can đến con cương thi ở núi Ngũ Ngưu. Chúng ta phải bám sát hắn."

Dứt lời, nàng moi từ trong n.g.ự.c ra mấy viên Định Thần Đan, đưa cho Lận Hiệu và A Hàn mỗi người một viên bảo họ uống.

Ba người không nói năng gì thêm, lẳng lặng bám theo Bùi Thiệu. Bùi Thiệu dáng người cao gầy, bước chân thoăn thoắt, tu vi võ công rõ ràng thuộc hàng khá giả. Có điều trên tay hắn ôm khư khư một bọc đồ lớn, chẳng rõ chứa cái gì bên trong.

Có lẽ nhờ công dụng của viên Định Thần Đan, Bùi Thiệu hoàn toàn không hề mảy may phát giác, chỉ cắm cúi bước đi thật nhanh.

Càng bám đuôi, Thấm Dao và mọi người càng thấy lạ kỳ. Sao hướng đi của gã này lại giống hệt đường tới Nam Uyển Trạch thế nhỉ?

Đang lúc hồ nghi, trước mặt quả nhiên hiện ra một mặt hồ bạc lấp lánh dưới ánh trăng. Khung cảnh thanh bình đến rợn người, đúng là Nam Uyển Trạch chứ đâu!

Bùi Thiệu cứ thế đi thẳng vào khu rừng nhỏ ven hồ.

Thấm Dao và đồng bọn bám theo ở một khoảng cách vừa vặn, không xa không gần, nín thở rón rén bước vào khu rừng.

Giữa khoảng đất trống ven hồ đã có cả tá nam thanh niên đứng túm tụm, mặt mũi đờ đẫn vô hồn như những khúc gỗ c.h.ế.t. Lạ thay, mỗi người đều ôm chặt một cái bọc trên tay.

Chính giữa đám đông là một nữ t.ử thướt tha, được vây quanh như trăng sao hội tụ, đang cong cớn nói gì đó.

Thấm Dao cố rướn mắt muốn nhìn rõ mặt nàng ta, nhưng người đó cứ quay lưng về phía khu rừng, chẳng chịu quay đầu lại.

Đột nhiên, một gã nam t.ử bước tới trước mặt nữ tử, quỳ thụp xuống đất, hai tay dâng bọc đồ lên cao như đang cung tiến lễ vật.

Nữ t.ử đó thong dong vỗ tay hai cái, đủng đỉnh mở cái bọc ra. Lập tức, một mùi m.á.u tươi tanh nồng nặc sặc sụa lan tỏa khắp không gian.

Thấm Dao và mọi người trố mắt nhìn, mặt mày biến sắc. Trong cái bọc đó lại là một đống nội tạng đầm đìa m.á.u tươi!

Nữ t.ử ghé mũi ngửi thử đống nội tạng đó, vẻ mặt đầy mãn nguyện gật gù: "Hừm, hàng tốt đấy, chủ nhân chắc chắn sẽ thích."

Rồi nàng ta quay sang gã nam tử: "Đã chôn cất t.h.i t.h.ể cẩn thận chưa? Đừng để lộ đuôi đấy. Trận pháp chưa lập xong, chủ nhân không muốn rước thêm rắc rối, lôi kéo lũ hòa thượng đạo sĩ tọc mạch phá hỏng đại sự đâu."

Gã nam t.ử kia chỉ biết gật đầu như cái máy vô hồn.

Nữ t.ử cười ré lên đắc thắng, vươn tay vút nhẹ lên má gã nam t.ử như để ban thưởng, rồi uốn éo vòng eo, quay lưng lại đối diện với nhóm nam thanh niên đang đứng.

Cú xoay người ấy đã phơi bày toàn bộ khuôn mặt nàng ta dưới ánh trăng tỏ.

Lận Hiệu và Thấm Dao đồng thời giật nảy mình. Kẻ vừa quay lại có dung mạo quyến rũ c.h.ế.t người, từng cái liếc mắt đưa tình đều toát lên vẻ lẳng lơ nhập tận cốt tủy. Không ai khác, là ả đào Xuân Kiều - người đã ném hoa trêu ghẹo Lận Hiệu tại lầu Hiểu Phong.

Xuân Kiều lạnh lùng lia mắt về phía Bùi Thiệu vừa mới gia nhập. Thấy Bùi Thiệu vẫn đứng thẳng tắp, không chịu quỳ hay khom lưng, sắc mặt nàng ta tối sầm lại. Nàng ta hùng hổ bước tới, giật phắt cái bọc trên tay hắn, vừa mở ra liếc qua đã quăng mạnh xuống đất, mắng xối xả: "Lần nào cũng xách gà xách vịt tới đối phó với chủ nhân, ngươi coi chủ nhân là cái thá gì? Nếu không phải vì trận pháp chưa xong, bọn ngươi vẫn còn giá trị lợi dụng, thì chủ nhân đã hút cạn m.á.u các ngươi từ lâu rồi!"

Nói rồi, khuôn mặt nàng ta hiện rõ nét hung tợn, giáng một cú tát như trời giáng xuống Bùi Thiệu. Cú tát mang theo sức mạnh kinh người, dù có võ công như Bùi Thiệu cũng bị đ.á.n.h quỵ một gối, suýt chút nữa ngã nhào.

Hắn c.ắ.n răng chịu đựng, sống lưng vẫn giữ thẳng tắp, gượng gạo chống đỡ lực từ bàn tay Xuân Kiều, chầm chậm đứng lên.

Xuân Kiều phẫn nộ trở tay tung thêm một đòn hiểm ác. Lần này Bùi Thiệu không thể trụ vững, loạng choạng ngã xuống đất.

"Cái thứ hồn xiêu phách tán mà dám làm cao trước mặt ta à?" Xuân Kiều giẫm hẳn chân lên cánh tay Bùi Thiệu, cười lạnh nhạt, ra sức chà đạp như đạp bùn.

Bùi Thiệu cau mày đau đớn, sắc mặt nhợt nhạt như giấy, nhưng vẫn c.ắ.n chặt răng, không hé nửa lời rên la.

"Cả ngươi nữa!" Xuân Kiều rút chân khỏi người Bùi Thiệu, vung tay tát thẳng mặt một gã nam t.ử khác đang đứng nghiêm trang gần đó: “Chủ nhân cần tim gan người sống, mà hai đứa bây lại rước mớ nội tạng gà vịt thối tha tới lừa chủ nhân! Nói cho mà biết, chủ nhân đã nhịn bọn bây lâu lắm rồi! Ta sẽ báo cáo ngay cho chủ nhân để ngài ấy hút sạch m.á.u bọn bây thành xác khô, tới tư cách làm cái thây ma vật vờ cũng chẳng còn đâu!"

Vừa chửi, nàng ta vừa vung chân đá tới tấp vào chân gã nọ. Gã vẫn đứng sừng sững, không kêu la cầu xin dù chỉ một tiếng. Thái độ ấy càng làm Xuân Kiều điên tiết. Nàng ta tung một cú đá trời giáng vào bụng dưới gã. Gã lảo đảo lui lại mấy bước rồi ngã nhào xuống đất.

Khuôn mặt gã nhăn nhúm vì đau, khóe miệng bật máu. Dẫu vậy, Lận Hiệu và đồng bọn vẫn nhận ra đường nét khôi ngô tuấn tú của gã, suýt chút nữa thốt lên kinh ngạc: Đó là Hứa Thận Minh!