Vừa bước đến trước mặt Thấm Dao, Lận Hiệu đã thu lại nụ cười, trở về với vẻ mặt lạnh nhạt vốn có. Hắn liếc nhìn Vương Ứng Ninh và Tần Viện đứng bên cạnh nàng, rồi nhẹ giọng bảo Thấm Dao: "Cù tiểu thư, lúc nãy ngoài cổng vườn ta có gặp ca ca của cô, huynh ấy đang ráo riết tìm cô, hình như có chuyện gì gấp lắm. Huynh ấy đang đứng phía đằng kia, để ta dẫn cô qua đó nhé?"
Thấm Dao nhìn Lận Hiệu với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, do dự một lát rồi khẽ gật đầu: "Được thôi, phiền Thế t.ử dẫn đường."
Vừa nói, nàng vừa liếc nhanh về phía Vương Ứng Ninh và Tần Viện. Nàng thấy Vương Ứng Ninh hơi quay đầu đi, ánh mắt xa xăm hướng về một góc vô định trong vườn, khuôn mặt toát lên vẻ tĩnh lặng, bình thản. Ngược lại, Tần Viện lại đỏ bừng cả mặt, cúi gằm xuống, gần như giấu hẳn mặt vào ngực.
Lận Hiệu không để cho Thấm Dao có thêm thời gian suy nghĩ, quay lưng rảo bước ra ngoài vườn. Thấm Dao đành vội vã từ biệt Vương, Tần hai người để theo sát gót Lận Hiệu.
Khi hai người đã ra khỏi vườn, bước đến một nơi tĩnh lặng, Thấm Dao ngó nghiêng tứ phía mà chẳng thấy bóng dáng ca ca mình đâu cả.
"Thế tử, vụ án ở Đại Lý Tự đã có kết quả gì rồi sao?" Thấm Dao ngây ngô lên tiếng hỏi.
Lận Hiệu nào có tâm trí bận tâm đến vụ án ở Đại Lý Tự, hắn đi thẳng vào vấn đề: "Lúc nãy Hạ Địch có ức h.i.ế.p nàng không?"
Nếu không phải vì tình cờ gặp Tưởng Tam lang trong bữa tiệc, hắn chẳng thể nào biết được tối nay Thấm Dao cũng có mặt tại phủ Vi Quốc công, càng không hề hay biết chuyện nàng bị Hạ Địch bám đuôi.
Gương mặt Thấm Dao chùng xuống, giọng lạnh nhạt: "Ta cứ tưởng phủ Vi Quốc công là gia tộc lâu đời danh giá, con cái trong nhà ắt hẳn phải biết rõ lễ nghĩa, ai ngờ vị Hạ công t.ử kia lại cư xử đường đột, thô lỗ đến vậy. Lúc nãy ta đã ra tay cảnh cáo hắn một phen, chắc từ nay hắn chẳng dám làm càn nữa đâu."
Dù đã biết qua loa ngọn nguồn sự việc, nhưng khi nghe chính miệng Thấm Dao xác nhận, lòng Lận Hiệu vẫn dấy lên một cơn tức nghẹn. Hắn im lặng một hồi lâu mới thốt lên: "Nàng yên tâm, sau này tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa."
Nghe lời cam kết chắc nịch như vậy, Thấm Dao khẽ giật mình. Thế giới xung quanh dường như đột ngột tĩnh lặng lạ thường, mọi âm thanh đều bị một thế lực vô hình nào đó chặn đứng.
Thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của Thấm Dao, Lận Hiệu cảm thấy hai ma manh nóng ran. Nhưng lời đã nói ra rồi, có gì mà phải giấu giếm nữa. Hắn quyết định chiều theo lòng mình, mượn ánh đèn lồng trong vườn để chăm chú ngắm nhìn Thấm Dao.
Hắn rất hiếm khi thấy nàng ăn mặc lộng lẫy, nhất là khi mặc màu phấn hoa mai dịu dàng này, trông nàng thanh tao và cuốn hút vô cùng. Kiểu váy áo theo mốt hiện hành, phần váy ngắn phía trước n.g.ự.c thắt nơ cao, làm tôn lên đôi xương quai xanh nhỏ nhắn, xinh xắn. Lớp vải rủ mềm mại bám sát cơ thể, lấp ló đường cong e ấp của thiếu nữ.
Đầu óc Lận Hiệu bỗng chốc quay cuồng, hắn vội vàng lảng mắt đi nơi khác. Thời triều đại này, quan niệm khá cởi mở, không ít phụ nữ tự hào khoe vẻ đẹp đầy đặn của mình, nhất là trong chốn cung đình. Hắn vốn chẳng lạ lẫm gì với những cảnh phong tình, lả lơi, nhưng chưa từng thấy ai mang vẻ đẹp vừa e ấp vừa đầy sức gợi như Thấm Dao.
Thấm Dao vẫn còn cảm thấy lúng túng trước lời nói của Lận Hiệu, hoàn toàn không để ý đến cái nhìn có phần đường đột của hắn. Lúc này, cả hai người, kẻ thì suy nghĩ vẫn vơ, người thì âm thầm nghi hoặc, cùng chìm vào sự im lặng ngắn ngủi.
Đang lúc không biết làm sao phá tan bầu không khí ngượng ngùng này, chợt có tiếng bước chân bình bịch vang lên, tiếng gọi từ xa vọng lại: "Thập Nhất ca! Thập Nhất ca! Huynh đâu rồi?"
Lận Hiệu vừa nghe thấy giọng nói này, gương mặt đã hiện rõ vẻ đau đầu. Nhìn quanh quất một hồi, hắn vội nắm c.h.ặ.t t.a.y Thấm Dao, kéo nàng núp sau một lùm hoa. Bụi hoa cao ngang người, cành lá sum suê, đủ để giấu kín hai người.
Thấm Dao tròn mắt ngạc nhiên. Lận Hiệu vội đưa tay ra hiệu cho nàng giữ im lặng. Thấm Dao ngoan ngoãn nấp theo hắn sau bụi hoa, lòng trộm tò mò không biết ai mà lại khiến Lận Hiệu phải sợ hãi tránh né đến vậy.
Nàng nín thở nhìn qua kẽ lá, thấy một thiếu nữ đang hớt hải chạy tới. Đến gần, thiếu nữ đó bỗng khựng lại, ngạc nhiên "ủa" một tiếng, ngó quanh quất: "Lạ thật, Thập Nhất ca không có ở đây sao?" Người đó là Công chúa Khang Bình ngỗ ngược.
Lát sau, từ phía sau Khang Bình, một thiếu nữ khác cũng chầm chậm bước tới. Vẻ mặt nàng ta cũng tràn đầy nghi hoặc, nhưng không bốc đồng như Khang Bình, chỉ nhíu mày quan sát xung quanh.
"A Nguyên, sao muội lại theo ra đây? Không phải muội nói còn có việc, bảo ta tự đi tìm Thập Nhất ca sao?" Khang Bình ngạc nhiên hỏi khi thấy Hạ Nguyên theo sát phía sau.
Nét mặt Hạ Nguyên thoáng lúng túng, nàng ta khẽ trả lời: "Muội sợ tỷ đi một mình lại lạc đường, nên đành phải đi theo. Tỷ thấy Thập Nhất ca ở đâu không?"
"Chưa thấy, chắc huynh ấy không có ở đây, chúng ta đi chỗ khác tìm thử xem."
"Lạ thật, muội vừa thấy Thập Nhất ca đi hướng này mà." Sự tò mò vẫn hiện rõ trên mặt Hạ Nguyên, nàng ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Thấm Dao khẽ nhướng mày. Hạ tiểu thư quả nhiên không phải dạng vừa. Rõ ràng là cô ta muốn tìm cái người gọi là "Thập Nhất ca" đó, nhưng lại cố tình xúi giục người khác đi tìm hộ. Cô nàng Công chúa Khang Bình kia cũng thật kỳ lạ, xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng lại quá đỗi ngây thơ, bị người ta lợi dụng mà không hề hay biết. Ơ, khoan đã... người mà hai người họ đang nhắc đến là "Thập Nhất ca", chẳng lẽ lại là Lận Hiệu?
Nàng quay sang nhìn Lận Hiệu, bắt gặp hắn đang đăm chiêu nhìn theo bóng lưng Hạ Nguyên.
Khi bóng dáng hai cô nương kia vừa khuất dạng, Thấm Dao định mở lời thì vô tình cúi xuống, phát hiện tay mình vẫn nằm gọn trong tay Lận Hiệu. Mặt nàng bừng đỏ, vội vàng rút tay lại.
Lận Hiệu bối rối không biết giấu mặt vào đâu. Hắn muốn thanh minh nhưng lại sợ mình càng nói càng lộ rõ ý đồ, đành mặt dày giải thích: "Khang Bình tính tình hay bốc đồng, lỡ nó thấy ta và nàng đứng đây với nhau rồi lại bêu rếu lung tung, ảnh hưởng đến thanh danh của nàng."
Nhưng hắn tuyệt nhiên không nhắc đến hành động nắm tay thất thố của mình.
Thấm Dao hơi bối rối hắng giọng. Im lặng một lát, nàng chợt nhớ ra điều gì đó, rướn người lên nhìn ra ngoài: "Muộn rồi, hội thơ trong vườn chắc đã bắt đầu. Nếu Thế t.ử không còn chuyện gì khác, ta xin phép cáo từ trước." Nói xong, nàng mỉm cười với hắn, xoay lưng lách qua lùm hoa, bước nhanh ra ngoài.
Lận Hiệu vô thức bước theo nàng hai bước, muốn tìm lý do để trò chuyện thêm. Nhưng nghĩ lại, nơi đây đông người qua lại, lỡ ai đó nhìn thấy hai người sánh bước bên nhau sẽ mang rắc rối không đáng có cho Thấm Dao, hắn đành thôi.
Thấm Dao vội vàng rảo bước trên con đường nhỏ dẫn ra trước hoa viên, tình cờ đụng ngay Cù T.ử Dự và Phùng Bá Ngọc. Bên cạnh hai người họ là một thanh niên có khuôn mặt vuông chữ điền, đôi môi dày, nhìn quen quen, hình như là vị Vương công t.ử từng bị vu khống g.i.ế.c người ở phường Bình Khang lần trước.
"Ca ca, Phùng đại ca." Thấm Dao dừng bước, chào ca ca và Phùng Bá Ngọc.
Thấy Thấm Dao có vẻ như đang thả hồn bay bổng, Cù T.ử Dự tò mò liếc ra phía sau lưng nàng: "Sao muội lại đi từ hướng đó lại đây?"
"Trong vườn đông người ngột ngạt quá, muội ra ngoài tản bộ một chút thôi." Thấm Dao suýt quên mất ông anh mình tinh tường khó qua mặt, vội vàng trấn tĩnh, trả lời cẩn thận.
Mỗi lần Phùng Bá Ngọc gặp cô muội muội của Cù T.ử Dự đều cảm thấy tinh thần phơi phới lạ thường. Thấy hôm nay nàng chải kiểu tóc hai búi tròn xoe, xinh xắn như búp bê ngọc tạc, hắn nhịn không được bật cười: "A Dao muội muội, lúc nãy ca ca muội tất tả đi tìm muội khắp nơi trong bữa tiệc mà không thấy. Mấy món muội thích ăn hôm nay có đủ cả đấy, muội đã nếm thử chưa? Món thịt nai nướng đó đúng là tuyệt cú mèo."
Nhắc đến đồ ăn, mọi cảm xúc rối bời trong lòng Thấm Dao dường như tan biến đi không ít. Nàng nghiêm túc gật đầu: "Thịt nướng khá mềm và mọng nước, nhưng so với Phú Xuân Trai thì vẫn còn kém một chút."
"Ồ? Thịt nai nướng ở Phú Xuân Trai ngon đến vậy sao? Bữa nào có dịp phải ghé qua ăn thử mới được." Phùng Bá Ngọc mới đến Trường An chưa lâu, còn nhiều nơi chưa biết đến. Nghe Thấm Dao nói vậy, hắn không khỏi nổi trí tò mò.
Vương Dĩ Khôn vốn tính tình cởi mở, cũng chen vào nói thêm: "Đúng vậy, thịt nai nướng ở Phú Xuân Trai ngon đã đành, nhưng quý nhất là món Linh Sa Hoắc kìa, món đó đúng là cực phẩm thế gian hiếm thấy."
"Đúng, đúng, đúng." Thấm Dao vỗ tay tán thành: “Lần nào đến Phú Xuân Trai, muội cũng gọi món Linh Sa Hoắc. Tiếc là chủ tiệm cứ ba, năm, bảy lại nghỉ bán, không phải lúc nào đến cũng được thưởng thức."
Ba người mải mê trò chuyện rôm rả, kẻ tung người hứng không dứt ra được.
Cù T.ử Dự đứng bên cạnh vuốt cằm, nhíu mày khó hiểu. Sao câu chuyện lại quay ngoắt sang ẩm thực Trường An thế này?
Hạ Nguyên và Khang Bình đang bước ra ngoài cổng, vừa thấy Thấm Dao đi cùng Cù T.ử Dự và mọi người thì giật mình. Nàng ta vội kín đáo nhìn về phía sau Thấm Dao, không thấy Lận Hiệu đi cùng, nét mặt mới giãn ra đôi chút.
Khang Bình lại mở to mắt, trân trân nhìn Phùng Bá Ngọc: "Ngươi, sao ngươi lại ở đây?"
Nụ cười trên môi Phùng Bá Ngọc nhạt đi, hắn hờ hững đáp: "Công chúa hỏi lạ thật. Dĩ nhiên là Phủ Quốc công gửi thiệp mời ta đến rồi."
Nhận ra thái độ e dè, ngượng ngùng của Khang Bình khác hẳn với vẻ tự nhiên thường ngày, Hạ Nguyên không khỏi ngạc nhiên. Nàng ta liếc nhìn Phùng Bá Ngọc từ đầu đến chân. Tuy y phục của hắn có phần giản dị, nhưng dung mạo tuấn tú tựa ngọc, phong thái bất phàm, quả là một mỹ nam t.ử hiếm có. Hạ Nguyên lập tức hiểu ra điều gì đó trong lòng.
Đúng lúc này, Hạ Lan và Hạ Địch cũng vừa bước ra khỏi khu vườn. Vừa thấy nhóm Cù T.ử Dự, Hạ Lan bèn tươi cười chào: "Ba vị tam khôi đều có mặt ở đây cả rồi. Chốc nữa làm thơ tranh tài chắc sẽ vui lắm đây, mời các vị vào trong."
Cù T.ử Dự và mọi người mỉm cười chắp tay đáp lễ, khiêm tốn nói vài lời.
Ánh mắt Hạ Địch khéo léo lướt qua người Thấm Dao. Nhìn thấy nàng mang vẻ lạnh như băng, không thèm liếc nhìn mình lấy một cái, hắn bẽn lẽn đưa tay vuốt mũi, cười cười mời mọi người vào trong vườn.
Trong khu vườn, tiếng ồn ào huyên náo vang vọng.
Hạ Nguyên đã nghĩ ra một ý tưởng vô cùng độc đáo. Nàng ta sai bọn gia nhân khiêng ghế ra ngoài, xếp thành hai hàng ở giữa sân. Trước mặt mỗi người đều có một chiếc bàn nhỏ chạm khắc hoa mai xinh xắn. Trên bàn bày biện vô số điểm tâm, trái cây, đi kèm là bình rượu thơm lừng và một chiếc ly nhỏ, ai nấy tự mình rót rượu thưởng thức. Các vị công tử, tiểu thư tự do chọn chỗ ngồi, không phân chia đẳng cấp hay quan hệ họ hàng. Cách sắp xếp này vừa thoải mái, vừa tạo cơ hội để mọi người kết giao, làm quen với nhau.
Lúc này đã có không ít khách ngồi yên vị dưới sự dẫn dắt của gia nhân. Giữa vòng tròn mọi người, một vị nam t.ử đang đứng chắp tay sau lưng, cất cao giọng ngâm nga một bài thơ gì đó với nhịp điệu trầm bổng, thi thoảng lại làm cho các tiểu thư che miệng cười rúc rích.
Thấm Dao cố nheo mắt nhìn cho rõ, thì ra người đó có dáng vóc ục ịch, nặng nề, lớp mỡ trên người rung rinh theo từng động tác của hắn. Đích thị là vị Khổng công t.ử bị phỏng tay trong đình lúc nãy đây mà.
Hắn ta mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm một tờ giấy mây trắng muốt, dõng dạc ngâm lớn: "Dám hỏi trăng sáng ở nơi nao, Phủ Vi Quốc công vốn tĩnh lặng. Mẫu đơn, thược d.ư.ợ.c đều phai nhạt, Chỉ vì giai nhân chiếm ngôi đầu."
Ngâm xong, hắn hướng về phía Trần tiểu thư, người lúc nãy bị ướt áo, cúi gập người và nói: "Ta ngẫu hứng làm một bài, xin tặng cho giai nhân trong lòng ta, mong chư vị góp ý."
Khuôn mặt Trần Du Kỳ lập tức chuyển sang một màu xanh xám khó coi. Mọi người cố gắng nhịn cười, có người còn cố tình hô lớn: "Tuyệt tác! Tuyệt tác! Khổng nhị công t.ử quả nhiên không hổ danh, tài năng thi phú thật xuất sắc! Thật khiến chúng ta mở rộng tầm mắt!"
"Quá khen! Quá khen! Tài năng của ta có thể xem là tầm thường về mọi mặt, riêng về thi phú, ta tự nhận mình cũng có chút năng khiếu." Khổng Duy Đức vô tư nhận lấy lời khen ngợi mà không hề nhận ra sự chế giễu ẩn giấu trong đó.
Hạ Địch nén nụ cười, dẫn nhóm Cù T.ử Dự tìm chỗ ngồi, rồi mỉm cười với Khổng Duy Đức: "Khổng huynh, mấy vị bằng hữu của huynh vừa đến đây. Đây là Cù T.ử Dự Cù công tử, tân khoa Trạng nguyên năm nay. Kế bên là Bảng nhãn Phùng Bá Ngọc Phùng công tử. Còn vị này chắc huynh cũng biết, là Vương Dĩ Khôn Vương công tử, con trai của Vương Thượng thư bộ Hộ. Hôm nay khó có dịp hội ngộ đông đủ như thế này, mấy vị tài hoa xuất chúng hẳn phải so tài một phen."
Khổng Duy Đức liếc nhìn nhóm Cù T.ử Dự với vẻ kiêu ngạo, vẩy tay một cái hờ hững nói: "Không dám, không dám. Làm thơ phú là trò tao nhã, yên bình nhất trên đời, nếu cố tình đua tranh chỉ để thỏa mãn thói háo thắng của người đời, thì lại tự biến mình thành kẻ phàm phu tục tử. Ta vốn dĩ chẳng màng tới cái hư danh này, đêm nay dĩ nhiên cũng không phá lệ."
Hạ Lan cũng cười họa theo: "Khổng công t.ử nói chí phải. Tối nay chúng ta chủ yếu dùng thơ để giao lưu, nhưng trọng điểm vẫn là vui vẻ tận hưởng, thư giãn tinh thần."
Có người ranh mãnh châm biếm: "Phải chăng Khổng công t.ử thấy ba vị tam khôi năm nay đến dự, sợ so tài thất bại thì mất mặt, nên mới không dám tỷ thí chứ gì?"
"Nói láo! Nói láo!" Khổng Duy Đức phẫn nộ quát lên: “So thơ thì ta chưa bao giờ biết sợ. Chẳng qua ta không thèm làm chuyện đó thôi."
Cả sân vườn rộ lên tràng cười vang dội.
Bên này, nhóm Thấm Dao vừa định ngồi xuống thì có người tiến lại gần gọi Vương Dĩ Khôn: "Ca ca."
Thấm Dao quay đầu lại, nhận ra đó là Vương Ứng Ninh, không khỏi bàng hoàng. Nhìn khuôn mặt vuông vức, da ngăm ngăm của Vương Dĩ Khôn, rồi lại nhìn khuôn mặt trái xoan trắng hồng của Vương Ứng Ninh, nàng thực sự thấy không thể tin nổi. Hóa ra không phải huynh đệ ruột nào trên đời cũng giống nhau như đúc giống nàng và ca ca mình.
"Tam muội." Vương Dĩ Khôn vội đứng lên giới thiệu Vương Ứng Ninh: “Đây là hai người bạn học của huynh, Cù công t.ử Cù T.ử Dự, Phùng công t.ử Phùng Bá Ngọc. Còn đây là muội muội của Cù công tử, Cù tiểu thư."
Vương Ứng Ninh gật đầu chào hỏi Cù T.ử Dự và Phùng Bá Ngọc, rồi kéo tay Thấm Dao, nở nụ cười hiền hậu: "Lúc nãy ở bữa tiệc tối ta đã gặp Cù tiểu thư rồi."
Cả năm người cùng kéo nhau ngồi sát vào một góc.
Đột nhiên có người thì thầm bên tai: "Ái chà? Thái t.ử điện hạ và Ngô Vương điện hạ cũng tới dự tiệc kìa. Phủ Vi Quốc công đêm nay thật náo nhiệt quá."
Thấm Dao cùng mọi người quay lại nhìn. Quả nhiên thấy hai nam t.ử tuấn tú, y phục lộng lẫy bước vào, xung quanh là vô số người theo hầu.
Thấm Dao lập tức nhận ra hai người đó là những công t.ử nàng đã gặp cùng Lận Hiệu ở Đông Lai Cư dạo nọ. Người trông chững chạc hơn một chút chắc hẳn là Thái tử, với khí chất tao nhã, toát lên phong thái của một bậc học giả uyên thâm. Người trẻ tuổi hơn có lẽ là Ngô Vương, vóc dáng cao ráo, nét mặt tuấn tú, nhưng lại mang chút vẻ cao ngạo khó gần. Ngài đang quay sang trò chuyện với Hạ Nguyên.
Chỉ một lát sau, Khang Bình và Lận Hiệu cũng bước vào. Lận Hiệu người cao, chân dài nên bước đi rất nhanh. Khang Bình gần như phải chạy lon ton mới theo kịp, bị thúc ép đến mức tức giận dậm chân gọi: "Thập Nhất ca!"
Nghe tiếng gọi, Lận Hiệu mới dừng lại đợi, vẻ mặt thoáng qua chút bất lực.
Khi cả nhóm tiến lại gần, mọi người đều đồng loạt đứng dậy hành lễ.
Sau khi đáp lễ xong, Hạ Nguyên kéo mọi người đến những chiếc ghế trống ở hàng ghế đầu, mỉm cười nói: "Đêm nay ở phủ chúng ta, không có phân biệt sang hèn. Dù là Khang Bình hay Thập Nhất ca ca, hay cả Thái t.ử điện hạ, đều phải ngồi chung với mọi người thôi. Chút nữa mà bắt được hoa trong trò đ.á.n.h trống truyền hoa, thì mọi người đều sẽ bị phạt làm thơ đấy nhé."
Thái t.ử có vẻ rất hào hứng, tươi cười nói: "Đương nhiên rồi. Chỉ có điều, tài làm thơ của ta có hạn, lỡ mà làm không ra hồn, liệu có thể dùng rượu phạt để tạ lỗi không?"
"Phạt rượu cũng không được tha. Thái t.ử ca ca thổi sáo rất hay, nên phải phạt huynh biểu diễn một khúc 'Mai Hoa Dẫn' mới được." Giọng nói của Hạ Nguyên nũng nịu, nụ cười làm say đắm lòng người.
Ngô Vương không rời mắt khỏi nàng, cười trêu chọc: "Thì ra đêm nay là Hồng Môn Yến. Thật khó xử quá, Thất ca của muội vừa không biết làm thơ, lại chẳng biết đ.á.n.h đàn, thổi sáo, chút nữa chắc chỉ có nước chịu bẽ mặt thôi."
"Thất ca nổi danh với tài vẽ tranh chữ thư pháp, nếu có thể biểu diễn ngay tại chỗ thì quả là một nhã sự." Hạ Nguyên mỉm cười tươi tắn.
Vài người vừa cười vừa trò chuyện rồi cùng ngồi xuống.
Các vị khách trong sân hôm nay đều là nam thanh nữ tú độ tuổi thanh xuân phơi phới, đầy nhiệt huyết, đam mê vui chơi giải trí. Ngay cả những người bình thường trầm tính, ít nói nhất, khi bị cuốn vào không khí náo nhiệt này cũng trở nên năng động, hoạt bát hơn. Cả khu vườn râm ran tiếng nói cười vui vẻ.
Thấm Dao ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng từ chiếc bàn nhỏ hình cánh hoa, cơn thèm rượu lại nổi lên, bèn lén tự rót cho mình một ly. Nếm thử một ngụm, nàng nhận ra mùi vị vừa đậm đà, thơm lừng lại không quá gắt, uống ngon hơn hẳn những loại rượu trước đây nàng từng thử. Nàng khẽ bật ra một tiếng thở dài thỏa mãn, cười híp mắt khen nhỏ: "Rượu ngon thật! Rượu ngon thật!"
Phùng Bá Ngọc thấy vậy, trên mặt cũng tự động nở một nụ cười vui vẻ.
Cù T.ử Dự thì chau mày nhắc nhở Thấm Dao: "Muội uống ít thôi, kẻo sáng mai lại kêu đau đầu đấy."
"Biết rồi, biết rồi." Thấm Dao nháy mắt với Vương Ứng Ninh, đùa: "Ông ca ca của muội cái gì cũng tốt, chỉ có điều hay lo bao đồng, đôi khi còn lắm lời hơn cả mẹ muội nữa. Lắm lúc muội còn ngờ cái chức trạng nguyên của huynh ấy là do nói nhiều quá mà có được đấy."
Vương Ứng Ninh che miệng cười khúc khích, quay sang nhìn Cù T.ử Dự. Vừa khéo, Cù T.ử Dự cũng đang nhìn Thấm Dao với ánh mắt bất lực. Hai ánh mắt chạm nhau, khiến cả hai đều có chút ngại ngùng, lúng túng. Họ vội gật đầu chào nhau rồi nhanh chóng quay đi, tránh ánh mắt của đối phương.
Ngay lúc đó, tiếng trống rộn rã dội lên liên hồi. Vòng đầu tiên của trò đ.á.n.h trống truyền hoa đã chính thức bắt đầu.