Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 189

Viên quân sư nín thở, cảm thấy khoảng thời gian im lặng của Nhị công t.ử trôi qua chậm chạp đến nghẹt thở.

Chờ mãi, cuối cùng Nhị công t.ử cũng chịu lên tiếng. Hắn nuốt khan một cái, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Nhị công tử, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra. Hắn thừa hiểu, từng câu từng chữ thốt ra lúc này sẽ định đoạt vận mệnh của cả phủ Vi Quốc Công.

Chỉ thấy Hạ Địch cười khẩy, nhìn tên lính hộ vệ được Di phi phái tới truyền lời, nhếch mép mỉa mai: "Phủ Vi Quốc Công ta từ thuở khai quốc đến nay, trải qua trăm năm sừng sững, chưa từng xuất hiện kẻ phản trắc bán chủ cầu vinh. Hạ mỗ tuy tài hèn sức mọn, nhưng vẫn luôn khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của tổ tiên, tuyệt đối không dám 'một cổ hai tròng'. Nay Hoàng thượng vẫn bình an vô sự, Di phi nương nương và Thái t.ử điện hạ lại vội vàng bày binh bố trận, làm cho thành Trường An rối ren, gà bay ch.ó sủa, chẳng hay hai vị đang diễn tuồng gì đây?"

Lời nói vừa buông, nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt hắn lại lạnh lẽo thấu xương. Lời mỉa mai sâu cay, sắc lẹm như dao, thái độ dứt khoát không khoan nhượng. Không những không có ý định theo phe Di phi và Thái tử, hắn còn chẳng buồn nể nang, chừa lại cho đối phương chút thể diện nào.

Viên quân sư nghe xong, lòng vừa nhẹ nhõm vừa kinh hãi. Nhẹ nhõm vì Nhị công t.ử vẫn giữ được sự tỉnh táo, biết phân rõ phải trái đúng sai trong giờ phút sinh tử. Kinh hãi vì thái độ quá mức tuyệt tình của hắn. Nếu lỡ thất bại, e rằng chẳng còn đường lui.

Nghe lời đáp trả của Hạ Địch, Di phi cười lạnh, ra lệnh cho tên hộ vệ bên cạnh: "Ra đằng kia đưa bọn người Đức Vinh tới đây."

Kẻ nọ tuân lệnh. Một lát sau, đám đông binh lính giãn ra, nhường đường cho một chiếc xe ngựa lững thững đi tới. Dừng trước xe của Di phi, một nhóm người lục đục bước xuống. Đi đầu là Vi Quốc Công và Hạ Lan, theo sát phía sau là Công chúa Đức Vinh và Phùng Sơ Nguyệt đang dìu dắt nhau.

 

Vợ chồng Vi Quốc công sắc mặt xám xịt, môi mím chặt. Lúc bước xuống xe, bước chân họ có phần loạng choạng, chẳng biết đã bị giam giữ trên xe ngựa bao lâu rồi.

Phùng Sơ Nguyệt vác bụng bầu đứng nép bên cạnh Đức Vinh công chúa. Nàng ta nào đã từng trải qua cảnh tượng kinh hãi thế này bao giờ, sợ đến mức tay chân bủn rủn. Nghe loáng thoáng có người bảo Hạ Địch đã đến, nàng ta luống cuống đưa mắt tìm kiếm về phía hắn, ngặt nỗi khoảng cách quá xa nên nhìn không rõ. Trong lòng nàng rối bời bất an, chẳng còn chút chủ kiến nào, dáng vẻ mếu máo như sắp khóc đến nơi.

"Hạ tướng quân." tên thống lĩnh thị vệ ngoài cười nhưng trong không cười, nhìn Hạ Địch cất giọng: "Di phi nương nương biết ngài ra trận ở Ngọc Môn quan, mấy tháng trời chưa về nhà, hẳn là vô cùng nhớ thương phụ mẫu nên đặc biệt sắp xếp Quốc công gia và Công chúa điện hạ đến đây nghênh đón tướng quân. Ngoài ra, nương nương cũng biết nhị phu nhân sắp đến ngày sinh nở, nghĩ vợ chồng hai người đã lâu không gặp nên cũng đón nàng ấy đến luôn, để Hạ tướng quân thỏa nỗi nhớ mong."

Ý cười trên mặt Hạ Địch dần tan biến, ánh mắt trở nên sâu thẳm như giếng cổ vạn năm, lạnh lẽo khóa chặt vào chiếc xe ngựa của Di phi.

"Nữ nhân này quả thực ra tay tàn độc, đến cả chút tình nghĩa thông gia cũng chẳng màng." Tưởng Tam Lang nhìn rõ mọi chuyện, kinh ngạc nhướng mày. Dẫu mấy ngày qua đã lãnh giáo thủ đoạn của Di phi, hắn vẫn không khỏi rùng mình: "Chắc hẳn bà ta sớm đoán được Hạ Địch không dễ khống chế, sợ hắn không chịu ngoan ngoãn quy thuận nên ngay từ lúc khởi binh đã giam lỏng Vi Quốc công và Đức Vinh công chúa. Nếu Hạ Địch chịu hợp tác, nước cờ này đương nhiên không cần dùng đến. Nhưng rủi hắn không chịu đầu quân cho Thái tử, bà ta sẽ đem phụ mẫu hắn ra uy h.i.ế.p ép hắn phải khuất phục. Chậc, thật không biết não của nữ nhân này rốt cuộc cấu tạo ra sao, trong một thời gian ngắn như vậy mà có thể bày mưu tính kế chu toàn đến thế. Thủ đoạn tàn nhẫn chẳng kém cạnh bất kỳ bậc nam t.ử hán tung hoành ngang dọc nào, thảo nào hoàng thượng lại bị bà ta lừa gạt suốt hai mươi năm."

Lận Hiệu nhíu mày quan sát đám hộ vệ đứng cạnh Vi Quốc công và Đức Vinh công chúa một lát. Thấy những kẻ đó không mặc binh phục của phủ Chiết Xung đô úy, hơn nữa số lượng cũng chỉ tầm mười mấy người, hắn liền hạ lệnh: "Truyền lệnh cho cung thủ chuẩn bị. Khi chúng ta bắt đầu giao chiến, lập tức b.ắ.n hạ đám hộ vệ bên cạnh Quốc công gia rồi nhân lúc hỗn loạn cứu người ra."

Dứt lời, hắn liếc nhìn Hạ Địch nãy giờ vẫn đứng im bất động, rồi nở nụ cười giễu cợt. Di phi lần này đúng là thông minh lại bị thông minh hại. Con người Hạ Địch vốn căm ghét nhất là bị kẻ khác kìm kẹp. Nếu đổi lại là người khác, thấy phụ mẫu và người nhà bị bao vây thì ít nhiều cũng phải ngoan ngoãn quy thuận. Thế nhưng, Hạ Địch lại mang cái tính thà ngọc nát đá tan chứ không chịu uốn mình, cho dù có phải liều mạng với Di phi thì hắn cũng quyết không dễ dàng đầu hàng.

Hành động này của Di phi, không những chẳng lôi kéo được Hạ Địch về phe mình, mà ngược lại càng đẩy hắn ra xa hơn.

Lận Hiệu ngẩng đầu nhìn trời, chẳng còn phải lo lắng bề chuyện Hạ Địch sẽ đầu quân cho Di phi nữa. Nét mặt hắn càng lúc càng thêm ung dung, trầm giọng căn dặn binh sĩ bên cạnh chuẩn bị sẵn sàng, lập tức nghênh chiến.

Nào ngờ Di phi thấy Hạ Địch chần chừ không đáp, lại ra lệnh sai người đẩy Vi Quốc công lên tuyến đầu. Đứng trước xe ngựa, bà ta cười cợt nói với Hạ Địch: "Hạ tướng quân, Quốc công gia bị đày đến đất Thục hơn mười năm, vất vả lắm mới được trở về Trường An, ấy vậy mà chưa tận hưởng được mấy ngày thanh nhàn. Ngươi thật sự nỡ lòng trơ mắt nhìn Quốc công gia vì ngươi bênh vực kẻ gian nịnh mà phải chịu cảnh c.h.ế.t không toàn thây sao?"

Hạ Địch siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: "Mụ độc phụ điên cuồng mất trí này!"

Sắc mặt Di phi không hề biến đổi, chỉ ôn tồn nhìn hắn: "Ngươi tuổi trẻ ngông cuồng, khó tránh khỏi những lúc lỡ lời vô lễ, ta không thèm chấp nhặt. Chỉ cần ngươi nhìn rõ thời thế, giúp Thái t.ử diệt trừ cha con Lận Hiệu, ta hứa sẽ ban thưởng trọng hậu, sau này nhất định bảo vệ phủ Vi Quốc công của các ngươi một đời vinh hoa."

Bà ta hoàn toàn phớt lờ sát ý ngùn ngụt trong mắt Hạ Địch, dốc hết sức buông lời uy bức dụ dỗ, nhưng lại chẳng hề hay biết phía chân trời xa xa bỗng xuất hiện một luồng sương đen cuồn cuộn đang dâng lên, mỗi lúc một đặc quánh.

Thanh kiếm Xích Tiêu bên hông Lận Hiệu đột nhiên rung lên bần bật như phải đối mặt với kẻ thù mạnh nhất.

Luồng sương đen kia lao đến không trung phía trên đám người Di phi, rồi thình lình lao bổ xuống như một con đại bàng khổng lồ, xông thẳng vào giữa đám đông.

Ngay tức khắc, những tiếng la hét t.h.ả.m thiết, rợn người vang lên. Mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa khắp nơi, đầu lâu, chân tay đứt lìa văng vãi tung tóe trên không trung.

Thái t.ử và Di phi ở gần nhất, chứng kiến cảnh tượng đó thì đứng sững người, kinh hãi thốt lên: "Thứ quỷ quái gì vậy?"

"Lập tức tản ra mau!" Lận Hiệu ở bên này nhìn thấy rõ mồn một, tim chùng xuống. Hắn vung roi, quất mạnh vào m.ô.n.g con ngựa mà Tưởng Tam Lang đang cưỡi.

Con ngựa dưới khố Tưởng Tam Lang bị trúng roi đau điếng thì giật b.ắ.n mình. Chẳng đợi chủ nhân kịp phản ứng, nó đã hí vang, cất cao hai vó trước rồi phi nước đại, đạp loạn xạ lao thẳng vào trong thư viện.

Đưa được Tưởng Tam Lang an toàn trở vào thư viện, Lận Hiệu mới tạm thở phào nhẹ nhõm. Hắn găm chặt ánh mắt vào luồng bóng đen đang đại khai sát giới giữa đám đông, dứt khoát rút thanh Xích Tiêu ra khỏi vỏ, cất cao giọng hô lớn với các tướng sĩ xung quanh: "Đại sát đến rồi! Tất cả mau lui lại, rút vào trong trận pháp mà đạo trưởng đã bày. Sát khí của con ác quỷ này quá nặng, tuyệt đối đừng liều mạng với nó. Tránh được thì phải tránh!"

Đúng lúc đó, vẳng đến tiếng thét thất thanh của Di phi và Thái tử: "Lũ phế vật các ngươi! Mau cản thứ đó lại! Nhanh lên, a..."

Đủ các loại bùa chú, pháp khí bay rợp cả nửa bầu trời nhưng đều vô tác dụng.

Chỉ thấy một làn sóng đen ngòm khổng lồ ập tới. Đám người Di phi không kịp né tránh. Giữa những tiếng gào thét hoảng loạn tột độ, bóng đen tóm chặt lấy bọn họ, lôi xệch từ trong xe ngựa lên không trung, rồi vung tay ném thẳng vào trong thư viện chẳng khác nào ném mớ giẻ rách.

Khi bóng đen kia vụt qua đỉnh đầu, Lận Hiệu ngẩng lên nhìn. Thứ đó toàn thân được bao bọc bởi một lớp sương mù đen kịt, sát khí bức người, rõ ràng chính là Nữ Túc đã bỏ trốn khỏi thư viện trước đó.