Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 9: Đối mặt với kẻ thù

Minh Anh và Hoàng Đức đến một tòa nhà cao tầng, nơi Ngô Văn Thái làm việc. Họ đứng trước cửa thang máy, lòng tràn ngập hồi hộp. Minh Anh điều chỉnh lại chiếc kính cận, còn Hoàng Đức gãi đầu, ánh mắt lộ rõ sự bồn chồn.

“Chắc chắn không ai biết chúng ta đến đây,” Hoàng Đức hỏi, giọng có phần lo lắng.

“Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng,” Minh Anh trấn an. “Chỉ cần giữ bình tĩnh.”

Khi thang máy mở ra, một không khí lạnh lẽo xộc vào. Họ bước ra hành lang, hướng về văn phòng của Thái. Những bức tường kính phản chiếu ánh sáng, tạo cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác. Hoàng Đức thở dài, nhìn quanh.

“Giống như phim hành động,” anh lẩm bẩm. “Chỉ thiếu mỗi tiếng nhạc hồi hộp.”

“Đừng đùa,” Minh Anh nhắc nhở, rồi gõ cửa văn phòng. Một giọng nói từ bên trong vang lên.

“Vào đi.”

Ngô Văn Thái ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn mặc một bộ vest chỉn chu, đầu hói bóng loáng. Khi nhìn thấy Minh Anh và Hoàng Đức, hắn nở một nụ cười lạnh lùng.

“Chào hai vị, có chuyện gì không?” Thái hỏi, giọng điệu bình thản nhưng đầy mưu mô.

“Chúng tôi cần sự tư vấn về một số vụ án,” Minh Anh lên tiếng, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.

“Vụ án nào?” Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao.

“Có liên quan đến những nạn nhân mà ông đã làm việc,” Hoàng Đức bổ sung, cố gắng tạo dựng không khí thân thiện.

“Ồ, tôi không nhớ rõ lắm,” Thái đáp, ngả người ra ghế, biểu hiện như thể không quan tâm. “Nhiều vụ án xảy ra mỗi ngày.”

“Ông có thể giúp chúng tôi không?” Minh Anh hỏi, không để hắn thoát khỏi câu hỏi.

“Hãy cho tôi lý do,” Thái đáp lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi họ. Hắn như một con báo chực chờ, sẵn sàng vồ lấy con mồi.

Minh Anh và Hoàng Đức trao đổi ánh mắt, cảm nhận được sự căng thẳng. “Chúng tôi nghi ngờ có sự liên quan giữa ông và những vụ án đó,” Minh Anh nói thẳng.

“Thú vị,” Thái cười nhẹ, nhưng ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn. “Các bạn trẻ thường lầm tưởng rằng mọi thứ đều rõ ràng.”

“Chúng tôi không lầm,” Hoàng Đức khẳng định, nhưng giọng anh có chút chao đảo.

“Hãy nói cho tôi biết, các bạn muốn tìm gì?” Thái hỏi, giọng điệu trở nên trịch thượng. “Tôi có thể giúp, nhưng không miễn phí.”

“Chúng tôi chỉ cần thông tin,” Minh Anh nói, cố gắng kiểm soát cảm xúc. “Ông phải biết điều gì đó.”“Có thể, nhưng tôi không dễ dàng gì tiết lộ,” Thái nhấn mạnh, như thể đang chơi một trò chơi tâm lý.

“Ông không thể chỉ lấp l**m mãi,” Hoàng Đức nói, bất ngờ nổi giận. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ dễ dàng.”

“Vậy thì thú vị hơn rồi,” Thái cười, đôi mắt hắn ánh lên sự khinh bỉ. “Hai người có biết rằng đôi khi sự thật chỉ là một cái bóng?”

“Ông đang nói gì?” Minh Anh cắt ngang, cảm thấy sự kiên nhẫn của mình đang cạn dần.

“Các bạn có thể tìm kiếm sự thật, nhưng có thể nó sẽ không như các bạn mong đợi,” Thái nói, nhún vai. “Đôi khi, tốt nhất là nên quay về với những gì an toàn.”

“Ông đang đe dọa chúng tôi?” Hoàng Đức hỏi, nghiến chặt hàm.

“Không, không có gì như vậy,” Thái đáp lại, nhưng nụ cười của hắn không có vẻ gì là thân thiện. “Tôi chỉ đang chia sẻ một triết lý sống.”

“Chúng tôi không cần triết lý,” Minh Anh nói, giọng kiên quyết. “Chúng tôi cần sự thật.”

“Để làm gì?” Thái hỏi, ánh mắt hắn như muốn thách thức. “Để chứng minh rằng tôi có liên quan? Hay để làm sáng tỏ những bí mật mà bạn không thể chịu nổi?”

Minh Anh cảm thấy một cơn gió lạnh lướt qua. “Chúng tôi sẽ không dừng lại,” cô nói, quyết tâm trong giọng nói.

“Chúc may mắn,” Thái nói, nhún vai. “Nhưng hãy nhớ rằng, không phải mọi bí mật đều xứng đáng để khám phá.”

Họ rời khỏi văn phòng, lòng nặng trĩu. Cảm giác như vừa đi vào một mê cung không lối thoát. “Hắn đang cố tình gây khó dễ,” Hoàng Đức nói, gương mặt trầm tư.

“Đúng vậy,” Minh Anh thừa nhận. “Nhưng hắn biết nhiều hơn những gì hắn nói.”

“Chúng ta phải tìm cách khác,” Hoàng Đức đề nghị, ánh mắt chứa đầy quyết tâm. “Có lẽ cần phải điều tra những người xung quanh hắn.”

“Đúng,” Minh Anh gật đầu, sự phấn khích dâng trào. “Có thể có manh mối từ những người từng làm việc với hắn.”

Khi họ quay về xe, một cảm giác nặng nề bao trùm. Họ không biết rằng bóng đen vẫn đang theo dõi từ xa, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên khuôn mặt. Cuộc chiến với Ngô Văn Thái chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.

“Cảm giác như chúng ta đang rơi vào một cái bẫy,” Hoàng Đức nói, nhíu mày.

“Có thể,” Minh Anh đồng ý. “Nhưng chúng ta không thể lùi bước.”

“Vậy thì, chúng ta sẽ tiếp tục,” Hoàng Đức khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm.

Cuộc chiến với những kẻ thù vô hình đang chờ đợi phía trước, và cả hai biết rằng những bí mật đen tối vẫn còn đang chờ được khám phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn