Minh Anh và Hoàng Đức cùng nhau bước ra khỏi tòa nhà. Ánh đèn đường hắt lên những bóng dài, tạo nên không khí vừa bí ẩn vừa căng thẳng. Không ai trong họ muốn nói gì. Họ biết rằng bây giờ không phải là lúc để lãng phí lời nói.
“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về ‘Hồ Sơ’. Có thể họ đang theo dõi từng động thái của chúng ta,” Minh Anh lên tiếng, đôi mắt sáng quắc nhìn về phía những con phố tối tăm.
Hoàng Đức gật đầu, đồng tình. “Chúng ta cần một kế hoạch. Không thể cứ chạy lòng vòng như gà mắc tóc được.” Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Minh Anh. “Cô có ý tưởng gì không?”
“Chúng ta cần thông tin từ Lê Thị Hằng. Cô ấy sẽ giúp chúng ta phân tích các bằng chứng.” Minh Anh nói, trong khi tầm nhìn của cô dán chặt vào chiếc điện thoại đang rung lên trong túi.
“Được rồi. Tôi sẽ liên lạc với cô ấy,” Hoàng Đức đáp, lấy điện thoại ra và bấm số.
Khi tiếng chuông vang lên, Minh Anh không thể không nghĩ về những điều đang chờ đợi họ. “Nếu ‘Hồ Sơ’ thật sự có mối liên hệ với các nhân vật quyền lực, thì chúng ta đang đối mặt với một cuộc chiến không chỉ với tội phạm mà còn với cả hệ thống.”
“Đúng vậy,” Hoàng Đức nói, khi Hằng cuối cùng cũng nhấc máy. “Cô có thể gặp chúng tôi ở quán cà phê gần đây không? Chúng tôi cần một cuộc nói chuyện nghiêm túc.”
Minh Anh quan sát xung quanh, cảm giác như có ánh mắt nào đó đang dõi theo họ. “Nơi này không an toàn,” cô nói, giọng điệu trở nên khẩn trương. “Chúng ta phải đi đâu đó kín đáo hơn.”
“Cô có ý tưởng nào không?” Hoàng Đức hỏi, bỏ điện thoại vào túi.
“Có một nơi tôi thường lui tới. Nơi đó có thể là một chỗ an toàn,” Minh Anh đáp, nhanh chóng dẫn đường.
Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng từ đèn đường yếu ớt. Trong đầu Minh Anh, những hình ảnh về tổ chức ‘Hồ Sơ’ liên tục lướt qua. Cô không thể tin rằng những kẻ tội phạm này lại có thể dễ dàng lẩn trốn trong xã hội, giữa những người mà họ tin tưởng.
Quán cà phê nhỏ bé nằm ở cuối hẻm, với không khí ấm cúng và yên tĩnh. Họ chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát mà không bị chú ý. Minh Anh lấy từ không gian tùy thân của mình ra một chiếc máy tính bảng, mở nó lên và chuẩn bị cho cuộc thảo luận.
Lê Thị Hằng đến chưa đầy mười phút sau, với bộ áo blouse trắng và nụ cười tươi tắn, nhưng ánh mắt lại mang theo sự u ám. “Có chuyện gì nghiêm trọng vậy?” cô hỏi, ngồi xuống bên cạnh Minh Anh.
“Chúng tôi đang điều tra về tổ chức ‘Hồ Sơ’ và những vụ án mạng liên quan. Cần sự giúp đỡ của cô để phân tích những bằng chứng này,” Minh Anh nói, chỉ vào màn hình máy tính.
Hằng gật đầu, ánh mắt chuyển từ Minh Anh sang Hoàng Đức. “Tôi nghe nói về vụ án này, nhưng không ngờ nó lại nghiêm trọng đến vậy.”
“Những nạn nhân đều có liên hệ với tổ chức này. Họ đã phát hiện ra điều gì đó mà ‘Hồ Sơ’ không muốn bị lộ,” Hoàng Đức giải thích.Hằng cẩn thận xem xét các dữ liệu, rồi nói: “Nếu đúng như vậy, chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. ‘Hồ Sơ’ không phải là một tổ chức tội phạm bình thường. Họ có khả năng thao túng thông tin và kiểm soát hành vi của người khác.”
“Cô có thể phân tích được không?” Minh Anh hỏi, lòng đầy hy vọng.
“Tôi sẽ làm hết sức. Nhưng chúng ta cũng phải cẩn thận. Họ có thể theo dõi chúng ta,” Hằng cảnh báo, giọng nói nghiêm túc.
“Chúng ta sẽ phải làm việc trong bóng tối. Không thể để họ phát hiện ra,” Hoàng Đức nhấn mạnh. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
“Đúng. Tôi có một số thông tin về những người có liên quan trong tổ chức này,” Minh Anh nói, mở rộng các dữ liệu trên máy tính. “Có một số nhân vật có tiếng tăm trong chính quyền mà chúng ta cần phải chú ý.”
Hằng chăm chú lắng nghe, rồi nói: “Nếu những người đó liên quan, chúng ta sẽ gặp rất nhiều khó khăn.”
“Nhưng không thể để điều đó ngăn cản chúng ta,” Minh Anh khẳng định. “Chúng ta phải tìm ra sự thật.”
“Đúng vậy. Chúng ta sẽ cần một đội ngũ tốt và một kế hoạch kín đáo,” Hoàng Đức nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
Trong khi họ bàn bạc, cảm giác hồi hộp lại xuất hiện. Minh Anh không thể shake off cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. Ánh mắt cô liếc nhanh ra ngoài, nơi bóng tối tràn ngập. “Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngay bây giờ,” cô nói, đứng dậy.
“Nhưng chúng ta chưa có đủ thông tin,” Hoàng Đức phản đối.
“Đúng. Nhưng nếu họ phát hiện ra chúng ta đang ở đây, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn,” Minh Anh nhấn mạnh.
Họ nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, bước vào màn đêm. Minh Anh cảm thấy như có một cái gì đó lớn lao đang chờ đợi họ phía trước. Những bí mật đen tối đang dần lộ diện, và tổ chức ‘Hồ Sơ’ sẽ không dễ dàng để họ thoát khỏi vòng tay của nó.
“Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với những người khác trong đội,” Hoàng Đức nói, vừa đi vừa quan sát xung quanh.
“Đúng vậy. Càng nhiều người tham gia, càng có cơ hội thành công,” Minh Anh đồng ý, cảm thấy lòng tràn đầy quyết tâm.
Khi họ bước ra khỏi con hẻm, một cảm giác hồi hộp lan tỏa trong không khí. Họ biết rằng những bước tiếp theo sẽ quyết định số phận của không chỉ bản thân mà còn cả những nạn nhân không có tiếng nói. Và trong bóng tối, tổ chức ‘Hồ Sơ’ đang chờ đợi, như một con thú dữ đang rình rập, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ mà nó muốn.